Translator: Nguyetmai
Khương Cửu Sênh chỉnh micro, đứng phía trước khán đài, dùng chất giọng khàn khàn và quyến rũ của mình chào hỏi tất cả fan hâm mộ một câu đơn giản như trước nay vẫn thế: "Chào mọi người, tôi là người hát chính - Khương Cửu Sênh."
Vừa dứt lời, biển người bên dưới vỗ tay rào rào, tiếng hò hét vang lên dữ dội không ngừng.
"Aaa..."
Cô mỉm cười ra dấu im lặng sau đó cầm micro giới thiệu: "Nghệ sĩ chơi đàn guitar bass - Cận Phương Lâm."
Ánh đèn tập trung chiếu vào vị trí phía sau Khương Cửu Sênh. Cận Phương Lâm khẽ cười, những ngón tay của anh ta bắt đầu di chuyển trên dây đàn, tạo nên một bản độc tấu vui tai.
Ngắn gọn nhưng đầy lưu loát và cứng rắn.
Quả nhiên danh hiệu nghệ sĩ chơi guitar bass giỏi nhất trong giới nhạc rock này của anh ta không phải là hữu danh vô thực.
Khi nốt trầm cuối cùng vang lên, cả thính phòng vẫn còn văng vẳng dư âm của bản độc tấu. Sau đó Khương Cửu Sênh cất tiếng: "Tay trống Lệ Nhiễm Nhiễm".
Đèn di chuyển, camera chính được phóng to chiếu trực tiếp vào Nhiễm Nhiễm. Cô ấy tung chiếc dùi trống lên, để nó xoay vài vòng trên không rồi rơi chuẩn xác vào tay. Tiếp đó cô khẽ mỉm cười, giơ tay lên cao rồi dùng lực gõ mạnh xuống trống. Tiết tấu và âm thanh của trống ngay lập tức làm bùng cháy cả sâu khấu.
Sau một đoạn solo đầy khí thế, Lệ Nhiễm Nhiễm kết thúc màn biểu diễn xuất sắc bằng một nụ hôn lên dùi trống rồi mỉm cười, để lộ lúm đồng tiền vừa tinh tế vừa hoang dã.
Phải nói phái nữ biết chơi rock, ai cũng cool ngầu và bá đạo vô cùng. Tiếng la hét của năm mươi nghìn người trong khán phòng vang dội lên chín tầng mây, có khả năng xuyên thủng màng nhĩ người ta.
Khương Cửu Sênh khẽ 'suỵt' một tiếng. Sau khi tiếng reo hò ngừng hản, cô dừng lại một chút. Những người hâm mộ ở hàng ghế đầu vô thức nghiêng về phía trước, chờ đợi giai điệu tiếp theo.
"Nghệ sĩ đàn guitar chính..." Khương Cửu Sênh điềm tĩnh nói, "Khương Cửu Sênh."
Ngay lập tức, đó là một bản độc tấu guitar ngắn gọn, dứt khoát gây chấn động năm mươi nghìn người hâm mộ hệt như phong cách của cô. So với guitar chính trước đây là Trương Nại, tốc độ tiết tấu mang theo sự hoang dã và ngông cuồng của Khương Cửu Sênh chỉ hơn không kém.
Không có gì ngạc nhiên khi nhiều chuyên gia âm nhạc nhận xét rằng, trong giới nhạc rock hàng trăm năm nay, không có một Khương Cửu Sênh thứ hai.
Các fan hâm mộ bên dưới gào hét khản cả giọng.
Kết thúc bản nhạc guitar, Khương Cửu Sênh nói: "Cuối cùng là màn biểu diễn violin."
Cô cố ý dừng lại một chút.
Ánh đèn sân khấu dừng lại một chút, Tạ Đãng mặc đồ punk rock, cùng với cây violin trong tay chầm chậm tiến vào vị trí ghi hình.
Khương Cửu Sênh cất cao giọng nói, hô vang tên cậu: "Tạ Đãng."
