Editor: Nguyetmai
"Cách tốt nhất không phải là giết người, mà khiến đối phương muốn chết mà không chết được, lại còn không làm bẩn tay mình."
Cử chỉ anh vẫn tao nhã, chỉ là lời nói ra không tao nhã chút nào.
Thủ đoạn của Thời Cẩn đâu chỉ là độc ác.
Ánh mắt Lâm An Chi bỗng vụt sáng, hiển nhiên đã nghe hiểu.
Thời Cẩn đẩy văn kiện trên bàn qua: "Đây là năm phần trăm cổ phần ngân hàng Ôn thị." Rồi lấy cây bút trong áo khoác ra viết một dãy số lên túi văn kiện, sau đó đóng nắp bút lại: "Nhớ đổi thành nhân dân tệ rồi chuyển vào tài khoản này."
Anh đâu thèm lo chuyện bao đồng, lại càng không muốn chịu thiệt.
Nói xong, Thời Cẩn đứng dậy, thong thả bước đi, phong thái cao quý, như vàng như ngọc.
Sáu giờ, Thời Cẩn đến Thiên Vũ đón Khương Cửu Sênh. Cô đã đợi bốn mươi lăm phút rồi.
Ngồi vào xe, Khương Cửu Sênh hỏi: "Sao hôm nay anh đến muộn vậy?"
Thời Cẩn khom người cài dây an toàn cho cô: "Anh đến trại tạm giam một chuyến."
Anh nắm chặt tay Khương Cửu Sênh rồi đưa cho cô một chiếc thẻ màu đen.
Cô thắc mắc: "Gì thế?"
"Tiền."
Đang yên đang lành sao lại đưa cô tiền?
Khương Cửu Sênh hơi khó hiểu: "Sao lại đưa em?"
"Nộp cho tổ chức." Thời Cẩn khởi động xe, giọng điệu như lẽ dĩ nhiên: "Tiền của anh đều là của em." Động sản và bất động sản của anh đã tìm luật sư công chứng, toàn bộ đều đứng tên Sênh Sênh nhà anh.
Chiếc thẻ này đương nhiên cũng được mở bằng tên của cô.
Trước giờ Khương Cửu Sênh luôn không hỏi đến tiền bạc, nhưng lại buột miệng: "Trong này có bao nhiêu?"
Thời Cẩn chú tâm lái xe, nhìn đường phía trước, hờ hững trả lời: "Bây giờ vẫn chưa có, mấy ngày nữa mới có, khoảng…", ngưng lại giây lát, "hai tỷ."
Khương Cửu Sênh á khẩu.
Hai tỷ! Cô thử chuyển đổi xem phải bán bao nhiêu album, ừm… đó nhất định là một con số khổng lồ. Khương Cửu Sênh đột nhiên cảm thấy chiếc thẻ này hơi bỏng tay, về nhà phải giấu đi mới được.
Trước đây cô chỉ biết bác sĩ Thời nhà cô giàu có, nhưng không biết lại giàu đến như vậy.
Về đến Ngự Cảnh Ngân Loan thì trời đã tối, vừa mở cửa, hai cái bóng một lớn một nhỏ đứng canh sẵn, không biết đã đợi bao lâu rồi.
Là Khương Cẩm Vũ và Bác Mỹ.
Thiếu niên mím môi, nhoẻn cười hiện một cái đồng tiền nhàn nhạt: "Chị."
Bên chân thiếu niên là một quả bóng màu trắng tròn lẳng, đầu lắc lư, cũng vui mừng sủa: "Gâu gâu gâu!"
Một người một chó, vô cùng hài hòa. Hình ảnh hết sức ấm áp, trong lòng Khương Cửu Sênh giống như có một dòng nước ấm, tâm trạng vô cùng khoan khoái, cô bước lên, sờ mái tóc ngắn mềm mại trước trán thiếu niên một cách rất tự nhiên: "Hôm nay em làm gì?"
Khương Cẩm Vũ không thích nói chuyện, thường nói chậm và ngắn gọn. Có điều câu hỏi của Khương Cửu Sênh thì cậu đều rất kiên nhẫn và ngoan ngoãn trả lời.
