Translator: Nguyetmai
Anh đáp: "Tiền mặt." Sau đó anh đưa năm tờ một trăm tệ, lịch sự hỏi: "Có thể trả cho tôi tiền xu không?"
Cô thu ngân kinh ngạc: "Toàn bộ lấy tiền xu sao?" Chín mươi chín đồng?
Thời Cẩn gật đầu.
Cô thu nhân khó xử, đỏ mặt hỏi: "Vậy anh có thể chờ một lát không?"
Anh thong thả đáp: "Được."
Lúc này cô ta mới lôi cái chăn điện dưới quầy thu ngân ra, nói với bà cụ đang đợi bên ngoài thanh bảo vệ: "Đưa, đưa tiền xu cho tôi, tôi thanh toán trước cho bà."
Thái độ của cô ta không còn thiếu kiên nhẫn và bực dọc như ban nãy. Chắc hẳn cô ta đã ý thức được thái độ của mình có vấn đề, cũng biết rõ vị khách hàng có ngoại hình xuất chúng này cố tình làm vậy. Tuy từ đầu đến cuối anh vẫn giữ vẻ bình thản đầy lịch sự và lễ độ, nhưng suy cho cùng vẫn giúp bà cụ kia một cách đúng lúc và chừng mực, tiện thể dạy cô ta một bài học nhớ đời.
Tính tiền xong, bà cụ dắt cậu bé đến trước mặt Thời Cẩn, liên tục nói cảm ơn.
Thời Cẩn lắc đầu, nói "không cần cảm ơn" rồi đổ hết kẹo trong túi ra cho cậu bé, chỉ chừa lại một viên cho mình. Sau đó anh hơi khom người, nhẹ giọng dặn dò cậu: "Không được ăn nhiều đâu, không tốt cho răng."
Cậu bé nhìn bà cụ, được bà đồng ý mới vui vẻ dùng hai tay nhận lấy, toét miệng cười hớn hở: "Dạ cảm ơn anh."
Thời Cẩn đứng dậy, cầm túi mua hàng xoay người đi về hướng Khương Cửu Sênh đang đợi bên tường.
Anh nói: "Xin lỗi, để em đợi lâu."
Khương Cửu Sênh lắc đầu.
Dù bà cụ tay chân chậm chạp, phải mất khoảng mười phút để đếm tiền xu nhưng sao lâu được khi tâm tư và ánh nhìn của cô cùng những người xếp hàng phía sau đều đổ dồn lên người Thời Cẩn. Dù là chính bản thân cô cũng thấy sững sờ choáng ngợp, huống hồ người qua đường mới gặp Thời Cẩn lần đầu.
Anh đưa cho cô viên kẹo: "Chỉ có một viên vị đào."
Khương Cửu Sênh cười nhận lấy, xé vỏ kẹo và bỏ vào miệng. Sau đó cô chỉnh khẩu trang, khoác tay Thời Cẩn và cười tủm tỉm: "Bác sĩ Thời nhà em là người cực kì tốt."
Thời Cẩn cong khóe miệng, không đáp.
Sênh Sênh của anh vẫn chưa biết, anh nào phải người tốt lành gì, ngay cả dáng vẻ trước đây của mình ra sao anh còn không nhớ, chỉ nhớ được dáng vẻ mà cô thích.
Hai người vừa đi tới cửa thang máy hầm để xe thì có một cô gái đi tới. Sau khi ngừng bước, cô gái cất tiếng do dự gọi tên Khương Cửu Sênh.
Thời Cẩn kéo Khương Cửu Sênh vào lòng.
Cô gái trẻ ăn vận như học sinh phổ thông, ánh mắt chăm chú khó nén được vẻ chờ mong và mừng rỡ. Cô không dám tiến đến quá gần mà ở ngoài hai mét hỏi thêm lần nữa: "Chị là Khương Cửu Sênh phải không ạ?"
Cô bé đã chắc chắn, chỉ là do lễ phép, không tiện quấy rầy nên mới hỏi lại.
Khương Cửu Sênh nhìn ra được thiện ý của cô bé, bèn gật đầu: "Ừ."
Cô bé che miệng, vừa mừng vừa sợ, kích động đỏ cả mắt, vội lấy điện thoại ra mở chức năng camera.
Khương Cửu Sênh vội chắn Thời Cẩn ở phía sau: "Đây là bạn trai chị, anh ấy không phải người trong showbiz, xin đừng chụp anh ấy."
Cô bé lúc này mới chú ý tới người bên cạnh Khương Cửu Sênh, vừa đánh giá một chút đã kinh ngạc thật lâu, sau đó mới bất giác thu hồi tầm mắt.
