Editor: Nguyetmai
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, giọng nói trầm khàn của Vũ Văn Xung Phong vang lên: "Cảm ơn."
"Không có gì."
Thời Cẩn cúp điện thoại, quay về phòng khách.
Khương Cửu Sênh hỏi anh: "Sao thế anh?"
"Sênh Sênh, anh phải quay lại bệnh viện một chuyến, có ca bệnh khẩn cấp." Anh không nhắc đến thân phận của bệnh nhân, đã ba mươi Tết rồi, anh không muốn chuyện của người khác ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.
Khương Cửu Sênh không nói gì, nhưng Tạ Mộ Chu lại hơi bực bội: "Ở bệnh viện Thiên Bắc, trừ cậu ra thì không còn bác sĩ nào nữa sao?" Đến đêm Giao Thừa mà cũng không để cho người ta được yên nữa.
Thời Cẩn ung dung đáp lại lời của Tạ Mộ Chu: "Có bác sĩ khác, nhưng xác suất thành công sẽ khác nhau."
Thầy Tạ á khẩu. Thôi được rồi, không còn gì để nói nữa, thằng rể của học trò nhà mình ngông cuồng quá mà.
Khương Cửu Sênh đứng dậy đi lấy áo khoác cho Thời Cẩn, chỉ dặn dò một câu: "Anh lái xe cẩn thận nhé."
Thời Cẩn đáp lại rồi cầm áo khoác và chìa khóa xe, quay sang nói với Minh Châu: "Minh Châu, lát nữa em thu dọn nhé, đừng để chị dâu em rửa bát."
Tần Minh Châu gật đầu: "Vầng."
Mạc Băng thầm giơ ngón tay cái trong lòng, cách điều hành quá siêu cao thủ!
Dặn dò xong Thời Cẩn mới đi ra cửa. Khương Cửu Sênh đi theo tiễn anh.
Anh bắt cô dừng lại ở cửa nhà, không cho cô đi theo nữa: "Em đừng tiễn, đi ăn cơm đi."
Khương Cửu Sênh đứng ở cửa, không yên tâm lắm lại lặp lại một lần: "Tuyết to lắm, anh lái xe phải thật cẩn thận đấy."
"Ừ." Thời Cẩn hạ giọng vỗ về cô, "Em ở nhà chờ anh nhé, anh sẽ về sớm thôi."
Cô lại lắc đầu, ánh mắt rất dịu dàng: "Anh không cần phải đi nhanh quá, em chờ bao lâu cũng không sao, anh đừng vội vàng là được." Có lẽ vì đêm nay là đêm Giao Thừa, ngoài trời tuyết bay trắng xóa nên lại càng khiến người ta không nỡ xa rời đến lạ thường. Khương Cửu Sênh ơi là Khương Cửu Sênh, sao càng lúc mày càng bám người vậy.
Thời Cẩn cầm tay cô lên, khẽ hôn một cái: "Em vào nhà đi."
Chờ anh ra khỏi cửa, Khương Cửu Sênh đứng thêm vài giây nữa mới quay về chỗ ngồi.
Cô không động đũa, trong lòng như có chút suy tư.
Tạ Đãng chọc cô với thái độ quái gở: "Khương Cửu Sênh, bà có cần phải khoa trương như vậy không?" Sao không diễn luôn màn "đi mười tám dặm tiễn chàng" luôn ấy! Chướng mắt!
Khương Cửu Sênh vừa ngước lên nhìn cậu ta một cái, cậu ta đã không dám ho he tiếng nào nữa. Đã vậy, con cún con Tần Minh Châu kia lại như giở điên lên, đột nhiên chen miệng vào: "Nãy anh gắp đậu thua đó, còn chưa chạy ba vòng đâu."
Tạ Đãng tức tối đặt bát xuống rồi phi xuống nhà.
Ăn cơm xong, Tần Minh Châu tự giác đi rửa bát, Khương Cửu Sênh cũng vào giúp cậu ta.
Cậu chàng vội vàng vơ bát đĩa sang như muốn tự bê hết cả đi vậy, nói rất dứt khoát: "Chị Sáu, chị cứ ngồi nghỉ đi, để em rửa."
Khương Cửu Sênh chỉ vừa mới gật đầu đã nghe thấy "choang" một tiếng.