"Viết lập trình." Cậu bổ sung, "Ghép hình."
Khương Cửu Sênh đi vào nhà, nhìn thấy mảnh ghép hình nằm rải rác trên sofa: "Chán lắm hả?"
"Không chán." Khương Cẩm Vũ đi rót nước, nửa nước nóng nửa nước lạnh, sờ thử nhiệt độ dưới đáy cốc, thấy vừa phải mới đưa cho cô: "Chị uống nước đi."
Vừa ngoan vừa lễ phép.
Khương Cửu Sênh mỉm cười đón lấy: "Cảm ơn em."
Cậu thiếu niên mím môi, khóe miệng cong cong, như cười như không, môi đỏ răng trắng, vừa tinh xảo vừa xinh xắn.
Khương Cửu Sênh nhìn thành phẩm đã ghép được một nửa trên sofa, không khó nhận ra đó là hình của cô được ghép từ rất nhiều tấm nhỏ gam màu xám: "Fan của chị cũng từng mua hình ghép này, phải ghép rất lâu đấy."
Năm trăm hai mươi tấm hình nhỏ ghép thành một tấm hình lớn, gam màu na ná hết sức khó ghép. Có điều hình như rất nhiều fan của Khương Cửu Sênh đã từng ghép rồi, còn đăng thời gian ghép hình lên weibo nữa, kỷ lục ngắn nhất cũng mất nửa ngày.
"Bốn giờ thôi." Khương Cẩm Vũ ngồi xuống sofa, Bác Mỹ ngồi cạnh đùi cậu: "Ghép xong sẽ tặng chị."
Khương Cửu Sênh vui vẻ đón nhận: "Được thôi, chị sẽ đóng lại rồi treo trong phòng ngủ."
Cô vừa nói xong thì…
Bỗng nhiên, đằng sau vọng đến giọng nói của Thời Cẩn: "Anh không đồng ý."
Chỉ cần dính líu đến phía thứ ba, đặc biệt là khác giới thì Thời Cẩn sẽ không màng đến những phẩm chất như quý ông, tu dưỡng hay phong độ mà sẽ trở nên tính toán chi li.
Khương Cửu Sênh im lìm. Nãy giờ cô chỉ lo nói chuyện với Cẩm Vũ mà quên mất Thời Cẩn. Cô quay đầu, gắng tự nhiên hết mức chuyển chủ đề: "Thời Cẩn, em đói rồi."
Thời Cẩn vẫn đứng ở cửa chính.
Anh xem thoáng qua đồng hồ đeo tay: "Năm phút." Đèn chỗ cửa chính soi chênh chếch, rọi xuống gương mặt anh tuấn của anh thành nửa sáng nửa tối: "Anh đứng trước cửa năm phút rồi em mới nhớ đến anh."
Cô không có cách nào phủ nhận.
Thời Cẩn cụp mắt, không rõ vui hay giận: "Tối nay không nấu cơm nữa."
Anh đã bị chọc giận, muốn đình công rồi!
Khương Cửu Sênh dở khóc dở cười, chiều theo tính khí của anh: "Vậy thì không nấu nữa, gọi đồ ăn ngoài đi." Rồi quay đầu hỏi Khương Cẩm Vũ ngồi trên sofa: "Cẩm Vũ muốn ăn gì?"
"Cá."
Khương Bác Mỹ: "Gâu!" Muốn ăn thịt!
"Được." Khương Cửu Sênh lại quay đầu hỏi Thời Cẩn: "Còn anh?"
Thời Cẩn đi thẳng vào thư phòng: "Anh không đói." Cửa đóng sầm lại.
Khương Cửu Sênh sờ mũi.
Giây tiếp theo, cửa thư phòng mở ra, Thời Cẩn lại đi ra, quét mắt nhìn những mảnh hình ghép trên sofa: "Hình ghép đó anh cũng có mua, anh chỉ mất hai tiếng thôi."