Cô bé nói: "Em không chụp anh ấy." Rồi hai tay đưa điện thoại cho Khương Cửu Sênh, mỉm cười hỏi: "Sênh gia, em rất thích chị, em có thể chụp chung với chị không ạ?"
Chỉ cần không chụp Thời Cẩn, Khương Cửu Sênh đương nhiên thoải mái: "Được." Cô quay đầu, "Thời Cẩn, anh chụp giúp tụi em nhé?"
Thời Cẩn gật đầu.
Anh nhận điện thoại, chụp ba tấm rồi dắt Khương Cửu Sênh đi trước.
Cô bé mừng rơn cầm điện thoại xem ảnh, sau đó phát hiện… trong ảnh chỉ có một cái tay chữ V của cô lọt vào ống kính, mặt cũng không lộ.
"!"
h*m m**n độc chiếm của bạn trai Sênh gia có phải quá mức rồi không, chụp chung hình cũng không cho!
Quá đáng!
Cô lập tức up weibo.
Cô Thiếu Nữ Từng Tròn Vo: Tình cờ gặp Sênh gia và chị dâu ở siêu thị, đây là ảnh chị dâu chụp cho tôi, phê bình! Phê bình năm sao!
Bên dưới đính kèm ba bức ảnh.
Thiếu Nữ Lập Dị Cầm Đao: Ha ha ha, đúng là bạn trai ruột mà.
Mỗi Ngày Mơ Mộng Mười Lần: Cầu ảnh chị dâu!
Không Ngoan Nhưng Lại Được Yêu Thương: Trong mắt Sênh gia có phản chiếu hình bóng chị dâu, đợi tôi lấy kính lúp soi cho, hãy gọi tôi là Sherlock Kim.
Ăn Sữa Chua Phải l**m Nắp: A: Vũ Văn Xung Phong, B: Tạ Đãng, C: Tô Khuynh, D: Từ Thanh Cửu, là ai?
Cô Thiếu Nữ Từng Tròn Vo trả lời @Ăn Sữa Chua Phải l**m Nắp: Tay và mặt đều đẹp không tưởng tượng nổi! Những thứ khác kiên quyết giữ bí mật, tôi là vợ bé ruột của Sênh gia, chiều chồng không giải thích!
Hầm để xe của siêu thị.
Thời Cẩn để đồ ra ghế sau, sau đó gài dây an toàn cho Khương Cửu Sênh, tay chống lên ghế cô: "Sênh Sênh."
Khương Cửu Sênh không nhúc nhích: "Ừm?"
"Chúng ta vẫn chưa có ảnh chụp chung."
"Lần sau chúng ta chụp nhiều chút." Bây giờ trên xe không có camera.
Thời Cẩn lấy điện thoại di động ra, hỏi ý cô: "Có thể chụp giờ không?"
Khương Cửu Sênh gật đầu, nghe theo ý Thời Cẩn. Anh gỡ khẩu trang của cô xuống, sáp lại gần cô, nền ảnh là ghế sau xe, cô tựa vào lòng anh, mắt nhìn theo cánh tay cầm điện thoại của anh và mỉm cười.
Thời Cẩn chợt gọi cô: "Sênh Sênh."
Cô quay đầu.
Thời Cẩn hôn lên khóe môi cô, nhẹ nhàng m*n tr*n, đồng thời ngón tay bấm khẽ lên điện thoại, sau đó thong thả lùi về chỗ ngồi.
Khương Cửu Sênh mím môi cười: "Cho em xem với."
Thời Cẩn đưa điện thoại cho cô, điện thoại không khóa, màn hình bảo vệ và màn hình chính đều là ảnh của cô. Cô mở album ảnh, bên trong trừ tấm mới chụp thì chỉ có ảnh phúc lợi fan mà cô gửi trước đây, ngoài ra không còn gì cả, có thể thấy Thời Cẩn không có sở thích chụp ảnh làm kỷ niệm.
Khương Cửu Sênh ngắm nghía một lúc, hỏi Thời Cẩn: "Có muốn chụp thêm một tấm không?"
Hai tay cô đưa điện thoại cho Thời Cẩn, trên màn hình là tấm mới chụp ban nãy. Trong ảnh, vẻ mặt cô hơi kinh ngạc, lúc Thời Cẩn hôn cô, khóe môi anh cong lên, không nhìn vào ống kính, vành mắt cũng cong cong mang theo ý cười.
Cô cảm thấy Thời Cẩn chụp đẹp chẳng phải dạng vừa đâu.
Thời Cẩn nói được, nhận lấy điện thoại, sau đó trượt đến ứng dụng chụp ảnh. Anh mỉm cười và cúi người hôn lên môi cô.
