Editor: Nguyetmai
Gió cuốn chiếc khăn tay màu trắng bay hoà vào bóng đêm u tối, dưới ánh trăng, bóng người kia lại càng thêm khuynh thành.
Do Thời Cẩn có một công trình khách sạn ở Vân Thành nên anh cùng Khương Cửu Sênh ở lại Vân Thành gần một tuần. Một ngày trước khi đi, Thời Cẩn đưa cô đến nghĩa trang.
Thời Cẩn dắt cô đến trước mộ: "Mộ của ba em được đặt ở trong nghĩa trang nhà họ Ôn."
Do Khương Dân Xương là con rể nên mộ ông ta được đặt ở trong khu vực mộ của nhà họ Ôn, người ngoài không được cho phép thì không thể đến viếng mộ.
Thời Cẩn nói: "Sênh Sênh, đây là mộ của mẹ em."
Ngôi mộ nằm sâu bên trong nghĩa trang, xung quanh cũng không có ngôi mộ nào khác. Trên bia mộ, trừ tên mẹ cô ra thì chỉ có tên cô và Thời Cẩn, cô là con gái còn Thời Cẩn là người lập bia.
Thời Cẩn từng nói, mẹ cô là cô nhi, chỉ có một thân một mình, không còn người thân nào khác.
"Anh từng đến đây rồi à?" Khương Cửu Sênh hỏi Thời Cẩn
Không thấy cỏ mọc dại, vừa nhìn ngôi mộ đã biết hàng năm đều có người đến dọn cỏ.
Thời Cẩn nói: "Năm nào anh cũng đến."
Cô đi lại gần, nhìn tấm bia mộ màu xanh đen do đã lâu rồi không có mưa nên bề mặt tấm bia bị phủ một tầng bụi mỏng. Trên tấm bia có một bức ảnh đen trắng, trong hình là một người phụ nữ đang cười, lúm đồng tiền ẩn hiện, rất dịu dàng.
Cô cúi người lau tầng bụi bám trên ảnh đi: "Mẹ em đẹp quá."
Thời Cẩn nhìn cô, ánh mắt càng thêm dịu dàng: "Ừm, em rất giống mẹ."
Mắt cô đột nhiên đỏ lên, từ từ khuỵu gối quỳ xuống trước tấm bia mộ: "Mẹ ơi, con là Sênh Sênh đây."
Bầu trời âm u không thấy mặt trời, gió nổi lên thổi tóc cô bay phất phơ theo chiều gió.
Cô giơ tay vuốt nhẹ bia mộ, tấm bia lạnh lẽo tựa băng đá, trong tiếng gió xào xạc chỉ có giọng cô rất nhẹ, rất chậm.
"Con sống rất tốt, sức khỏe cũng rất ổn." Cô dừng một lát rồi lại nói tiếp, "Thời Cẩn là bác sĩ, tay nghề cực kì cao mẹ ạ." Sắc mặt cô bình tĩnh, cứ vậy lặng lẽ nói.
Bình thường cô không phải người thích nói chuyện, nhưng lúc này cô lại nói rất nhiều, không nhanh không chậm, liên tục không ngừng.
Cô kể chuyện cô đi học đàn cello gặp được một giáo viên rất tốt, cô còn có vài người bạn rất đáng yêu, cô biết pha rượu, có thể ngồi uống rượu nói chuyện trắng đêm với những người cùng chung chí hướng.
Cô nói giờ cô là ca sĩ nhạc rock, đang làm đúng công việc cô yêu thích và đam mê, có nhiều người hâm mộ và ủng hộ cô.
Cô nói cô và Thời Cẩn đang yêu nhau, không lên thác xuống ghềnh, bình thường thôi nhưng rất hạnh phúc.
Cô nói sức khoẻ của cô rất tốt, anh chăm sóc cô rất chu đáo, không bệnh tật cũng không lo âu.
Cô nói rất lâu, chỉ kể toàn những chuyện khiến cô vui vẻ. Trong khi cô kể chuyện, cũng sẽ cười, trong mắt không có chút âm u nào, đôi mắt cô chỉ hơi ửng đỏ và lấp lánh ươn ướt như có nước mắt bên trong vậy thôi.
Thời Cẩn quỳ bên cạnh cô, không nói gì, chỉ một mực nhìn cô, kiên định nắm chặt lấy bàn tay cô.
Nói thêm một lúc lâu, giọng cô khàn đi, khô khốc. Thời Cẩn đỡ cô đứng dậy, rồi ngồi xuống giúp cô xoa hai đầu gối đã tê cứng.
