Editor: Nguyetmai
Tưởng Khải ngắt điện thoại, báo cáo: "Đội trưởng, có người báo án."
Hoắc Nhất Ninh dừng lại hỏi: "Ở đâu?"
"Bữa tiệc từ thiện Berrytor." Kể cũng thấy lạ, thông tin báo án kiểu này thường không được chuyển đến đội hình sự vì bản thân đội này đã rất nhiều án phải xử lý, nhưng không biết vì sao điện thoại lại được chuyển trực tiếp đến đây. Người báo án cũng không xưng rõ thân phận, cảm giác giống như có ai đó đang bày trò.
Hoắc Nhất Ninh đứng dậy.
Tưởng Khải cảm thấy quái lạ: "Đội trưởng đích thân ra tay à?" Một vụ báo án thông thường mà cần đến đội trưởng đội hình sự ra tay hay sao?
Hoắc Nhất Ninh giắt còng tay vào thắt lưng, nghiêm nghị nói: "Đều là nhân vật của công chúng nên phải coi trọng."
Mặt trời mọc ở đằng Tây rồi. "Hoắc chó điên" của đội hình sự trước nay chỉ nhận những vụ trọng án như cướp của giết người, từ bao giờ mà anh ấy lại quan tâm cả đến nhân vật của công chúng vậy?
Tưởng Khải gãi đầu, theo đội trưởng đi ra khỏi Sở Cảnh sát.
Ti vi gắn trên tường văn phòng của Sở Cảnh sát đang truyền hình trực tiếp cảnh buổi tiệc từ thiện Berrytor của các ngôi sao. Nữ MC đang cao giọng thông báo: "Xin mời nữ diễn viên nổi tiếng, cô Cảnh Sắt…"
Mười giờ hai mươi phút tối, bữa tiệc sắp kết thúc. Cảnh Sắt vừa xuống sân khấu đã vội tìm điện thoại, mở điện thoại vừa chơi game vừa đi. Trần Tương đi trước mở đường, sợ cô đâm vào người khác nên lấy khăn buộc cô lại.
Cô đeo tai nghe át tiếng ồn bên ngoài, cố ý làm vẻ thâm trầm. Ha ha, cô chơi acc nam, danh xưng với bên ngoài là "anh".
Anh Cảnh rất bình tĩnh rất hung mãnh, đáp xuống mặt đất là làm ngay: "Đánh CW trước đi, không đánh thì chờ đến Tết à?" Gần đây anh Cảnh đang điên cuồng ăn gà.
Cô vung khẩu M249 xông lên, đến Long Môn quyết chiến!
Chiến trận ác liệt, cô kích động hét lên: "Bảo vệ Phương Mã Phỉ của tôi."
"Chết tiệt, đánh lén tôi à."
Trần Tương ngoái lại gọi cô: "Sắt Sắt."
Cảnh Sắt không ngẩng đầu, chăm chú nhìn điện thoại, hai tay bấm điên cuồng, tùy tiện đáp lại quản lý của mình: "Từ từ, để tôi diệt xong một sư đoàn của nó đã."
Trần Tương chỉ muốn tìm một sư đoàn xử sạch đống thuốc nổ và ăn sạch gà của cô.
Cảnh Sắt đánh đến đoạn gay cấn, bóp cổ họng hét lên: "Là đàn ông thì đến Long Môn chém nhau nhá!"
Trần Tương không nhịn được nữa: "Cảnh Sắt!"
Cô không phản ứng, còn đang bận chém người kia kìa.
Cái cô mọt game này! Trần Tương đã hoàn toàn bỏ cuộc. Nhìn thấy người đang đi đến, Trần Tương kêu lên: "Đội trưởng Hoắc."
"Hả?" Động tác của Cảnh Sắt ngừng lại. Có phản ứng rồi! Cô ngơ ngẩn ngẩng đầu, đơ ra một lúc rồi khóe miệng nở nụ cười vui mừng như bắt được vàng: "Đội trưởng Hoắc, là anh à!"
Hoắc Nhất Ninh bình thản nói: "Ừ."
"Sao anh lại đến đây?"
Ai đấy họ Cảnh đang rất kích động, biểu cảm trên khuôn mặt giống hệt lúc mới rồi còn đang chém nhau ở Long Môn, mắt lấp lánh như sao, dung nhan đẹp như tiên nữ, ngây ngây ngô ngô một cách đáng yêu.
