Editor: Nguyetmai
"Người đàn ông kia chắc không phải ba cậu ấy đâu nhỉ, sao như đang cãi nhau thế."
Hai câu nói này đã thu hút thành công sự chú ý của Từ Thanh Cửu.
Ở cách đó không xa, bên cạnh vị trí đỗ xe trong cùng, có hai người đang lôi lôi kéo kéo. Là người đàn ông trung niên hơi lùn, và một cậu thanh niên trẻ mặc bộ vest màu vỏ đỗ, đeo khẩu trang và kính đen, nhìn không rõ mặt.
Có điều, Chu Lương nhận ra bộ vest rất ẻo kia. Đó là Tô Khuynh, màn biểu diễn của Tô Khuynh rất gần với tiết mục của Từ Thanh Cửu.
Từ Thanh Cửu nhìn một lát liền không ngồi im được nữa. Cậu mở cửa xe lao ra ngoài, Chu Lương nhanh tay nhanh mắt vội túm cậu lại: "Cậu đi thì làm được gì hả? Đó là chuyện gia đình của hai cha con nhà người ta, cậu nhúng tay vào không ổn đâu."
Nhưng cậu vẫn muốn ra.
Chu Lương không chịu buông tay: "Cứ nhìn xem thế nào đã rồi tính sau, lỡ có người chụp trộm thì sao."
Từ Thanh Cửu nhìn trước ngó sau, đến chuyện của mình cũng không thấy cậu ta bận lòng như thế. Nhưng lúc này, cậu lại sợ Tô Khuynh bị chụp trộm, mắt chợt chăm chú nhìn một phía, hỏi: "Trong cái xe kia có phải là Bàng Long không?"
Chu Lương nhìn theo hướng cậu chỉ.
Quả nhiên là Bàng Long thật! Kẻ thù truyền kiếp của giới showbiz, cứng mềm đều không chịu, không biết đã tung ra bao nhiêu tin tức bí mật của biết bao nghệ sĩ rồi. Không ngờ đến đêm ba mươi mà bọn họ cũng không chịu yên.
Chu Lương lập tức cảnh giác: "Có phóng viên, cậu càng không được phép chen chân vào."
Anh ta vừa dứt lời, Từ Thanh Cửu đã tông cửa xe ra.
Chu Lương cứng họng. Có chuyện lớn rồi!!!! Giao Thừa này không yên bình trôi qua được rồi!
Đối diện garage, Tô Khuynh hất mạnh tay Tô Vạn Giang ra, bực dọc nói: "Tiền sinh hoạt phí hằng tháng tôi sẽ gửi vào tài khoản cho ông, sau này ông đừng đến tìm tôi nữa."
Từ sau chuyện ở bến phà Thương Giang, trừ những khoản chi tiêu cơ bản ra, thì Tô Khuynh không cho Tô Vạn Giang tiền nữa. Qua được một tháng, Tô Vạn Giang không nhịn nổi, tìm trăm phương nghìn kế mò đến chỗ cô.
Không đòi được tiền, ông ta thẹn quá hóa giận: "Mày là cái thứ ăn hại! Giờ mày đủ lông đủ cánh rồi, nên không nhận cả ba mày nữa phải không?! Mày có tin ngày mai ông đến tòa soạn vạch trần mọi chuyện của mày không?! Mày không cho ông sống thoải mái, thì mày cũng đừng mơ được sống yên ổn."
Tô Khuynh không mấy bận lòng: "Tùy ông." Cô quăng lại một câu: "Dù sao nếu tôi không sống yên ổn, thì ông cũng đừng mơ nhận được một xu nào. Ông có chết đói đầu đường cũng không ai quan tâm đến ông đâu."
Tô Vạn Giang tức đến mức mắt vằn tơ máu, nhấc tay lên tát mạnh về phía mặt Tô Khuynh, nhưng tay vừa tới nửa đường đã bị giữ chặt lại. Tô Vạn Giang quay đầu nhìn thấy một khuôn mặt trẻ trung mà ông ta không quen biết: "Mày là thằng nào?!"
Từ Thanh Cửu hất mạnh tay ông ta ra, chắn trước mặt Tô Khuynh.
