Translator: Nguyetmai
Mạc Băng quay đầu chặn nó lại: "Mày đi đâu? Ở lại trông nhà đi."
Khương Bác Mỹ sủa một tiếng.
Nó không vui!
Con chó này đúng là giỏi vờ vịt, Mạc Băng cười ra khỏi phòng, đưa chìa khóa phòng cho Tiểu Kiều giữ. Tiểu Kiều cũng có hẹn với hai nhà tài trợ nên cũng phải trở lại bữa tiệc để tiếp đãi.
Khương Bác Mỹ ngồi chờ một lúc, chán quá, phải tự chơi thôi. Mẹ đang ngủ, cũng không thèm để ý đến nó. Điện thoại di động ở tủ đầu giường đột nhiên rung lên, khiến nó giật mình, sau đó nó đứng thẳng người, dùng chân với lấy điện thoại di động trên tủ.
"Cốp!"
Điện thoại di động văng vào gầm giường.
Khương Bác Mỹ bó tay, nó vẫn nên đi canh cửa thì hơn.
Trên đường lớn Cửu Lý Đề.
Trời bỗng đổ mưa rào, đường lớn hơi kẹt xe, Thời Cẩn dùng một tay cầm vô lăng, tay khác mở điện thoại di động, nhìn số phòng rồi đạp ga tăng tốc.
Ở phía bên kia của ngã tư đường, một chiếc xe tải lớn đột nhiên đổi hướng, thay đổi tốc độ, đâm thẳng về phía chiếc xe Volvo màu bạc.
Thời Cẩn lập tức đánh tay lái sang một bên…
"Ầm!"
Một tiếng động lớn vang lên, thân xe đâm mạnh vào dải phân cách trên đường.
Mưa càng lúc càng lớn, ngã tư đằng trước rất đông người, cảnh sát giao thông giăng dải cách ly, tạm thời phong tỏa đường lớn để điều tra khiến cả con đường bị kẹt cứng, nước chảy không lọt.
Một chiếc xe bảo mẫu màu đen đã bị kẹt ở giữa đường hơn mười phút, không nhúc nhích được chút nào. Người vốn đang nằm nghỉ ngơi trên xe cũng choàng mở mắt, phiền não cào tóc, tuy dáng vẻ người đó xinh đẹp như tiên nhưng biểu cảm hiện tại lại vô cùng ngốc nghếch: "Sao kẹt xe lâu vậy?"
Người ngồi ở ghế phụ đáp: "Hình như đằng trước có tai nạn giao thông."
Người ngồi trên xe không giữ nổi bình tĩnh, lo lắng đáp: "Đồng đội của em còn đang chờ em online đây này."
Người bị con đường diễn xuất làm chậm trễ 'sự nghiệp game thủ', còn ai vào đây nữa.
Người quản lý Trần Tương quả thật bó tay rồi. Nghệ sĩ nhà cô nghiện game thật sự quá nặng! Từ Liên Quân, l*l đến PUBG, em gái này đúng là không tha trò nào mà.
Cảnh Sắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cả con đường đều kẹt cứng, có lẽ trong thời gian ngắn cũng không thể nhúc nhích được, c. Cô ta thở dài, chỉ ngồi yên được một lúc đã nhấp nhổm: "Chị Tương."
"Sao nữa đấy?"
Vẻ mặt Cảnh Sắt rất thật thà, người ngốc đến một mức độ nhất định lại có điểm đáng yêu: "Cho em mượn máy tính bảng dùng một chút đi."
"Làm gì vậy? Chơi game à?"
Cảnh Sắt lắc đầu nguầy nguậy, nghiêm túc đáp: "Ai chơi game chứ." Rồi cô ta lại nói bằng dáng vẻ khí thế sục sôi: "Em muốn xem livestream của thần tượng."
"Em thần tượng ai cơ?" Trần Tương đưa máy tính bảng cho Cảnh Sắt.
Cảnh Sắt nhận máy, lớn tiếng đáp: "Đội trưởng của đội chiến đấu TJ." Cô nói rồi còn ưỡn ngực tỏ vẻ kiêu ngạo.
Đội chiến đấu TJ?
Lại là game online à!
Trần Tương liếc mắt tỏ vẻ xem thường, hỏi ngược lại: "Đội trưởng là ai?"
"Tần Minh Châu ấy."
Trần Tương không biết đó là ai cả, dù sao cô ấy cũng không chơi game, nên không biết mấy nhân vật nổi tiếng trong giới thể thao điện tử.
