Translator:Nguyetmai
Ra khỏi Thiên Bắc, hai người lái xe đi tới bệnh viện thú y. Bầu trời trong xanh không một gợn mây. Đang là mùa đông ngày ngắn đêm dài, một ánh tà dương phía Tây còn chưa tắt hẳn.
Hộ sĩ tiếp tân đã chờ từ lâu, đương nhiên có thể nhận ra Khương Cửu Sênh và Thời Cẩn. Thái độ của cô ta rất lịch sự: "Cô Khương đến rồi ạ." Cô ta ngẩng lên rồi lại lập tức cúi đầu, "Anh Thời."
Mức phí của bệnh viện thú y này rất cao, đại đa số khách hàng tới đây đều là những người ở tầng lớp thượng lưu có máu mặt, công tác giữ bí mật khách hàng cực kì tốt. Từ trước đến nay, giới nghệ sĩ và các cậu ấm cô chiêu nhà giàu tới đây rất nhiều, anh Thời này lại rất ít khi đến đây, nhưng trong bệnh viện thú y không có ai là không nhận ra anh. Thực ra là vì anh có vẻ ngoài quá xuất sắc, rất khó khiến cho người ta không có ấn tượng sâu sắc.
Cũng đến tận mấy ngày trước, hộ lý Tiểu Văn mới biết rằng, bác sĩ Thời lại là bạn trai bí mật của ca sĩ Khương Cửu Sênh, cô ta không khỏi nhìn lén hai người.
Hai người này đều là trai xinh gái đẹp, vô cùng xứng lứa vừa đôi.
"Chúng tôi đến đón Khương Bác Mỹ."
Giọng điệu bình thản, đuôi mắt như hơi cười. Đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp kia khẽ cong lên, vừa biếng nhác lại vừa tùy ý.
Quả nhiên, y như trên mạng nói, hoàn toàn không bị bệnh ngôi sao gì cả. Tiểu Văn rất thích, nên cô ta cũng bớt vài phần thận trọng, nhiệt tình nói: "Mọi thứ đã chuẩn bị xong, Bác Mỹ biết chị sẽ tới đón nó, nên hí hửng suốt cả buổi chiều đấy ạ."
Khương Cửu Sênh gật đầu cảm ơn.
Lúc này, bên trái chợt vang lên tiếng của một người phụ nữ. Giọng nói của cô ta như đang run rẩy, lí nhí gọi: "Anh… anh Sáu!"
Hai người quay sang, nhìn thấy ngay Tần Tiêu Tiêu. Cô ta đang ôm một con mèo Scotland tai cụp, mặt có vẻ hoảng sợ. Thời Cẩn không đáp lời, kéo Khương Cửu Sênh đi vào trong.
Khương Cửu Sênh quay lại nhìn một cái, thấy Tần Tiêu Tiêu như thở phào nhẹ nhõm vậy. Sắc mặt cô ta giống như vẫn còn thấy hoảng sợ, căng thẳng thần kinh, thậm chí còn bỏ qua sự tồn tại của người ngoài là cô nữa.
Cô hỏi Thời Cẩn: "Cô ta sợ anh lắm à?"
Khương Cửu Sênh vẫn luôn cho rằng, nếu như không có mâu thuẫn, thì chắc chắn Thời Cẩn sẽ cư xử rất lịch thiệp và có phong độ với người khác.
Thời Cẩn gật đầu: "Ừ."
Anh thừa nhận, nhưng ngoài ra thì không có lời giải thích nào. Chuyện của Tần gia, anh gần như không muốn để cô biết quá nhiều. Khương Cửu Sênh cũng không hỏi thêm gì nữa.
Vừa vào đến khu nội trú, từ đằng xa, Khương Bác Mỹ đã nhìn thấy Khương Cửu Sênh rồi.
Nó lập tức bật dậy, kích động sủa thật to: "Gâu gâu!"
Chân trước của nó đang phải bó bột, Khương Bác Mỹ dùng tư thế "kiềng ba chân" vững chãi, tuy thương binh nhưng chí khí anh hùng, đứng sủa ngậu lên.
"Gâu... gâu... gâu!"
Tiếng kêu của nó hơi là lạ, thực sự không giống chó phốc sóc.