Cô cúi đầu. Nhìn thấy mái tóc của Thời Cẩn bị gió thổi hơi rối, cô dùng tay đè nhẹ lên, lòng bàn tay hơi ngưa ngứa, mái tóc của anh rất mềm mại.
Thời Cẩn ngẩng đầu nhìn cô.
"Sao anh lại phải quỳ?" Khương Cửu Sênh hỏi
Anh nghĩ một hồi rồi nghiêm túc nói: "Vì có nhạc mẫu đại nhân ở đây."
Một câu nói khiến cô bật cười, trong đôi mắt đỏ ửng kia nhưng lấp lánh ánh sáng.
Thời Cẩn đứng dậy, dùng mu bàn tay xoa xoa vệt ẩm ướt trên má cô, chân mày khẽ nhíu lại, anh rất đau lòng: "Sênh Sênh, sau này em đừng khóc nữa, anh nhìn thấy sẽ khó chịu."
Cô cũng không thích khóc mà, tính cách cô thuộc dạng đổ máu chứ không đổ lệ.
Anh đột nhiên ghé lại sát bên tai cô, nói nhỏ một câu: "Lúc trên giường không tính."
"..."
Anh cố ý trêu cô, chút buồn phiền còn lại trong lòng cuối cùng cũng tan thành mây khói.
Sau khi từ nghĩa trang về đến khách sạn, Thời Cẩn đều ở bên cạnh cô.
Cô hỏi có phải công trình làm xong rồi hay không.
Thời Cẩn nói chưa, nhưng anh muốn ở lại bên cạnh cô.
Cô cũng không nói gì, cùng anh quay về khách sạn xong cũng không ra ngoài nữa, ở lại xem một bộ phim rất nhạt nhẽo. Cô cứ thế mơ màng ngủ gật, không biết bộ phim đã chiếu đến đoạn nào rồi, chỉ biết Thời Cẩn nói nhỏ bên tai cô rất nhiều, có chuyện công việc, cũng có những chuyện anh từng gặp, thậm chí cả chuyện trong lĩnh vực y học.
Ăn tối xong, Thời Cẩn tắm xong đi ra không thấy cô ở trong phòng. Anh mở cửa sổ, thấy cô đứng ở ban công trước cửa. Thời Cẩn vừa lau tóc vừa bước ra.
"Sênh Sênh, em đang làm gì thế?"
Khương Cửu Sênh ngẩng đầu nhìn anh một cái liền quay đầu đi, nói: "Em không làm gì cả."
Thời Cẩn ôm cô từ phía sau, cằm đặt cọ nhẹ trên vai cô ngửi ngửi.
Anh nói: "Em lại hút trộm thuốc rồi."
"..."
Khương Cửu Sênh ngạc nhiên: "Vẫn còn mùi thuốc cơ à?" Thuốc lá phụ nữ vốn có mùi rất nhạt, hơn nữa cô đã súc miệng rồi, lại xịt thêm ít nước hoa.
Thời Cẩn ôm eo kéo cô quay lại đối diện với mình, cúi đầu m*t nhẹ môi cô: "Có mùi nước súc miệng."
Thật là thất sách, vì để loại bỏ mùi thuốc lá, cô đã dùng hẳn một chai nước súc miệng.
Khương Cửu Sênh vội vàng giải thích: "Em chỉ hút có một điếu thôi."
Thời Cẩn ôm eo cô, nhẹ kéo cô vào trong lòng mình, vẻ mặt nghiêm nghị: "Sênh Sênh, nói thật nào."
Thôi được rồi, khứu giác của bác sĩ khoa Ngoại rất nhạy cảm.
Cô giơ hai ngón tay, nghiêm trang khai báo: "Hai điếu."
Thời Cẩn đóng cửa sổ lại, kéo cô ngồi xuống ghế sofa: "Em có tâm sự gì à?"
"Vâng, em nhớ mẹ."
Anh nắm tay cô không buông, ngón tay v**t v* lòng bàn tay cô, không nói gì cả.
"Thời Cẩn, anh kể cho em nghe chuyện về mẹ được không?" Thời Cẩn biết nhiều chuyện hơn cô nhiều, ký ức của cô cứ mơ hồ không rõ, không nhớ nhiều lắm về chuyện của ba mẹ cô.
"Được."
Anh ôm gọn cô vào lòng, thì thầm rất lâu.
Anh nói mẹ cô là cô nhi, phải nhận hỗ trợ tài chính mới học xong được đại học. Ông bà nội cô không thích thân phận cô nhi của mẹ cô, Khương Dân Xương ba cô liền đoạn tuyệt quan hệ với ông bà nội của cô. Sau đó, hai người đến Vân Thành dốc sức làm ăn, nhiều năm sau cũng không liên lạc lại với người nhà họ Khương, ngay cả mẹ cô cũng chỉ biết người nhà họ Khương ở một nơi khá xa, chứ không có liên hệ gì.