Năm mươi nghìn fan cuồng nhiệt gào thét, âm thanh độc tấu violin chậm rãi ngân vang một đoạn nhạc Rock Ballad trong ca khúc của The Nine. Tiếng violin ưu nhã sâu lắng, kết hợp với sự cuồng nhiệt cùng nội lực của rock tạo nên một sự bùng nổ, vô cùng hài hòa.
Tạ Đãng kết thúc tiết mục độc tấu bằng những nốt cao trào vô cùng vang dội. Cậu buông cây violin xuống, điều chỉnh lại vị trí micro: "Xin chào, tôi là Tạ Đãng."
"Aaa..."
Tiếng gào thét đinh tai nhức óc, các fan đồng loạt gọi tên Tạ Đãng theo một tiết tấu nhất định, vang dội đầy khí thế.
"Tạ Đãng!"
"Tạ Đãng!"
"Tạ Đãng!"
"…"
Cậu giơ ngón tay, "suỵt" một tiếng, năm mươi nghìn fan lập tức im bặt.
Sân vận động lớn như vậy chỉ còn sót lại giọng nói của Tạ Đãng: "Ba năm về trước, Khương Cửu Sênh đột nhiên nói với tôi rằng cô ấy sẽ không chơi cello nữa vì lỡ thích rock mất rồi!"
Giọng cậu bình thản, giống như đang kể một câu chuyện mình vẫn khắc ghi.
"Lúc đó tôi đã nói gì nhỉ?"
Tạ Đãng ngẫm nghĩ một lát, vui vẻ nói cười: "À, hình như tôi không nói gì cả, nghe cô ấy nói xong bèn lấy cây violin đập cô ấy một phát." Khóe môi cậu cong lên, lúc cười đôi mắt cong cong như mảnh trăng non, "Người thì chưa sao, mà đàn của tôi hỏng mất rồi."
Dưới khán đài, tiếng cười rộ lên.
Không biết vì lý do gì mà trong giọng nói vui vẻ lại xen lẫn chút cô đơn.
"Khi concert đầu tiên của cô ấy được tổ chức, tôi không có mặt. Tôi cố ý tổ chức buổi độc tấu violin của tôi tại Vienna cùng thời điểm, để cho cô ấy thử so sánh và mở rộng tầm mắt trước dáng vẻ lịch lãm ngời ngời trong bộ vest đuôi tôm của tôi." Tạ Đãng ngoảnh đầu nhìn Khương Cửu Sênh, ánh mắt lấp lánh ý cười, "Nhưng mà, ngay cả buổi phát lại cô ấy cũng không xem!"
Khương Cửu Sênh mím môi, bật cười.
Tạ Đãng nhìn lướt qua cô rồi bước đến vị trí trung tâm sân khấu, đối diện thẳng với năm mươi ngàn fan, cậu nói rằng: "Tôi cứ mãi đợi, đợi cái ngày Khương Cửu Sênh trở thành một trò hề, đợi dáng vẻ ủ rũ ôm cây đàn guitar của cô, đợi đến khi cô quay đầu cầm lại cây cello một lần nữa, đợi đến ngày tôi khoác bộ đuôi tôm cùng cô hòa tấu một bản violin – cello. Kết quả thì sao, tôi vẫn cứ đợi cho tới bây giờ."
Tạ Đãng ngừng lại rất lâu, đến khi ngẩng đầu lên, ánh đèn rực rỡ trên sân khấu rọi thẳng vào đáy mắt cậu. Tạ Đãng hắng giọng, từng chữ thốt ra tròn vành rõ nét: "Đợi cho đến ngày hôm nay, tôi lại vì cô mà cởi bỏ bộ vest đuôi tôm."
Bên dưới khán đài, có fan nữ hâm mộ điên cuồng kêu tên Tạ Đãng, quá khích đến nỗi bật khóc thành tiếng.
Cả một sân vận động rộng lớn đều im phăng phắc, duy chỉ còn sót lại tiếng khóc của bạn fan kia, ngoài ra còn có tiếng đàn réo rắt với tiết tấu chậm rãi của cây violin trong tay Tạ Đãng, như phảng phất phụ họa thêm cho giọng nói trầm lắng của cậu.
