Editor: Nguyetmai
Chín giờ, Tống Tĩnh, quản lý của Tạ Đãng tới đón cậu ta. Cậu ta đòi xe, rồi đuổi cô về vì chồng Tống Tĩnh thì đang đi công tác, con cái trong nhà không ai trông. Trước khi đi, cô thật sự không yên lòng, cứ cảm thấy ông tướng Tạ Đãng này có thể gây họa bất cứ lúc nào.
Đàm Mặc Bảo không có người đón. Đồn cảnh sát gọi điện thoại tới nhà họ Đàm. Người hầu nghe máy, nói là ông chủ bà chủ đều ngủ rồi. Thủ tục nộp tiền bảo lãnh là Thời Cẩn làm. Đàm Mặc Bảo nói đùa là bình thường ba ruột với mẹ kế đều không nhớ rõ sự tồn tại của cô, đương nhiên chỉ trừ ngày đi khám ra.
Khương Cửu Sênh sống ở Ngự Cảnh Ngân Loan, không cùng đường với Đàm Mặc Bảo. Sắc trời không còn sớm nữa, cô không yên lòng để Đàm Mặc Bảo về nhà một mình: "Đãng Đãng, cậu đưa Mặc Bảo về đi."
Không chờ Tạ Đãng tỏ thái độ, Đàm Mặc Bảo đã vội xua tay: "Không cần không cần đâu! Tự em về được mà."
Tạ Đãng trực tiếp mở cửa xe, không thèm dài dòng mà ra lệnh: "Đi lên."
Đàm Mặc Bảo lập tức biết điều chui vào xe. Cô vẫy tay với Khương Cửu Sênh, vịn cửa kính xe, tay cầm tay mắt đẫm lệ, lưu luyến bịn rịn, chỉ hận không thể diễn cảnh đưa tiễn mười dặm.
Tạ Đãng cạn lời.
Sao diễn gì sâu thế!
Cậu ta trực tiếp đạp chân ga: "Đóng cửa sổ lại. Lạnh chết đi được."
Đàm Mặc Bảo ngồi thẳng dậy, nâng cửa kính lên, thắt dây an toàn rồi nói một cách nghiêm túc: "Tạ Đãng, sau này tôi không dìm anh nữa."
Trước kia chỉ cần Tạ Đãng đăng weibo thì cô đều sẽ đi châm chọc một phen, còn gia nhập vào group anti-fan của Tạ Đãng, là một anti-fan có trách nhiệm, có kỷ luật.
Tạ Đãng thờ ơ: "Tôi cảm ơn cả nhà cô."
Đàm Mặc Bảo hớn hở tươi cười như một đóa hoa chào xuân: "Tôi thay mặt cả nhà tôi nhận lòng biết ơn của anh."
Độ mặt dày của người này thật sự làm Tạ Đãng mở rộng tầm mắt: "Cô nhây như thế, sao còn chưa lên trời đi?"
Đàm Mặc Bảo trôi chảy đáp: "Tôi vừa từ trên đó xuống mà."
Má nó chứ, thiểu năng.
Tạ Đãng chẳng buồn nhây với cô nữa, mở nhạc lên. Là một bài rock nhẹ của Khương Cửu Sênh.
Đàm Mặc Bảo nghe cao hứng quá liền cùng hát theo. Cô híp mắt lại có vẻ rất say mê.
Nhưng không đúng nhạc một câu nào cả!
Cả đường đi ma âm cứ ve vởn bên tai. Tính cách của Tạ Đãng không tốt, không nhịn được nói: "Cô có thể câm miệng được không hả?"
Đàm Mặc Bảo kiên quyết lắc đầu, nói rất hùng hồn: "Không được, nhạc của idol, tôi còn có thể hát thêm một trăm năm nữa!"
Tạ Đãng khó chịu vò đầu bứt tai: "Cô còn tiếp tục hát nữa thì có khi còn chưa sống được tới một trăm tuổi đã bị tai nạn xe cộ rồi!"
