Translator: Nguyetmai
Người quản lý Hà Tương Bác bước vào: "Đến hai đứa rồi."
Hai người đứng dậy, một trước một sau đi sang phòng ghi hình, Hà Tương Bác đi phía sau cùng, không nhịn được mà nhắc nhở: "Tốt nhất là hai người nên giữ khoảng cách một chút, dù sao Tô Khuynh cũng là 'đàn ông'."
Khương Cửu Sênh và Tô Khuynh nhìn nhau cười rồi đi tiếp
Hà Tương Bác lắc đầu, thôi vậy, dù sao họ cũng có tư cách để bốc đồng mà. Hơn nữa fan của Khương Cửu Sênh thật sự rất hiểu chuyện, trực tiếp phong tặng Tô Khuynh danh hiệu "bạn thân khác giới" rồi!
Đến khúc rẽ hành lang, còn chưa kịp nhìn thấy ai nhưng họ đã có thể nghe được tiếng bước chân vội vàng, còn có cả tiếng một người phụ nữ thúc giục đầy khó chịu.
"Cô lề mà lề mề ở đây làm gì? Còn không nhanh lên"
Lúc này, có một người ôm đống quần áo trong tay lao từ trong chỗ rẽ ra. Cô ta còn giơ tay lên cao quá đầu như sợ quần áo lê xuống đất.
"Đến rồi đây"
Là Liễu Nhứ. Mới nửa tháng không gặp mà cô ta gầy đi rất nhiều, không vênh váo hung hăng như trước nữa, nhìn ngoan ngoãn hơn hẳn, giống như những cái gai đã bị mài mòn vậy.
Nhìn thấy Khương Cửu Sênh, ánh mắt cô ta có chút trốn tránh, cúi đầu chạy qua.
Phía trước, người phụ nữ đang thúc giục Liễu Nhứ như nhìn thấy gì đó, bà ta thoáng định thần lại, bước về phía sau vài bước đi tới trước mặt Khương Cửu Sênh, hơi cúi người: "Cô Khương!"
Khương Cửu Sênh hơi giật mình một chút rồi lập tức cúi đầu chào lại.
Người này hơn bốn mươi tuổi, dung mạo thường thường, mặc đồ công sở, nét mặt thản nhiên không để lộ nhiều cảm xúc. Khương Cửu Sênh có thể khẳng định, cô không quen biết người này.
Chào hỏi xong, người này liền dẫn vài nghệ sĩ khác rời đi
"Cậu quen à?" Tô Khuynh hỏi
Khương Cửu Sênh lắc đầu: "Có quen đâu."
Tô Khuynh cười "Cái cúi người kia của bà ta là nghiêm túc sao?" Dáng vẻ kính cẩn lễ phép như vậy cũng thật kỳ quái, "Bà ta là người quản lý vàng của SJ'S, trong bốn năm lăng xê được ra ba ảnh đế, Liêu ảnh đế đang ghi hình ở phòng bên cạnh, cùng đoàn phim với Cảnh Sắt".
Khương Cửu Sênh không hiểu rõ lắm chuyện bên mảng điện ảnh, nên chỉ nghe mà không nói gì.
Tô Khuynh lại nói thêm: "Bộ phim kia Liễu Nhứ cũng có tham gia, hình như là vai gái làng chơi, nữ phụ của phụ của phụ"
Khương Cửu Sênh hơi kinh ngạc: "Cô ta đổi nghề rồi sao?"
"Cậu không biết à?" Khương Cửu Sênh vốn không mấy để ý đến những chuyện không liên quan đến mình, Tô Khuynh bèn kể, "Liễu Nhứ đã ký hợp đồng với Rolling Stones International, công ty con của SJ's, sau đó cũng chuyển sang làm diễn viên, đoàn phim nào cũng chạy, toàn nhận mấy vai gái làng chơi, dù sao thì hình tượng của cô ta đã phơi ra đó rồi. Mà cô ta cũng rất kiên cường, quảng cáo gì cũng nhận, xuất hiện khắp nơi, hơn nữa…" Cô hơi dừng lại, nói nhỏ "Không biết đã trèo lên bao nhiêu cái giường rồi nữa."
Có điều Tô Khuynh không thể hiểu được, SJ's là doanh nghiệp hàng đầu trong ngành điện tử, hai năm gần đây công ty con Rolling Stones International càng lúc càng lớn mạnh trong ngành giải trí, tuy cách làm việc không trong sạch gì cho lắm, nhưng cũng không khuyến khích nghệ sĩ dùng quy tắc ngầm để đi lên, trừ Liễu Nhứ. Thái độ của họ có chút không bình thường. Nếu thực sự muốn nâng đỡ nhất định sẽ có thủ đoạn, chứ không phải để cô ta tự vật lộn ở tầng đáy, thậm chí còn chèn ép thêm như vậy.
