Trả Thù

Chương 1: Không nên mở mắt chào đời


trước tiếp

Chương mở đầu

Hạ Phương Khang -20 năm trước khi vừa 10 tuổi, cha đã bị Diệp Đông Văn hại chết…Chi tiết cái chết vẫn còn là một bí mật. Chỉ biết khi gặp lại, Diệp Đông Văn đang làm chủ một công ty lớn. Gia cảnh của ông ta cũng khá tốt, có 1 con trai và một con gái. Cô con gái vừa tròn 20 tuổi, Diệp Xảo Ninh, như một bông hoa vừa mới nở.

Từng bước từng bước một tiếp cận,chiếm lấy lòng của cô ta…Để rồi…

Hạ Phương Khang cười như điên dại…Ý nghĩ đó đè nặng trong đầu anh ta lâu lắm, trở thành một ám ảnh khôn nguôi…Để bây giờ phát hiện ra, mình đã vướng quá sâu vào nó. Hoàn toàn bất lực…

-Đứa bé đó…Cô phá nó đi…Chúng ta không còn gì để lưu luyến cùng nhau nữa…Thế thì để lại nó, cũng không ích gì.

Mất một đứa con, cắt đi sợi dây ràng buộc giữa hai người…Diệp Xảo Ninh cũng hiểu, đó là cách giải quyết tốt nhất cho mọi việc. Ba cô đang nằm bệnh viện, là người thực vật. Làm sao có thể thứ tha…

-Được rồi…Tôi cũng không muốn con tôi khổ. Làm theo ý anh đi!

Ngay trong hôm đó, Hạ Phương Khang lái xe đưa cô vào bệnh viện. Trên chiếc bàn inox lạnh giá, Diệp Xảo Ninh xoa nhẹ bụng, như lời từ biệt cuối cùng.

Xin lỗi con…Mất đi con…đồng nghĩa với chuyện mẹ cũng vứt đi tất cả thơ ngây và mơ mộng để làm lại từ đầu…Mẹ sẽ không khóc….Lên thiên đường, hãy là một thiên thần con nhé!

Cái thai không còn mấp máy nữa….Là vô dụng thôi…Bao lần mẹ đã khóc…Nhưng cuối cùng cũng đã quyết định rồi.

Nó cười…Không được làm một sinh mạng thì sao chứ. Nó nhìn thấy một thiên thần đang đứng chờ nó…

-Á….

Mẹ ngủ rồi…Người ta đã chụp thuốc mê mẹ…Mẹ đâu biết tới cảnh này…..Người ta chọc vào người mẹ bằng một cái thìa để múc con ra….Đau lắm mẹ ơi! Làm sao không đau được…Con đã bám vào bụng mẹ bằng những sợi dây liên kết đó…Bây giờ muốn bứt rời nó, đương nhiên phải dùng lực mạnh rồi. Bứt rời được con rồi, người ta tiếp tục lôi con ra ngoài. Con bây giờ chỉ là một hình hài chưa hoàn hình dạng, một khối thịt, đương nhiên việc kéo nó ra toàn vẹn hay không đâu có quan trọng gì.

Mẹ không phải cũng từng nghĩ sẽ giữ con lại sao? Con đã cố hết sức chạm vào mẹ, van xin mẹ, cho con một cơ hội được nhìn thấy ánh mặt trời mà.

Mẹ cuối cùng cũng lờ đi tất cả, vứt bỏ con, như vứt bỏ một món đồ thừa…

Ai bảo linh hồn chưa thành hình là không đau…Khi chuẩn bị đến thế giới này, mang theo bao nhiêu háo hức và hy vọng…Bây giờ tan vỡ trong đau đớn…Mẹ ơi!

-Đi thôi em!

-Em không đi- Giọng nói cất lên từ hình dáng mơ hồ tồn tại như những làn khói nhỏ- Em cũng sẽ trả thù…Em sẽ khiến cho ba mẹ trọn cuộc đời không quên em được…Em biết làm vậy sẽ thành quỷ, nhưng em không muốn thành thần khi lòng vẫn muốn thành quỷ để trả thù…

Tôn trọng sự chọn lựa của các bé, đó là nguyên tắc một thiên thần phải làm.

-Anh đồng ý…Em đã chọn không tái sinh để trả thù…Chúc em sớm trả được thù. Dù đó là cha mẹ ruột của em.