Nhắc đến thần tượng, Cảnh Sắt rất kích động, cứ trầm trồ không ngớt: "Em cho chị biết, Minh đại thần nhà em ghê gớm lắm nhé, khả năng quan sát vô cùng tốt, lúc nào cũng là người dẫn đầu, thao tác tương đối sắc bén, là xạ thủ đầu tiên trong lịch sử có bộ giáp gây sát thương lên đến con số 1500. Anh ấy đã dẫn dắt đội TJ vào trận thi đấu chung kết thế giới hai năm liền rồi, t. Trong cuộc thi quý của mùa 5, đại thần đã sử dụng 'thợ săn bóng đêm' đánh một trận hết sức quyết liệt, hạ bệ luôn cả đội đã từng đạt chức vô địch thế giới đầu tiên của nước ta. Năm chức năng của vị trí xạ thủ đều ở mức cao nhất, dư sức gánh được cả đội, đè bẹp tất cả các đối thủ khác." Cảnh Sắt nói đầy vẻ tự hào, mặc dù dáng vẻ ngốc nghếch của cô ấy khá đáng yêu, nhưng khi tỏ vẻ nghiêm trang lại không hợp tí nào: "Chị thấy đại thần của em giỏi không? Có lợi hại không?"
Nếu người này cũng bỏ nhiều công sức như thế để diễn xuất thì cũng không đến nỗi bị hết kẻ này đến kẻ khác bôi nhọ, Trần Tương lườm Cảnh Sắt: "Chị không chơi game."
Trần Tương vừa dứt lời, Cảnh Sắt đã đưa máy tính bảng sang.
"Vậy chị nhìn nhan sắc này xem, có phải đẹp trai lắm không? Bảo đảm nâng cao mặt bằng nhan sắc của giới thể thao điện tử." Hai mắt Cảnh Sắt phát sáng, ôm tim mình: "Ôi trái tim bé nhỏ của em, thật muốn l**m màn hình mà."
Trần Tương nhìn lên màn hình, là hình ảnh chụp nghiêng của một người đang đeo tai nghe, cúi đầu gõ bàn phím, vẻ mặt chăm chú.
Là một chàng trai trẻ tuổi, dáng vẻ thuần khiết tuấn tú, da trắng ngần, tóc nhuộm màu xám khói.
Gương mặt này quả thật có thể ra mắt đấy, có thể xem là một ngôi sao thần tượng bị game online cản bước thành công. Trần Tương đánh giá xong, hết lòng khuyên bảo nghệ sĩ nhà mình: "Sắt Sắt, em đừng quên, em là một diễn viên "bình hoa", tác phong phải chín chắn một chút."
Cảnh Sắt nhìn máy tính bảng, suy nghĩ sâu xa: "Hay là em chuyển hẳn nghề sang thi đấu thể thao điện tử chị nhỉ? Không chừng có thể gặp được Minh đại thần nhà em đấy."
Trần Tương bó tay, giận đến mức phải hạ cửa kính xe xuống để hóng mát, vừa hít vào một hơi, đằng sau đã vang lên một tiếng ầm, Trần Tương quay đầu, phát hiện máy tính bảng của mình đã rơi trên sàn xe.
Trần Tương tức muốn hộc máu: "Gì nữa vậy hả?"
Cảnh Sắt không thèm để ý Trần Tương, quay cửa sổ xe xuống, sau đó chui đầu ra, hét to với với nhân viên cảnh sát giao thông mới đi ngang qua: "Anh trai, hẹn hò không? Chơi Liên Quân với em, em gánh đội giúp anh thăng cấp!"
Trần Tương không còn từ gì để nói, vội kéo Cảnh Sắt về, nhanh chóng đóng cửa xe lại. Nghệ sĩ nhà cô chính là người không ra dáng nghệ sĩ nhất trong giới showbiz này, thật đúng là có một không hai mà.
"Em làm trò gì đấy?" Trần Tương nghiêm mặt.
Vẻ mặt Cảnh Sắt cũng ngây ngốc, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Anh trai kia là mối tình đầu của em."
Trần Tương cạn lời.
Vẻ mặt Cảnh Sắt vô cùng thành thật, dáng vẻ đáng yêu: "Em nói thật mà, trước đây khi em còn học trung học, đã từng đi theo anh ấy chơi game Kiếm Tam, ai ngờ sau khi em tỏ tình với anh ấy thì lại mất liên lạc."
Trần Tương quả thật là hoảng hốt đến không nói nên lời.
Người ở ghế sau lại vẫn tiếp tục lẩm bẩm: "Em muốn theo đuổi anh ấy, rồi bỏ rơi anh ấy."
Trần Tương không nhịn nổi nữa, lập tức ngắt lời: "Đủ rồi! Em im đi!" Cái đồ không đáng tin cậy này!
