Editor: Nguyetmai
Bà Dương dùng giọng điệu ra lệnh.
Trợ lý bác sĩ Tiêu Dật không đổi sắc mặt, đứng ở cửa phòng làm việc: "Bác sĩ Thời đang xin nghỉ dài hạn, gần đây không đến bệnh viện."
Bà Dương đẩy Tiêu Dật ra, nhìn lướt qua văn phòng, đúng là không thấy bóng dáng Thời Cẩn đâu. Bà ta vừa cuống cuồng vừa tức giận: "Nhà của Thời Cẩn ở đâu?"
Tiêu Dật cũng chẳng buồn giữ lịch sự, khuôn mặt cậu ta sắt lại: "Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin cá nhân của bác sĩ."
Bà Dương tức lắm, cứ nghĩ tới mạng sống đang như mành treo chuông của con gái mình là lại nổi nóng. "Vậy cậu nói cho Thời Cẩn biết, nếu cậu ta không mổ chính cho con gái tôi thì mau cút khỏi Thiên Bắc!"
Cái kiểu vênh mặt hất hàm sai khiến kia… M* nó chứ, không thể nhịn được nữa!
Y tá Tiểu Hàn đặt khay dụng cụ trong tay xuống: "Bệnh viện Thiên Bắc là do nhà bà mở à."
Bà Dương quay đầu lại, giống như con sư tử cái bị nhổ lông: "Cô là cái thứ gì vậy?"
Y tá khoa ngoại tim mạch, Hàn Lôi Lôi!
M* nó chứ, bà mới là cái thứ gì ấy!
Lúc đầu y tá Tiểu Hàn cũng không muốn xen vào việc của người khác, nhưng con mụ họ Dương này cứ liên tục ngang ngược càn rỡ, bất kính với anh dâu, thật không thể nhịn được nữa rồi: "Cái mụ già này, chưa kể bệnh viện này không phải do người nhà họ Đàm nhà bà định đoạt, mà kể cả có như thế đi chăng nữa, ngoài kia còn rất nhiều bệnh viện đang mở rộng cổng chào đón bác sĩ Thời của chúng tôi đấy, mụ già điêu ngoa như bà đắc ý cái rắm ấy!"
Mụ già điêu ngoa…
Tiêu Dật thầm giơ ngón cái với y tá Hàn.
Bình thường bà Dương vẫn luôn trưng ra bộ mặt quý bà, có ai mà không phải cung kính với bà ta đâu, bà ta chưa từng bị ai chỉ tay vào mặt mà mắng như thế bao giờ, nên thẹn quá hóa giận: "Cô cũng không muốn làm nữa à?"
Y tá Tiểu Hàn nhún vai tỏ vẻ muốn ra sao thì ra: "Tôi không muốn làm nữa đấy, làm đi, đuổi việc tôi đi!" Cô hừ một tiếng, liếc mắt nhìn bà Dương rồi tức phì phì nói: "Dáng dấp trông chẳng khác gì con gà rừng, thế mà còn suốt ngày khoác cái áo lông chồn giả vờ làm phượng hoàng."
Bà Dương tức đến mức toàn thân phát run, nói cũng không còn lưu loát nữa: "Mày, cái đồ…"
Định chửi là đồ đ* này hả?
Y tá Tiểu Hàn nhanh chóng ngắt lời bà ta: "Tôi nói cho bà biết, đừng có mà mắng tôi là đồ đ* nhé, tôi ghét nhất người khác mắng tôi là đồ đ* đấy."
Mắt bà Dương đỏ ngầu lên vì tức, bà ta nghiến răng: "Mày là cái đồ… con đ*!"
Y tá Tiểu Hàn tháo đồng hồ đeo tay, nhìn bà Dương: "Hôm nay bà đây sẽ vặt lông mụ gà rừng này!" Nói rồi cô ấy túm một phát, nắm tóc bà Dương kéo lại…
Sau đó, một trận ác chiến giật tóc kéo áo nổ ra.
Tiêu Dật đứng hình tại chỗ.
Cậu ta cảm thấy trước khi phụ nữ đánh nhau, tốt nhất nên cạo trọc đầu, và để móng tay dài nữa, để còn xuất ra tuyệt chiêu trí mạng… Cửu Âm Bạch Cốt Trảo.
Cuối cùng, lúc mặt mày bà Dương đầy vết móng tay, đầu bù tóc rối đi ra khỏi khoa tim mạch, ngay đến cả thư ký của bà ta cũng không nhận ra.
Rời khỏi bệnh viện, bà Dương đi thẳng đến một tòa chung cư kiểu cũ.
