Editor: Nguyetmai
Từ Bình Chinh thu lại ánh mắt của mình, mỉm cười đáp: "Là người yêu."
Người yêu ư?
Cả một đời này, thị trưởng Từ không kết hôn, chắc hẳn là vì yêu mà không có được chăng.
Khương Cửu Sênh cũng từng nghe được rằng, lúc thị trưởng Từ còn trẻ từng yêu tha thiết một người phụ nữ. Chỉ có điều, cuộc sống xoay vần đổi thay, hai người họ lại chẳng đến được với nhau. Không hiểu đó là một người phụ nữ như thế nào mà có thể khiến thị trưởng Từ nhung nhớ bao nhiêu năm như vậy. Vật đổi sao dời, mọi thứ đều đã khác, nhưng khi ông nhớ đến người đó, lại vẫn dịu dàng như thuở ban đầu.
Từ Bình Chinh chợt nói: "Rất giống với cháu."
Khương Cửu Sênh hơi sửng sốt, nhất thời chưa hiểu rõ.
Từ Bình Chinh bèn mỉm cười giải thích: "Người yêu của chú, có nét mặt rất giống cháu."
Nàng chỉ mỉm cười không nói gì.
"Cháu có muốn uống cùng chú một ly không?" Từ Binh Chinh lịch sự mời cô.
Khương Cửu Sênh lắc đầu: "Không được đâu ạ, bạn trai cháu vẫn còn đang chờ cháu."
Từ Bình Chinh cũng không cố nài ép. Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, ông thoáng nhìn lướt qua một chút rồi đứng dậy, nói với Khương Cửu Sênh: "Chú lại có việc đột xuất mất rồi. Chú đi trước nhé."
Khương Cửu Sênh gật đầu rồi chào tạm biệt ông.
Sau khi Từ Bình Chinh rời khỏi quán bar, cô vẫn đứng im tại chỗ một lúc. Rảnh rỗi tẻ nhạt không có gì làm, cô đứng ngắm nghía mấy bức ảnh treo đầy trên tường kia. Mỗi bức ảnh một hình thái, có người khóc, có người cười, có người tương phùng, có người ly biệt. Những bức ảnh xưa ố vàng nhưng lại khiến cho một người thưởng thức như cô cũng có thể nhìn thấy được một câu chuyện hợp tan đầy niềm vui và nỗi buồn vậy.
Đột nhiên, ánh mắt của cô sững lại, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào một bức ảnh.
"Sênh Sênh."
Có người vỗ nhẹ vào vai trái của cô. Khương Cửu Sênh quay đầu, nhìn thấy người tới là Lạc Thanh.
Cô ta vừa hát xong một bài, mặt trang điểm theo tông màu khói rất đậm, nhưng lại cũng rất nhã nhặn, biếng nhác. Cô ta cũng nhìn theo hướng Khương Cửu Sênh vừa nhìn, nhưng không thấy gì khác lạ cả, bèn hỏi cô: "Cô đang xem cái gì mà thất thần thế."
Khương Cửu Sênh lắc đầu, đeo khẩu trang lên: "Không có gì."
Lạc Thanh không hỏi tiếp nữa, rủ cô: "Qua chỗ tôi ngồi một lát nhé?"
"Ừ."
Địa vị của Lạc Thanh hẳn không chỉ đơn giản là ca sĩ chính của quán bar cổ điển này. Ít nhất chắc cô ta cũng phải có cổ phần, vì cô thấy nhân viên phục vụ và bartender trong quán đều rất khách sáo với cô ta.
Khương Cửu Sênh nhắn một tin báo cho Thời Cẩn rồi đi theo Lạc Thanh ra phía sau của quán bar.
Thời Cẩn mượn nguyên liệu của quán bar để pha cho Khương Cửu Sênh một ly nước hoa quả, đang định quay về thì điện thoại của Tần Trung lại gọi tới.
"Cậu Sáu."
Thời Cẩn hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Tần Trung báo cáo rõ ràng: "Đã tra hết những người mà cô Khương Cửu Sênh tiếp xúc mấy ngày qua rồi ạ."
"Có gì không ổn không?"
Đây là mệnh lệnh của cậu Sáu. Trong chuyến du lịch này, cô Khương đã gặp rất nhiều người. Tính cậu Sáu làm việc vốn rất thận trọng, phàm là những người đã từng tiếp xúc với cô Khương thì đều phải tra xét rõ ràng, tránh để những kẻ có ý đồ xấu tiếp cận cô.
Nhưng vừa tra xét thì lại ra có vấn đề không ổn thật.
