Translator: Nguyetmai
Cô muốn an ủi anh, nhưng anh lại mở miệng nhận lỗi với cô trước: "Xin lỗi Sênh Sênh, là do anh kiên quyết kéo em dính líu vào những việc này."
Khương Cửu Sênh lắc đầu: "Nếu không phải do em cam tâm tình nguyện, không ai có thể bắt buộc em." Cô cúi đầu, cài nút áo lại giúp anh. Động tác của cô không thuần thục lắm, hơi luống cuống nhưng vẫn vô cùng tập trung, vừa cài nút vừa nói, "Lần này là do em bất cẩn, sau này em sẽ cẩn thận hơn. Anh đừng lo cho em, em cũng biết chút thuật phòng thân, không dễ bị bắt nạt như vậy đâu." Cô ngẩng đầu nhìn anh, lại nói, "Anh cũng đừng xin lỗi em. Từ lúc em biết em có tình cảm với anh, em đã tự chuẩn bị tinh thần cả rồi."
Cô chính là như vậy, nếu đã đối xử tốt với một người thì sẽ không giữ lại gì cho bản thân mình, nếu đã yêu một người ắt sẽ yêu đến bất chấp tất cả.
Thời Cẩn không nói thêm gì, chỉ cúi đầu hôn cô.
Khương Cửu Sênh thuận theo anh, hé miệng ra, mặc anh muốn làm gì thì làm.
Đúng lúc này, cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra.
Thời Cẩn ngẩng đầu, ôm Khương Cửu Sênh vào lòng mình, mắt lập tức trở nên lạnh lùng, nhìn về phía người ở cửa: "Không biết gõ cửa à?"
Đàm Hoàn Hề ngẩn người, giật mình một lúc lâu mới khẽ nói: "Xin lỗi."
Cũng trách cô ta, nhớ Thời Cẩn đến phát điên rồi, nên mới vội vã đến đây, ngay cả gõ cửa cũng bỏ qua, nhưng cuối cùng thì sao?
Ánh mắt cô ta không kiềm được nhìn về phía người phụ nữ trong lòng Thời Cẩn. Đối phương cũng không hề né tránh, thoải mái gật đầu chào cô ta.
Khương Cửu Sênh.
Hóa ra người đang ngồi trên bàn của Thời Cẩn là Khương Cửu Sênh, quả nhiên là cô ấy.
Mãi một lúc lâu sau, cô ta mới bừng tình: "Tôi đến để tái khám."
Thời Cẩn ôm Khương Cửu Sênh xuống, dùng mu bàn tay lau đi vết nước đọng bên môi cô. Đến khi anh ngẩng đầu, sự dịu dàng không còn nữa, cất giọng vừa hờ hững lại xa cách: "Còn năm phút nữa mới đến giờ khám bệnh, mời cô ra ngoài đợi."
Sắc mặt Đàm Hoàn Hề trắng bệch, nói xin lỗi rồi xoay người ra ngoài và đóng cửa lại.
Khương Cửu Sênh cài chiếc nút còn sót lại ở cổ áo giúp anh, nói: "Lần trước em đã từng gặp cô ấy ở trước cửa phòng anh, là người thừa kế của công ty dược phẩm Đàm thị."
Anh ném chiếc áo sơ mi dính máu vào thùng rác, nói: "Cô ấy là bệnh nhân của anh."
Cô ngồi trên ghế, chần chừ một lúc mới nói: "Hình như cô ấy phải lòng anh rồi."
Anh ngẩng đầu, trong mắt chứa ý cười: "Em ghen à?"
Cô thành thật gật đầu.
Có lẽ là thế thật. Cô rất để tâm chuyện những người khác ngấp nghé Thời Cẩn, cho dù là tình cảm đơn phương đi nữa, cũng sẽ khiến trong lòng cô không dễ chịu. Tình yêu chính là loại tình cảm vừa mù quáng vừa ngu muội như thế đấy, không thể dùng lý lẽ để giải thích, cũng không thể rộng lượng với bất kỳ kì ai.
Khóe môi anh không kìiềm được nhếch lên, mắt ánh lên sự vui vẻ: "Mặc dù anh rất thích em ghen vì anh, nhưng anh vẫn muốn giải thích với em." Anh nhìn cô chăm chú, nói rất nghiêm túc, "Sênh Sênh, trừ em ra, những người phụ nữ khác trong mắt anh chỉ là mấy bộ phận cơ thể bình thường mà thôi."
