Editor: Nguyetmai
"Cứ từ từ tập, tôi qua bên phòng nghỉ chờ cô." Dặn dò xong, anh đưa tai nghe và kính bảo vệ mắt cho cô.
Cảnh Sắt lưu luyến nhìn theo bóng đội trưởng, ánh mắt rưng rưng không nỡ xa lìa. Chờ không nhìn thấy người nữa rồi, cô mới quay đầu lại, lịch sự chào hỏi huấn luyện viên: "Chào huấn luyện viên Khúc ạ."
Khúc Tiêu Kỳ quan sát cô một lát.
Xinh đẹp đến mức lạ thường.
Khúc Tiêu Kỳ kín đáo thu lại ánh mắt của mình, nghiêm túc nói: "Chào cô, chúng ta vận động làm nóng người trước đã."
Dáng vẻ nghiêm khắc thật đấy.
Nhưng vừa rồi cô ấy nói chuyện với đội trưởng còn dịu dàng lắm mà?
Thôi bỏ đi, lòng dạ phụ nữ như kim dưới đáy biển vậy, Cảnh Sắt không quan tâm lắm. Điều cô quan tâm là: "Sao chị lại gọi đội trưởng là anh đẹp trai thế ạ?"
Khúc Tiêu Kỳ vừa khởi động cho nóng người, vừa trả lời câu hỏi của Cảnh Sắt, mặt không chút cảm xúc: "Chúng tôi cùng tốt nghiệp trường Cảnh sát."
Cô biết trường của đội trưởng là trường rất danh tiếng, thì ra chị gái cảnh sát xinh đẹp này cũng xuất thân từ trường danh tiếng à. Trong lòng Cảnh Sắt thầm sinh lòng ngưỡng mộ, bèn giơ ngón tay cái lên: "Chị siêu thật đấy!"
Khúc Tiêu Kỳ cạn lời.
Không biết vì sao, Khúc Tiêu Kỳ có cảm giác thất bại đến lạ kỳ. Tâm trạng hiện giờ cứ như thể cô ta đang diện một chiếc túi trị giá một trăm nghìn tệ, cố tình đi ra ngoài lượn lờ một vòng nhưng lại chẳng ai thèm quan tâm đến món hàng xịn cả ấy.
Khúc Tiêu Kỳ nghĩ một chút rồi mới tiếp lời: "Cô cũng rất giỏi mà. Tôi đã từng xem phim truyền hình mà cô diễn." Cô ta dùng giọng điệu không mặn không nhạt, chuyển chủ đề: "Có điều, tôi chỉ xem năm, sáu tập thôi, hơi gượng gạo nên bỏ luôn không xem nữa."
Đây là lần đầu tiên trai đẹp Hoắc đưa người tới. Cô gái này trừ xinh đẹp ra thì cũng chẳng có gì khác, y như bình hoa vậy, cô ta thực sự thấy rất chướng mắt.
Đương nhiên, lối suy nghĩ của Cảnh Sắt cũng không quá giống với người bình thường. Điều mà cô ấy quan tâm cũng rất kỳ quặc: "Huấn luyện viên ơi, chị là fan của Tô Vấn ạ?"
Khúc Tiêu Kỳ cũng ngẩn người vì câu hỏi của cô: "... Không phải."
Cảnh Sắt ép chân rồi xoay eo, sau đó lắc cổ, biểu cảm trên mặt vô cùng thật thà, nói: "Thế thì chị giỏi thật ấy, đến tập bốn Tô Vấn mới xuất hiện, nên nếu không phải fan của cậu ấy, thì đều không xem nổi quá tập bốn đâu. Không ngờ huấn luyện viên Khúc lại xem được tận năm, sáu tập."
Khúc Tiêu Kỳ đang định mượn lời đá xoáy cũng phải nghẹn lại.
Ý tôi đang nói là diễn xuất của cô dở như hạch ấy, cô có hiểu không?
Buôn dưa lê một chút về phim truyền hình, lại cùng khen ngợi đối phương, nên Cảnh Sắt cảm thấy cô và huấn luyện viên cũng đã quen hơn một chút rồi. Vì thế, cô không kìm được lại hỏi: "Chị huấn luyện viên này, hồi ở trường Cảnh sát, chị với đội trưởng thân nhau lắm ạ?"
Khóe môi Khúc Tiêu Kỳ cong lên: "Ừ, thân lắm."