Cô hoảng hốt kêu lên: "Sao anh lại tới đây."
"Có phóng viên." Từ Thanh Cửu không giải thích nhiều, vòng tay ôm vai cô, xoay sang hướng khác, "Đừng nói gì cả, đi theo tôi."
Tô Vạn Giang chửi ầm lên sau lưng hai người, nhưng cũng không đuổi theo.
Tô Khuynh ngơ ngơ ngẩn ngẩn bị kéo đi một đoạn mới tìm lại được thần trí. Cô vội đẩy Từ Thanh Cửu ra không kịp nghĩ: "Sẽ bị chụp được đấy, anh mau buông tay ra đi!"
Cậu cầm cổ tay cô không chịu buông, dừng bước nói: "Nếu thứ cậu muốn người ta chụp được là ba cậu, thì tôi sẽ buông tay."
Cậu biết ba của Tô Khuynh là một con ma cờ bạc, nếu tin này bị moi ra thì chủ đề ngày mai của giới showbiz sẽ là thân thế bối cảnh của Tô Khuynh. Nếu cậu không đứng ra, thì Bàng Long sẽ cắn chặt lấy Tô Vạn Giang không chịu buông tha, trừ khí, có thứ khác để cho chúng cắn.
Tô Khuynh suy tư rất nhanh, nhưng rồi lại nói không chút do dự: "Buông tay tôi ra."
Cô không muốn liên lụy đến cậu, không muốn một chút nào cả.
Từ Thanh Cửu nhìn cô, rất lâu sau mới buông tay. Nhưng cô vừa quay người, eo lại bị người ta ôm chặt lấy. Bên tai cô, là tiếng nói thì thào của Từ Thanh Cửu: "Tô Khuynh, tôi không giở trò đùa bỡn, tôi thật lòng thích cậu."
Bàng Long cầm máy ảnh điên cuồng bấm liên tục.
Chu Lương ngồi trong chiếc xe đối diện khẽ day mi tâm, chỉ nói được đúng hai từ: "Điên rồi!"
Anh đã từng dạy tên nhóc này, cách tốt nhất để đè một chủ đề xuống là bùng nổ một chủ đề nóng bỏng hơn, nhưng anh đâu có dạy cậu ta tự bùng nổ tin của mình để đè hộ tin của người khác chứ.
Thôi được rồi, sáng mai có tin tức nóng rồi, chắc chương trình chào xuân cũng phải xếp sau thôi.
Ở bên kia Từ Thanh Cửu bị chụp được, thì ở bên này, cháu gái ngoại của nhà họ Từ cũng chẳng bình yên gì.
Cô cũng vừa từ chương trình chào xuân về nhưng cô là ở đài địa phương. Trần Tương nghĩ kết thúc chương trình sớm thế này thì có thể đưa cô về nhà họ Cảnh đón giao thừa rồi. Xe bảo mẫu ngừng lại ở bên ngoài khu biệt thự, nhưng một lúc lâu sau cũng không thấy người bước xuống. Trần Tương quay lại thúc giục: "Đến nơi rồi, đừng nghịch điện thoại nữa."
Cảnh Sắt ngồi ngay ngắn, sắc mặt rất căng thẳng, nói: "Em còn chưa chơi xong trận này mà, em sắp ăn được gà rồi!" (*)
(*) Ăn gà: Một thuật ngữ trong trò Battle Grounds - một trò game bắn nhau trên đảo để sinh tồn. Người chiến thắng cuối cùng sẽ được ăn một bữa tiệc gà lớn.
Gần đây cô cực kì thích ăn gà, một ngày không ăn vài con thì không ngủ được. Cô vẫn chơi acc nam như trước, tên acc là: Anh Nưm - Bờ - Oăn.
Anh Nưm - Bờ - Oăn ở ghế sau đó mặc một chiếc váy rất xinh xắn, lớp trang điểm vẫn còn chưa tẩy đi, nhưng lại bóp giọng giả con trai, hô hào: "Các anh em, nghe tôi nói, bão cát ở Đại Mạc Phong rất lớn, cho phụ nữ và trẻ em di chuyển ra ngoài trước đi."
"Đánh nó! Nó có trang bị cam!"