Bác sĩ khoa ngoại Ngoại bày tỏ tình cảm, đúng là nguy hiểm mà.
Chút không vui trong lòng Khương Cửu Sênh lập tức biến mất hoàn toàn, môi không kiềm kìềm được ý cười, hài lòng nói: "Anh khám bệnh đi, em về phòng bệnh đây."
Anh cầm lấy tay cô: "Anh chưa hôn xong mà."
Nói rồi, anh đưa tay ôm lấy eo cô, cúi đầu hôn thật sâu.
Mãi đến khi anh hôn đủ rồi mới chịu thả cô về.
Bốn giờ đúng.
Y tá Tiêu Dật bước ra gọi bệnh nhân, khách khí nói: "Cô Đàm, cô có thể vào rồi."
Cậu ta nói xong cũng không thấy Đàm Hoàn Hề nhúc nhích. Mãi một lúc lâu sau, cô ta mới mất hồn đứng dậy, đi vào phòng làm việc của khoa ngoại Ngoại Ttim mạch.
Thời Cẩn đã choàng áo blouse trắng vào, cúi đầu, tay cầm bút và hỏi: "Trong tháng này, cô đã bị choáng váng mấy lần?"
Anh đi thẳng vào vấn đề, không nói thêm câu nào dư thừa.
Đàm Hoàn Hề vẫn chưa trả lời, yên lặng một lúc lâu mới lên tiếng hỏi anh, cố sức để giọng mình như thường: "Bác sĩ Thời, người vừa rồi là bạn gái của anh à?"
Anh vẫn không ngẩng đầu, đáp nhanh: "Đúng vậy."
Cô ta siết chặt tay: "Hai ngưởi ở bên nhau lâu chưa?"
"Cô Đàm." Thời Cẩn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt, "Cô chỉ là bệnh nhân của tôi, không có quyền hỏi việc riêng của tôi."
Cô ta ngẩn người, há hốc mồm, cổ họng chua xót đến nói không nên lời.
Thời Cẩn cúi đầu, hỏi lại lần nữa: "Trong tháng này, cô đã bị choáng váng mấy lần rồi?"
Đàm Hoàn Hề cúi đầu: "Hai lần." Giọng cô ta căng chặt, khó nhọc một cách kỳ lạ.
Từ trước đến nay, càm giác mà Thời Cẩn mang đến cho cô ta luôn như thế, chuyên nghiệp, giữ mình, lễ độ nhưng hơi xa cách, không bao giờ khiến người ta khó xử, nhưng cũng không phải người sẽ nể mặt người khác, Bởi lẽ, đối với anh, ai cũng như nhau cả. Chính vì như thế mà cô ta đã lầm tưởng rằng, có lẽ bản chất của người đàn ông này chính là vậy, sẽ không thất thường, buồn vui đều giấu kín.
Đến hôm nay, cô ta mới phát hiện rằng không phải như thế. Thời Cẩn chỉ chia tất cả mọi người thành hai loại, một là Khương Cửu Sênh, và hai là tất cả những người còn lại. Anh giành hết những cảm xúc của mình dành riêng cho mình cô ấy.
"Cô có ho ra máu không?" Thời Cẩn cúi đầu, không cảm xúc.
Đàm Hoàn Hề đáp: "Không có."
Anh viết một hàng chữ lên sổ khám bệnh, ngẩng đầu nói: "Cô có bị bệnh về hô hấp không?"
Ánh mắt anh thanh nhã lại tĩnh lặng.
Cô ta đáp: "Không có."
"Còn ho khan?"
"Có."
Anh chỉ hỏi cô ta bằng những câu hỏi đã được công thức hóa, không chứa chút tình cảm cá nhân nào.
Thời Cẩn không ngẩng đầu, viết gì đó trên sổ khám bệnh, rồi gọi y tá: "Tiêu Dật, đưa cô Đàm đi đo nhịp tim và chụp X-quang động mạch."
Tiêu Dật bước vào.
Đàm Hoàn Hề vẫn không nhúc nhích.
Tiêu Dật lại nhắc nhở: "Cô Đàm."
Cô ta hoảng hốt một lúc lâu mới đứng dậy, đi theo Tiêu Dật ra khỏi phòng khám bệnh của khoa nNgoại tim Tim mạch.
Tiêu Dật đi đằng trước, không biết đang nói gì, còn cô ta lại không nghe vào tai câu nào, hai tai ù lên như khi cô ta sắp phát bệnh, vừa ồn ào lại chói tai.
"Cô Đàm!"