"Vậy hồi ở trường Cảnh sát, đội trưởng có bạn gái nào không chị?"
Khúc Tiêu Kỳ lại đứng hình.
Chuyện gì thế này, sao cô ta cứ có cảm giác như đánh vào bịch bông vậy nhỉ?!
Khúc Tiêu Kỳ sững ra mấy vài giây rồi mới đáp: "... Không có."
Nghe vậy, Cảnh Sắt khấp khởi mừng thầm, lại lập tức hỏi tiếp: "Thế đội trưởng thích kiểu người như thế nào ạ?"
Cô ta phải trả lời sao đây?
Sao cô ta lại có thêm cả cảm giác bị gài thế này?
Cứ tưởng là Vương giả, hóa ra lại là đồng xanh quật cường*. Khúc Tiêu Kỳ cảm thấy phiền phức, nói: "Không biết." Cô ta đứng thẳng, chắp hai tay sau lưng, "Làm nóng người vậy là được rồi, cô đeo tai nghe và kính bảo vệ mắt lên đi."
(* Câu này xu thẳng, chắp hai tay"Liên Minh Vương Gi ", ý nói là cơ tưởng mạnh mẽ như vương ging i là cơ tưởng mạnh mẽ như sau lưng, "Làm nóng người vậy là đư)
"À, vâng ạ."
Cảnh Sắt đeo lên rồi nhận lấy khẩu súng mà huấn luyện viên đưa cho.
Khúc Tiêu Kỳ cũng cầm súng lên, làm mẫu trước: "Bây giờ tôi sẽ dạy cô cách lên đạn…"
Lách cách, đạn đã lên nòng.
Động tác của Cảnh Sắt rất thuần thục lưu loát.
Thì ra là đã học một chút rồi à. Khúc Tiêu Kỳ lập tức nhảy cóc qua phần nội dung này. Cô ta đứng đằng trước phía bên trái của Cảnh Sắt, cầm súng bằng một tay, vừa làm mẫu vừa thuyết minh: "Cơ thể nghiêng về bên trái, hướng về phía mục tiêu. Hai chân tách ra rộng bằng vai, phần bụng dưới và hông trái ưỡn ra tự nhiên, thả lỏng phần thân trên, bắp trên tay trái áp sát mạng sườn."
Cảnh Sắt làm đúng theo hướng dẫn. Có điều, vóc dáng của cô quá đẹp nên tư thế nhìn kiều diễm đến quá đáng.
Nữ diễn viên bình hoa đúng là nữ diễn viên bình hoa mà, không thể yêu cầu cao quá được. Khúc Tiêu Kỳ nói tiếp: "Hai tay cầm súng, tay phải phân bố lực đồng đều. Báng súng đặt vào khe ngón tay cái với ngón tay trỏ, thả lỏng ngón trỏ. Sau khi nhắm bắn chính xác, ngón trỏ từ từ bóp đều cò súng. Trước khi bắn, hít một hơi thật sâu." Giảng lý thuyết xong, Khúc Tiêu Kỳ lên đạn: "Tôi sẽ thị phạm trước một lần, sau đó đến lượt cô…"
Cô ta còn chưa nói xong, bên tai đã vang lên tiếng súng.
"Pằng."
Khúc Tiêu Kỳ quay sang nhìn Cảnh Sắt một cái. Cô giơ nòng súng lên, thổi phù một cái rất lãng tử, sau đó ngẩng đầu lên mỉm cười rất ngoan ngoãn. Khúc Tiêu Kỳ lại quay đi nhìn sang bia bắn. Nhìn chằm chằm ba giây, cô ta dụi dụi mắt, sau đó nhìn thêm ba giây nữa.
Nữ diễn viên bình hoa này dễ dàng bắn trung vào vòng mười như thế sao?Cô ta nghẹn lời mất một lúc lâu, đầu óc mơ màng: "Cô biết bắn súng à?"
Cảnh Sắt gật đầu.
Biết chứ, chính ông ngoại cô đích thân dạy cho cô mà, từ mười hai tuổi đã biết rồi ấy.
Tam quan của Khúc Tiêu Kỳ đã như muốn tan vỡ: "Vậy cô còn tới đây học cái gì?"
Cảnh Sắt thành thật trả lời: "Học tư thế ạ." Đạo diễn nói tư thế bắn súng của cô xấu chết đi được!
