Translator: Nguyetmai
Tống Tĩnh bỗng biến sắc: "Tạ Đãng Sênh Sênh, cẩn thận phía trên!"
Cô ngẩng đầu nhìn. Cửa sổ tầng sáu đang mở, một đôi bàn tay đeo găng đang bê một chậu hoa thò ra, rồi đột ngột buông tay.
Khương Cửu Sênh phản ứng cực nhanh, không nghĩ ngợi gì lập tức đẩy Tạ Đãng ra đồng thời nhảy lùi lại phía sau.
"Choang..."
Chậu hoa đập xuống đất lập tức vỡ thành năm bảy mảnh.
Tống Tĩnh sợ gần chết, sắc mặt trắng bệch, vội kéo hai người ra xa rồi mới nói: "Trên đó có người."
Rõ ràng có người cố ý ném chậu hoa từ trên xuống. Cái chậu sứ to như thế đập xuống có thể gây chết người.
"Chị báo cảnh sát đi."
Tạ Đãng dặn quản lý rồi lập tức quay vào tòa nhà đuổi theo.
Thời Cẩn nhanh chóng có mặt. Nhìn đám mảnh vỡ ngổn ngang trên đất, đôi mắt anh sầm xuống: " Em có bị thương không?"
Khương Cửu Sênh lắc đầu, nhíu chặt mày, chỉ nói: "Thời Cẩn, đây không phải tai nạn."
Hai ngày trước dưới lầu chung cư Ngự Cảnh cũng đã xảy ra chuyện tương tự, may mà cô phản ứng nhanh nên tránh được. Khi ấy, cô đã cho rằng đó chỉ là tai nạn ngẫu nhiên nên không để ý lắm, bây giờ nghĩ lại thì câu chuyện hẳn không đơn giản như vậy.
Chậu hoa đó không nhằm vào Tạ Đãng, mà muốn lấy mạng của cô.
Hai mươi phút sau cảnh sát có mặt điều tra hiện trường. Ngoài vết giày ra không tìm được gì đáng kể. Thời Cẩn đi cùng Khương Cửu Sênh đến Sở Cảnh sát.
Ở Sở Cảnh sát.
Hoắc Nhất Ninh chỉ bức hình phóng to trên máy tính: "Bên trái là hình ảnh camera ở Ngự Cảnh Ngân Loan thu được, bên phải là hình cắt ra từ camera của đài truyền hình. Từ chiều cao và vóc dáng thì rất có khả năng là cùng một người." Anh ta ngưng một lát rồi tiếp, "Có thể là cố ý mưu sát. Hơn nữa nhìn vóc dáng thì có khả năng hung thủ là nam giới."
Khương Cửu Sênh đưa tay che phần từ vai hung thủ xuống, nhìn hồi lâu rồi nói: "Trông hơi giống tên hung thủ ở bãi giữ xe khách sạn."
Hoắc Nhất Ninh nhìn cô: "Cô có chắc không?"
Cô lắc đầu: "Khi đó xe đang lao về phía tôi, tốc độ quá nhanh, tôi không dám khẳng định mình đã nhìn thấy gì, hơn nữa ký ức cũng rất mơ hồ."
Vì tác dụng của phản ứng căng thẳng cấp tính trong tình huống nguy hiểm nên cô không nhớ rõ là điều rất bình thường. Hoắc Nhất Ninh vừa định bảo cô cố gắng nghĩ kỹ lại xem, thì Thời Cẩn đã kéo Khương Cửu Sênh lại bên mình: "Em đau đầu thì đừng nghĩ nữa."
Khương Cửu Sênh vẫn nhíu mày như cố suy nghĩ.
"Gần như có thể xác định rồi," Hoắc Nhất Ninh nhìn vào màn hình máy tính, "Trên người hung thủ sẽ có một số đặc điểm nào đó có thể xác định được thân phận của hắn, hơn nữa hắn tưởng cô đã nhìn thấy rồi." Cho nên mới giết người diệt khẩu.
Khương Cửu Sênh không nói không rằng.
"Cô Khương", Hoắc Nhất Ninh chần chừ một hồi rồi nhìn Khương Cửu Sênh, "Tôi có một cách này, chắc là có thể thử."
Cô lập tức hỏi ngay: "Có cần tôi phối hợp không?"
Đúng là thông minh.
Hoắc Nhất Ninh ngưng gõ xuống mặt bàn, chậm rãi nói hai từ: "Thôi miên." Phía cảnh sát có khá nhiều ví dụ thực tế cho phương pháp phá án bằng thôi miên, có thể coi là một cách khả thi.
Không chờ Khương Cửu Sênh kịp trả lời, Thời Cẩn đã chặn ngay: " Tuyệt đối không được."
Phản ứng của anh có vẻ hơi quá khích nhỉ.