Tất cả bát đĩa rơi xuống, vỡ vụn ra đầy nhà.
Tạ Đãng ngồi trên ghế sofa thỏa sức mà cười nhạo. Mạc Băng thấy vậy bèn đi lấy chổi và hót rác đến giúp. Tần Minh Châu giành lấy nói: "Để em làm cho."
Cán chổi vừa vút qua, cái mâm trên bàn tiếp tục phi xuống đất.
Mọi người đều không còn gì để nói.
Mặt Tần Minh Châu nóng bừng lên, nhưng vẫn bình tĩnh thu dọn mấy cái bát còn lại vào trong bếp, sau đó… tiếng nước chảy vang vọng ra ngoài phòng khách, cùng với những tiếng lách cách leng keng liên hồi.
Tạ Mộ Chu cười ha hả, luôn miệng nói "đổ vỡ là bình an, đổ vỡ là bình an…"
Sự thật chứng minh, mặc dù tốc độ tay của tuyển thủ game có chỉ số APM 502 rất nhanh, gắp đậu rất tài ba, nhưng thực sự không phù hợp để đi rửa bát.
Bát vỡ gần hết cũng đến lúc phải ra về rồi. Vì Mạc Băng và Tần Minh Châu cùng đường, nên cậu ta chủ động ngỏ ý đưa cô ấy về. Mạc Băng thoáng có dự cảm không lành, nhưng cũng không tiện gạt bỏ ý tốt của người ta, đành phải cố mà nhận lời vậy.
Sau khi Tần Minh Châu và Mạc Băng đi rồi, hai cha con nhà họ Tạ ngồi lại phòng khách thêm một lúc nữa.
Tạ Mộ Chu vừa uống trà vừa đuổi Tạ Đãng: "Đãng Đãng, con đi rửa hoa quả đi."
Lại có chuyện gì tránh cậu!!!
Dù Tạ Đãng không cam lòng nhưng vẫn phải đi vào bếp rửa hoa quả.
Tạ Mộ Chu kéo Khương Cửu Sênh ngồi xuống ghế sofa, nói: "Sênh Sênh này!"
"Dạ vâng."
Vẻ mặt của cô rất dịu dàng ấm áp, hoàn toàn không giống với vẻ thoải mái thản nhiên khi đối diện với người khác. Vì đây là người thầy đáng kính của cô, thế nên, cô cũng gần gũi thân thiết với ông hơn nhiều, lúc nói chuyện, cô sẽ hơi nghiêng về phía trước, chăm chú lắng nghe.
Tạ Mộ Chu nhìn về phía phòng bếp, sau đó mới nhỏ giọng nói: "Thầy thấy Tiểu Thời rất khá, đối xử với con cũng rất tốt. Sau này, con và cậu ấy phải sống thật hạnh phúc bình an nhé."
Khương Cửu Sênh gật đầu: "Vâng ạ."
Nói xong, Tạ Mộ Chu hơi cân nhắc một chút rồi nói tiếp: "Có điều, cái nghề bác sĩ này cũng không được ổn định cho lắm. Dù y thuật của cậu ấy có tốt đến mấy, thì sau này cũng sẽ không thiếu những tình huống như ngày hôm nay, con cũng cần phải chuẩn bị sẵn tâm lý đi. Giờ hai đứa còn đang trong giai đoạn tình yêu nồng cháy, sẽ không để ý nhiều. Nhưng chờ đến khi các con quyết định kết hôn rồi thì con cũng nên thông cảm cho cậu ấy hơn."
Ông nói ra những lời rất gần gũi, chân tình, giống như một người bề trên thân thiết ấy.
Khương Cửu Sênh không nhớ được ba mẹ ruột của mình. Trong ký ức của cô, ba mẹ ruột của cô cũng sẽ không khuyên nhủ, dặn dò cô như thế này. Cũng chỉ có người thầy đáng kính của cô mới dốc gan dốc ruột ra nói với cô những lời như vậy.
Cô gật đầu, ngoan ngoãn nghe lời ông.
Tạ Mộ Chu lại thở dài một hơi: "Sao cứ có cảm giác như gả con gái đi thế nhỉ."