Cô ta vội ngẩng đầu, nhưng đã không còn kịp nữa. Vùng bụng bị va đến tê rần, cả người ngã về phía xe đẩy y tế, cô ta theo bản năng dùng tay chống lấy.
Xe đẩy ngã ra đất, sau mấy tiếng lách cách đổ vỡ, y tá đỡ lấy Đàm Hoàn Hề, lo sợ xin lỗi cô ta.
Cô ta lắc đầu, nói mình không sao, vừa xoay người đi tiếp lại nghe y tá đằng sau kêu lên: "Máu!"
Đàm Hoàn Hề cúi đầu, mới phát hiện bàn tay mình dính đầy máu. Trên đất có một cây kéo bị đánh rơi, ngay đầu nhọn của cây kéo cũng dính máu. Cô ta thấy tay mình chảy máu ồ ồ, lúc này mới cảm nhận được sự đau rát chân thật.
Tiêu Dật thấy thế, nóng nảy: "Mau cầm máu cho cô Đàm."
Y tá đáp lại, luống cuống tay chân.
Tiêu Dật không dám chậm trễ, vội chạy về khoa ngoại Ngoại tim Tim mạch, không chờ nổi việc gõ cửa đã thẳng tay mở cửa rồi nói nhanh: "Bác sĩ Thời, cô Đàm bị thương rồi."
Thời Cẩn nghe vậy lập tức đứng lên.
Tiêu Dật vội theo sau anh, lòng thầm nghĩ không xong rồi. Thân thể của cô Đàm kia vô cùng quý giá, chưa kể đến bệnh tim bẩm sinh, chức năng đông máu kém hơn người thường rất nhiều, số lượng tiểu cầu thấp lạ thường. Chưa hết, cô ta còn thuộc nhóm máu RH- vô cùng hiếm có, cả bệnh viện đều nhao nhao cả lên.
Trên hành lang bệnh viện.
Khương Cửu Sênh đeo khẩu trang, cúi đầu trên phòng bệnh, đằng sau bỗng có người gọi: "Sênh gia!"
Cô quay đầu lại, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc bèn lấy mũ áo khoác xuống: "Như thế này vẫn nhận ra chị à?"
Đàm Mặc Bảo điên cuồng chạy đến, hưng phấn gật đầu lia lịa: "Dù chị chỉ lộ trán thôi em cũng nhận ra được." Tình yêu đích thực, không cần giải thích nhiều!
Đàm Mặc Bảo nở nụ cười, hai mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
Đúng là một cô bé đáng yêu, Khương Cửu Sênh cười đáp lại, hỏi cô bé: "Đến phòng bệnh của chị ngồi một chút không?"
"Dạ muốn!"
Sắp được cùng thần tượng ở cùng một phòng rồi, không thể tin được mà! Trong lúc Đàm Mặc Bảo đang vô cùng kích động, đột nhiên có người gọi tên cô.
"Đàm Mặc Bảo!"
Đàm Mặc Bảo vờ không nghe thấy, cười ha ha đi theo Khương Cửu Sênh.
"Đàm Mặc Bảo!"
"Đàm Mặc Bảo!"
Kêu mãi không chịu thôi! Đàm Mặc Bảo liếc mắt, muốn kéo thần tượng đi khỏi.
"Có người gọi em kìa." Khương Cửu Sênh cũng nghe thấy, giọng người gọi có vẻ vội vã, còn chứa chút giận dỗi nữa.
Đàm Mặc Bảo cười mỉm, phất tay: "Không cần để ý đâu, chúng ta đi thôi."
Khương Cửu Sênh hơi nghi ngờ, nhưng chỉ lẳng lặng đi về phía thang máy chứ không nói gì thêm.
Vừa nhấn nút tầng lầu, một người phụ nữ lớn tuổi đuổi đến, vội túm chặt tay Đàm Mặc Bảo gọi: "Đàm Mặc Bảo!" Bà ta thở hổn hển, sắc mặt rất khó coi, "Chị mày gặp chuyện, còn đang trong phòng cấp cứu, mày thì hay rồi, lại còn trốn đi, mày cố ý đúng không?"
Đàm Mặc Bảo cạn lời, cái quái gì thế!
Người phụ nữ vừa kéo Đàm Mặc Bảo chính là "mẹ cả" Dương thị của cô ấy, là người trước mặt người khác thì ung dung quý phái, sau lưng thì nhe răng trợn mắt, đ. Đến tận bây giờ, Đàm Mặc Bảo còn chưa gặp được ai "hai mặt" được như bà Dương. Lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy bà Dương, còn tưởng bà ta là Bồ Tát chuyển thế, nhưng ngay tối hôm đó, cô ấy đã phát hiện, thật chất bà Dương chính là một con "sư tử Hà Đông" chính hiệu.