Hoắc Nhất Ninh nhìn Thời Cẩn: "Bác sĩ Thời có lý do để phản đối không?"
Khương Cửu Sênh cũng nhìn Thời Cẩn. Ánh mắt của anh rất nặng nề, đôi mắt ảm đạm như sắc trời khi thái dương ngã hẳn về phía Tây, từng lớp từng lớp, tối đen như mực, không xua tan nổi.
Một lúc sau Thời Cẩn mới lên tiếng, giọng nói đã không còn vẻ ấm áp bình thường: "Về mặt lý thuyết, ngay cả các nhà tâm lý học thôi miên cũng không thể đảm bảo chắc chắn người bị thôi miên sau này sẽ không bị di chứng về hành vi và ý thức, cảnh sát các anh có đảm bảo được không?"
Gặp đúng người trong nghề rồi.
Bác sĩ khoa Ngoại thời nay biết cả thôi miên à?
Hoắc Nhất Ninh nhất thời không biết nói sao, đang muốn nhìn sang Khương Cửu Sênh thì Thời Cẩn kéo cô ra sau lưng mình: "Phá án là việc của cảnh sát các anh, đừng có kéo cô ấy vào."
Thời Cẩn có vẻ hơi nghiêm trọng hóa vấn đề, hoàn toàn không còn nho nhã điềm đạm như thường ngày nữa, ngữ khí mang ý cảnh cáo rõ ràng. Hoắc Nhất Ninh cười khổ, Thời Cẩn thần hồn nát thần tính quá.
"Sênh Sênh, chúng mình về nhà nhé?" Anh như đang năn nỉ cô, vẻ gấp gáp.
Khương Cửu Sênh không phản đối, để mặc cho Thời Cẩn dẫn cô đi ra khỏi Sở Cảnh sát.
Lên xe rồi Thời Cẩn thắt dây an toàn cho cô, khẽ gọi: "Sênh Sênh," Anh nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm, "Em hãy hứa với anh, tuyệt đối không được chấp nhận đề nghị của phía cảnh sát."
"Thời Cẩn à..."
Anh ngắt lời cô, giọng rất kiên quyết: "Hứa với anh đi."
Hình như anh hơi quá dị ứng với thôi miên thì phải.
Hồi lâu sau Khương Cửu Sênh gật đầu: "Vâng."
"Trước khi cảnh sát phá được án, em đừng đi đâu cả, được không?"
Ngữ khí ở từ cuối cùng được nâng lên, giọng trầm trầm như thỉnh cầu.
Khương Cửu Sênh không nỡ lòng từ chối: "Ở nhà à?"
Thời Cẩn cười nhẹ, nét u ám g*** h** ch*n mày tan đi: "Ở bệnh viện cũng được."
Trong ba ngày sau đó, trừ khi có ca phẫu thuật, Thời Cẩn đi đâu cũng dẫn cô theo, nhưng cuối cùng việc gì phải đến cũng đến.
Đó là buổi chiều ngày thứ tư sau sự việc bồn hoa. Sáu giờ tối, tại ngã tư cuối cùng trên đường về Ngự Cảnh Ngân Loan, đang là giờ tan tầm, lưu lượng người qua lại rất cao, đèn đỏ bật sáng.
Thời Cẩn dừng xe, đột nhiên quay sang hỏi: "Sênh Sênh, lưng em còn đau không?"
"Không đau nữa." Đã khỏi hẳn rồi. Khương Cửu Sênh quay sang nhìn Thời Cẩn, "Sao thế anh?"
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi một cách rất tự nhiên: "Tối nay anh ngủ trong phòng được không?"
Cô hơi ngớ ra trong thoáng giây, rồi không hề thẹn thùng đáp: "Được ạ."
Khoé miệng Thời Cẩn hơi nhếch lên: "Tối nay em muốn ăn gì?"
Muốn ăn anh.
Cô trả lời một cách nghiêm túc: "Cháo hải sản."
Thời Cẩn đồng ý.
Đèn xanh. Anh nhấn chân ga, từ từ nổ máy. Vừa đến giữa đường, một chiếc xe tải bỗng lao ra từ làn xe bên cạnh, tốc độ cực nhanh, nhằm thẳng vào chiếc Volvo bạc.
"Rầm..."
Điện thoại để trên tủ đầu giường bỗng đổ chuông.
Một cánh tay thò ra khỏi chăn, mò mò mặt tủ một lúc mới tìm thấy điện thoại. Một cái đầu tóc nhuộm xám rất bắt mắt rối như tổ quạ hơi nghểnh lên.
"Alo."
Giọng cậu khàn khàn chưa tỉnh ngủ. Tần Minh Châu không mở nổi mắt, kẹp điện thoại vào má rồi lại chui vào chăn.