Câu nói này khiến vành mắt Khương Cửu Sênh ửng đỏ. Thật ra, cô là một người rất may mắn, tuy cô đã từng gặp bất hạnh, nhưng vẫn gặp được rất nhiều rất nhiều người tốt khác.
Được làm đệ tử của nhà họ Tạ, làm học trò thứ mười ba của Tạ Mộ Chu, là cái phúc của cô.
Tạ Đãng rửa hoa quả xong quay lại, mọi người ngồi nói chuyện thêm một lát nữa. Gần chín rưỡi, hai cha con nhà họ Tạ mới chuẩn bị ra về. Khương Cửu Sênh cũng xếp rượu ra cho họ mang về nhà. Đây là rượu mà cô tự điều chế, ông cụ Tạ vốn mê rượu, mà rượu ở bên ngoài thì nồng độ cồn quá cao, thế nên cô mới học phương pháp điều chế rượu dưỡng sinh.
Cô còn gói thêm một túi há cảo đông lạnh mà ban ngày Trình Hội đã đưa tới nữa. Miệng Tạ Đãng thì chê bai dè bỉu, nhưng tay lại ngoan ngoãn nhận lấy.
Ra tới cửa, Bánh Trôi nằm bò ở ban công không nhúc nhích. Tạ Mộ Chu gọi nó: "Bánh Trôi, chúng ta về nhà thôi nào!"
Bánh Trôi tiếp tục nằm bò ra: "Oẳng oẳng!" Con không về! Con muốn ở cùng với anh chó cơ!
Tạ Đãng bực bội quát: "Nhanh lên!"
Bánh Trôi vùi đầu vào trong ổ của Bác Mỹ: "Oẳng oẳng!" Không! Tuyệt đối không muốn xa rời!
Tạ Đãng bèn lôi thẳng cổ nó ra, kéo xềnh xệch đi.
Bánh Trôi kêu oăng oẳng suốt từ trong ra ngoài, kêu đến xé gan xé phổi: "Oẳng... oẳng... oẳng!"
Tiếng kêu đó như quỷ khóc thần sầu, kinh thiên động địa, khiến người ta nghe cũng phải xót xa lòng.
Cha con nhà họ Tạ không còn gì để nói.
Mày là Husky thuần chủng đấy nhé Bánh Trôi!!!
Khương Cửu Sênh nhìn mà không nhịn được cười. Cô xoa đầu Bánh Trôi, nói: "Đi đường cẩn thận nhé!" Bánh Trôi không muốn đi, cắn chặt lấy dép Khương Cửu Sênh. Cô không di chuyển được, bèn ngẩng đầu nhìn Tạ Đãng, nói: "Đãng Đãng, cậu đi lấy hai chiếc ô đi!"
Tạ Đãng đi lấy ô, nhân tiện lôi luôn Bánh Trôi ra theo. Bánh Trôi nhe răng hằm hừ với cậu ta: "Gruuuu!"
Tạ Đãng lườm nó một cái, hăm doạ: "Còn kêu nữa là tao ném mày vào nồi hầm thành canh thịt chó đấy!"
Nghe vậy, trong đầu Bánh Trôi lững lờ hiện lên một đoạn văn như thế này:
Canh thịt chó tức là dùng thịt chó hầm thành canh. Trong nhà hàng bán canh thịt chó, tất cả những bát canh thịt chó đều được làm từ thịt tươi theo ngày, mỗi ngày hầm một lần, không có canh cũ. Cách làm như vậy, người ta gọi là canh thịt chó tươi…
Bánh Trôi im thin thít không dám ho he câu nào nữa. Vì mạng sống, đành phải tạm thời gạt anh chó sang một bên vậy.
Khương Cửu Sênh tiễn ra đến cửa thang máy, Tạ Mộ Chu đuổi cô quay về không cho tiễn nữa.
"Sênh Sênh." Ông gọi.
"Dạ."
Im lặng một lúc, Tạ Mộ Chu mới nói: "Con năng về nhà họ Tạ một chút nhé."
Cô gật đầu đáp: "Vâng ạ."
Tiễn khách xong, Khương Cửu Sênh quay về căn hộ, bật tiếng tivi trong phòng khách lên to hơn một chút. Vì tối nay Khương Bác Mỹ không ăn gì mấy nên cô rót cho nó một bát sữa bò không béo.