Nói xong, đóng sầm cửa lần nữa
Khương Cửu Sênh bật cười khanh khách, trước đây không biết Thời mỹ nhân nhà mình lại còn có mặt trẻ con như vậy. Có lẽ… vì Cẩm Vũ cũng là một đứa trẻ, Thời Cẩn không thể dùng cách của người lớn để bày tỏ sự bất mãn đối với cậu, mà phong độ quý ông lại càng không thể, đã ghen tuông còn phải giữ lịch sự là chuyện không thể nào.
"Gâu!"
Khương Bác Mỹ vui mừng hớn hở, không biết tại sao nhìn thấy ba nó ghen thì nó lại phấn khích không thôi.
Tâm trạng Khương Cẩm Vũ cũng rất tốt, bế Khương Bác Mỹ lên rồi đặt nó xuống phía sau hai cái gối lớn nhỏ được đặt theo thứ tự: "Chị, chị có định đi dỗ anh ấy không?"
Khương Cửu Sênh vuốt lông Bác Mỹ: "Ừm, không thì sau này chúng ta sẽ không có cơm ăn đâu."
Khương Cẩm Vũ hơi nhíu mày, phút chốc lại giãn ra: "Vậy em gọi đồ ăn ngoài giúp chị."
So ra thì Cẩm Vũ có vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, rộng lượng và nghe lời hơn.
Khương Cửu Sênh bưng đĩa trái cây và sữa đi vào thư phòng, Thời Cẩn đang ngồi trước bàn máy tính, chỉ ngẩng đầu thoáng nhìn cô rồi lại tiếp tục xem máy tính.
Cô đặt đĩa trái cây xuống: "Đang làm gì thế?"
Thời Cẩn tắt hộp thư, quay sang cô: "Xử lý chuyện khách sạn."
Thông thường, chỉ cần cô ở bên cạnh thì Thời Cẩn sẽ không làm việc, giống như anh nói, có cô làm anh mất tập trung, trong đầu chỉ có hình bóng người đẹp là cô thôi.
"Em tưởng anh sẽ phớt lờ em chứ." Cô mặc chiếc váy dệt kim ở nhà, đến gần bàn máy tính của anh, từ từ ngả người về sau, phần áo trên hơi rút lại, để lộ vòng eo thon thả trắng nõn.
Eo cô mảnh khảnh, chỉ bằng một bàn tay của Thời Cẩn.
"Anh sẽ không phớt lờ em." Anh ôm eo cô, cô đứng, anh ngồi, cúi đầu để môi rơi xuống eo cô: "Nhưng không có nghĩa là anh không giận, sau này không được mặc đồ ngắn như vậy nữa."
Dù anh tức giận ghen tuông nhưng chưa từng có hành động bạo lực với cô.
Khương Cửu Sênh bị anh hôn đến râm ran nhưng cũng không tránh né: "Vậy cần em dỗ anh thế nào đây?"
Thời Cẩn ngửa đầu nhìn cô, cũng không nói gì, nhưng ý rõ rành rành: Em liệu mà làm.
Rất giống một chú chó VIP chờ v**t v* an ủi.
Khương Cửu Sênh cười tủm tỉm, nhón lấy một quả anh đào đỏ mọng ngậm vào trong miệng, m*t nhẹ, khom lưng, đút vào miệng Thời Cẩn. Anh phối hợp rất tự nhiên, há miệng ra, để mặc cho cô dùng đầu lưỡi đưa đến, đợi quả anh đào đã đi vào trong miệng anh, vừa định rút lui thì Thời Cẩn bỗng m*t lấy đầu lưỡi cô, kéo lại. Cả miệng toàn là nước anh đào chua chua ngọt ngọt, từ răng môi anh chảy xuống khóe miệng cô, cô nuốt xuống theo bản năng, phát ra âm thanh mờ ám.
Lúc này Thời Cẩn mới hài lòng, l**m sạch sẽ chỗ nước đỏ nơi khóe miệng cô, rút một tờ khăn giấy, nhả hạt anh đào ra, sau đó kéo Khương Cửu Sênh lên đùi, cúi đầu tiếp tục, hôn ngày càng sâu, ngày càng nồng cháy.
Mỗi khi thân mật, Thời Cẩn chưa hề dịu dàng, hôn mạnh bạo nhưng lại mãnh liệt.