Tiểu Văn cười giải thích: "Có lẽ là học theo con Husky cái bên cạnh đấy ạ."
Bánh Trôi Husky cái ở bên cạnh: "Oẳng!"
Khương Cửu Sênh buồn cười, vỗ nhẹ vào móng của Bánh Trôi đang bám vào lồng: "Mày chờ thêm chút nữa nhé, lát nữa sẽ có người đón mày đi thôi."
"Oẳng oẳng!"
Nó không cần ai đón cả, nó muốn đi cùng anh chó cơ. Nhưng mà, chị hộ sĩ chỉ mở cửa lồng của anh chó thôi, hoàn toàn không thèm để ý đến nó.
Cửa lồng vừa mở, Bác Mỹ chỉ muốn nhào thẳng vào lòng Khương Cửu Sênh.
Thời Cẩn quỳ xuống: "Để anh ôm cho."
Khương Bác Mỹ: "…"
Vẻ mặt của nó như thể... Đời không còn gì lưu luyến!
Thời Cẩn dùng một tay ôm lấy Khương Bác Mỹ. Trong lòng nó rất bài xích, nó vùng vẫy, muốn dùng móng túm lấy túi của mẹ. Đúng lúc này, trên đỉnh đầu nó vang lên ba chữ: "Đừng cử động."
Khương Bác Mỹ cứng đờ người, lập tức biến thành chó cương thi, không dám động đậy thêm chút nào nữa.
Nói thật, đây là lần đầu tiên ông bố đại gia của nó bế nó. Hỏi nó có cảm giác gì à? Chỉ có một cảm giác duy nhất... rợn tóc gáy!!! Không biết lúc mẹ bị ôm thì có thấy nổi da gà không nữa. Dù sao, thì lông trên lưng nó cũng đều dựng đứng lên cả rồi.
Khương Bác Mỹ cứ thế bị bố bế đi. Ở sau lưng, Bánh Trôi túm lấy song lồng, kêu thảm thiết như thể bạn trai vừa chết vậy.
"Oẳng!"
"Oẳng oẳng!"
"Oẳng oẳng oẳng!"
Hộ sĩ của bệnh viện: "…"
Tiểu Văn quay đầu lại, nhìn thấy trong ánh mắt bi thương của công chúa Husky bé nhỏ kia, còn như chất chứa sự bướng bỉnh và liều mình như thiêu thân lao đầu vào lửa. Cứ như thể… cứ như thể nó muốn nhảy lầu vậy.
Từ sau khi lập nước đã không cho phép động vật tu luyện thành tinh nữa rồi mà?
Ra khỏi bệnh viện thú y, ngoài trời đã xẩm tối, ánh chiều tà rủ xuống, ngoài phố đã lên đèn. Bệnh viện thú y nằm ở đoạn đường khá vắng vẻ, bên ngoài chỉ có một tuyến đường chính, một vài chiếc xe ô tô nhanh chóng vút qua.
"Chờ anh một chút, anh đi đánh xe."
"Vâng."
Thời Cẩn đưa Bác Mỹ cho Khương Cửu Sênh.
"Gâu gâu!"
Khương Bác Mỹ mừng rỡ vẫy đuôi lấy lòng.
Khương Cửu Sênh đứng chờ không cũng chán, bèn xé một gói thức ăn cho chó, đút cho Bác Mỹ từng miếng một. Nó đeo cái vòng Elizabeth (*), sung sướng đón lấy ăn đầy miệng.
(*)Vòng Elizabeth: Còn gọi là vòng chống l**m đeo trên cổ chó mèo, để ngăn thú cưng l**m vào những chỗ vừa bôi thuốc.
Bên cột đèn giao thông ở đầu đường, Tần Tiêu Tiêu cúi đầu gọi điện thoại, dường như đang đứng chờ tài xế. Sau lưng cô ta, một gã đàn ông mặc áo jacket từ từ tiến lại gần. Hắn ta thoáng ngập ngừng, mắt hết liếc trái lại liếc phải. Xung quanh không có một bóng người, gã đàn ông kia chạm vào balo của Tần Tiêu Tiêu, giật mạnh một cái, gần như không phí chút sức lực nào đã giật được rồi. Hắn ta ôm lấy balo bỏ chạy.