Đàm Mặc Bảo bỏ ngoài tai, tiếp tục tự kỷ say mê. Một bài rock nhẹ mà bị cô hát thành ngoằn nghèo khúc khuỷu, chuyển tiếp mở kết, tình cảm dồi dào, âm cuối kéo dài rồi bay lên âm cao. Màng nhĩ của Tạ Đãng rung động, vừa thất thần một chút, chiếc xe bên trái bỗng đổi làn đường, cậu ta xoay tay lái thật mạnh, ngay trước mặt chính là lan can bảo vệ.
"Rầm!"
Tiếng hát bỗng ngừng lại.
Tạ Đãng xoa đầu, nhìn thoáng qua mui xe đang bốc khói, nghiến răng nghĩ, gặp phải người này không lần nào là cậu không bị xui cả.
Đàm Mặc Bảo mỉm cười gượng gạo nhưng vẫn rất lịch thiệp: "Thật là một màn trình diễn rung động tâm hồn!"
Tạ Đãng nhìn cô, bình tĩnh nhả ra một từ: "Sh*t!"
Đàm Mặc Bảo ngẩng đầu nhìn trời: "Anh nhìn kìa, thất tinh bắc đẩu!"
Cạn lời.
Lúc trở về Ngự Cảnh Ngân Loan đã là hơn chín giờ. Khương Cửu Sênh đang rửa mặt, Thời Cẩn ra ban công nghe điện thoại. Khương Bác Mỹ đang ngủ mơ bỗng giật mình tỉnh dậy, vừa thấy bóng người, lập tức co cẳng chạy ra phòng khách.
"Cậu Sáu."
Là Tần Trung.
Ban công không bật đèn. Ánh trăng mờ nhạt chiếu lên mặt bên của Thời Cẩn tạo thành hai bên sáng tối, giọng anh trở nên rất rõ ràng trong đêm tối: "Lấy được chưa?"
Ý của cậu Sáu là tìm thứ gì đó có thể khiến Ôn Thư Ninh bị tù ba năm năm, không tìm được thì tạo ra một cái.
Tần Trung nói: "Chưa chờ cho bên tôi ra tay thì đã nhận được một bản báo cáo kế toán của Hoa Nạp rồi. Mấy hạng mục trong đó có chút vấn đề." Tần Trung đáp rất tường tận chi tiết: "Là một ID lạ gửi tới, không tra ra được người gửi."
Thời Cẩn thoáng trầm ngâm: "Không cần tra nữa."
Là cậu em vợ nhà anh.
Anh chỉ nói: "Đi tìm Ôn Thư Ninh đàm phán đi." Anh chỉ để ý tới chuyện của Sênh Sênh nhà anh thôi. Những chuyện khác anh không có hứng thú. Anh cũng không phải là Chúa cứu thế, đương nhiên sẽ không bất bình vì người khác.
Tần Trung đáp: "Tôi hiểu rồi."
Khương Cửu Sênh rời khỏi đồn cảnh sát chưa được nửa giờ, tin tức cô dẫn đầu đám người đánh hội đồng đã lan truyền khắp nơi. Chuyện này liên lụy tới rất nhiều nghệ sĩ, trên internet đã nháo nhào hết cả lên, nhất là đám nghệ sĩ của Hoa Nạp. Họ up ảnh bị thương, làm ra vẻ người bị hại. Nhất thời, trên mạng có rất nhiều người chửi Khương Cửu Sênh.
"Thân là người của công chúng, thế mà chẳng có chút tự giác văn minh nào cả."
"Cho dù là ca sĩ nhạc rock thì cũng không thể làm thế được chứ."
"Đàn bà đúng là đàn bà, hở tí là kéo tóc đánh nhau."
"Đánh nữ thần của tôi, anti cô cả đời!"
"Tôi vẫn tin chắc rằng nếu Khương Cửu Sênh đánh người thì chắn chắn là người đó đáng bị đánh."
"Ai đúng ai sai đều không có chứng cứ, đừng ở đó bày trò dẫn đường dư luận nữa."
"Có một số người thật buồn cười. Cái gì gọi là đánh nhau? Một người có thể đánh được sao? Không đánh thắng được thì khóc hu hu, mấy bông sen trắng biến đi, ôm Sênh gia chồng tao!"
"Sênh gia, nhớ kĩ, chị là phụ nữ, chuyện đánh đấm giao cho đàn em bọn em đi. Cho em địa chỉ, em đi cắm chốt đánh họ cho chị!"