Khương Bác Mỹ nằm bò ra ngoài ban công, đuôi chó rối xù lên hết vì vừa bị Bánh Trôi cào nghịch. Nó vẫn đang nằm suy tư về cuộc đời.
Phút đầu tiên sau khi Bánh Trôi đi, nó hoảng hốt.
Phút thứ hai sau khi Bánh Trôi đi, nó vẫn hoảng hốt, hoảng hốt.
Phút thứ ba sau khi Bánh Trôi đi… Wow, Fantastic baby!!!
Khương Bác Mỹ đứng vụt dậy, rũ lông vẫy đuôi, ngẩng mặt lên trời một góc bốn mươi lăm độ, dùng cả sinh mạng để sung sướng kêu lên: "Gâu! Gâu! Gâu!"
Khương Cửu Sênh cạn lời.
Ở dưới nhà, Tạ Mộ Chu đi đằng trước, Tạ Đãng uể oải theo sau, trên lớp tuyết phủ dưới mặt đất in rõ hai hàng dấu chân. Đằng sau hai người là một con Husky mặc váy đỏ, đầu đội chiếc mũ sắt màu vàng. Chiếc mũ sắt đó hình con vịt, đội lên đầu công chúa ngốc Bánh Trôi, nhìn vô cùng ngớ ngẩn, cũng cực kì đáng yêu.
"Đãng Đãng." Tạ Mộ Chu muốn nói lại thôi.
Tạ Đãng sợ nhất là những lúc ông như thế này, da gà da vịt nổi hết cả lên: "Có gì thì ba cứ nói thẳng ra đi, đừng có ra vẻ thâm trầm với con nữa!"
Thôi được rồi, vậy thì nói thẳng. Tạ Mộ Chu quay sang nhìn Tạ Đãng, nói: "Con vẫn còn thích Sênh Sênh sao?"
Cái gì thế? Tự dưng hỏi lung tung gì vậy?!!!!
Thầy Tạ hất mặt lên nói: "Sao không ho he tiếng nào hả? Chẳng phải mày muốn ba nói thẳng sao?!"
Chẳng trách người ta nói cha và con trai là oan gia, chuyên bóc mẽ nhau mà!
Tạ Đãng lườm ông một cái, chán nản dạ một tiếng, rồi nói với vẻ cà lơ phất phơ: "Cả một đời còn dài lắm, ba vội gì chứ."
Cả một đời á?
Ba chữ này vang lên khiến Tạ Mộ Chu hết hồn!
Ông nhìn chằm chằm vào mắt con trai nhà mình, quả nhiên cũng nhìn thấy vẻ cố chấp bướng bỉnh ẩn sâu trong đáy mắt cậu. Tạ Mộ Chu cũng có phần đoán ra được, thằng nhóc Tạ Đãng nhà ông đây, vốn là đứa rất cố chấp, đã quyết định cái gì thì tám con ngựa cũng chẳng kéo nó lại được. Đã vậy, ánh mắt còn điêu ngoa, kén cá chọn canh, đã nhìn trúng cái gì thì sẽ thích đến cả đời, có lẽ cũng không thoát ra nhanh như thế được.
Tạ Mộ Chu hơi lo lắng, khẽ hừ một tiếng không vui: "Mày còn hỏi ba vội cái gìà? Ba vội bế cháu chứ vội gì!"
Tạ Đãng thản nhiên quay sang dạy bảo Bánh Trôi như thật: "Mày nghe thấy chưa? Bụng mày phải giỏi giang một tí cho anh, biết chưa hả, mau mau cho anh Đãng lên chức cậu đi!"
Bánh Trôi đeo… màu vàng: "Oẳng!"
Nó biết làm sao được bây giờ, anh Bác Mỹ triệt sản mất rồi, nó cũng khó xử lắm ấy chứ.
Thầy Tạ điên người, chỉ muốn đập cho thằng con trai với con chó này một trận tơi bời thôi! Hai đứa nhóc không biết xấu hổ! Ờ, mà chắc kiếp trước hai cô công chúa này là chồn nên kiếp này da mới dày như vậy!