Khương Cửu Sênh trực tiếp ôm cổ Thời Cẩn, ngẩng đầu, rất phối hợp. Khi Thời Cẩn hôn cô, anh đưa lưỡi khắc họa bờ môi mềm mại ấy khiến nơi đó râm ran ngứa, cô không khỏi mấp máy khóe miệng.
"Sênh Sênh." Giọng Thời Cẩn rất khẽ, hơi khàn.
Khương Cửu Sênh chớp mắt: "Hửm?"
Như đầu độc, anh nhẹ nhàng dỗ: "Hé miệng."
Cô lập tức hé môi ra, đón lấy sự xâm chiếm mang theo hơi lạnh của anh.
Thời Cẩn rất thích l**m m*t, chậm rãi ma sát hòa quyện vào nhau.
Khương Cửu Sênh cảm thấy mầm tình đang nhộn nhạo trong cơ thể mình. Cô ôm cổ Thời Cẩn, đáp lại anh bằng sự ngây ngô và chân thật, ngờ đâu bên tai bỗng "cạch" một tiếng.
Cô lùi về sau: "Thời Cẩn."
Thời Cẩn tiến về trước, áp lên môi cô đáp một tiếng thì thầm.
"Điện thoại rơi kìa."
"Kệ nó."
Nói xong, Thời Cẩn cởi dây an toàn của cô, bế cô đặt lên đùi mình rồi đè xuống hôn say đắm. Đầu lưỡi mát lạnh của anh dần trở nên nóng bỏng, quấn lấy đầu lưỡi cô, ra sức quấn quýt.
Gần đây, Thời Cẩn hôn môi thành nghiện, không kiềm chế như hồi mới quen. Anh hay đè cô xuống hôn mãi không ngừng, thậm chí có lúc còn để lại vết trên cổ cô.
Hôn xong, anh ôm cô thật lâu không buông tay.
Khương Cửu Sênh cười, cũng không đẩy anh ra: "Không về à?"
Anh lại muốn quấn quýt thân mật với cô mãi.
"Không được, phải về làm lê tuyết mật ong cho em." Thời Cẩn vùi vào vai cô, chốc chốc giật giật tóc mai của cô, "Ôm thêm năm phút nữa thôi."
Anh thật sự ôm năm phút, Khương Cửu Sênh xem giờ trên xe, vừa đúng năm phút, cô bật cười, bác sĩ khoa Ngoại căn thời gian đúng là chuẩn không cần chỉnh.
Lúc chờ đèn xanh đèn đỏ dọc đường, xe dừng ngay ở nơi đối diện phố ăn vặt. Giờ này là giờ cao điểm ăn khuya, khắp con phố đều ngập tràn hương thức ăn ngào ngạt.
Khương Cửu Sênh hơi đói: "Thời Cẩn, em muốn ăn món đó."
Cô không phải người có tính tiểu thư, thậm chí còn hơi buông thả tùy ý, nhưng không hiểu sao sau khi đến với Thời Cẩn, cô lại học được tính mềm mại của phái nữ.
Nếu là trước đây, người lúc này không phải anh, ắt hẳn cô sẽ xách một bình rượu ngon, vớ thêm bao thuốc lá, mặc sức hoang phí sức khỏe chứ không phải ăn nói nhỏ nhẹ, mềm mỏng như vậy.
Nhưng bây giờ, Thời Cẩn sẽ quản tất: "Đồ nướng than không tốt cho sức khỏe, chỉ có thể nếm chút xíu, không thể ăn nhiều."
Khương Cửu Sênh nói được.
Cô biết dạ dày của mình không tốt, hơn nữa lại còn thể hàn, tuy trước kia cô hay bỏ ngoài tai mấy lời dặn dò ra rả cả ngày của Mạc Băng về chuyện ăn kiêng, nhưng giờ cô không thể bướng bỉnh trước lời của Thời Cẩn được.
Qua đèn xanh đèn đỏ, Thời Cẩn dừng xe, cởi dây an toàn và bước xuống.
Anh dặn cô: "Ở trong xe đợi anh."
"Ừ."
Thời Cẩn cầm áo khoác đi tới con phố đối diện, dường như vẫn không yên tâm về cô nên cứ quay đầu nhìn mãi.
Khương Cửu Sênh ngồi một lát rồi xuống xe theo, tựa bên cửa chờ Thời Cẩn quay lại. Giữa dòng xe tấp nập ngược xuôi, cô vừa nhìn là có thể nhận ra bóng lưng cao ngất kia. Anh đứng cuối hàng dài, chốc chốc lại có các cô gái tới bắt chuyện nhưng anh đều lịch sự lắc đầu từ chối.
Sau đó anh quay đầu cười với cô.
Một nụ cười quả nhiên có thể nghiêng nước nghiêng thành.