Quân địch tới xin hàng, là một cô gái tự xưng mình là phụ nữ có thai.
Anh Nưm - Bờ - Oăn không mắc mưu kiểu này: "Phụ nữ có thai á?"
"Phụ nữ có thai cũng đánh, đây chuyên nạo phá thai đây!"
"Tôi cứ đánh cô đấy! Dù sao cũng có phải con tôi quái đâu."
Trần Tương nhìn đồng hồ, sắp mười rưỡi rồi, sợ người nhà họ Cảnh chờ lâu sốt ruột, cô ta vội chạy xuống kéo người ở ghế sau ra, cầm một chiếc khăn quàng quấn cho cô rồi lôi vào khu biệt thự.
Đi được một lát, Trần Tương bỗng cảm thấy có gì đó không ổn: "Sắt Sắt này."
Cảnh Sắt lơ đãng đáp: "Dạ?" Cô đang đắm chìm trong việc ăn gà đến không thể bứt ra được.
Trần Tương nhìn xung quanh một lượt. Giờ này nơi nơi đều vang lên tiếng pháo hoa đón mừng năm mới, nhưng quanh đây lại chẳng có một bóng người. Cô ta đè thấp giọng xuống, hỏi: "Em có cảm giác được là đằng sau có người không?" Đã gần Giao Thừa rồi, ai còn ở đây vậy?
Cảnh Sắt đeo tai nghe, dùng giọng nói ồm ồm hào sảng nói: "Đừng có kéo tôi, để tôi đi trước, các cậu cắt đuôi đi."
"Còn không lao lên đánh đi, các cậu đang hát đối đấy à?"
"Nếu là con gái thì ra Long Môn mà kéo tứng gảy đàn, còn là con trai thì lao lên chém đê."
Trần Tương cạn lời.
Chơi điện tử thì Trần Tương vẫn có thể nhịn được, nhưng con gái con đứa đã chơi game còn chửi bậy om sòm thế này thì làm sao cô chịu được nữa. Cô nghe thôi đã muốn đánh người rồi!
Trần Tương kéo cô rảo bước đi nhanh vào trong khu biệt thự.
Anh Nưm Bờ Oăn đi được một lúc lại bực bồi vò đầu bứt tai: "Thôi được, các người đông dân, các người to nhất, đừng có đánh tôi nữa, tôi tự chết rồi."
May quá, cuối cùng cũng chết rồi. Giờ thì Trần Tương có thể nói chuyện nghiêm túc rồi: "Hình như có người đi theo chúng ta."
"Vâng." Cảnh Sắt trầm tư không biết đang nghĩ gì.
Cô ấy bình tĩnh như thế này, chẳng lẽ định dĩ hòa vi quý sao? Có điều, Trần Tương rất cảnh giác: "Em đi trước đi, chị đi ngó xem là phóng viên hay fan hâm mộ."
Cảnh Sắt lại như vừa bừng tỉnh giấc, đột nhiên nghiêm mặt nói: "Không cần nhìn đâu, chị báo cảnh sát luôn đi."
Người ta còn chưa kịp làm gì, lỡ là fan ruột mà tự dưng đi báo cảnh sát thì có phải rất xấu hổ không. Trần Tương cho rằng không đến mức phải thế, bèn đề nghị: "Hay là..."
Cô còn chưa nói hết lời thì Cảnh Sắt đã đặt điện thoại lên tai: "Alo, 110 phải không ạ? Tôi cần báo cảnh sát, có thể chuyển máy cho tôi tới đại đội hình sự của Sở Cảnh sát thành phố không ạ? Đây là vụ án lớn."
Trần Tương cạn lời. Mẹ kiếp, án lớn cái con khỉ ấy!
Cô thầm hoài nghi cô nàng này nhà mình không ăn được gà nên tinh thần hỗn loạn mất rồi. Đang yên đang lành lại đòi báo cảnh sát, cô ấy có biết giờ đang là đêm giao thừa rồi không?
"Họ tên."
"Cảnh Sắt."
Ừm, còn xinh đẹp hơn cả trên tivi.
Tưởng Khải viết tên vào, đang định hỏi đương sự thì cô ấy đã hỏi tiếp: "Đội trưởng Hoắc có đây không?"