Tạ Đãng đút hai tay vào túi quần, lắc lư bước đi. Chuông điện thoại của cậu chợt vang lên, màn hình hiển thị một dãy số. Cậu nhấc máy nghe.
Giọng nói yếu ớt của một cô gái cất lên ở đầu dây bên kia: "Alo."
Tạ Đãng ngó lại dãy số kia, những vẫn không có ấn tượng gì: "Ai đấy?"
Giọng nói kia vẫn rất yếu ớt, như sắp hết hơi rồi vậy: "Là tôi đây, Đàm Mặc Bảo!"
Ồ, thì ra là antifan à.
Tạ Đãng chậm rãi xoay cán ô trong tay, hất hết tuyết lên người Bánh Trôi: "Có chuyện gì thế?!
Giọng Đàm Mặc Bảo vừa hoảng hốt vừa lo lắng: "Chắc phải phiền anh tới giúp tôi một chuyến." Giọng cô yếu như không còn sức nữa: "Tôi gặp phải bọn ăn vạ, nhưng trên người không mang đủ tiền mặt. Người đó muốn cào xe anh ra còn không cho tôi báo cảnh sát!"
Khoé môi Tạ Đãng thoáng run lên. Chắc cậu ta bị khùng rồi nên mới giao con xe yêu quý của mình vào tay một kẻ không đáng tin cậy như thế.
Tạ Đãng nghiến răng ken két: "Chờ đó!" Cậu nhét điện thoại vào túi, quay đầu lột cái mũ sắt màu vàng trên đầu Bánh Trôi xuống, rồi nói với ông già nhà mình, "Ba với Bánh Trôi về trước đi, con có chút chuyện."
"Đêm ba mươi rồi còn có việc gì được nữa." Tạ Mộ Chu quan sát cậu ta, ánh mắt như có ẩn ý sâu xa.
Tạ Đãng không trả lời, chỉ xoa đầu Bánh Trôi nói: "Bánh Trôi, trông ba mày cho cẩn thận nhé." Nói xong cậu xoay người, vẫy tay, trèo lên con xe đạp điện phóng đi mất.
Đường Thương Giang, hoa tuyết mịt mù.
Một chiếc Ferrari dừng lại ven đường, một chiếc xe đạp rất cũ kỹ, loại của những năm thập niên bảy mươi đổ ngang trước đầu mũi xe. Bên cạnh chiếc xe đạp, có một người mặc áo bông xanh, cắt đầu đinh, nhìn có vẻ rất thật thà nằm đó.
Thật thà cái rắm ấy!
Người đàn ông đầu đinh kia cầm một con dao nhỏ, kéo lê cái chân "tàn phế", chĩa mũi dao về phía nắp động cơ Ferrari, như thể sắp lao lên cào vào thân xe vậy.
Cậu từng gặp bọn ăn vạ rồi, nhưng chưa từng thấy bọn ăn vạ nào đêm ba mươi rồi còn chạy ra đường giở trò.
Đàm Mặc Bảo vẫn rất kiên nhẫn khuyên nhủ: "Ông anh này, anh đừng có cào xe. Cái xe này trị giá mấy triệu đấy!"
Gã đầu đinh nghe vậy lại càng tức tối hơn: "Cái xe mấy triệu đâm bị thương chân của tao, mà không móc được ra ba nghìn tệ bồi thường à! Mày lừa đảo người hiền lành thật thà phải không!"
Em trai gã để đầu trọc ngồi bên cạnh, giữa trời đông giá rét mà gã chỉ mặc một chiếc áo phông dài tay, tay áo xắn lên, trên cánh tay còn có hình xăm. Gã hung hăng nói: "Đúng thế, hôm nay mà mày không đền tiền thuốc thang cho anh tao, thì đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi đây.
Giờ đi ăn vạ còn gọi cả hội theo à?!
Hảo hán không ngại thiệt thòi trước mắt, Đàm Mặc Bảo vội xoa dịu nhóm hai tên ăn vạ kia: "Chẳng phải tôi đã gọi người đem tiền đến rồi sao? Hai người chờ thêm chút nữa đi."
Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới.
Một chiếc xe đạp điện màu vàng dừng lại ven đường. Đàm Mặc Bảo lập tức chỉ cho hai tên kia: "Đấy, tôi đã bảo mà. Đến rồi kia kìa."