"Đây là cây violin được tôi sử dụng trong lần đầu tiên diễn độc tấu, hôm nay, nó lại được tôi sử dụng để bè đệm cho Khương Cửu Sênh."
Tất thảy các fan hâm mộ cuồng nhiệt hô vang tên của Khương Cửu Sênh, tiếng hò reo hòa cùng tiếng vỗ tay long trời lở đất.
Giọng nói Tạ Đãng dịu dàng nhưng đầy kiên định: "Khương Cửu Sênh là một người tuyệt vời không gì sánh bằng."
Cậu vừa dứt lời, tiếng reo hò vang lên không ngớt, từng đợt từng đợt như sóng trào. Các fan hâm mộ hô vang tên của hai người, tiết tấu vừa vui sướng nhưng vẫn rất quy củ khiến không khí như bùng nổ.
"Khương Cửu Sênh! Tạ Đãng!"
"Khương Cửu Sênh! Tạ Đãng!"
"Khương Cửu Sênh! Tạ Đãng!"
Trong tiếng hò reo vang vọng của hàng nghìn người, âm nhạc nổi lên, tiếp nối ngay sau tiếng đàn guitar là âm thanh chậm rãi của violin. Khán giả bốn phía đều im lặng, lắng tai nghe bản hòa tấu của guitar cùng violin. Một khúc "Cao Sơn Lưu Thủy" không lời mang hơi hướng cổ xưa được biểu diễn trước năm mươi nghìn fan hâm mộ, cùng giọng ca nữ ngân nga theo từng nhịp phách.
Bản nhạc vừa dừng, Tạ Đãng bèn buông violin bước đến trước mặt Khương Cửu Sênh nói: "Bà có thể không cần kéo cello, vì tôi cũng đã giỏi lắm rồi, đủ sức chơi violin cùng với guitar của bà."
Tùy tiện, phóng túng nhưng lại rất chân thành, đó là Tạ Đãng.
Khương Cửu Sênh gật đầu đồng ý, đôi mắt hơi ửng hồng: "Cảm ơn cậu, Đãng Đãng."
Tạ Đãng bước lên phía trước ôm lấy cô vào lòng, ghé sát tai cô thì thầm.
"Sênh Sênh."
"Ừm."
Cậu tháo micro, trong âm thanh huyên náo của năm mươi nghìn người, cậu khẽ thủ thỉ: "Tôi thích em."
Rất thích em.
Nếu như có thể, tôi vẫn thích em cho đến ngày em khoác trên mình chiếc váy cưới tinh khôi. Khi ấy, tôi sẽ kéo một khúc nhạc tuyệt vời dành cho em, để cho tất thảy mọi người đều khắc ghi về em cùng người ấy.
Sênh Sênh ngẩng đầu hỏi: "Cậu nói gì?"
Cậu đeo lại micro, xoay người về phía fan hâm mộ: "Khen bà đó."
Trong tiếng hoan hô của hàng nghìn người cùng tiếng vỗ tay như sấm rền vang, các fan hâm mộ, đặc biệt là các fan nữ đều bị chấn động trước hành động của Tạ Đãng. Trong giới âm nhạc không thiếu người anh tuấn tài năng, nhưng chỉ có duy nhất Tạ Đãng dám đạp lên dư luận, dám cho đi không giữ lại gì, dám cởi bỏ bộ vest đuôi tôm tôn quý cao ngạo của mình mà hy sinh cho người khác.
Kẻ nào nói học trò của nhà họ Tạ bất hòa, mù nặng rồi! Một vài fangirl giơ cao bảng cổ vũ ở hàng đầu hét đến mức sắp tắt tiếng.
Một fan nữ dán miếng sticker in hình Tạ Đãng trên mặt hai mắt ửng đỏ, vô cùng kích động hét lên: "Công chúa Tạ Đãng đẹp trai quá!"
Bạn fan kế bên vẫy vẫy lightstick, phụ họa thêm: "Đúng đó!" Cô vô cùng phấn khích, "Đột nhiên thấy Đãng Đãng và Sênh Sênh đẹp đôi quá, một người là công tiên nữ, một người là thụ công chúa, đúng là xứng đôi vừa lứa!"