Hơi lạc đề rồi, Đàm Mặc Bảo chọn ra điểm chính trong câu nói của bà Dương: "Chị ta gặp tai nạn, bà không tìm bác sĩ, tìm tôi làm gì?"
Bà Dương nói ngắn gọn: "Nó cần được truyền máu."
Không phải giọng điệu thương lượng, càng không phải giọng khẩn cầu, bà ta nói như lẽ đương nhiên.
Lúc này Đàm Mặc Bảo mới hiểu rõ ngọn nguồn, một chân đứng ngoài thang máy, khoanh tay lại, nhoài nửa người ra ngoài hỏi: "Cho nên, mới tìm tôi?"
"Nếu không thì sao?"
Mẹ kiếp, câu hỏi ngược này lại càng hiển nhiên!
Trong mắt Đàm Mặc Bảo không mang ý cười: "Ba tôi đâu? Ông ấy đến chưa?"
"Ba mày cũng đang tìm mày đấy." Bà Dương không kiên nhẫn nổi nữa, thúc giục, "Mày còn không nhanh lên!"
Đàm Mặc Bảo nhìn hướng khác, đột nhiên nở nụ cười giễu cợt, khẽ dụi mắt rồi quay đầu lại, nhìn Khương Cửu Sênh đang đứng trong thang máy. Cô nhếch môi cười rồi hỏi: "Em không qua chỗ chị được rồi, lần sau nhé?"
Khương Cửu Sênh gật đầu, cô nhìn thấy mắt cô bé ửng đỏ.
Đàm Mặc Bảo vẫn nở nụ cười, chỉ là trong mắt lóe ánh nước: "Lần sau em gọi chị là Sênh Sênh được không?"
"Được."
Cô bé nhếch môi cười, cười đến híp mắt rồi xoay người ra khỏi thang máy.
Người phụ nữ kia đi đằng trước, không ngừng trách móc Đàm Mặc Bảo.
Khương Cửu Sênh nhìn bóng lưng cô bé mỗi lúc một xa, chợt nhớ đến năm ấy, dưới chân cầu Tam Cửu, Đàm Mặc Bảo cũng như thế, quỳ gối dưới chân cầu, tay giơ tấm biển ghi "Bán sức lao động để chôn mẹ", lưng thẳng tắp, bàn tay siết chặt bản, vừa cao ngạo lại thê lương.
Bà Dương dẫn Đàm Mặc Bảo đến phòng cấp cứu.
Thiết bị rút máu đều đã được chuẩn bị xong, Đàm Mặc Bảo nhận ra, đây là máy ly tâm*(1), cũng không phải lần đầu tiên cô nhìn thấy, mọi chuyện quả thật đều đã sẵn sàng, chỉ còn đợi cô nằm xuống nữa là xong.
(1) M*Máy ly tâm: là thiết bị công nghệ hiện đại được sử dụng chủ yếu trong các ngành khoa học nghiên cứu đặc biệt là trong ngành y tế để tách lấy các tế bào, bào quan, máu và DNA… bằng quá trình phân ly.
"Y tá, lấy máu nó đi." Bà Dương nói bằng giọng kiên quyết, "Hai đứa là chị em, cùng có máu RH-, trước đây đã từng lấy máu rồi, không cần phải làm xét nghiệm nữa, có thể truyền máu trực tiếp."
Y tá nghe vậy, cầm kim tiêm đi thẳng đến.
Đàm Mặc Bảo lập tức lui về sau một bước, một tay đưa về phía y tá, quay đầu, nhìn ba mình: "Đây là lần thứ tư rồi."
Đàm Tây Nghiêu vẫn nhìn chằm chằm phòng cấp cứu: "Truyền máu cho chị con trước đã, những thứ khác sau khi về rồi nói."
Giọng ông ta vừa dồn dập vừa quyết đoán, không chút chần chừ.
Đàm Mặc Bảo nở nụ cười, khoanh tay lại, không hề có ý muốn vươn ra, thản nhiên nói: "Về rồi nói gì cơ? Viết cho con tấm séc à?"
Lúc này Đàm Tây Nghiêu mới nhìn về phía cô, lòng ông ta như lửa đốt, giận dữ mắng: "Đừng có làm càn nữa, chị con không thể đợi được đâu!"
Làm càn à?