Tam quan của Khúc Tiêu Kỳ tiếp tục vỡ vụn…
Rốt cuộc anh Hoắc đẹp trai kiếm đâu ra tiểu yêu tinh này vậy?!
Hai mươi phút sau, Cảnh Sắt quay về khu vực nghỉ ngơi.
"Chờ tôi về đồn rồi nói sau đi." Hoắc Nhất Ninh cúp điện thoại rồi hỏi cô: "Sao nhanh vậy?"
Cảnh Sắt gật đầu như gà mổ thóc: "Vâng ạ."
Mau! Khen em… Thông minh! Lanh lợi! Đi nào…!
Hoắc Nhất Ninh không nói gì, đưa cô đến phòng thay quần áo.
Cảnh Sắt nhón từng bước nhỏ theo sau anh: "Đội trưởng, chúng ta chơi một trò chơi được không?"
Anh quay đầu, nhướng mày nhìn cô.
Cô giống như một con cáo nhỏ, đôi mắt to tròn đảo một vòng: "Tên của trò chơi là Hỏi nhanh đáp nhanh."
Cô như không kịp chờ đợi vậy, nhưng trong mắt có chút giảo hoạt muốn giấu đi mà không giấu được: "Vậy em hỏi anh nhé."
Hoắc Nhất Ninh bất lực.
Anh cảm thấy rất ấu trĩ, nhưng nhìn vẻ mặt ngốc ngốc đáng yêu của cô gái nhỏ, anh lại không nỡ làm phật lòng cô.
Cô tranh thủ thời gian, hỏi ngay: "Màu lam, màu đỏ."
Câu hỏi gì thế này? Anh chưa trả lời, cô bèn mở to mắt nhìn anh đầy vẻ chờ đợi.
Thôi bỏ đi, tùy cô vậy.
Anh trả lời: "Màu lam."
Cảnh Sắt lại hỏi tiếp: "Nấu cơm, chụp ảnh."
Hoắc Nhất Ninh không thèm nghĩ: "Nấu cơm."
Cô trầm tư trong ba giây rồi hỏi: "Ngủ, du lịch."
"Ngủ."
"Trẻ con, chó cún."
Đây đều là những câu hỏi rất kỳ quặc.
Hoắc Nhất Ninh nheo mắt nhìn cô: "Con."
Mặt cô lộ ra vẻ "thì ra là thế", đi trước mặt anh, hỏi tiếp: "Váy liền, váy ngắn."
"Váy liền."
"Làm nũng, đàm phán."
"Đàm phán."
Hỏi đến câu này coi như đã xong. Sau đó, cô tổng kết lại một chút. Đội trưởng thích kiểu con gái dứt khoát, rõ ràng, không thích tiểu công chúa "baby" nũng nịu. Anh thích nấu cơm, không thích du lịch, thích những thứ thiết thực hơn một chút. Hơn nữa, anh còn thích trẻ con, thích người phụ nữ ăn mặc đằm thắm, hiền lành, tính cách lại phóng khoáng, lý trí.
Tóm lại, đội trưởng thích hình mẫu vợ hiền dâu đảm.
Những câu hỏi này Cảnh Sắt xem được trên Weibo, nói siêu chuẩn luôn.
Cô vẫn chưa nắm chắc được một trăm phần trăm, để phòng lỡ như có sai sót gì, cô phải xác nhận thêm một lần nữa mới được. Cảnh Sắt quay đầu hỏi: "Đội trưởng, vậy anh thích…"
Ánh mắt Hoắc Nhất Ninh vốn vẫn luôn nhìn về phía cô, lúc này chợt đánh sáng hương khác: "Váy."
Cô còn chưa kịp hiểu ra, bèn quay người lại, vẻ mặt vừa ngốc vừa ngơ: "Dạ?"
Hoắc Nhất Ninh cúi đầu, vành tai đỏ ửng lên rất đáng ngờ, lặp lại lần nữa. "Váy!"
Váy á?
Cảnh Sắt sờ sờ váy mình: "Váy em làm sao ạ?"
Anh không nhìn cô, giọng rất trầm thấp: "Bị bẩn rồi." Sau mông đỏ hết cả.
Cảnh Sắt không hiểu gì cả, vẻ mặt cô lúc này như cái sticker cảm xúc… "ngơ ngáo", rất to và đậm.
Dùng câu mà quản lý của cô hay nói thì là: Đắm chìm trong đội trưởng, chỉ số thông minh offline.