Hoắc Nhất Ninh trả lời ngắn gọn: "Điều tra báo án."
Quả nhiên cờ gấm không tặng nhầm người – cảm ơn anh cảnh sát nhân dân, trung thành giữ gìn tác phong mới!
"Có cần em giúp không?" Vẻ mặt cô rất chân thành, y như lúc cô liên minh với người ta để ăn gà trong trò chơi vậy.
Hoắc Nhất Ninh từ chối: "Không cần."
Cô lấy làm tiếc, vẫn không từ bỏ, tiếp tục hỏi với vẻ mong chờ: "Vậy em có thể đi theo xem không?"
Tưởng Khải đi theo Hoắc Nhất Ninh đang định nói không được thì nghe thấy đội trưởng nói: "Không được cản trở người thi hành công vụ."
Tưởng Khải: "…"
Trước đây khi anh ta mới đến Sở Cảnh sát công tác, muốn dẫn bạn gái theo xem hiện trường để khoe vẻ oai phong lẫm liệt khi thi hành nhiệm vụ của đội hình sự, đội trưởng không những không cho mà còn bắt anh ta chống đẩy năm trăm cái và viết bản kiểm điểm một vạn chữ.
Đội trưởng quá đáng quá!
Được đặc cách, Cảnh Sắt vui mừng khôn xiết: "Vâng ạ!" Cô nhét điện thoại vào tay Trần Tương, "Tắt máy cho em nhé" rồi chạy ngoắt theo sau Hoắc Nhất Ninh.
Trần Tương: "…"
Ngoài đấu game thì Cảnh Sắt còn mê một thứ nữa – Hoắc Nhất Ninh. Hơn nữa nếu phải chọn giữa trò chơi điện tử và Hoắc Nhất Ninh thì cô chắc chắn chọn vế thứ hai, do đó có thể thấy cô đã mê mẩn anh đến mức không dứt ra được nữa rồi.
Buổi tiệc từ thiện kết thúc vào đúng mười giờ rưỡi.
Đàm Mặc Bảo đuổi theo Đàm Hoàn Hề vào nhà vệ sinh. Cô không cười đùa vui vẻ như bình thường mà nổi giận đùng đùng, cũng chẳng quản trong nhà vệ sinh có người hay không, thẳng tay đóng sầm cửa lại.
"Đàm Hoàn Hề!"
Đối phương như không nghe thấy, cô ta đi đến trước bồn rửa tay, soi gương dặm lại lớp trang điểm, nói với giọng bình thản như không có chuyện gì xảy ra: "Lễ độ của cô ở đâu thế hả, ở bên ngoài thì đừng có ồn ào như thế."
Đàm Mặc Bảo bị lời nói của cô ta chọc cho bật cười: "Chị giảng lễ nghĩa với tôi đấy à?" Cô nhún vai, vẻ cực kì khinh miệt, "Vậy xin lỗi, dáng vẻ giả tạo trong ngoài bất nhất như chị thì có đánh chết tôi cũng không học được."
Động tác thoa son môi của Đàm Hoàn Hề hơi khựng lại. Cô ta nhíu mày vẻ không vui, nhưng cố nén để cơn giận không bùng ra: "Nói chuyện thì đừng có dùng giọng điệu quái gở như thế."
Đàm Mặc Bảo bị nói cho nổi giận đùng đùng: "Vẫn còn hơn đồ hai mặt như chị." Cô tức giận đến mức mắt như biến thành lưỡi dao rồi, "Chị tưởng tôi không nhìn thấy à? Rõ ràng chị nhìn thấy ai là người giẫm lên váy của nữ nghệ sĩ đó, còn cố ý nhìn sang Khương Cửu Sênh."
Đàm Hoàn Hề không đổi sắc mặt, đóng nắp thỏi son lại, từ tốn sắp xếp đồ đạc trong túi xách tay rồi mở vòi nước rửa tay: "Chẳng qua là trùng hợp đúng lúc tôi nhìn sang cô ta thôi, cô đừng tự cho là mình thông minh quá."
Nói rồi cô ta khóa vòi nước, lau tay, chỉnh lại quần áo rồi đường hoàng đi ra.
Đàm Mặc Bảo đang định đuổi theo thì cửa nhà vệ sinh bật mở. Người đi vào rất vội vã, đâm sầm vào Đàm Hoàn Hề khiến cô ta ngã ngửa ra phía sau.