Ha ha, quả nhiên có vấn đề! Nếu không, giữa đêm ba mươi Tết, một ngôi sao lớn như cô ấy tự gọi đến tận đội đòi báo án làm gì.
Thân là một thành viên của đội hình sự, nhất định phải bạo dạn đặt ra nghi vấn, hơn nữa, còn phải đào sâu vào gốc rễ của vấn đề mới được: "Cô có quan hệ gì với đội trưởng Hoắc của chúng tôi?"
Trần Tương vừa nghe đã giật mình, vội đánh mắt ra hiệu cho Cảnh Sắt: Không được nói lung tung.
Cảnh Sắt hiểu ý, bèn đáp: "Là mối quan hệ không thể nói lung tung được."
Trần Tương chỉ muốn quỳ.
Tưởng Khải nhìn cô bằng ánh mắt rất ẩn ý, sau đó nhấc máy gọi: "Đội trưởng Hoắc à, anh có ở trong đồn không?"
"Ồ, đang ở nhà à, không có gì, không có gì."
"À, có một đương sự chỉ đích danh muốn anh tới xử lý ấy mà."
"Ờm, anh không xem tivi nên cũng không biết anh có nhận ra không, cái cô mà đóng vai công chúa Xương Bình ấy."
Nói vài câu rồi Tưởng Khải cúp máy.
Cảnh Sắt hơi hụt hẫng. Cô đen đủi thật đấy, khó khăn lắm mới được vào đồn một lần mà còn không gặp được anh đội trưởng kia. Có điều, cô vẫn rất biết ơn anh cảnh sát này: "Cảm ơn anh nhé."
Tưởng Khải xua tay lia lịa, không cần cảm ơn, các anh cảnh sát đều là Lôi Phong sống mà.
Mười lăm phút sau, kẻ theo dõi đã bị bắt. Thật đúng là vô cùng tình cờ, đội trưởng Hoắc đi ra ngoài mua thuốc lá, vừa khéo dạo tới Sở Cảnh sát, Giao Thừa không về nhà, nên anh tiện đường vào ngó chút.
Tưởng Khải đang cầm bữa ăn khuya ngồi trực ban. Hoắc Nhất Ninh ngồi xuống nhìn bản ghi chép lời khai, rồi ngẩng lên hỏi: "Cô báo cảnh sát à?"
Ánh mắt của Cảnh Sắt cứ bám riết theo đội trưởng đại nhân, gật đầu như gà mổ thóc: "Có người theo dõi em."
Người thanh niên ngồi ghế bên cạnh lập tức phủ nhận: "Tôi không theo dõi."
Kẻ hiềm nghi: Tiêu Sơn
Giới tính: Nam
Tuổi: 22
Hộ khẩu: Giang Bắc
Nghề nghiệp: Sinh viên đại học
Tiền án tiền sự: Không
Kẻ hiềm nghi Tiêu Sơn đẩy gọng kính trên sống mũi mình, mắt liếc trái liếc phải rồi lại thu lại: "Tôi chỉ muốn tặng album kỷ niệm tôi làm cho cô ấy thôi mà."
Nhìn biểu hiện của cậu ta, thì hẳn không phải nói dối.
Hoắc Nhất Ninh nhìn tài liệu trên màn hình máy tính, chất vấn cậu ta: "Trên camera giám sát cho thấy cậu đã bám theo cô ấy suốt một tiếng bốn mươi phút, chỉ tặng album kỷ niệm thôi mà cần phải đi theo lâu như vậy sao? Còn dám nói không phải là cuồng theo dõi à."
Kẻ "cuồng theo dõi" bị hỏi vậy liền trở nên vô cùng căng thẳng, mà một khi đã căng thẳng thì nói năng cũng lắp bắp theo: "Tôi tôi tôi tôi rất thích Sắt Sắt, muốn ngắm cô ấy nhiều hơn một chút…"
Thích á?!
Hoắc Nhất Ninh ngước lên: "Cậu muốn ăn cơm tù à?"
Tưởng Khải đang ăn khuya suýt sặc.