Người Khương Cửu Sênh mềm nhũn, bị hôn đến không còn sức lực, vùi vào lòng anh, đôi mắt hoa đào long lanh, lúc đ*ng t*nh, khóe mắt ửng đỏ, dáng vẻ hơi khêu gợi.
Cô l**m môi: "Không giận nữa nhé."
Thời Cẩn lấy một quả anh đào, đầu ngón tay xinh đẹp đặt trên môi cô: "Sênh Sênh, lại lần nữa nào."
Cô luôn luôn chiều theo ý anh, ngoan ngoãn ngậm vào trong miệng.
Thời Cẩn giữ eo cô nâng cao lên một chút, rồi hôn xuống.
Nụ hôn này có chút cháy bỏng.
Khương Cửu Sênh nghiêng mặt né đi, giữ chặt tay Thời Cẩn: "Vẫn chưa ăn cơm đấy."
Giọng anh hơi khàn: "Đang ăn mà."
Anh muốn chén sạch cô, nuốt chửng cả người cô vào bụng cũng không đủ.
Bàn tay lành lạnh, luồn vào áo cô, lần từ eo đến trước ngực x** n*n. Khương Cửu Sênh run run, vùi đầu vào cổ Thời Cẩn, thở hổn hển, để mặc tay anh vòng qua sau lưng, c** ** l*t cô ra.
Tiếng hít thở của Thời Cẩn nặng nề hơn.
Thế lúc này ngoài cửa lại vang lên tiếng gọi: "Chị ơi."
Khương Cửu Sênh lập tức ngẩng phắt đầu, đôi mắt đào hoa quyến rũ đã phần nào trong trẻo trở lại.
Thời Cẩn bất mãn, cắn cằm cô một cái: "Kệ cậu ta đi."
Ngoài cửa, cậu thiếu niên vẫn từ tốn cất giọng rõ ràng kèm theo tiếng gõ cửa: "Chị ơi. Em hâm sữa cho chị rồi đấy."
Khương Cửu Sênh suy nghĩ giây lát rồi đẩy tay Thời Cẩn ra, đứng dậy, chỉnh lại quần áo: "Ừ, chị ra đây."
Thời Cẩn nghẹn họng.
Nỗi đê mê nơi đáy mắt bỗng chốc tan biến mất, chỉ còn lại âm u.
Bữa tối họ chọn món cá, vị khá thanh đạm của nhà hàng Khương Mặc Sênh thích ăn. Cẩm Vũ rất sành ăn cá, có thể lựa xương sạch sẽ chẳng sót lấy chiếc nào, sau đó đưa thịt cá cho Khương Cửu Sênh.
Từ đầu đến cuối, Thời Cẩn đều sa sầm mặt, không nói một lời.
Cơm nước xong, Khương Cửu Sênh pha một bình trà hoa, Khương Cẩm Vũ cầm máy tính bảng ngồi cạnh cô, còn Khương Bác Mỹ ở giữa hai người, vẫy đuôi nhoay nhoáy, cười ngốc nghếch.
Từ khi cậu út Cẩm Vũ đến đây, chất lượng cuộc sống của chó ta đã được thăng cấp rõ rệt.
"Chị."
"Hửm?"
Khương Cẩm Vũ đưa máy tính bảng cho cô: "Chị thích trường nào?"
Là lịch sử của hai ngôi trường.
Khương Cửu Sênh xem xong, hỏi: "Em định đi học à?"
Cậu gật đầu: "Hai trường này đều gửi giấy mời cho em."
Cẩm Vũ đã tròn mười sáu tuổi. Độ tuổi này với người bình thường thì có lẽ đã học cấp ba rồi. Có điều Khương Cửu Sênh hiểu tình trạng của Cẩm Vũ, cậu chưa từng được đi học, nhà họ Ôn chỉ mời gia sư kèm cặp, môn văn hóa không có gì nổi bật, nhưng từ năm mười ba tuổi Cẩm Vũ đã giành được giải thưởng lớn về lĩnh vực máy tính.
Khương Cửu Sênh cân nhắc: "Chuyên ngành máy tính hả?"