"Xin lỗi, xin lỗi." Đối phương là phụ nữ, đâm phải người khác thì hoảng hồn vội quỳ xuống đỡ cô ta dậy, "Cô có làm sao không?"
Đàm Hoàn Hề chống tay ngồi dậy, tim bỗng đập thịch một cái, sắc mặt trắng bệch rồi ngã vật ra, bắt đầu co giật.
"Cô làm sao thế?" Cô gái nọ sợ hãi đến biến sắc mặt, mắt mở trợn trừng nhìn người phụ nữ đang co giật trên sàn phòng, đồng tử càng lúc càng mở rộng.
"Thuốc, thuốc…" Đàm Hoàn Hề vươn tay về phía Đàm Mặc Bảo.
Cô đứng chôn chân tại chỗ.
Bệnh viện Thiên Bắc.
Khoảng mười rưỡi tối, khoa Ngoại Tim mạch có bệnh nhân cấp cứu. Từ viện trưởng đến các hộ lý, ai nấy đều căng thẳng, chưa đầy hai mươi phút sau người nhà bệnh nhân đã đến bệnh viện.
Viện trưởng Tiêu lập tức bước lên đón, vẻ mặt bồn chồn lo lắng: "Chủ tịch, phu nhân."
Đàm Tây Nghiêu không nói không rằng, rảo bước đến cửa phòng cấp cứu, hỏi người đang đứng chờ ở cửa: "Chị con thế nào rồi?"
Khuôn mặt Đàm Mặc Bảo cũng tái nhợt không còn sắc máu, cô yếu ớt trả lời: "Vẫn đang cấp cứu…"
Cô chưa nói xong, bà Dương đã gào lên nhào tới, chỉ hận không thể xông vào đánh xé cô: "Chắc chắn là mày! Mày không chịu được chị mày, cho nên mày muốn hại chết nó!"
Đàm Mặc Bảo nhìn thẳng vào bà Dương, không hề yếu thế: "Tôi làm sao dám hại chết chị ta, tôi còn sợ chị ta chết rồi lại đến lượt đứa con thứ như tôi phải tiễn bà xuống mồ đấy."
Bà Dương nghe vậy thì nổi giận lôi đình, vung tay định tát Đàm Mặc Bảo.
Bàn tay bà ta bị chặn lại ngang chừng.
Bà Dương ngoái lại, đang định mở miệng mắng chửi thì đối phương đã điềm tĩnh nói trước: "Có im lặng một chút được không? Đây là bệnh viện."
Khương Cửu Sênh vẫn mặc bộ váy đen bị xé tà, trên vai khoác áo khoác của Thời Cẩn. Cô vốn cao, lại đi giày cao gót nên cao hơn hẳn bà Dương một cái đầu, khi cô nhìn bà ta, đôi mắt hơi cúi xuống, không giận mà vẫn uy nghiêm.
Bà Dương hất mạnh tay cô ra, lửa giận đang bừng bừng nên giọng nói cũng xúc xiểm: "Cần cô chõ mũi vào à." Bà ta trừng mắt hỏi, "Cô là ai?"
Khương Cửu Sênh chưa kịp trả lời thì cửa phòng cấp cứu đã mở ra.
Thời Cẩn mặc áo blouse trắng đi ra, gỡ khẩu trang, nói: "Cô ấy là bạn gái tôi."
Bà Dương khựng lại. Đàm Tây Nghiêu phản ứng lại trước, ông ta hoảng sợ kêu lên: "Bác sĩ Thời."
Thời Cẩn bước bên bên Khương Cửu Sênh, từ tốn tháo găng tay ra, nói một cách chuyên nghiệp nhưng máy móc: "Bệnh nhân đã thoát khỏi nguy hiểm, cần ở lại bệnh viện theo dõi thêm hai ngày."
Vợ chồng Đàm Tây Nghiêu thở phào nhẹ nhõm.
"Cảm ơn bác sĩ Thời, cảm ơn." Đàm tây Nghiêu cảm ơn liên tục. Ông ta đi lại trên thương trường bao nhiêu năm nay, rất ít khi hạ mình xuống như vậy.
"Không có gì." Thời Cẩn hơi ngừng lại một chút rồi điềm đạm nói thêm, "Hơn nữa, đề nghị ông Đàm đổi bác sĩ chữa trị chính cho cô nhà."
Đàm Tây Nghiêu chưa hiểu ra ngay: "Ý bác sĩ Thời là gì?"
Thời Cẩn vẫn lễ phép giải thích: "Tôi không còn phù hợp để làm bác sĩ chữa trị chính cho cô Đàm nữa."