Cô gái ra sức gật đầu, trong lòng nhộn nhạo: "Aaaaaa, muốn hai người họ đến với nhau quá."
"Hừ, mấy đứa nói giữa Sênh gia và Đãng Đãng chỉ có tình chị em đúng là mù! Nom ánh mắt Đãng Đãng nhìn Sênh gia kia kìa, rõ là thâm tình, theo như tôi thấy chắc chắn không phải giả vờ đâu nha!"
Hơn thế nữa, "công túa" Tạ Đãng cần gì phải giả vờ? Cậu ấy yêu ai ghét ai, trước giờ lúc nào cũng rõ ràng!
Bạn gái kế bên nghe thấy bèn bổ sung thêm một câu "Đúng đấy, nãy tôi cũng trông thấy, mắt Tạ Đãng đỏ lựng như sắp khóc."
"Nếu có thêm một màn tỏ tình thì đúng là chuẩn không cần chỉnh."
Trong lúc mấy cô gái hăng say tụm năm tụm ba bàn tán, đột nhiên bạn nữ hàng phía sau reo lên.
"Ê, xem kìa, xem kìa! Hướng bốn giờ có một anh chàng siêu cấp đẹp trai."
Mấy bạn trẻ nhao nhao nhìn theo hướng bốn giờ, sau đó lập tức đứng hình.
"Ôi mẹ ơi, gương mặt chết người!"
"Thân hình chết người."
"Muốn chạy đến bắt chuyện ghê."
Bạn nữ nom vẻ người lớn vẫn giữ được một chút lý trí: "Những người có thể ngồi ở vị trí VVIP ngay giữa trung tâm của hàng ghế đầu thì đều là sao trên trời cả, đừng mơ mộng nữa."
Thử liếc nhìn qua bên đó đi!
Luôn có một số người nhầm tưởng rằng có thể lên bắc thăng lên hái sao trời.
"Chào... chào anh."
Một cô gái ngồi ở hàng ghế VVIP thứ hai, đội mũ lưỡi chai, vóc dáng thập phần yêu kiều, khẽ vỗ nhẹ vào vai người phía trên. Dường như sợ mình đã khiếm nhã nên động tác của cô rất dè dặt và dịu dàng.
Người đàn ông hàng trên ngoái đầu lại.
Ánh đèn mờ trên sân khấu hắt lên gương mặt tuấn tú ấy, cảm giác cả ngân hà như ẩn giấu trong mắt anh.
Anh khẽ gật đầu với cô, cả người toát lên vẻ cao quý ưu nhã, lịch sự thanh tao.
Vừa hay chính là Thời Cẩn.
Cô gái cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy vọt ra ngoài, hai má ửng hồng, ngượng ngùng nhưng lại rất bạo gan: "Xin hỏi, em có thể thêm wechat của anh không?"
Anh lịch sự từ chối: "Xin lỗi, tôi không kết bạn với người lạ."
Người lạ?
Dù sao cô cũng là một diễn viên đang nổi.
Cô gái rất khó tin, bèn mở to mắt hỏi anh: "Anh không biết em sao?"
"Ừm, tôi không biết."
Cô chính là Kiều Vy - nữ diễn viên nổi tiếng hiện nay, đồng thời được bình chọn là mối tình đầu quốc dân, vậy mà anh lại xem cô như người qua đường xa lạ khiến cô không khỏi hoài nghi, mấy mười triệu phiếu bầu trên mạng có phải do quản lý của cô bao mua hết không.
Không thể nào, cô không tin như vậy bèn nhắc khéo: "Em tên Kiều Vy, là diễn viên thủ vai Bình Dương công chúa."
Đối phương không đáp.
Không thể, cô vẫn không tin được nên nhắc khéo anh thêm một chút: "Em là nữ chính trong bộ phim 'Gió mùa hạ' đang được chiếu trên ZJ TV."
Anh lắc đầu đáp lời: "Tôi không xem phim."
Được thôi được thôi, trai đẹp nói gì cũng đúng!