Khương Dân Xương là cảnh sát, chức vụ càng làm càng cao, cách biệt với mẹ cô cũng càng ngày càng lớn. Sau này Khương Dân Xương thông qua một vụ án kinh tế mà quen biết mẹ của Ôn Thi Hảo. Lúc đó, ba của Ôn Thi Hảo vẫn chưa qua đời.
Khương Cửu Sênh hỏi Thời Cẩn: "Ba em là người thứ ba à?"
Cảm xúc của cô không thay đổi nhiều, không biết vì sao, nghe những chuyện đã qua không hợp lẽ thường này mà tâm trạng cô vẫn rất bình tĩnh, không kinh ngạc cũng chẳng cảm thấy mất mát.
Ấn tượng của cô về ba mình rất mơ hồ, không có gì sâu sắc.
"Anh không rõ." Thời Cẩn nhận xét một cách khách quan, "Ít nhất, sau khi cha Ôn Thi Hảo qua đời thì ông ta mới kết hôn với Ôn Thư Hoa."
Thời Cẩn còn nói, sau khi ba mẹ cô ly dị, tuy cô ở cùng với mẹ nhưng Khương Dân Xương vẫn yêu thương cô như cũ, thỉnh thoảng sẽ đón cô đến nhà họ Ôn chơi. Nhưng sau này khi Cẩm Vũ lớn hơn, Khương Dân Xương đột nhiên không còn thân thiết với cô nữa, cũng ít gặp mặt hơn. Không biết vì lý do gì, đến cả phí nuôi dưỡng cùng ngừng lại không gửi nữa.
Nghe đến đây, Khương Cửu Sênh cau mày.
Chẳng trách tuy cô mất trí nhớ nhưng ký ức về mẹ vẫn sâu sắc hơn, có thể là do quan hệ của cô và ba không tốt, hay ít nhất, không còn như lúc trước.
Nói rất lâu rồi, Thời Cẩn nhìn đồng hồ: "Được rồi, đi ngủ thôi."
Khương Cửu Sênh không thấy buồn ngủ chút nào, bèn nói: "Thời Cẩn, mình uống chút rượu đi."
Thời Cẩn do dự một chút rồi cũng chiều cô: "Được."
Anh gọi điện cho quầy lễ tân của khách sạn, kêu người mang rượu Brandy tới, loại rượu này có màu vàng kim, chỉ cần nhìn thôi cũng biết là rượu ngon.
Khẽ ngửi mùi rượu đậm đà kia, chứng nghiện rượu của Khương Cửu Sênh lại trỗi dậy. Cô bảo Thời Cẩn rót cho cô một ly rượu, nếm thử trước một ngụm liền bỏ ly xuống, nói: "Thời Cẩn, anh có muốn chơi trò chơi không?"
Thời Cẩn rót thêm cho cô một chút rượu nữa: "Chơi thế nào?"
Cô đứng dậy đi lấy một đôi vòng tay.
"Mạc Băng nói đây là quà tặng của nhà tài trợ, có thể đo nhịp tim." Cô ấn nút mở nguồn, chỉnh cài đặt xong thì đeo lên tay Thời Cẩn, cười nói, "Trong vòng ba mươi giây, nhịp tim người nào nhanh hơn thì người đó phải uống rượu."
Muốn chơi nhịp tim với anh à.
Thời Cẩn nhấp một ngụm nhỏ: "Sênh Sênh à, em không thắng được anh đâu. Ở trường Đại học Yale có môn chuyên ngành về tố chất tâm lý, trong đó có khống chế nhịp tim."
Bác sĩ khoa Ngoại dù gặp tình huống nguy cấp vẫn không được hoảng loạn. Đại học Yale có mở một lớp chuyên ngành dành riêng cho vấn đề này, mà anh là một trong những nhân tài kiệt xuất khi học môn đó.
Khương Cửu Sênh càng thấy hứng thú hơn: "Không thử làm sao biết."
Thời Cẩn cũng không phản đối cô, chỉ nói: "Tửu lượng của anh rất tốt." Anh có sức đề kháng với hầu hết mọi thứ, không dễ nghiện, cũng không dễ mất tỉnh táo.
Cô chưa từng nhìn thấy anh say rượu, cũng đoán được tửu lượng của anh hơn hẳn người thường, liền nói: "Vậy em một ly, anh hai ly."
Thời Cẩn cũng nghe theo ý cô: "Được."