Cảnh Sắt đành ngậm miệng, tự suy tư một mình.
Cách đó 100m, anh cảnh sát giao thông Tiểu Vương nhìn đăm đăm về phía bên này.
"Đội trưởng Hoắc, người thứ bảy rồi." Vẻ mặt Tiểu Vương đầy ngạc nhiên.
Hoắc Nhất Ninh thuận miệng nói: "Thứ bảy gì chứ?"
"Anh tuần tra ở Cửu Lý Đề này mới sáu ngày, nhưng đã có bảy cô gái tán tỉnh anh rồi." Tiểu Vương nói: "Cô gái vừa rồi dù em chưa kịp nhìn kỹ kĩ nhưng vẫn có thể kết luận, đó là cô gái xinh đẹp nhất trong số những cô đã tán tỉnh anh đấy!"
Hoắc Nhất Ninh đá anh ta một phát: "Lăn đi thằng nhóc này!"
Tiểu Vương nhảy về phía trước hai bước, quay đầu lại quan sát đội trưởng nhà mình. Cùng là mặc đồng phục cảnh sát, cùng mặc một loại áo mưa giống nhau, nhưng trên người đội trưởng Hoắc lại mang đến một cảm giác nhã nhặn, chậc, nhìn gương mặt kia, đôi chân kia, vòng eo kia kìa… Làm cảnh sát thật quá lãng phí!
"Cậu giúp tôi nói một tiếng với đội giao thông, tôi về đồn một lúc." Hoắc Nhất Ninh híp mắt, "Vụ này không phải tai nạn giao thông bình thường."
Tiểu Vương bội phục, chỉ mới điều tra bước đầu đã có thể kết luận, đúng là khả năng quan sát phi thường.
Mưa đêm cứ rả rít rích mãi không ngừng.
Một tiếng "tạch" vang lên, cửa bị mở ra, ngay sau đó là tiếng chó sủa.
Khương Cửu Sênh mở mắt ra, trời đất như quay cuồng, như đang bước trên mây. Cô đứng lên, lại lảo đảo ngã xuống giường, mắt mơ màng nhìn về phía cửa.
Cô híp mắt lại nhưng vẫn không thể nhìn rõ, cô lên tiếng: "Thời Cẩn, là anh à?"
Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng chó sủa không ngừng.
"Gâu!"
"Gâu!"
"Gâu!"
Khương Cửu Sênh lảo đảo muốn ngã xuống đất, bên tai như có tiếng ong ong, cô khó khăn gọi hai tiếng "Thời Cẩn". Ly rượu vang trên tủ đầu giường đã bị đánh đổ, từng giọt rượu từ mặt bàn chảy xuống.
Không ai đáp lại, ở gần cửa, có một gã đàn ông thấp, mập mạp đang đứng.
Ánh mắt gã nóng rực, tiến đến từng bước.
"Gâu!"
Khương Bác Mỹ đột nhiên cắn ống quần gã, cố sức kéo gã lại.
Gã đàn ông đá mạnh: "Cút ngay!"
Nhưng Khương Bác Mỹ vẫn cắn chặt không buông, dù thế nào cũng không thả lỏng miệng.
Gã đàn ông tiện tay tóm lấy một chiếc ghế dài, đập mạnh xuống.
"Gâu…"
Trên tầng cao nhất của câu lạc bộ Tần thị, DJ vẫn không ngừng chơi nhạc, ồn ào đến mức khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Vũ Văn Xung Phong mím môi, xoa trán.
Tạ Đãng ngồi đối diện, ung dung dựa vào ghế sô phasofa, lười nhác nhướng mày: "Anh sao rồi?"
Vũ Văn Xung Phong cầm ly rượu có sẵn trên bàn, uống một hớp, giọng hơi khàn nhìn Tạ Đãng nói: "Cậu đừng lắc lư nữa được không?"
Cậu ta có lắc lư gì đâu chứ!
Tạ Đãng ngồi vắt chân, lạnh lùng liếc tên đối diện: "Sao anh giống hệt Sênh Sênh vậy hả, mới uống vài ly đã say rồi."
"Sênh Sênh…"
Vũ Văn Xung Phong vừa nói được một nửa lại dừng, nhìn chằm chằm ly rượu trên bàn.
Tạ Đãng đá đá chân bàn: "Ngốc rồi à?"
Vũ Văn Xung Phong chợt đứng phắt dậy.
Tạ Đãng bị anh ta làm dọa sợ: "Sao đấy?"
"Sênh Sênh đâu?"