"Tao là fan não tàn đấy thì đã sao? Chồng tao đánh nhau cũng ngầu nhất thiên hạ nhé!"
"Bọn anti dìm Khương Cửu Sênh đừng chạy, quân đoàn nhà Tạ Đãng đến rồi!"
"Đây là quân đoàn chồng của Cảnh Sắt, cầm dao này, thằng nào sủa nữa thử xem."
"Quân đoàn của hot girl Mặc Bảo, tới đây đi WC nhé! Cảm ơn trời cảm ơn đất, cuối cùng thì Bảo Bảo nhà tui cũng hot từ giới hot girl mạng hot ra showbiz rồi."
"Trời, ở đây có hot girl ăn ké độ hot kìa!"
"Người anh em bên trên, mày đã thành công thu hút sự chú ý của tao rồi. Đêm nay nhớ khóa cửa cho kĩ nhé."
Đủ loại ngôn luận, có khen có chê. Không chỉ Khương Cửu Sênh mà ngay cả weibo của đám Cảnh Sắt Tạ Đãng cũng không thoát được. Trong vòng trăm năm, chắc showbiz sẽ không xuất hiện một trận chiến bàn phím với quy mô lớn như thế này nữa đâu, cả server weibo sập luôn.
Chín giờ rưỡi, Khương Cửu Sênh đăng một weibo. Chỉ có mấy chữ đơn giản.
Khương Cửu Sênh V: Đánh nhau là xấu, đừng học theo tôi.
Không xin lỗi, cũng không nói rõ lý do, rất có phong cách của Khương Cửu Sênh. Mấy người tham dự vụ đánh nhau này cũng đều share. Tất cả đều một thái độ như nhau, không nhận lỗi.
Vốn tưởng rằng chuyện làm to như vậy chắc chắn sẽ có nội tình bị bới ra, thế nhưng ngoài mấy tấm ảnh động ra thì không có thứ gì cả. Chỉ có thể thấy tư thế của Khương Cửu Sênh lúc đánh nhau ngầu hết nấc, ngoài ra không thể tìm được chân tướng gì, ai đúng ai sai, trở thành một bí ẩn không có lời giải. Dùng ngón chân để suy nghĩ cũng biết là vận dụng quan hệ rồi. Nhưng rốt cuộc là ai vận dụng thì cũng không biết được. Dù sao thì trong mấy người đánh nhau kia, ai ai cũng đều là nhân vật tai to mặt lớn hết.
Trên mạng, mỗi người mỗi ý, nhưng đến dùng thì cũng thế cả. Người thích Khương Cửu Sênh thì vẫn thích cô, người không thích cô thì không quan trọng.
Nhưng sau này có người phát hiện ra, máy tính bọn anti chuyên bôi nhọ Khương Cửu Sênh đều dính virus.
Đ*ch mợ! Sự kiện ma quái! Có bẫy rồi!
"Xoảng!"
Cốc nước bị nện mạnh xuống sàn nhà.
Trên đầu Ôn Thư Ninh còn quấn băng, bàn tay cầm di động đã siết tới mức trắng bệch, miệng bị rách da, đỏ thẫm như máu. Trong biệt thự rộng lớn chỉ bật một ngọn đèn, ánh sáng chiếu tới từ xa, rơi vào trong mắt cô ta trông như hai ngọn lửa: "Đi tra xem ai đã tiết lộ tài liệu ra ngoài."
Trong điện thoại, giọng nói của người đàn ông kia run lẩy bẩy: "Đã… Đã điều tra rồi. Là máy tính của chúng ta bị hack."
Ôn Thư Ninh siết chặt tay, móng tay xẹt qua mặt bàn thủy tinh phát ra tiếng động chói tai. Cô ta nghiến răng, sau một lúc lâu mới gằn từng chữ: "Rút đơn kiện đi."
Người nhà họ Tần đã nói rồi, nếu không rút đơn kiện thì ngày mai, những bản báo cáo này sẽ xuất hiện trong đồn cảnh sát.
Khá khen cho Thời Cẩn!
Ôn Thư Ninh cúp điện thoại, lại ấn một dãy số.