Tần Trung trả lời: "Lạc Thanh đó có chút vấn đề." Hắn giải thích: "Cô ta là con nghiện."
Thực ra đây cũng không phải vấn đề gì lớn, nhưng cái chính là cô Khương đang bị mắc bệnh trầm cảm dạng nhẹ. Dưới tình huống này, nếu thêm chút dụ dỗ thì cô Khương sẽ rất dễ dàng bị dính vào m* t**.
Vừa đúng lúc này, tin nhắn của Khương Cửu Sênh gửi tới: "Em đi buôn dưa lê với Lạc Thanh chút. Chờ em nhé."
"Choang…"
Ly nước bị đánh đổ, Thời Cẩn vội vàng quay đầu lại thì cô đã không còn ngồi ở chỗ đó nữa rồi.
Cô không nghe điện thoại, Thời Cẩn cũng không biết người phụ nữ tên Lạc Thanh đó đưa Khương Cửu Sênh đi đâu. Phía sau của quán bar có phòng riêng, có cả quầy đón khách phía sau. Anh tìm khắp từng phòng từng phòng một. Mới mười phút trôi qua thôi, nhưng với anh, nó dài như cả một thế kỷ vậy.
Trong lòng anh nóng như lửa đốt, tâm trạng rối bời như thể chỉ muốn giết người luôn vậy.
Anh đẩy tiếp một cánh cửa phòng, vừa khéo Lạc Thanh cũng bước ra.
Lạc Thanh hơi sững sờ ngạc nhiên, lên tiếng chào hỏi: "Anh Thời đấy à."
Thời Cẩn không nói không rằng, ánh mắt như hai lưỡi đao lạnh như băng.
Lạc Thanh mỉm cười không nói gì, nhấc chân rời khỏi đây trước.
Khương Cửu Sênh ngồi trên ghế gỗ mây, trên chiếc bàn trước mặt có ly rượu trắng đã uống được một nửa. Thời Cẩn bước tới, không nói một lời nào, nhấc ly rượu lên uống sạch một nửa còn lại không chút do dự.
Khương Cửu Sênh không hiểu ý của anh, bèn hỏi: "Sao anh lại uống rượu của em?"
Thời Cẩn nuốt xuống rồi nói: "Anh sợ trong đó có độc."
Cô lại vừa bực vừa buồn cười: "Sợ có độc mà anh còn uống à?"
Anh trả lời như chuyện đương nhiên: "Anh phải đi cùng em chứ."
Chỉ trong mười phút chạy đi tìm cô vừa rồi, Thời Cẩn đã nghĩ rất nhiều rất nhiều thứ. Nếu con nghiện Lạc Thanh kia dám làm cho Sênh Sênh nhà anh dính vào m* t**, thì việc đầu tiên anh làm sẽ là g**t ch*t cô ta. Sau đó, anh cũng sẽ chơi m* t**, rồi việc trầm luân cùng Sênh Sênh nhà anh, hay cùng cô đi cai nghiện, thì để cô quyết định.
Khương Cửu Sênh bật cười, chống cằm nhìn Thời Cẩn: "Bạn trai của em là người phòng chống m* t**, sao em có thể hít m* t** được chứ."
Cô nhận ra rồi.
Thời Cẩn kéo cô dậy, ôm cô vào lòng, vùi đầu vào trong hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu: "Anh sợ chết mất rồi." Anh nói: "Người phụ nữ đó là con nghiện."
Khương Cửu Sênh ngoan ngoãn không động đậy, đứng im để anh ôm: "Từ lần thứ hai gặp cô ta, em đã phát hiện ra rồi. Trên tay cô ta có vết kim tiêm." Cô nghiêng đầu nhìn Thời Cẩn: "Hơn nữa, dường như cô ta vẫn luôn muốn dụ dỗ em hít m* t**."
Thế nên, cô đã sớm nhìn thấu từ lâu rồi.
Thời Cẩn trách cô: "Vậy mà em vẫn còn qua lại với cô ta."
"Em có chứng cứ đâu nào." Cô quơ quơ chiếc điện thoại trong tay, cười nói tiếp: "Nhưng mà á, giờ em có rồi nhé."
Sắc mặt của Thời Cẩn sa sầm hẳn xuống.
Anh còn cứ tưởng rằng Sênh Sênh nhà anh vừa gặp cô gái kia đã như quen từ lâu cơ. Ai ngờ, cô lại muốn giấu giếm anh chơi trò ngủ đông chờ thời cơ nữa, cứ chỗ nào liều lĩnh là chỗ đó cô chơi liều mạng!