Bà Dương lập tức cướp lời: "Vì sao?"
Thời Cẩn nhàn nhạt nói: "Tôi rất hay bênh người nhà."
Vợ chồng nhà họ Đàm cùng biến sắc mặt, bất giác nhìn sang Khương Cửu Sênh.
"Bác sĩ Thời…"
Thời Cẩn nhẹ nhàng ngắt lời Đàm Tây Nghiêu: "Xin lỗi, tôi còn bệnh nhân khác." Anh lại khiêm nhường nói thêm, "Người nhà có thể vào thăm được rồi."
Nói rồi Thời Cẩn quay sang nhìn Khương Cửu Sênh: "Anh phải qua kiểm tra bệnh nhân chuẩn bị phẫu thuật chiều nay, em vào phòng làm việc chờ anh nhé?"
Khương Cửu Sênh nhìn Đàm Mặc Bảo, cô vẫy tay ra hiệu cho cô ấy đi trước đi. Khương Cửu Sênh đặt tay lên tai, ra hiệu cho cô ấy gọi điện thoại cho mình sau, rồi mới cùng Thời Cẩn rời khỏi phòng cấp cứu.
Vợ chồng nhà họ Đàm vẫn đang cằn nhằn, Đàm Mặc Bảo ngoáy ngoáy tai rồi đi vào phòng bệnh.
Thời Cẩn đưa Khương Cửu Sênh vào phòng làm việc rồi đi thăm bệnh nhân. Cô mới ngồi xuống thì nhận được tin nhắn của Mạc Băng, bảo cô xem tin nóng.
Khương Cửu Sênh xem xong liền gọi lại cho Mạc Băng.
"Thế là thế nào?"
Mạc Băng đang lái xe nên chuyển chế độ sang tai nghe bluetooth, đáp: "Cậu đội trưởng đội hình sự đó đã thu mẫu dấu giày của mọi người, lưu lại mẫu giày trên váy Trình Lăng Tố, nói là chỉ cần cầm đi giám định so sánh là sẽ biết ai làm."
Kể cả có cầm đi giám định thì cũng không có kết quả nhanh như vậy. Chương Nhược đã xin lỗi trên weibo, thừa nhận mình vô ý giẫm vào tà váy của Trình Lăng Tố vào khoảng mười phút sau khi buổi tiệc kết thúc.
Khương Cửu Sênh suy nghĩ một lát rồi nói: "Tự Chương Nhược thừa nhận à?"
"Bingo!" Giọng Mạc Băng nhẹ bẫng, tâm trạng hiển nhiên vô cùng vui vẻ, "Đội trưởng Hoắc chỉ nói bốn từ thành thật thẳng thắn là cô ta không vòng vo nữa."
Khương Cửu Sênh cũng loáng thoáng đoán được Hoắc Nhất Ninh đi lừa con gái nhà người ta rồi.
"Cậu đội trưởng Hoắc đó cũng tài giỏi thật. Sau khi Chương Nhược thừa nhận, cậu ta nhẹ nhàng quăng lại một câu nói," Mạc Băng cố ý dùng giọng nhẹ bẫng mô phỏng giọng nói rất du côn của Hoắc Nhất Ninh, "Không thu được dấu chân từ chất vải váy này đâu."
Khương Cửu Sênh bật cười. Chương Nhược mới nổi tiếng chưa lâu, kinh nghiệm chưa nhiều, làm sao đủ gan để chơi được với đội trưởng đội hình sự, mới chỉ có thế mà đã bị lừa tự nói ra rồi.
"Lúc đó Chương Nhược đã hoảng cả lên." Mạc Băng có một chỗ không hiểu, "Ai đã báo án? Làm sao lại cần đến tận đội trưởng đội hình sự ra tay?"
Khương Cửu Sênh cười không nói.
Đến khi Thời Cẩn quay lại, cô hỏi: "Có phải anh báo án không?"
"Đúng."
Hình như mối quan hệ giữa bác sĩ Thời nhà cô và đội trưởng Hoắc càng ngày càng thân. Khương Cửu Sênh cảm thấy thú vị, liền giả thiết: "Nếu không tìm ra được gì thì sao?"
Dù sao cũng là điểm mù, không có chứng cứ, nếu người đến không phải đội trưởng Hoắc "cáo già lão luyện" thì chắc đến quá nửa là sẽ chẳng thu hoạch được gì.