Thiên thần bay đi…Còn lại linh hồn oán giận. Nó khẽ nhàng chạm tới khuôn mặt còn rịn mồ hôi của mẹ đang thiêm thiếp:

-Mẹ ngủ ngon…Con nhất định đòi lại từ từ…

Chương Phương cách trả thù

Thật ra đứa trẻ ấy sở dĩ mang mối thù nặng nề thế là do bản thân nó đã chờ đợi quá lâu để được làm một con người.

Nó háo hức với từng chuyển động của mẹ…Những thiết bị siêu âm dù tinh vi, hiện đại nhất của loài người đều không nhìn thấy được, đứa trẻ ngay khi thành hình trong bụng mẹ đã có khả năng nhận thức thế giới. Thượng đế muốn nó làm quen trước, sau đó không phải ngỡ ngàng khi bước ra thế giới của đồng loại mình.

Nó đã từng thích thú khi mẹ ra ngoài, khi mẹ nghe một bản nhạc dịu êm, khi mẹ vô tình chạm vào bụng nó…Mẹ còn khe khẽ hát nữa…Giọng hát của mẹ, là thứ tuyệt vời nhất trên đời, âm thanh đó thật hay.

Không được ra đời, lại bị những thứ kinh khủng như vậy giết chết, hỏi làm sao nó không đau? Sợ hãi, hoảng loạn, tự hỏi cơn đau kia bao giờ mới chấm dứt…Mẹ thì bị chụp thuốc mê, thiêm thiếp trên bàn mổ nên không biết. Còn nó, thuốc nào tiêm vào cho nó, thuốc nào khiến nó xoa đi cái đau tê tái của việc cơ thể bị xé nát thành hàng chục mảnh, bị người ta vứt đi không thương tiếc.

Nó lang thang theo mây gió về căn phòng của mẹ, ngồi trên cái giường mẹ hay nằm…Nơi này, nó đã có những cử động đầu tiên.

Đối diện là con mèo đen mẹ nuôi…Nó giương đôi mắt trong vắt, nhìn không chớp vào hướng có linh hồn nhỏ.

Nó nhìn thấy linh hồn đó….Phóng tới, giương vuốt lên, chộp thẳng vào.

Nó là một sinh vật, còn linh hồn là một linh hồn. Không làm sao chạm tới được….Linh hồn nhỏ còn chưa kết thành hình dạng, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn lửa.

Nó cần thời gian quan sát…Thời gian ở thế gian này gần như là không có. Nó mới biến thành một linh hồn oán hận, vẫn chưa rành các phương pháp trả thù gây đau đớn nhất của loài người…

Xung quanh nó, có rất nhiều làn khói đen khác….Linh hồn cần sự trợ giúp, trí khôn của nó vẫn chưa đủ để có thể trả thù:

-Sao vậy?

Một trong những đám khói đen bỗng dừng lại…Một linh hồn khác cũng đen tối như nó ghé lại. Chỉ khác là đứa trẻ này có hình dáng nhất định rồi:

-Không biết…

-Mày mới bị phá hả?

Ánh mắt đỏ rực càng cháy bỏng hơn…Nó không muốn ai nhắc đến chuyện của nó…Thật khủng khiếp!

-Có gì đâu…Bọn tao toàn bị phá mà…Mày không hình dạng thì hơi lạ…Thường thì cái bọn đó đều lên thiên đàng cả mà. Chẳng như tụi tao.

-Tao không muốn lên thiên đàng…Tao muốn…muốn trả thù…

-Trả thù ai? Trả thù ba mẹ mày à?

Hai đốm lửa đỏ bùng cháy mạnh mẽ…Nó gật đầu…Nó muốn trả thù:

-Mày là cái thá gì mà đòi trả thù ba mẹ mày? Không có t*ng trùng của ba, trứng của mẹ mày được thành hình chắc….Họ chỉ lấy ra thứ là của họ, làm gì mày có tư cách trả thù.

-Tao…không biết….Tao…

-Chỉ nên gọi là quá trình làm thỏa mãn chính mình thôi. Chúng ta không được ra đời vì họ không cho phép chúng ta ra đời. Thế thì cái đám khác thành hình từ ba mẹ chúng ta đều không có cái quyền đó…Chúng ta đi đòi công bằng cho mình. Không phải là trả thù, có hiểu không?