Tần Tiêu Tiêu không kịp phản ứng, đứng ngây ra như phỗng.
Hừ, to gan thật.
Khương Cửu Sênh xốc lại túi thức ăn cho chó, xoắn chặt miệng túi, giơ cao, rồi tung người nhảy lên. Một cú đá xoay rolling kick rất gọn gàng, túi thức ăn cho chó bay theo đường parabol, đập thẳng về phía gã đàn ông đang chạy kia.
Trúng thẳng vào đầu hắn!
Gã đàn ông bị đập đến choáng váng, hơi loạng choạng một chút, chiếc balo nữ trong tay cũng rơi tuột xuống đất. Hắn tức tối chửi thề, đang định cúi xuống nhặt, thì chợt nhìn thấy một đôi bốt ngắn màu đen của nữ.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy một cô gái đang bế một con chó. Cô ấy đeo khẩu trang khiến gã không nhìn rõ được khuôn mặt. Đôi mắt hoa đào cong cong, đang thản nhiên chăm chú nhìn hắn.
Là phụ nữ à?! Gã đàn ông cáu tiết lại càng hống hách hơn: "Cút đi! Đừng có xen vào chuyện người khác, không tao chơi mày đấy!"
Đe dọa xong, hắn ngồi xổm xuống nhặt balo lên.
Khương Cửu Sênh đạp lên quai balo, ánh mắt thản nhiên nhìn xuống gã đàn ông đang khom người kia: "Chân tay đầy đủ cả, sao không đi làm việc tử tế, lại cứ thích ăn trộm ăn cắp vậy?"
Nói xong, cô đột ngột ra tay. Không chờ hắn kịp phản ứng, cô túm lấy cổ tay hắn, kéo mạnh một cái.
Gã đàn ông mất trọng lực ngã sõng xoài, đầu gối va mạnh xuống đất. Hắn đau trợn mắt, không nói không rằng, rút một con dao găm ở eo ra. Lúc khom người bò dậy, hắn thừa cơ đối phương không kịp đề phòng, đột ngột quay đầu vung tay chém bừa một nhát.
Một tay Khương Cửu Sênh ôm Bác Mỹ, vô thức dùng tay còn lại chắn cho nó, đồng thời lùi lại phía sau. Thế nhưng cô vẫn không tránh kịp, mu bàn tay bị mũi dao sượt qua tạo thành một vết thương rất nhỏ.
Cô còn không cả nhíu mày, đạp một cú vào đầu gối gã đàn ông, hất hắn ngã lăn ra đất. Khương Cửu Sênh hoàn toàn không cho hắn thời gian để th* d*c, lập tức xông lên nhưng lại bị kéo lại.
Cô quay đầu, hóa ra Thời Cẩn quay lại rồi.
Thời Cẩn liếc nhìn mu bàn tay của cô một cái, ánh mắt trầm xuống. Anh chỉ nói: "Em lùi lại."
Không chờ Khương Cửu Sênh cử động, anh đã che cô ở sau lưng mình. Lúc này đáy mắt anh đã không còn tìm thấy một chút tĩnh lặng nào nữa, mà trở nên lạnh lùng u tối giống như bầu trời đêm phủ đầy mây đen vậy.
Gã đàn ông hoảng hồn theo bản năng, quơ con dao trong tay, sau đó nhảy bật dậy, lao về phía người trước mặt.
Thời Cẩn đứng im đó, không mảy may di chuyển một bước, nghiêng người né tránh lưỡi dao. Anh đưa tay phải ra, túm lấy cánh tay của đối phương.
Gã đàn ông bị đau, đổi dao sang tay khác. Thời Cẩn vặn mạnh một cái! Chỉ nghe thấy một tiếng thét chói tai vang lên, gã đàn ông ngã ngửa người bay ra sau, phần lưng bị đập mạnh xuống đất. Tay hắn tê dại, con dao tuột khỏi tay. Hắn cắn răng, thò tay ra với lấy con dao rơi ở cách đó không xa.
Một bàn tay trắng trẻo thon dài đã giành lấy nó trước, động tác lại rất thong thả nhẹ nhàng. Anh nhặt con dao lên, chậm rãi bước về phía trước, nhấc tay, đầu mũi dao cắm xuống.