Sát khí nặng thế này… đội trưởng Hoắc làm sao thế? Những trường hợp không tạo thành thương tổn thực chất, không xâm phạm quyền riêng tư, thì cùng lắm cũng chỉ coi là dạng fan cuồng, hòa giải một chút là xong. Anh ấy phủ đầu thế này, như thể đang đe dọa người ta vậy.
Thẩm vấn xong, Hoắc Nhất Ninh mới in văn bản ra thành ba bộ: "Đây là giấy hòa giải, nếu không có kiến nghị gì nữa thì ký tên vào đó."
Cảnh Sắt ngoan ngoãn đón lấy, ký nghệ danh xinh đẹp của mình lên. Cô như thoáng do dự rối rắm một chút, đôi mắt to tròn khẽ chớp chớp, rồi nhìn Hoắc Nhất Ninh hỏi: "Sau khi hòa giải, nếu cậu ta vẫn bám theo em thì làm thế nào?"
Hoắc Nhất Ninh ngồi dựa vào ghế, đôi chân dài duỗi ra như "vô tình" đạp vào tên "cuồng theo dõi" trước mặt: "Nếu cậu ta còn dám bám theo cô nữa, thì cô cứ đến Sở Cảnh sát lập chuyên án."
Đội trưởng Hoắc của tôi, anh giỏi quá nhỉ.
Thế này có khác nào ngang nhiên mở cửa sau cho người ta đâu. Hơn nữa, giọng điệu của anh ấy nghe cứ là lạ thế nào ấy!
Tưởng Khải đặt hộp cơm xuống, trong lòng thầm cảm thấy có kịch hay để xem rồi.
"Đội trưởng Hoắc, tôi có thể xin phía cảnh sát bố trí cho tôi một người bảo vệ sát sườn không?" Cảnh Sắt hơi ngốc một chút nhưng lại vô cùng dũng cảm, "Trước đây em đã từng đóng một bộ phim điện ảnh tên là "Nhân Chứng", chú cảnh sát trong phim đó sợ tội phạm hãm hại em, nên đi theo bảo vệ em 24/24h đấy." Cô muốn xin đội trưởng Hoắc về làm vệ sĩ sát sườn.
Khóe môi Hoắc Nhất Ninh khẽ run rẩy như có như không: "Không thể."
"Ờm…" Thất vọng thật đấy.
Vị "cuồng theo dõi" ở bên cạnh nghe vậy lập tức bày tỏ cõi lòng: "Sắt Sắt, tôi sẽ không hại cô, tôi là fan của cô. Tôi rất thích rất thích rất thích cô." Buồn quá đi mất, nữ thần hiểu lầm cậu ta rồi.
Ai ngờ, Hoắc Nhất Ninh ở đối diện lại bất thình lình ném ra một câu: "Tôi cho cậu lên tiếng sao?"
"Cuồng theo dõi" cứng họng! Lạ thật, vị cảnh sát này có sát khí…
"Nếu sau này cậu ta lại tiếp tục có những lời lẽ quá khích thì cô cứ ghi âm lại để làm chứng cứ lập chuyên án." Hoắc Nhất Ninh ngẩng đầu lên nhìn Trần Tương.
Trần Tương bèn hỏi: "Như thế nào thì được coi là quá khích?"
Hoắc Nhất Ninh như liếc nhìn đối diện một cái: "Như vừa rồi được coi là quá khích."
"Cuồng theo dõi" ngồi đối diện càng nghẹn lời hơn. Sau này muốn tỏ tình với nữ thần cũng không được nữa rồi!
Đến giờ thì Tưởng Khải ngồi một bên hóng hớt đã hiểu rõ hoàn toàn. Thì ra nữ thần Cảnh Sắt là người của đội trưởng à, bênh vực gì mà ghê gớm thế!!!
Vì không cấu thành tội phạm, cũng không lập thành bản án được, phía cảnh sát giải quyết theo hướng hòa giải, hai bên đều không có dị nghị gì. Hai vị đương sự hòa giải xong cùng đi ra khỏi Sở Cảnh sát.
Vị "cuồng theo dõi" kia như có điều gì muốn nói mà lại thôi.
Cảnh Sắt bèn hỏi: "Cậu muốn ký tên không? Tôi có thể ký cho cậu thêm vài tờ."