Tóm lại, cũng chẳng ai hiểu được rốt cuộc SJ's đang đưa tay làm phúc, hay là đang thêm dầu vào lửa.
Khương Cửu Sênh cười cho qua chuyện, chỉ nói: "Mỗi người một số".
Tiết mục tám rưỡi sẽ bắt đầu, là chương trình gameshow quay trong nhà, quay đến một nửa, đèn trần trên đỉnh đầu bỗng chớp chớp tắt tắt, cả trường quay ồn ào nhốn nháo.
Chỉ nghe Tô Khuynh hét lớn
"Sênh Sênh"
Khương Cửu Sênh vội ngẩng đầu, chiếc đèn trên đầu chợt lỏng ra rồi đột ngột rơi xuống.
"A!!!"
Cả trường quay toàn tiếng la hét, chiếc đèn rơi xuống đất vỡ nát, máu và mảnh vỡ trộn lẫn vào nhau.
Mười lăm phút sau, cảnh sát nhanh chóng có mặt, lập tức phong tỏa hiện trường. Vị đội trưởng cảnh sát mặc đồng phục cảnh sát giao thông, tóc ngắn ba phân càng lộ rõ vẻ cứng cỏi.
Anh ta đẩy cửa bước vào phòng chờ: "Cô Khương"
Khương Cửu Sênh quấn áo khoác, ngồi trên ghế sofa đơn, sắc mặt rất xấu. Cô ngẩng đầu chào trước, "Đội trưởng Hoắc" Giọng nói của cô cực kì nhẹ nhàng, bình tĩnh.
Hoắc Nhất Ninh ngồi xuống phía đối diện, rút quyển sổ nhỏ từ túi áo ngực ra
Người bị hại: Lâm Phong
Địa điểm bị hại: Đài truyền hình
Nhân chứng trực tiếp ở hiện trường thứ nhất: Khương Cửu Sênh
Hoắc Nhất Ninh liệt kê nhanh một vài điểm chính: "Đừng căng thẳng, bởi vì khi xảy ra tai nạn, Cô Khương ở gần người bị hại nhất, nên chúng tôi có vài vấn đề cần hỏi cô một chút."
Cô đặt cốc cà phê ấm trong tay xuống: "Tôi không căng thẳng."
Có thể nhìn ra, tuy có hơi hoảng hốt nhưng nét mặt vẫn khá bình tĩnh, chứng minh người đó đang ở trạng thái bình thường. Hoắc Nhất Ninh trực tiếp hỏi thẳng vấn đề: "Cô và người bị hại có quan hệ như thế nào?"
"Không quen." Khương Cửu Sênh dừng một chút, nói thêm, "Hôm nay là lần thứ hai gặp mặt, lần trước là ở buổi diễn thử hai ngày trước."
Hoắc Nhất Ninh viết một hàng chữ, vừa dừng bút, anh ta lại hỏi tiếp: "Trước khi xảy ra tai nạn, người bị hại có hành động gì khác thường không?"
Khương Cửu Sênh nghĩ một chút rồi đáp: "Không có"
"Vị trí hai người đứng là được chỉ định từ trước sao?"
"Ừm, lúc diễn tập đã quyết định vị trí rồi."
Hoắc Nhất Ninh nhíu mày suy nghĩ: "Trước khi đèn trần rơi xuống, cô có nghe được âm thanh gì không?"
"Không để ý."
Anh ta hỏi thêm vài vấn đề khác theo quy định, Khương Cửu Sênh cũng nhất nhất trả lời. Đúng lúc này, điện thoại Hoắc Nhất Ninh rung lên, anh bắt máy xong không nói một lời, nghe một lúc lâu mới "Ừ" một tiếng.
Sau khi tắt điện thoại, Hoắc Nhất Ninh ngẩng đầu nói: "Không cứu được anh ta."
Khương Cửu Sênh hơi biến sắc: "Tai nạn này sẽ xử lý như như tai nạn ngoài ý muốn sao?"
"Nếu không phát hiện ra điểm nào đáng ngờ, thì sẽ như vậy."
Cô lưỡng lự một chút, rồi chợt nói: "Có lẽ là anh ta bị giết!"
Động tác đóng nắp bút của Hoắc Nhất Ninh thoáng khựng lại, đầu bút hơi di chuyển, dừng lại trên mặt giấy: "Sao lại nói vậy?"
"Lúc đèn trần rơi xuống, phản ứng đầu tiên của mọi người là bịt mắt tránh ra," Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp, "Nhưng chỗ tôi đứng lại khác."
Khương Cửu Sênh đứng ở bên phải người bị hại, chỉ cách chỗ đèn rơi tầm nửa mét, hoàn toàn trong phạm vi nguy hiểm, nhưng phản ứng của cô lúc đó là ngẩng đầu.