Đầu bên kia vang lên một giọng khàn khàn trầm thấp: "Chị Khương Cửu Sênh đây."
Tần Minh Châu ngồi bật dậy, vò tóc, tỉnh hẳn ngủ: "Chị Sáu."
"Em đến bệnh viện Thiên Bắc được không?"
Nghe giọng chị ấy không ổn lắm, mệt mỏi khác thường, Tần Minh Châu đứng bật dậy, nhặt một chiếc áo len màu kem từ dưới đất lên, tiện tay cầm thêm chiếc áo khoác thể thao đi ra ngoài: "Em đến ngay."
Quãng đường vốn đi hết bốn mươi phút mà lần này Tần Minh Châu chỉ đi hai mươi phút là tới. Đến bệnh viện cậu thấy ngay Tiêu Khôn Sinh cũng đang ở đó. Tần Minh Châu từng gặp Tiêu Khôn Sinh từ rất nhiều năm về trước. Khi ấy, Tiêu Khôn Sinh từng đến nhà họ Tần kêu gọi đầu tư nhưng đã bị từ chối thẳng cửa.
Tiêu Khôn Sinh đứng dậy gật đầu chào hỏi.
Tần Minh Châu nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Anh Thời bị tai nạn giao thông." Tiêu Khôn Sinh nói, "Chảy máu phổi."
Khuôn mặt vốn trắng trẻo của Tần Minh Châu càng trắng bệch ra, cậu bước lên: "Chị Sáu."
Khương Cửu Sênh dựa vào tường, gật nhẹ đầu, lại ngoảnh mặt không nói một lời. Cô lẳng lặng nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật, bình tĩnh một cách bất thường.
Cô mặc áo khoác len màu trắng, tay áo loang lổ máu.
Mạc Băng đứng bên cạnh cô cũng không nói một lời. Không khí im lặng ngột ngạt đến không thở nổi.
Nửa tiếng sau cánh cửa phòng phẫu thuật mới mở. Chủ nhiệm Lâm của khoa Ngoại Gan - Mật đi ra đầu tiên. Mạc Băng lập tức hỏi: "Thế nào rồi ạ?"
Chủ nhiệm Lâm bỏ khẩu trang ra, nói: "Không sao rồi. Cậu ấy bị thương không nặng, sắp ra được rồi."
Mạc Băng thở phào một hơi, đang định hỏi nữa thì tay áo bị níu lại. Cô quay sang, thấy trán Khương Cửu Sênh lấm tấm mồ hôi, môi trắng bệch.
Cô đang chống tay vào tường, nói: "Mạc Băng, chị đỡ em với."
Cô đứng không vững nữa, càng nghĩ càng thấy sợ. Dây thần kinh căng cứng từ lâu đột ngột giãn ra, chân tay mềm nhũn.
"Không sao rồi, đừng sợ." Mạc Băng đỡ cô ngồi xuống.
Cô nới lỏng nắm tay siết chặt, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, nói mà như đang tự lẩm bẩm với mình: "Xe đâm vào từ bên phải."
Mạc Băng lấy làm lạ, nhất thời không kịp hiểu. Nếu xe lao đến từ bên phải thì đáng ra ghế phụ lái phải chịu tác động mạnh hơn, chứ không phải Thời Cẩn bị thương nặng hơn như vậy.
Bác sĩ đã kiểm tra cho Khương Cửu Sênh, nói cô không bị thương tích gì.
Mạc Băng ngây ra một lúc mới hiểu ra: "Bác sĩ Thời đã bẻ lái sang phải ư?"
Chỉ có bẻ ngoặt lái sang phải, đẩy ghế phụ lái ra ngoài để ghế lái xe bị đâm trực diện thì mới thế.
Khương Cửu Sênh gật đầu.
Mạc Băng chỉ còn lại một suy nghĩ, Thời Cẩn điên quá!
Trong tình huống như thế này, phản ứng bản năng của con người là sẽ rẽ sang trái để giảm thiểu thiệt hại đến mức tối thiểu mới đúng. Thế mà anh ấy lại làm ngược lại, thà tăng khả năng thương tổn cũng phải đẩy Khương Cửu Sênh ra, đúng là quá liều lĩnh.
May mà xe chất lượng tốt, nếu không hậu quả thật khó lường.
Thời Cẩn vẫn chưa được đẩy ra. Khương Cửu Sênh ngồi chờ trong im lặng, dần dần bình tĩnh lại, cô gọi: "Minh Châu."
"Chị Sáu cứ nói."
Đôi mắt Khương Cửu Sênh tối đen như mực, giọng nói của cô cực kì nghiêm túc: "Trong nhà họ Tần, chị không tin ai ngoài em, hơn nữa chị cũng biết bọn họ có thủ đoạn như thế nào rồi. Cho nên trước khi Thời Cẩn tỉnh lại, có thể nhờ em ở lại bệnh viện không?"