Kiều Vy miễn cưỡng nói: "Anh có thể cho em wechat của anh không?"
"Xin lỗi, không thể được." Thời Cẩn chậm rãi nói, tuy vẫn lịch sự nhưng rất lạnh lùng: "Tôi sợ làm phật ý bạn gái."
Kiều Vy khi thấy tình cảm đằm thắm của con nhà người ta chỉ còn nước im lặng.
Quả nhiên là vậy, bạn trai nhà người ta chưa bao giờ làm tôi thất vọng, cô hậm hực ngồi về chỗ.
Trên sân khấu đã chuyển qua một ca khúc tiếng anh nhẹ nhàng với giọng hát khàn khàn giống như đang kể một câu chuyện cũ.
Nhìn qua khu vực VVIP số hai cách đó một đoạn, đâu đâu cũng thấy những gã đàn ông mặc vest đi giày da, duy nhất chỉ có Vũ Văn Xung Phong mặc sơ mi, hai cúc phía trên mở phanh, áo măng tô vắt ngang trên chân, dáng vẻ bất cần. Gương mặt anh tuấn phảng phất nét cô đơn, nổi bật hẳn lên trong số những thương nhân vạm vỡ, cường tráng.
Anh ngồi vắt chéo chân, lưng tựa vào ghế, biếng nhác ngửa cổ ra sau. Chiếc ghế bên tay trái anh trống trơn, mãi đến khi trên sân khấu hát bài thứ ba thì ánh sáng hắt qua từ hướng đó mới bị một cô gái che khuất.
Cô chầm chậm ngồi xuống, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.
"Vũ Văn."
Vũ Văn Xung Phong liếc nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh nhạt, cũng không nói gì.
Là thiên kim của thị trưởng Từ, đi xem concert nhạc rock mà cũng mặc váy dài đoan trang, sang trọng như vậy.
Cô nhìn quanh, hai mắt sáng long lanh, mỉm cười xinh đẹp: "Trùng hợp quá."
Trùng hợp?
Vũ Văn Xung Phong cười nhạt: "Xem ra cô và mẹ tôi cũng khá thân thiết."
Một câu nói đã phá nát tâm tư con gái nhà người ta, tay chân Từ Trăn Trăn gượng gạo không biết giấu đi đâu. Cô vừa bứt rứt vừa luống cuống, không biết nên mở đầu câu chuyện như thế nào, chỉ đành ngại ngùng cúi thấp đầu.
"Hiểu về nhạc rock không?" Ánh mắt của Vũ Văn Xung Phong phóng về phía trung tâm sân khấu.
Từ Trăn Trăn nhìn người đang đứng trên sân khấu theo ánh mắt anh, đó là Khương Cửu Sênh. Cô ấy ôm đàn guitar, hai mắt khép hờ giống hệt một nàng mèo vừa quyến rũ lại thần bí.
Thú thật, tuy là con gái nhưng Khương Cửu Sênh lại toát lên vẻ anh tuấn, phóng khoáng.
Từ Trăn Trăn đè nén sự đố kỵ vô cớ dấy lên trong lòng, cô đáp: "Biết chút ít."
"Tôi lại không hiểu lắm." Vũ Văn Xung Phong đột nhiên xoay đầu nhìn cô, "Cô thấy Khương Cửu Sênh hát thế nào?"
Dưới ánh đèn mờ hắt hiu, ánh mắt anh lại hiện lên sáng bừng, Từ Trăn Trăn mải mê nhìn đến nỗi lồng ngực dồn dập từng tiếng trống rền, nên bất giác lắp ba lắp bắp: "Cũng... cũng được."
Vũ Văn Xung Phong lại nhìn về phía sân khấu, ánh mắt dịu dàng đầy trìu mến đối lập hoàn toàn với giọng điệu lạnh lẽo của anh: "Xem ra cô cũng không hiểu cho lắm." Khóe môi anh cong lên, "Cây hái ra tiền của tôi không phải chỉ hát được thôi đâu."
Không biết vì lý do gì, rõ ràng là một câu đùa dí dỏm, nhưng lại khiến người nghe cảm nhận được sự yêu chiều bên trong.