Phải may mắn thế nào mới có thể quen biết Thời Cẩn, cô chắc chắn là có phúc ba đời mới nên duyên cùng anh.
"Cô ơi."
Là một nghệ nhân đường phố đã đứng tuổi, ông để tóc rất dài, trên lưng đeo giá vẽ, mặc áo khoác kiểu quân đội tiến lên hỏi: "Cô muốn vẽ tranh chì không?"
Khương Cửu Sênh lắc đầu.
Người đàn ông vừa nói "Làm phiền cô rồi!" bèn xoay người rời đi. Trong giá rét đầu đông, ông chỉ xỏ một đôi dép lê, gót chân nứt nẻ vì lạnh, đi hơi tập tễnh.
"Đợi đã." Khương Cửu Sênh gọi ông lại, hỏi, "Xin hỏi có thể vẽ bóng lưng không? Phải nhanh một chút."
Ông hơi mừng rỡ, gật đầu lia lịa: "Được chứ." Ông đeo giá vẽ quay lại, hỏi, "Là vẽ cô sao?"
Khương Cửu Sênh lắc đầu: "Vẽ bạn trai tôi." Cô giơ tay chỉ về con phố đối diện, dù khẩu trang che đi sắc mặt, nhưng đôi mắt vẫn toát ánh sáng trong veo, "Anh ấy xếp hàng bên đó."
Ông hỏi cô: "Là người nào?"
Khương Cửu Sênh đáp: "Người mặc áo trắng quần đen đẹp nhất đấy."
Ông nhìn sang, áo trắng quần đen, vóc dáng ưu tú, đúng là người đẹp nhất. Ông đặt ghế con xuống đất, dựng giá vẽ lên rồi dùng bút chì phác họa trên giấy trắng.
Một bức tranh chỉ ba mươi tệ, nhưng lúc vẽ người đàn ông ấy luôn cau mày, vì chưa bao giờ có bức tranh nào khó hạ bút thế này, chỉ sợ sơ sẩy sẽ hủy đi sự tinh tế của người đó.
Lúc vẽ xong bức ký họa, Thời Cẩn vừa hay trở về, Khương Cửu Sênh trả tiền rồi nói cảm ơn. Cô đưa một tờ năm mươi tệ, bảo không cần trả lại vì cô rất thích bức tranh ấy, nhưng ông vẫn móc túi thật lâu, nhất quyết gom đủ hai mươi tệ để đưa cho cô.
Khương Cửu Sênh không nói gì, nhận chỗ tiền lẻ nhăn nhúm và cẩn thận cuốn tranh lại. Người đàn ông cảm ơn cô rồi đeo giá vẽ rời đi.
Thời Cẩn đi tới: "Vẽ gì vậy?"
Khương Cửu Sênh không cho anh xem, chỉ khen người họa sĩ đường phố vẽ rất có hồn.
Thời Cẩn dẫn cô về xe, đưa thức ăn cho cô: "Ngoài đường phức tạp, sợ có người xấu, sau này em phải tránh người lạ một chút." Cài dây an toàn cho cô xong, Thời Cẩn lại nói, "Nếu em thích vẽ, để về anh vẽ cho em."
Biết anh lo cho cô, Khương Cửu Sênh gật đầu đồng ý hết: "Anh biết vẽ à?"
"Ừ, hồi học y phải vẽ bộ phận cơ thể nên có học một chút."
Học một chút của Thời Cẩn có bao giờ tầm thường đâu.
Hai người cùng nhau trở về homestay, sau khi nấu xong lê tuyết mật ong thì đã qua mười giờ, Thời Cẩn nấu ít canh bí đỏ dễ tiêu hóa, ăn được một nửa thì điện thoại vang lên.
Anh bấm nghe: "Bác sĩ Chu."
"Xin lỗi bác sĩ Thời, quấy rầy anh rồi."
Người gọi đến là bác sĩ Chu - phó trưởng khoa khoa Nhi Ngoại tim mạch ở Bệnh viện Số 1 Thiên Bắc.
Thời Cẩn hỏi: "Có chuyện gì không?"
Giọng bác sĩ Chu rất gấp: "Có ca bệnh Fallot 4 khẩn cấp, bác sĩ Tiêu và bác sĩ Lương đều nghỉ phép rồi, trưởng khoa Thi đang mổ chính ở phòng phẫu thuật, mất ít nhất ba tiếng, e là bệnh nhân không đợi được lâu đến vậy. Vả lại độ dày khoang tim và vách tâm thất của bệnh nhân rất mỏng, quá khó để thực hiện phẫu thuật mở lồng ngực. Nếu tôi mổ chính, không nắm chắc sẽ thành công."