Vừa đúng lúc Đàm Mặc Bảo đang đi đổ rác, m* kiếp, lại trông thấy con mụ rác rưởi to đùng!
Bà Dương bước xuống xe, vừa mở miệng đã như hung thần ác sát: "Đàm Mặc Bảo!"
Đàm Mặc Bảo ôm chú mèo nhỏ trong tay, chân mang dép lê đi lên trước, cô nhìn bà Dương từ trên xuống dưới vài lần, đầu tóc bà ta lộn xộn, trên mặt còn có dấu móng tay, không biết là tác phẩm của ai, nhưng làm tốt lắm!
Đàm Mặc Bảo dài giọng: "Ô, mấy ngày không gặp, bà Đàm biến dạng quá nhỉ."
Bà Dương nghiến răng, cố đè lửa giận xuống: "Mày muốn thế nào mới bằng lòng giúp chị của mày?"
Đàm Mặc Bảo ra vẻ kinh ngạc: "Mẹ tôi mất lâu rồi, lấy đâu ra chị gái nhỉ?"
"Mày…" Bà Dương siết chặt nắm tay, giận đến mức lồng ngực cũng đau tức, nhưng bà ta chỉ có thể nhẫn nhịn. "Mày muốn cái gì tao cũng đều có thể cho mày, muốn bao nhiêu tiền cũng được."
Hai mươi ba túi máu, quá đủ rồi.
Giờ đến một giọt máu cô cũng không muốn cho nữa, tim người đều là máu thịt cả, máu của cô cũng không phải từ trên trời rơi xuống. Nếu trong bốn năm vừa rồi bà Dương có một chút lòng cảm kích với cô thôi, thì sao trái tim cô lại phải cứng như đá đến như thế này.
Đàm Mặc Bảo vuốt lông con mèo nhỏ, cô nhún vai: "Xin lỗi nhé, tôi không thiếu tiền."
"Vậy mày muốn như thế nào?"
Cô ra vẻ suy nghĩ, sau đó cười gian như tên trộm: "Bà cầu xin tôi đi."
Bà Dương trợn tròn mắt, nhìn Đàm Mặc Bảo trừng trừng, bà ta hận không thể ăn gan uống máu cô cho hả giận: "Mày đừng được đằng chân lân đằng đầu!"
Không cầu xin đúng không.
Đàm Mặc Bảo quay đầu bước đi.
Bà Dương gần như bật thốt ra: "Tôi cầu xin cô," Bà ta cắn chặt răng, lửa trong mắt bốc cao vạn trượng, bà ta cố chịu đựng sự nhục nhã mà hạ giọng van vỉ: "Tôi cầu xin cô giúp con gái tôi."
Đàm Mặc Bảo quay đầu lại, ung dung nhìn bà ta. "Đây chính là thái độ cầu xin người khác của bà à?" Cô thật sự muốn xem thử bà Dương còn có thể ngang ngược hống hách, làm xằng làm bậy thế nào.
Bà Dương như một con sư tử cái bị nhổ lông, cái vẻ mặt kia thật giống như bất cứ lúc nào cũng có thể nhào tới xé xác cô ra, nhưng lại chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Đôi mắt bà ta đỏ vằn lên vì tức, cổ nổi gân xanh, tay siết chặt nắm đấm, người cứng đờ cúi xuống: "Tôi cầu xin cô."
Đàm Mặc Bảo lạnh lùng nhìn bà ta.
Cô đã cứu Đàm Hoàn Hề rất nhiều lần, cái cúi người này, cô nhận, bởi cũng xứng đáng được nhận, đây là thứ bà Dương thiếu cô, ở đời này có nợ tất phải có trả.
Đàm Mặc Bảo phủi lá cây rơi trên vai: "Xin lỗi nhé, tôi không phải là Chúa cứu thế." Cô phất phất tay, quay đầu, "Bái bai."
Bà Dương đứng bật dậy: "Mày đùa bỡn tao!"
Đàm Mặc Bảo ra vẻ vô tội: "Tôi chỉ bảo bà cầu xin tôi chứ có đồng ý với bà cái gì đâu." Đùa bỡn bà thì sao! Tôi thích thế đấy!
Bà Dương làm bà lớn nửa đời người, làm mưa làm gió nửa đời người, làm sao chịu nổi bị nhục nhã như thế này, bà ta tức giận đến mức mặt mày méo mó, rất muốn giết luôn Đàm Mặc Bảo. Bà ta vung chiếc túi da trong tay lên, nhào tới. "Cái con đ* con này."