Hoắc Nhất Ninh lập tức hỏi: "Cô nhìn thấy gì?"
"Có bóng đen trên giá treo đèn trần."
Giá treo đèn trần gần như được treo lủng lẳng trên không trung, hơn nữa toàn bộ phía bên trên trường quay đều là máy ảnh và đèn sân khấu. Có thể trốn ở trên đó mà không bị ai phát hiện, thì chắc chắn hung thủ phải cực kì quen thuộc với thiết bị và thao tác nó, còn có thể nhanh chóng rời khỏi hiện trường hoặc trốn trong đám đông…
Về cơ bản đã có thể khoanh vùng được phạm vi những người hiềm nghi.
Hoắc Nhất Ninh lại hỏi thêm: "Cô có thể chắc chắn không?"
Khương Cửu Sênh suy nghĩ rất lâu, lắc đầu: "Tôi chỉ có thể xác định là có bóng đen, nhưng không thể biết chắc được đó là bóng người hay bóng hắt của ánh đèn"
Lúc đó cô chỉ nhìn thấy bóng đen nhoáng lên một cái, đến khi ngẩng đầu lần nữa thì đã không nhìn thấy gì rồi.
Hoắc Nhất Ninh hỏi xong bèn gập sổ lại: "Cảm ơn, cô đã cung cấp cho phía cảnh sát chúng tôi một manh mối rất quan trọng."
Lấy lời khai xong, Mạc Băng đến đón Khương Cửu Sênh.
Thấy sắc mặt cô cắt không còn một giọt máu, Mạc Băng hơi lo lắng hỏi: "Cô vẫn ổn chứ?"
Khương Cửu Sênh lắc đầu: "Em không sao."
"Chị đưa cô về trước." Mạc Băng đỡ cô lên xe chuyên dụng, lại nói thêm "Có việc gì thì gọi điện thoại cho chị."
"Vâng."
Lúc đó Mạc Băng không ở hiện trường, cô nghe Tô Khuynh nói, Khương Cửu Sênh đứng trong phạm vi một mét ngay gần nạn nhân, tận mắt nhìn thấy đèn trần rơi trúng đầu nạn nhân đến mức máu chảy đầm đìa.
Nếu là người nhát gan thì đã ngất vì sợ rồi.
Mạng người là quan trọng nhất, hơn nữa cảnh tượng đẫm máu như vậy, cho dù tính cách cứng cỏi thế nào đi nữa cũng không thể hoàn toàn không có cảm giác gì. Mạc Băng nghĩ một chút, rồi nói thêm: "Có cần chị hẹn bác sĩ Thường cho cô không?"
Bác sĩ Thường là bác sĩ tâm lý của Khương Cửu Sênh
Khương Cửu Sênh từ chối: "Nếu cần em sẽ bảo chị."
Mạc Băng vẫn không yên tâm, lại đề nghị thêm, "Không tìm bác sĩ Thường thì cô tìm bác sĩ Thời cũng được."
Khương Cửu Sênh không nói được hay không, chỉ im lặng.
Lái xe Tiểu Kiều quay đầu, đưa cho cô một cốc trà nóng: "Chị Sênh, uống chút trà lúa mạch cho đỡ sợ."
"Cảm ơn."
Khương Cửu Sênh nhận lấy, đặt trong lòng bàn tay mà không uống, như đang có chuyện cần suy nghĩ.
Về đến Ngự Cảnh Ngân Loan, Mạc Băng sợ Khương Cửu Sênh ở một mình sẽ nghĩ linh tinh nên ở cùng cô thêm một tiếng, vốn muốn ở cùng cô đêm nay nhưng Khương Cửu Sênh trực tiếp gọi điện cho Lâm An Chi bảo anh đến đón người.
Mười giờ tối, Khương Cửu Sênh ôm Bác Mỹ lên giường
Bởi vì Thời Cẩn mắc bệnh sạch sẽ, trước giờ chưa từng cho chó vào phòng ngủ, đây là lần đầu tiên phá lệ. Khương Bác Mỹ vui vẻ lăn tới lăn lui trên giường, sau đó chui vào trong lòng mẹ nó, vừa sung sướng sủa được vài tiếng đã không chống lại được cơn buồn ngủ, vui vẻ đi tìm Chu Công.
Khương Cửu Sênh bật cười, tắt đèn phòng, chỉ mở đèn ngủ đầu giường.
Cô nằm xuống, trằn trọc rất lâu mà không hề thấy buồn ngủ. Lúc nhắm mắt lại, trong đầu cô đều là hiện trường đầy máu ở trường quay.
Trở mình gần một tiếng đồng hồ, cô ngồi dậy, lấy thuốc an thần trong ngăn kéo ra, rót ly nước xong do dự vài lần, cuối cùng vẫn không uống.