Hoắc Nhất Ninh không nói gì, kéo thẳng cô về phía mình, hai tay đỡ lấy vai cô rồi xoay người cô lại, quay lưng về phía anh.
"Đội…"
Đôi tay vòng qua eo cô. Cô sững sờ, mặt ngây ngốc cúi đầu xuống, thấy một đôi tay rất mạnh mẽ xuyên qua dưới hai cánh tay cô, vòng một chiếc áo sơ mi dài tay qua eo cô rồi buộc thắt nút hai tay áo lại.
Cô tê dại vì sung sướng đến mức mắt đỏ bừng như cắt ra máu, trong lồng ngực như có chú nai con chạy loạn không ngừng. Bên tai cô, là giọng nói trầm khàn ấm áp của anh: "Váy cô bị bẩn rồi, đi thay quần áo đi."
Anh đứng quá gần, cô còn có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi nước cạo râu, rất dễ chịu… Còn có cả hơi thở của đội trưởng nữa, hơi ấm nóng, phả vào cổ cô ngưa ngứa lạ…
Ặc, cái cảm giác dính dính trơn trơn ươn ướt này là…
Mắt cô gái nhỏ đảo một vòng, khuôn mặt xinh xắn kia chợt đỏ bừng lên. Cô ôm lấy mặt, chỉ muốn độn thổ thôi…
Yết hầu của Hoắc Nhất Ninh chuyển động, đột nhiên thấy khát khô cả cổ. Anh nhìn chằm chằm về phía phòng thay đồ một lúc, rồi lại nhìn đi chỗ khác, khẽ đưa tay lên lau cổ như không có chuyện gì xảy ra.
Mợ nó, sao nóng thế nhỉ?!
Lúc này, điện thoại trong túi áo anh vang lên liên hồi.
Hoắc Nhất Ninh mở Wechat ra xem.
Sắt Thần Của Thung Lũng Vương Giả: [Đến tháng rồi].jpg
Sắt Thần Của Thung Lũng Vương Giả: [Muốn treo cổ tự sát].jpg
Sắt Thần Của Thung Lũng Vương Giả: [Cảm giác sang tới Tây Thiên rồi].jpg
Sắt Thần Của Thung Lũng Vương Giả: [Dương như sắp viên tịch ấy].jpg
Sắt Thần Của Thung Lũng Vương Giả: [Một giây nữa là thăng thiên].jpg
Sắt Thần Của Thung Lũng Vương Giả: [Muốn nhồi kinh nguyệt ngược vào trong].jpg
Sắt Thần Của Thung Lũng Vương Giả: [Không nhồi được].jpg
Cả một lô meme cảm xúc, ảnh nền đều là ảnh của chính Cảnh Sắt. Mỗi một meme, cái sau lại đầy chất "đời không còn gì lưu luyến" hơn cái trước.
Tóm lại, là cô đang muốn diễn đạt điều gì?
Hoắc Nhất Ninh gửi một dấu hỏi chấm sang.
Phải tới hai mươi giây sau, tin nhắn của Cảnh Sắt mới gửi lại, vẫn là meme cảm xúc.
Sắt Thần Của Thung Lũng Vương Giả: [Không có băng vệ sinh].jpg
Sắt Thần Của Thung Lũng Vương Giả: [Sắt Sắt của anh nằm ngay đơ rồi].jpg
Hoắc Nhất Ninh cạn lời.
Cái cô nàng này, đào đâu ra mà lắm meme cảm xúc vậy?!
Hoắc Nhất Ninh gửi một tin nhắn âm thanh sang: "Ở trong đó chờ tôi."
Anh quay người, vừa khéo nhìn thấy Khúc Tiêu Kỳ đang đi ngược lại phía mình.
"Anh Hoắc đẹp trai." Khuôn mặt rất cứng cỏi khí phách của Khúc Tiêu Kỳ trở nên nhu hòa hơn vài phần.
Hoắc Nhất Ninh hỏi cô: "Gần đây có mini mart nào không nhỉ."
"Ở đường Hồ Nam có đấy, đi xe mất khoảng hai mươi phút." Khóe môi Khúc Tiêu Kỳ khẽ mỉm cười, rất chu đáo tận tâm, hỏi: "Anh đẹp trai muốn mua gì thế?"
Anh khẽ nhíu mày, thấy hơi đau đầu.