Đàm Mặc Bảo còn chưa kịp đánh trả, con mèo nhỏ cuộn tròn trong ngực cô thò một móng vuốt ra.
"Meo!"
Thêm một phát nữa.
"Meo!"
Ngay lập tức, khuôn mặt vốn đã đầy vết móng tay của bà Dương lại có thêm mấy vết cào rướm máu, bà ta hoàn toàn suy sụp, vẫy chiếc túi trong tay, thét lên: "A a a a a!!!"
Không khác gì một mụ đàn bà đanh đá.
Nhà mẹ đẻ của bà Dương vốn làm giàu từ việc bán thịt lợn, giả vờ làm bà lớn lâu như vậy, cuối cùng cũng phải lộ ra bản tính thật.
Mặc dù thế này rất không tử tế, nhưng tâm trạng của Đàm Mặc Bảo lại vô cùng thoải mái, cô vuốt lông chú mèo tròn trong ngực, quyết định chút nữa sẽ cho nó thêm đồ ăn, sau đó cô nhìn bà Dương đang phát điên phát rồ, nói với giọng khách sáo: "Quý bà này, thật ngại quá đi mất, con trai tôi nghịch ngợm quá. Bình thường nó rất thích bắt chuột, nhìn thấy cái túi da này của bà nhất thời nhận lầm bà là con chuột, trời ơi, thật là có lỗi quá." Cô móc trong túi ra tờ một trăm tệ, ném xuống đất: "Đây là tiền thuốc men, không cần trả lại tiền thừa đâu."
Cho tiền xong, cô xoay người đi thẳng.
Bà Dương điên cuồng cầm chiếc túi trong tay đập tới: "Đàm Mặc Bảo!"
Đàm Mặc Bảo không thèm đếm xỉa tới bà ta mà tiếp tục đi về phía tòa chung cư.
Sau lưng bỗng vang lên giọng nói già nua cứng cáp: "Mặc Bảo."
Cô dừng bước chân.
Đàm Tây Nghiêu bước từ trên xe xuống: "Mặc Bảo."
Đàm Mặc Bảo quay đầu lại.
Đàm Tây Nghiêu muốn nói lại thôi. "Chị của con…"
Cứ mở miệng ra là lại chị của con.
Thế cô là cái gì? Chỉ là kho máu thôi đúng không?
Không cần phải nói Đàm Mặc Bảo cũng biết ông ta muốn cầu xin cái gì, cô ngắt lời: "Nếu như ông còn biết xấu hổ thì đừng mở miệng nói chuyện với tôi." Mặt cô lạnh tanh: "Còn nữa, sau này đừng có tới nhà của tôi nữa. Nếu không, lần sau tôi sẽ không khách sáo như thế này nữa đâu."
Nói xong, cô quay đầu rời đi.
Sau lần bắt cóc, cô ngộ ra được một đạo lý mà trước kia cô không hiểu. Có tình cảm thì có tất cả, không có thì là con số không, hoàn toàn không tồn tại khu vực ở giữa.
Đã không có người yêu thương cô thì cô tự yêu thương lấy mình vậy. Mạng của Đàm Hoàn Hề là mạng, mạng của cô cũng là mạng. Cô cứu cô ta đã quá nhiều lần rồi, quá đủ rồi…
Cô cắn răng, tuyệt không quay đầu lại, dù có không đành lòng đến thế nào thì cũng phải có chừng mực.
Bà Dương giận quá chỉ tay: "Ông xem nó kìa!"
Đàm Tây Nghiêu cúi thấp đầu, tóc mai điểm bạc, chỉ trong chớp mắt mà trông ông ta già đi nhiều: "Trở về chuẩn bị hành lý, hôm nay ra nước ngoài ngay."
"Tình huống hiện tại của Hoàn Hề sao có thể ra nước ngoài được."
Đáy mắt Đàm Tây Nghiêu khó nén vẻ phẫn hận: "Thời Cẩn đã lên tiếng rồi, không một bác sĩ nào trong nước dám mổ chính cho Hoàn Hề đâu."
Thời Cẩn vẫn thù vụ bắt cóc, anh không phải loại người biết nhân từ, tuyệt đối sẽ không nhân nhượng.