Hai đốm lửa lay động rồi đứa bé trả lời:

-Hiểu rồi….Nhưng tao không muốn họ hạnh phúc…Họ không có quyền hạnh phúc khi đã giết chết tao. Mẹ tao không được…

-Mày không cần nói nữa…Cái đó hiểu rồi…Cách làm họ không hạnh phúc nhất chính là mang hạnh phúc đến cho họ…Sau đó mày đẩy họ đang từ đỉnh cao mãn nguyện xuống vực sâu…Tao đang trong quá trình chơi đùa đó. Mày theo tao, tao sẽ cho mày thấy, thế nào là trả thù của một linh hồn….

Chương 1: Không nên mở mắt chào đời

Bao quanh Hạ Phương Khang là bóng tối…Bóng tối dày đặc, không có lối ra.

Bên cạnh là một ly rượu. Ba đêm rồi không thể ngủ. Mà cũng không muốn ngủ, trong giấc chập chờn nhất định sẽ mơ thấy nó. Đứa trẻ chưa thành hình mà một lúc nào đó, ba từng ngây ngô mỉm cười, cảm nhận con đang cử động…Con của ba…

Nhất định khi con ra đời, con lớn lên, con sẽ không thể sống trong hạnh phúc. Ba hất hủi mẹ, ba không yêu thương mẹ như những đôi vợ chồng khác. Vì giữa ba và mẹ là ông ngoại của con. Ông ấy…

Năm đó ba 7 tuổi. Ông ta không chỉ cướp đi nhà cửa của nội. Ông ta còn trơ trẽn ném vào mặt nội con những lời độc địa. Ông ta xem nội con như một con chó. Chỉ vì cái tội duy nhất. Ngày xưa nội con nghèo nhưng lại được bà nội thương mến, sau đó có ba…

Ba không hối hận vì đã cạn tàu ráo máng như thế. Ba đã buộc ông ta trở thành một con chó ghẻ khác…Điều duy nhất ba không ngờ đó là ông ta lại có một đứa con gái là mẹ con. Và con nữa…Con kết thành hình không ai mong muốn. Con sẽ khổ….Như ba vậy, ba đánh mất con tim mình, dẹp đi tình yêu- lẽ sống. Ba không thể không tàn nhẫn. Bởi vì ba biết, ba không thể vì con mà dẹp đi oán hận, cũng như mẹ con, sau bao nhiêu chuyện cũng chẳng bao giờ tha thứ được cho ba.

Ngủ yên con nhé! Ba thương con lắm…Ba hoàn toàn không phải vì trốn tránh trách nhiệm mà phá bỏ con. Chẳng qua không nên ràng buộc nữa…Ba và mẹ con đều phải nên cắt đứt đi sợi dây liên kết thiêng liêng là con cái. Dây dưa- không phải sẽ càng thêm đau lòng, càng thêm phẫn hận nhau.

….-Ba mày đó…

-Ừ…

-Mai ông ta sẽ cưới vợ? Ông ta hoàn toàn cắt đứt với mẹ mày?

-Ừ…

– Coi như chưa có liên hệ gì cả?

-Ừ…

-Phá đi!

-Phá thế nào?

-Ông ta không được thanh thản. Mày phải khiến hai người đó dù oán hận nhau cũng không bỏ nhau được…Mày phải khơi nguồn sự yêu thương của họ. Để rồi khi họ hạnh phúc nhất, mày làm cả hai mất mát tột cùng. Họ đã từ bỏ mày, bỏ đi quyền làm cha mẹ. Vĩnh viễn không để họ có cái quyền và hạnh phúc đó nữa. Hiểu không?

-Hiểu…

-Hiểu thì làm đi. Đám cưới ngày mai sẽ không thực hiện được. Ba mày không được bỏ rơi mẹ mày…

Linh hồn bé nhỏ lẳng lặng quay đi. Ba mẹ trả giá, cái giá là nỗi ân hận cả đời. Không được hạnh phúc, không còn được nở những nụ cười tươi rói. Đó là điều tàn nhẫn nhất với một con người mà hai bào thai không thể siêu sinh vào nơi cực lạc, vương vấn trên cõi đời đầy oán hận này có thể làm…

Sắp tới 10 giờ, Xảo Ninh rời khỏi tiệm hoa. Hôm nay là ngày cưới của Hạ Phương Khang. Đã không còn muốn có gì liên hệ, tại sao trong giây phút này lại có sự chua chát? Bị bạc đãi, bị hành hạ tới vậy, không phải sẽ rất hận sao?