"Mày..."
Thời Cẩn đạp một chân lên mu bàn tay gã đàn ông, cắm thẳng dao vào mu bàn tay hắn không chút do dự.
"Á!!!!"
Tiếng kêu thảm thiết còn chưa kịp dứt, bàn tay trắng trẻo kia đã nắm chặt lấy cán dao, rút mạnh ra, rồi lại một lần nữa nhấc lên không chút do dự.
Khương Cửu Sênh vội kêu lên: "Thời Cẩn!"
Động tác của anh bỗng ngừng lại. Thời Cẩn ngẩng đầu, tròng mắt vằn đỏ sắc máu.
Khương Cửu Sênh đứng ngay sau lưng anh, ánh mắt hoảng loạn, giọng nói hơi run lên: "Đủ rồi, Thời Cẩn!"
Đôi mắt rất quen thuộc kia, đột nhiên trở nên thật xa lạ. Nó chất chứa sự âm u lạnh lẽo, sự điên cuồng, sự tàn bạo như muốn hủy diệt tất cả. Một Thời Cẩn như thế này, thực sự khiến cô rất hoang mang, lo lắng.
Thời Cẩn vẫn nắm chặt dao, máu dính trên đầu mũi dao chảy dọc theo thân dao, thấm vào tay áo anh. Màu đỏ chói mắt đáng sợ lan ra, sự tàn bạo trong đáy mắt anh vẫn chưa vơi đi. Anh cúi đầu, không nhìn thẳng vào mắt cô nữa.
Anh nói: "Sênh Sênh, em quay người đi đi. Đừng nhìn." Giọng của anh, như cầu khẩn, lại như dỗ dành cô.
Khương Cửu Sênh không quay đi, vẫn nhìn anh chằm chằm như cũ, nhìn đôi bàn tay trắng trẻo như ngọc của anh dính nhơ nhớp máu…
Thời Cẩn thấy sợ rồi, anh sợ cô…
"Keng."
Con dao rơi xuống đất.
Anh buông tay, rụt tay giấu ra sau lưng theo bản năng, ra sức chùi vết máu dính trên ngón tay đi. Sau đó, anh dùng dây thừng của Bác Mỹ, trói gã đàn ông đang gào thét kia vào cột điện, ngước lên nói: "Tự báo cảnh sát đi."
Tần Tiêu Tiêu như bừng tỉnh: "Tôi… tôi biết rồi."
Suốt cả quá trình vừa rồi, cô ta đều ngây ra như phỗng, trong mắt ngoài vẻ sợ hãi ra thì còn có cả sự kinh hoàng nữa. Cô ta buông lỏng tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, đờ đẫn nhìn Thời Cẩn đang đi về phía Khương Cửu Sênh.
"Thời Cẩn..."
Thời Cẩn ngắt lời Khương Cửu Sênh: "Em vào xe chờ anh."
Nói xong, anh quay ngược lại bệnh viện thú y, cầm băng gạc và thuốc thang đồ dùng để băng bó ra. Lúc quay về xe, tay anh đã sạch sẽ hoàn toàn, tay áo vén lên, không nhìn thấy chút vết bẩn nào. Có điều, Khương Cửu Sênh ngửi thấy mùi nước khử trùng rất đậm.
Từ đầu đến cuối, Thời Cẩn không nói không rằng, kẹp miếng bông tròn nhúng vào nước muối, rửa sạch vết thương trên mu bàn tay cô.
Vết thương rất nhỏ, đã khép miệng rồi. Nhìn gương mặt vẫn đang căng thẳng của Thời Cẩn, Khương Cửu Sênh khẽ nói: "Em không sao."
"Anh thì có." Thời Cẩn bỗng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô. Đồng tử của anh giống như hai ngôi sao băng bừng cháy trong đêm tối vậy. Anh nói, "Sênh Sênh, nhìn thấy em bị thương, anh không chịu nổi."
Sự tàn bạo như bao trùm cả cơ thể anh.
Khương Cửu Sênh nhìn anh, ánh mắt như sững sờ: "Thời Cẩn, nếu lúc nãy em không gọi anh lại…"
Thì có phải anh sẽ đâm tàn phế bàn tay đó không?