Cô bấm số Thời Cẩn, mới reo một tiếng Thời Cẩn đã bắt máy.
"Sênh Sênh."
Giọng nói ấm áp quyến luyến, chỉ nghe cũng có thể khiến người khác yên tâm
Khương Cửu Sênh cầm điện thoại chui vào trong chăn, có lẽ vì đã nửa đêm nên cô cũng vô thức nói rất nhỏ: "Em xin lỗi, muộn thế này còn làm phiền anh."
"Không sao, anh vẫn chưa ngủ." Ở bên kia, Thời Cẩn tắt văn bản trên máy tính, nằm dựa ra ghế nghe điện thoại, "Em không ngủ được à?"
"Vâng, em hơi mất ngủ."
Nghe giọng nói khàn khàn đầy mỏi mệt của cô, Thời Cẩn bèn hỏi: "Có chuyện gì à?"
Khương Cửu Sênh đáp lại rất nhanh: "Không, chỉ là em nhớ anh thôi."
Tính cách cô xưa nay đều vậy, báo chuyện vui không báo chuyện buồn, hơn nữa, chuyện hôm nay coi như là ngẫu nhiên gặp phải, cô cũng không muốn Thời Cẩn lo lắng thêm.
Chỉ một câu nhớ này cũng đủ làm tim Thời Cẩn mềm xuống, anh trầm giọng nói: "Anh cũng nhớ em, rất nhớ."
Khương Cửu Sênh chui đầu vào trong chăn cười trộm.
"Sênh Sênh, đừng trùm chăn, không tốt cho hô hấp."
Sênh Sênh cạn lời.
Bác sĩ Thời nhà cô còn hiểu rõ cô hơn chính bản thân cô nữa.
Khương Cửu Sênh chui ra khỏi chăn: "Thời Cẩn, hát cho em một bài có thể ru ngủ đi."
Thời Cẩn im lặng, hiếm có lúc bối rối như thế này, anh nói: "Anh sợ anh hát xong em lại càng không ngủ được."
Cô bật cười.
"Sênh Sênh, em nằm ngay ngắn lại, mở loa ngoài rồi đặt điện thoại lên bàn bên cạnh đi." Thời Cẩn đứng dậy, tắt đèn đi vào phòng ngủ, anh nằm xuống, cởi bỏ hai cúc áo gần cổ để lộ xương quai xanh gợi cảm, giọng nói trầm thấp cứ vậy vang lên, dịu dàng như tiếng đàn cello, "Anh kể chuyện cho em nghe nhé."
"Vâng."
Khương Cửu Sênh mở loa ngoài, đặt điện thoại xuống mặt tủ đầu giường. Cô chui vào trong chăn, bên tai có tiếng gió, cũng có tiếng của Thời Cẩn.
Không bao lâu sau, cô mơ màng thiếp đi, dư âm vang vọng bên tai, đều đều không dứt.
Một đêm không mộng mị.
Mặt trời xuyên qua tán mây, chiếu những tia sáng đầu tiên của mùa đông qua rèm cửa, rơi xuống lông mi khiến nó khẽ run rẩy như cánh bướm.
Người trên giường lật người một cái, mí mắt hơi hé mở. Cô ôm lấy chăn, rúc đầu cọ một lúc rồi mới dụi mắt, sau đó cầm điện thoại ở đầu giường xem đồng hồ
Màn hình điện thoại vẫn đang hiện giao diện cuộc gọi
Khương Cửu Sênh tỉnh hẳn ngủ, đưa điện thoại lên tai: "Thời Cẩn?"
Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói của Thời Cẩn: "Ừm, anh đây."
Giọng nói khàn khàn, vô cùng mệt mỏi, anh vừa thức trắng cả một đêm.
Đột nhiên, mắt cô cay xè. Cô rất nhớ anh.
Mười giờ sáng, án mạng hôm qua được đưa tin, đương nhiên đài truyền hình đã liên hệ trước. Đừng nói hiện trường án mạng, đến bức ảnh cũng không được đăng lên. Họ không đăng quá nhiều thứ máu me, chỉ nói là chuyện ngoài ý muốn. Không cần nghĩ cũng biết vụ án này sẽ liên lụy đến những ai, dù sao chuyện này liên quan đến sự tồn vong của một đài truyền hình, cho dù là chính phủ cũng không dám qua loa, nhanh chóng ra sức ép chuyện này xuống. Nhưng chuyện này cũng làm xôn xao cả dư luận, dù sao nạn nhân cũng là người của công chúng, mức độ quan tâm của xã hội cũng cao hơn.
Hai ngày sau, độ hot của vụ án này mới giảm xuống, Khương Cửu Sênh nghe Mạc Băng nói, vụ án đang đang rơi vào bế tắc, không tìm ra manh mối mới, cũng không thu hẹp được phạm vi kẻ tình nghi.
Thế nhưng…