-Mẹ mày kìa…

-Ừ.

-Mẹ mày sẽ không làm gì để ngăn cản đâu. Ba mày có vợ, lúc đó rất khó để chúng ta khiến ba mẹ mày hạnh phúc…

-Vậy phải làm sao?

-Không cần làm sao cả. Cứ theo tao!

Kẻ chỉ dẫn là một linh hồn tinh ranh…Có vẻ việc này nó không làm chỉ một lần.

-Mẹ!

Bên tai Xảo Ninh hình như thấp thoáng tiếng ai vừa gọi. Vọng về trong u linh, vừa gần lại vừa xa lắm…Vừa rất rõ nhưng cũng lại thật mập mờ…

-Mẹ ơi!

Lần này là như kề bên tai mà gọi. Xảo Ninh giật thót mình, quay qua…Trước mặt là một khối thịt…Không, trong khối thịt đó đã có hai mắt, miệng cũng đã dần hiện rõ…Mắt mở, đôi môi tí xíu mấp máy trong khi bàn tay giương tới, như muốn chạm vào cô:

-Mẹ ơi!

Một cơn đau….Nặng oằn trong tim. Xảo Ninh nghe chân tay mình bủn rủn…Những ngày đó…cô đã biết bao nhiêu lần sờ vào bụng. Có lúc còn cảm nhận con đang cử động…Cử động rất khẽ dưới làn da bụng vẫn còn phẳng lì.

-Tới lúc rồi…Ra tay đi!

Tiếng hối thúc mạnh mẽ…Đứa bé nhỏ tay run run…Nó không thể….Chiếc xe đang lao tới…Không thể nào:

-Không giết mẹ…Không….Tao không giết mẹ tao.

-Giết cô ta thì còn gì là trả thù nữa- Đứa lớn cười sằng sặc- Tao sẽ lái hướng xe đi tới…Sẽ không chết đâu…Mày cứ làm đi!

Một cơn đau lại kéo tới. Thân thể nhỏ bé oằn lên. Hồn ma chết oan không có sự chở che của thiên sứ mỗi ngày đều phải gánh chịu một cơn đau kết thúc cuộc sống như khi còn tồn tại trên trần thế. Đây là cách ác quỷ thôi thúc những linh hồn bất hạnh mau mau tìm cách trả thù:

-A…….

Nó đã đưa tay ra, đẩy mạnh vào người Xảo Ninh.

Mọi chuyện xảy ra nhanh chóng…Xảo Ninh lảo đảo ngã ra đường. Chiếc xe trờ tới…Cô nằm bất động trên đường…Máu, máu tuôn ra nhuộm đỏ phía dưới chân. Màu máu giống như ngày hôm ấy, khi mẹ tàn nhẫn nằm lên bàn mổ, để bác sĩ lạnh lùng phá bỏ con.

-Mẹ!

Linh hồn nhỏ vẫn còn run rẩy…Nó sợ…Nó đau lòng. Nó hoảng loạn. Nó đã đẩy vào người của mẹ mình:

-Không chết đâu Cô ta sẽ không chết…Tiếp tục nào.

Gần như cùng lúc, chuông điện thoại trong túi Hạ Phương Khang reo lên, dồn dập. Ngồi trên chiếc xe đón dâu sang trọng, Hạ Phương Khang tạm thời thoát ra khỏi trạng thái thờ thẫn, giọng nhẹ nhàng:

-Alo…

Một giọng nói trong trẻo…Không quen không biết nhưng thông tin mang tới thì khiến anh ta phải bật ngay người dậy:

-Diệp Xảo Ninh bị tai nạn….hôn mê trong bệnh viện. Nhóm máu của cô ta không còn đủ máu…Cô ta sẽ chết…

Hạ Phương Khang nhóm máu B, RH âm tính trùng nhóm với Diệp Xảo Ninh…Nhưng mà hôn lễ sẽ…

-Bệnh viện Trung Hoàn…Phòng cấp cứu.

Giọng nói xa lạ tắt ngấm. Song Hạ Phương Khang đã không còn bình tĩnh để suy xét đó là ai:

-Nhanh lên…Đến bệnh viện Trung Hoàn. Nhanh lên…

-Hạ tổng…còn đám cưới?

-Đến bệnh viện Trung Hoàn. Nhanh lên!

trước tiếp