Thời Cẩn ngắt lời cô: "Anh dọa hắn thôi." Anh bỗng đưa tay ôm lấy Khương Cửu Sênh, gục đầu bên tai cô, thủ thỉ. "Anh có thể nhìn ra được, thằng cha đó phạm tội quen rồi, nếu không mạnh tay đánh phủ đầu hắn, thì hắn sẽ không sợ."
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi cô.
Cô lại không hề nhìn thấy, đôi mắt vẫn u ám, dữ tợn như cũ của anh…
"Lần sau anh đừng như vậy nữa," Đến giờ dây thần kinh căng như dây đàn của cô mới chùng xuống, vẫn còn khiếp sợ nói, "Mỗi lần nhìn thấy anh ra tay, em đều thấy kinh hồn táng đảm."
Anh im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới hỏi: "Em sợ à?"
Khương Cửu Sênh lắc đầu: "Không phải là sợ," Cô ghé đầu vào vai Thời Cẩn, nói, "Mà là hoảng hốt." Không biết vì sao, trong lòng cô cảm thấy rất hoảng loạn, lo anh bị thương, rồi lại lo sẽ liên quan đến mạng người.
Thời Cẩn ôm cô, dỗ dành rất lâu.
Từ đầu tới cuối, Khương Bác Mỹ cuộn tròn người lại, thu mình trên ghế sau, đuôi còn đang run lên bần bật.
Trước bữa tối, Khương Cửu Sênh nhận được điện thoại của Mạc Băng, thông báo là đã giành được suất làm đại diện hình ảnh cho hãng DINIR tại khu vực châu Á và Thái Bình Dương. Lịch làm việc rất gấp, yêu cầu cô phải chuẩn bị sẵn tinh thần có thể ra nước ngoài chụp ảnh bất cứ lúc nào.
Khương Cửu Sênh không hề lo lắng, vì hợp đồng mà Mạc Băng đã xem qua, thì chắc chắn không có vấn đề gì cả.
Cơm tối có canh sườn hầm. Khương Cửu Sênh cho Khương Bác Mỹ ăn là đồ ăn cho chó đã được ngâm mềm trong canh sườn. Ấy thế mà, nó lại trốn rịt trong tổ, không thèm bước ra. Nếu là trước đây, thì chỉ cần ngửi thấy mùi thịt thôi nó cũng đã lao thẳng lên trên bàn rồi.
Khương Cửu Sênh thấy lạ bèn hỏi: "Sao Bác Mỹ không ăn nhỉ?"
Thời Cẩn đang dọn bàn ăn, đáp: "Em cứ kệ nó, đói là tự phải ra ăn thôi."
Khương Cửu Sênh vẫn không yên tâm: "Liệu có phải vết thương có chuyển biến xấu không?"
Cô ngồi xổm xuống, thò tay vào trong ổ chó ôm Bác Mỹ ra. Bác Mỹ nuốt nước bọt, không kìm được bèn thò cái móng nhỏ của mình tới. Vừa chạm vào tay của mẹ nó, cơ thể nó chợt run lên, lại lập tức rụt móng lại.
Đôi mắt của nó trợn tròn lên, sợ hãi nhìn Thời Cẩn đứng sau lưng Khương Cửu Sênh.
Dọa cún sợ chết mất thôi!
Khương Bác Mỹ cuống cuồng cuộn tròn người lại, vùi đầu vào trong vòng Elizabeth, lăn vào trong góc ổ, run như cầy sấy.
Khương Cửu Sênh vô cùng kinh ngạc.
Thời Cẩn đứng sau lưng cô nói: "Vết thương không có vấn đề gì đâu."
Khương Cửu Sênh trêu chọc: "Bác sĩ Thời còn nghiên cứu cả về khoa ngoại của động vật cơ à?"
"Cũng đủ chữa cho con chó này." Thời Cẩn cực kì nhẫn nại, như thể đang dỗ dành trẻ con vậy: "Đừng để ý đến nó nữa, em đi rửa tay đi còn ăn cơm, nhé?"
Khương Cửu Sênh cười đứng dậy, đi vào toilet.
Thời Cẩn quay lại, lạnh lùng liếc một cái, nói ít mà ý nhiều: "Tự bò ra đây."