"Khương Cửu Sênh!" Anh tức giận đến mức gọi cả họ lẫn tên của cô ra.
Khương Cửu Sênh ngạc nhiên, ngây người ra.
Ô hay, giận mất rồi!
Cô đưa tay ra kéo tay áo Thời Cẩn: "Anh không khen em à? Em thông minh thế này cơ mà." Muốn dụ cô hít m* t** thì đương nhiên phải trả cái giá đắt rồi. Cô là người dễ bị điều khiển như vậy sao?
Thời Cẩn không chỉ không khen cô, mà còn tức đến điên hết cả người lên nữa. Nhưng anh lại không nỡ trách mắng cô, chỉ khẽ cắn một cái, để lại một dấu răng trên mặt cô, hỏi: "Sao em không nói với anh?"
Khương Cửu Sênh hỏi ngược lại: "Em mà nói thì liệu anh còn để em tiếp xúc với cô ta nữa không?"
Không, tuyệt đối không!!!
Chỉ cần cô hé ra một chút thôi, anh sẽ lập tức xử chết cô ả Thanh Lạc Lạc Thanh gì đó kia!
Thời Cẩn nắm tay cô kéo ra ngoài: "Giờ chúng ta về luôn đi." Cũng sẽ không cho cô quay lại đây nữa! Không cho cô tiếp xúc với bất cứ người lạ nào nữa.
Trên thế giới này, lúc nào cũng có người muốn hại bảo bối nhà anh, tốt nhất là xây một tòa biệt thự bằng vàng, rồi giấu cô vào trong đấy luôn đi!
"Thời Cẩn!"
"Thời Cẩn ơi!"
Khương Cửu Sênh gọi mấy tiếng anh cũng không thèm trả lời. Anh đeo khẩu trang lên cho cô cẩn thận rồi kéo cô rời khỏi đây.
Cô lại gọi to hơn: "Thời Cẩn!"
Thời Cẩn dừng lại, ôm eo cô nhẹ nhàng dỗ dành: "Sênh Sênh, em nghe lời đi nào." Đã không nỡ mắng, nên chỉ có thể gạ gẫm, chỉ có thể dỗ dành thôi.
Vừa khéo Khương Cửu Sênh lại nhìn thấy Từ Bình Chinh đi từ trong phòng riêng ra. Cô chỉ cho Thời Cẩn nhìn rồi nói: "Em muốn qua đó chào hỏi một câu."
Đương nhiên Thời Cẩn hiểu ngay tính toán của cô, bèn nắm chặt tay cô không chịu buông ra: "Thứ trong điện thoại của em cứ giao cho cảnh sát là được. Em đừng tiếp tục nhúng tay vào nữa."
Chuyện phòng chống m* t** nguy hiểm như vậy, sao anh có thể để cô dính vào được.
Khương Cửu Sênh lắc đầu: "Nhưng em nghi ngờ Lạc Thanh không chỉ là con nghiện mà còn là kẻ buôn m* t**."
Thời Cẩn đã đến bên bờ giận dữ.
Cô càng ngày càng thích chơi lớn!
Khương Cửu Sênh nói chuyện với Từ Bình Chinh phải mười mấy phút. Từ đầu đến cuối, Thời Cẩn đứng bên cạnh đều sa sầm mặt xuống.
Từ Bình Chinh là một vị thị trưởng rất tận tâm, những chuyện phạm pháp như thế này đương nhiên ông phải quản, còn phải điều tra rõ ràng nữa. Nói chuyện với Khương Cửu Sênh xong, ông lập tức không trì hoãn, chào họ rồi đi trước.
Chuyện này đến đây coi như giải quyết xong, chỉ có điều, cơn giận của Thời Cẩn vẫn chưa nguôi. Anh không thèm để ý đến cô, nhưng cô vừa cười tươi áp sát lại dỗ dành, thì anh đã ngoan ngoãn ngồi im cho cô hôn hai cái. Cơn giận cũng theo đó mà bay mất luôn rồi!
Khương Cửu Sênh buồn cười, cách lớp khẩu trang hôn liên tục lên môi anh thêm mấy cái nữa: "Đừng giận mà, em đưa anh đi xem cái này."
Anh đã sớm hết giận từ lâu rồi.
Muốn hôn cô quá!
Nhưng ở quán bar đông người, lắm tai mắt, cô phải đeo khẩu trang lên, chờ về nơi ở, anh sẽ hôn cho đủ thì thôi.