Tần Minh Châu gật mạnh đầu. Khuôn mặt cậu trẻ măng, chỉ có đôi mắt lam đậm sâu thẳm như sắc màu đáy biển kia là hơi giống Thời Cẩn.
Cậu hiểu sự lo lắng của Khương Cửu Sênh, cậu cũng không tin người nhà họ Tần. Những việc kiểu như dậu đổ bìm leo cậu đã thấy quá nhiều rồi.
"Cảm ơn em." Khương Cửu Sênh cảm ơn Tần Minh Châu xong quay sang nói với Mạc Băng, "Chị đi cùng em đến sở cảnh sát."
Mạc Băng không hiểu: "Làm gì?"
Cô đứng dậy, nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật: "Bắt hung thủ."
Rồng còn có vảy ngược, tên hung thủ này đã phạm vào điều đại kỵ của cô.
Sở Cảnh sát.
"Chiếc xe tải đó là xe ăn trộm, ngay cả tuyến đường đi của nó cũng là tuyến tránh camera. Trên xe không có bất cứ dấu vân tay nào." Hoắc Nhất Ninh khẳng định, "Là cố ý gây án."
Hung thủ cực kì khôn ngoan, phạm tội mấy lần mà không để lại dấu vết nào, hơn nữa, rõ ràng là hắn nhằm vào Khương Cửu Sênh.
Vả lại, gần như có thể khẳng định rằng, hung thủ nóng lòng giết người diệt khẩu như vậy là do Khương Cửu Sênh đã nhìn thấy đặc điểm gì đó có thể tiết lộ thân phận của hắn.
Khương Cửu Sênh không còn do dự nữa: "Đội trưởng Hoắc, tôi đồng ý với đề nghị của anh hôm trước."
"Cô chắc chắn chưa?" Anh không ngạc nhiên. Mặc dù Thời Cẩn kiên quyết phản đối nhưng Khương Cửu Sênh thì khác, cô không thể cứ bị động để người khác kiềm tỏa mãi.
Khương Cửu Sênh gật đầu, đưa ra điều kiện: "Nhưng tôi có thể tự chọn nhà thôi miên không?"
"Tất nhiên là được."
Tám giờ. Một chiếc Bentley trắng muốt đậu ngoài cổng Sở Cảnh sát. Một người đàn ông trạc ba mươi tuổi từ tốn bước xuống, anh ta đeo kính gọng bạc, mặc com lê chỉnh tề, dáng vẻ nho nhã lịch thiệp như những quý ông trí thức cổ điển.
Anh ta ngẩng đầu nhìn người ở cách đó không xa, đẩy gọng kính, cười nói: "Sênh Sênh, lâu lắm không gặp."
Khương Cửu Sênh tiến lên: "Đã lâu không gặp bác sĩ Thường."
Thường Minh.
Bác sĩ tâm lý chủ tịch phòng tư vấn Hồng Kiều, giỏi nhất về liệu pháp thôi miên.
Lúc mới nổi tiếng, Khương Cửu Sênh bị mất ngủ nghiêm trọng. Bác sĩ Thường là bác sĩ tâm lý duy nhất có thể giúp cô ngủ trong vòng mười phút.
Bệnh viện Thiên Bắc.
Thời Cẩn bị thương không nặng, sau khi loại bỏ hết máu tụ trong phổi thì được chuyển sang phòng bệnh thường.
Con số hiển thị trên máy điện tâm đồ thỉnh thoảng lại thay đổi, phòng bệnh yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng dịch nhỏ giọt trong ống truyền.
Ống thở oxy còn chưa tháo. Thời Cẩn vẫn ngủ say, hơi thở nhẹ nhàng, hàng mi dài rủ xuống tạo thành bóng xám hình quạt ở dưới mắt.
Mi mắt đột nhiên động đậy.
Tần Minh Châu mừng rỡ chạy lại nhìn: "Anh Sáu, anh Sáu." Cậu cố kiềm chế nhịp tim đang đập loạn lên của mình, hỏi nhỏ, "Anh tỉnh rồi à?"
Hàng mi dài động đậy rồi Thời Cẩn mở mắt ra. Sau một thoáng ánh mắt anh đã trong trẻo trở lại. Anh nhìn qua Tần Minh Châu, nhìn quanh một vòng, đáy mắt hiện lên vẻ hoảng hốt.
Anh nhấc tay gỡ ống thở ra: "Sênh Sênh đâu?"
Tần Minh Châu vội trấn an: "Chị ấy không sao."
"Cô ấy đâu?"
Ánh mắt Thời Cẩn bùng cháy, anh gần như gầm lên.