Hôm sau có tin tức nói rằng công ty Đàm Thị rút vốn khỏi bệnh viện Thiên Bắc, công ty mới đầu tư vào đó rất bí ẩn, chỉ nói là làm bên ngành điện tử, mọi chi tiết khác đều được bảo mật. Bên cạnh đó, vợ chồng nhà họ Đàm đưa con gái ra nước ngoài chữa bệnh, nghe nói các bệnh viện trong nước đều không nhận, xác suất cứu được không cao. Công ty dược phẩm Đàm Thị bị vết nhơ, chủ tịch lại ra nước ngoài đúng vào lúc này, thật là đổ thêm dầu vào lửa, dược phẩm Đàm Thị từ đây rơi xuống đáy vực.
Chín giờ tối, bên trại tạm giam gọi điện thoại tới báo Tôn Hà Quý và Tôn Thanh Quý bị người ta hành hung, bị thương quá nặng, muốn xin ra ngoài chạy chữa. Hoắc Nhất Ninh nhìn ảnh chụp được gửi tới, hai tên kia bị đánh đến mức chẳng nhận ra nổi, chỉ còn thoi thóp.
Hoắc Nhất Ninh lập tức gọi điện cho Thời Cẩn, hỏi thẳng: "Có phải anh cho người xử ký hai gã tội phạm bắt cóc kia không?"
Thời Cẩn bình tĩnh hỏi lại: "Anh có chứng cứ gì không?"
Hoắc Nhất Ninh cười: "Tôi không có." Thằng cha Thời Cẩn này làm việc cẩn mật đến giọt nước cũng không lọt, làm sao lại để cho người ta nắm đằng chuôi được chứ. Thế mà anh ta còn tưởng Thời Cẩn hoàn lương rồi, chỉ cần một lỗ tai của Tôn Thanh Quý thôi, hóa ra là đang ém chiêu độc hơn, đúng là thâm hiểm.
Thời Cẩn thản nhiên nói: "Không có chứng cứ thì chẳng quan hệ gì với tôi cả."
Không quan hệ với anh ấy à? Thôi giả vờ đi!
Hoắc Nhất Ninh không muốn dài dòng với Thời Cẩn, anh ta nghiêm giọng nói: "Thời Cẩn, vừa vừa thôi, chỗ đó là trại tạm giam đấy. Anh động thủ ở bên trong, chẳng may bị phát hiện ra sẽ rất phiền phức." Hoắc Nhất Ninh cảm thấy anh ta thật sự đã bị Thời Cẩn làm cho lệch lạc đi mất rồi. Điều anh ta lo lắng không phải là Thời Cẩn phạm tội bạo lực, mà lại là nếu Thời Cẩn bị bắt thì anh ta rất khó cứu được anh ra.
Đúng là lên thuyền giặc rồi thì khó xuống nổi.
"Tôi đã vừa vừa rồi đấy, nếu không," giọng Thời Cẩn bình thản, "Trại tam giam đã phải nhặt xác cho chúng rồi."
Hoắc Nhất Ninh cạn lời một lúc lâu: "Khương Cửu Sênh có biết anh bạo lực như thế này không?" Anh ta còn tưởng rằng Khương Cửu Sênh đã dạy Thời Cẩn xong rồi, đã khiến anh ta thay đổi thành người bình thường, thì ra không phải. Thời Cẩn vẫn là cái tên Thời Cẩn coi trời bằng vung kia, nhưng anh ta đã ngụy trang, chỉ khi động đến chuyện của Khương Cửu Sênh thì anh ta mới lộ nguyên hình.
Thời Cẩn chẳng ư chẳng hừ, chỉ nói: "Anh dám nói với cô ấy, thì tôi dám diệt khẩu."
Hoắc Nhất Ninh cạn lời.
Thời Cẩn ngắt điện thoại rồi đi ra khỏi phòng làm việc. Khương Cửu Sênh vẫn đang ngồi hút thuốc ở ban công, gạt tàn đã chất rất nhiều đầu thuốc, loại dành cho nữ dài nhỏ, trong tay cô vẫn đang kẹp một điếu. Cửa sổ đang mở, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, yên lặng nhả khói.
Thời Cẩn bước đến: "Sênh Sênh!"
"Vâng?" Cô quay đầu lại khiến tàn thuốc rơi xuống đùi, chiếc quần sooc ngắn làm lộ ra đôi chân vừa dài vừa mịn màng, làm da trắng nõn khiến tàn thuốc màu tro xanh rất dễ nhìn thấy.
Thời Cẩn vội ngồi xuống, phẩy đi tàn thuốc rơi trên đùi cô. Trên làn da cô có vết đỏ do bị bỏng, anh thổi nhẹ, đau lòng hỏi: "Em đau không?"
Khương Cửu Sênh lắc đầu: "Chẳng đau tí nào cả." Cô ngửa đầu, tiếp tục hút thuốc.