Khương Cửu Sênh kéo anh đi tới trước bức tường treo ảnh, chỉ vào một bức ảnh nói: "Thời Cẩn, anh nhìn này, đây có phải mẹ em không?"
Thời Cẩn ghé sát lại quan sát kỹ càng một lát, nói: "Đúng là mẹ đấy."
Bức ảnh này khá lâu năm rồi, màu đã hơi ố vàng, có lẽ thời đó chất lượng máy ảnh không tốt, nên nhìn ảnh rất nhòe. Hơn nữa, bức ảnh bị bạc đi, không rõ ràng gì nữa, chỉ có điều, vẫn có thể loáng thoáng phân biệt được ra dáng vẻ của người phụ nữ kia, bà mỉm cười nhìn rất dịu dàng.
Đó là Tống Bồi, mẹ của cô.
Chỉ có điều, trong ảnh có hai người, trừ Tống Bồi ra, còn có một người đàn ông nữa. Ông ta dùng tay che mặt, chỉ lộ ra một nửa, đeo kính mắt, nhìn khí chất có vẻ khá nhã nhặn, tuấn tú.
Tiếc là không nhìn rõ được cả mặt ông ta.
Nhưng mà, Khương Cửu Sênh có thể khẳng định: "Người đàn ông này không phải là Khương Dân Xương." Cô nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Liệu có khi nào đây là mối tình đầu của mẹ em không?"
Thời Cẩn ừ một tiếng: "Cũng có thể."
Cô biết rất ít chuyện liên quan đến ba mẹ mình, cô chỉ biết mẹ của Khương Dân Xương không thích mẹ của cô vì bà là cô nhi. Do đó, họ đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Khương, trước giờ chưa từng có quan hệ gì. Trừ chuyện này ra, cô không biết gì thêm nữa, mẹ cô cũng không hề kể chuyện gì về ba cô cả. Khi còn nhỏ cô không hiểu gì, nhưng giờ nhớ lại thì mới thấy, dường như mẹ cô không có tình cảm với ba cô, lúc nào bà cũng rất nhẹ nhàng, lãnh đạm. Mẹ cô rất hay cười, bà thường cười tươi với cô, nhưng lại không mấy khi lộ ra nụ cười với Khương Dân Xương, ba của cô.
Cũng có thể, giữa hai người họ vẫn còn chuyện gì đó nữa mà cô không biết.
Thế nhưng, vừa nhìn mối tình đầu này của mẹ, cô đã biết ông ấy không phải người bình thường rồi. Tay ông ấy đeo một chiếc đồng hồ mà ở thời đó hẳn là vô cùng đắt tiền.
Khương Cửu Sênh lấy điện thoại ra, chụp lại bức ảnh đó.
Buổi tối, Thời Cẩn phải ra ngoài một chuyến đến chín giờ hơn mới về khách sạn. Khương Cửu Sênh muốn nằm ngủ nhưng không ngủ được, cứ trằn trọc trên giường.
Rửa mặt xong, Thời Cẩn nằm xuống cạnh Khương Cửu Sênh, vòng tay ôm lấy eo cô, nói: "Quán bar bị niêm phong rồi."
Quả nhiên hành động của thị trưởng Từ nhanh thật.
Khương Cửu Sênh xoay người sang, lăn vào trong lòng Thời Cẩn: "Lạc Thanh có phải là kẻ buôn m* t** không?"
"Vẫn đang thẩm tra, vẫn chưa có kết quả." Anh hỏi cô: "Sao em lại nghi ngờ cô ta?" Ngay cả anh còn không hề có chút cảnh giác nào, vậy mà Sênh Sênh nhà anh đã có thể dò ra được đến bảy tám phần rồi.
Giọng Khương Cửu Sênh nghe rất biếng nhác, nói: "Lần nào cô ta cũng đeo hoa tai trân châu, sau đó lần nào lúc ra về cũng không thấy hoa tai đâu nữa. Hôm nay em nhìn thấy một người khách của quán bar cũng đeo. Em thầm đoán, đôi hoa tai đó hẳn là dùng để giấu m* t**."
Chỉ mới gặp vài lần mà cô đã quan sát chi tiết được thế rồi, quả là vô cùng tinh tế, cẩn thận.
Chính bản thân anh lại không chú ý đến những chuyện này. Đối phương là phụ nữ, đừng nói quan sát, ngay cả nhìn thôi anh còn chẳng nhìn. Anh chỉ nhớ đến vóc dáng, kiểu tóc của cô ta, mặt cô ta anh còn không có ấn tượng chứ nói gì đến hoa tai.