Tạ Đãng nghe anh ta quát mà giật mình, phản ứng cũng chậm nửa nhịp: "Đang nghỉ ngơi ở phòng bên dưới."
Vũ Văn Xung Phong không nói tiếng nào, bước thẳng về phía quầy bar. Tạ Đãng không hiểu gì cả, thoáng sửng sốt rồi vội đuổi theo, thấy Vũ Văn Xung Phong đang túm chặt tay Mạc Băng.
"Sênh Sênh ở phòng nào?"
Mạc Băng không hiểu gì cả: "Có chuyện gì vậy?"
Vũ Văn Xung Phong không đủ kiên nhẫn, mắt đỏ ngầu rống lên: "Tôi hỏi cô Sênh Sênh ở phòng nào?"
Mạc Băng kịp phản ứng lại, không nói gì thêm gì quay đầu chạy vội ra ngoài.
"Tránh ra! Mau tránh ra!"
Tiếng nhạc ngừng lại, tất cả nam nữ trên sàn nhảy đều ngẩn người, nhìn Mạc Băng và Vũ Văn Xung Phong chạy đi như điên, đằng sau còn có cả Tạ Đãng và Lâm An Chi.
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Vũ Văn Xung Phong không nói lời nào.
Tạ Đãng bước hai bậc thang một, đuổi kịp phía sau Vũ Văn Xung Phong, cậu ta vội đến mức cào tóc mình: "Mẹ kiếp, anh nói một câu xem nào!"
Chân Vũ Văn càng tăng tốc: "Rượu của Sênh Sênh có vấn đề." Ánh mắt anh ta bình tĩnh: "Bên trong rượu bị bỏ thêm thuốc gây ảo giác."
Rượu của cô có vấn đề.
Anh ta muốn uống rượu có nồng độ thấp nên cô dùng rượu của mình để pha, vì vậy, rượu mà cô pha cho anh ta cũng có vấn đề. Nếu anh ta đoán không nhầm, trong rượu có bỏ một chút LSD, là thuốc gây ảo giác nhẹ, người uống phải thuốc này có biểu hiện tương tự như say rượu.
Tạ Đãng nghe thấy thế thì như mất hồn, chạy như điên xuống lầu.
Khi bọn họ đến nơi, cửa phòng đóng chặt, bên trong không có bất kỳ tiếng động nào.
Tạ Đãng đập mạnh cửa.
"Sênh Sênh!"
"Sênh Sênh!"
Không ai đáp, Tạ Đãng mất khống khế, mắt đỏ ngầu gào lên hai chữ "chìa khóa".
"Chìa khóa do Tiểu Kiều giữ." Người vốn bình tĩnh như Mạc Băng cũng bối rối, tay run run mấy lần cũng không mở được điện thoại, Lâm An Chi phải giúp cô, thay cô gọi điện thoại cho Tiểu Kiều.
"Tránh ra."
Vũ Văn Xung Phong chỉ nói hai chữ ngắn gọn, rồi lui về sau, cố sức tông cửa vào. Tạ Đãng cũng không nói thêm, làm theo anh ta.
Hai người tông cửa một cách điên cuồng, dùng sức càng lúc càng mạnh.
Mạc Băng đứng bên cạnh siết chặt tay, lòng bàn tay bị móng tay ghim vào đến chảy máu, mắt cô đờ đẫn, lẩm bẩm: "Máu…"
Trên cánh tay phải của Vũ Văn Xung Phong, máu chảy đầm đìa, thế nhưng anh ta lại như không biết đau, cứ thế liên tục tông cửa vào một cách máy móc tê dại. Cả tay áo của anh ta đã nhiễm máu đỏ, máu theo cánh tay nhỏ xuống từng giọt.
Tay anh ta đang bị thương.
Tạ Đãng nhìn máu trên nền đất, mắt cũng đỏ ngầu, đẩy Vũ Văn Xung Phong ra, cầm bình chữa cháy gần đó, đập liên tiếp vào tay nắm cửa.
Tiếng kim loại va vào nhau vô cùng chói tai, thậm chí còn xẹt ra tia lửa, bắn vào tay Tạ Đãng, nhưng cậu ta không quan tâm mà liều cả mạng sống để phá cửa.
Sau vài chục lần va chạm, cánh cửa dần xuất hiện vết nứt, một tiếng ầm vang lên, tay nắm cửa gãy lìa, Tạ Đãng ném bình chữa cháy đi, đạp tung cửa. Bên trong phòng chỉ có chút ánh sáng mờ ảo, thứ đầu tiên đập vào mắt mọi người chính là mấy vết máu ngay cửa ra vào, và một gã đàn ông đang nằm co quắp, r*n r* trên sàn.