Editor: Nguyetmai
"Tôi nhặt được một bộ hài cốt. Cô tra giúp tôi một chút, kiểm tra cẩn thận tỉ mỉ vào, cũng điều tra thật kỹ càng thân phận của hài cốt nhé."
Triệu Đằng Phi đứng hình. Không phải là bộ hài cốt bị trộm của nhà họ Ôn đó chứ? Thật huyền ảo!
Trương Tiệp cũng sững sờ ra mất ba giây mới lên tiếng: "Sao anh lại có một bộ hài cốt?" Chính cô còn ngờ rằng mình đã nghe nhầm.
Mặt Hoắc Nhất Ninh không đổi sắc, tim đập bình thường, tiếp tục lặp lại một lần nữa: "Nhặt được."
Triệu Đằng Phi và Trương Tiệp đều cạn lời.
Nhặt ở đâu ra vậy? Sao người khác không nhặt được? Nói dối không chớp mắt cũng một vừa hai phải thôi chứ.
Hoắc Nhất Ninh cúp điện thoại của bên bộ phận pháp y xong, Triệu Đằng Phi thực sự rất tò mò: "Đội trưởng, anh có thể bật mí cho tôi biết anh nhặt được bộ hài cốt đó ở đâu không?" Anh ta nói bóng nói gió, dò hỏi: "Không phải là ở Vân Thành đâu nhỉ?"
Hoắc Nhất Ninh ngước mắt lên như cười như không, ngũ quan rất chính trực đường hoàng, nhưng trong mắt lại đầy vẻ lưu manh côn đồ: "Cậu rảnh lắm à?"
"Không ạ." Triệu Đằng Phi vội gục đầu xuống: "Tôi bận lắm."
Điện thoại chợt rung lên. Hoắc Nhất Ninh mở Wechat ra, hình đại diện là Lý Bạch của Thung lũng Vương giả… tin nhắn của Cảnh Sắt gửi à?!
Cảnh Sắt Vợ Hiền Dâu Đảm: [Chào buổi sáng nạ].ipg
Hoắc Nhất Ninh Đội Hình Sự Số 1: "Sao tự dưng lại đổi tên thế?"
Cảnh Sắt vợ hiền dâu đảm á?!
Trong đầu Hoắc Nhất Ninh hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn vừa ngốc nghếch vừa xinh đẹp của cô gái bé nhỏ kia… Tuy nhìn rất ngoan ngoãn nghe lời, nhưng chẳng thể nào mà có liên quan được với mấy chữ "vợ hiền dâu đảm".
Cảnh Sắt Vợ Hiền Dâu Đảm: "Không vì sao cả ạ, chỉ là gần đây em chợt phát hiện ra, em càng ngày càng hiền thục, đảm đang thôi."
Hoắc Nhất Ninh cạn lời.
Đối với quan điểm này, anh không có gì để bình luận cả. Vài giây sau, điện thoại của anh vang lên vài tiếng liên tiếp.
Cảnh Sắt Vợ Hiền Dâu Đảm: [Đội trưởng, đội trưởng].jpg
Icon cảm xúc vẫn dùng ảnh cô làm hình nền, cười tươi rói như đóa hoa kiều diễm, gõ thêm chữ "đội trưởng" rồi phối thêm mấy ký tự bay bay đầy kiêu ngạo. Biểu tượng cảm xúc này nhìn thế nào cũng khiến trí tưởng tượng của người ta bay xa.
Sau icon cảm xúc đó là một loạt tin nhắn ký tự, gần như không có khoảng cách thời gian.
Cảnh Sắt Vợ Hiền Dâu Đảm: "Hôm nay em không có cảnh quay."
Cảnh Sắt Vợ Hiền Dâu Đảm: "Hôm nay em đến đồn cảnh sát học nhé."
Cảnh Sắt Vợ Hiền Dâu Đảm: "Em đến rồi."
Cảnh Sắt Vợ Hiền Dâu Đảm: "Xe em lại bị kẹt tiếp rồi."
Cảnh Sắt Vợ Hiền Dâu Đảm: [Thung Lũng Vương Giả cần có anh].jpg
Khóe môi Hoắc Nhất Ninh không khỏi cong lên. Anh đặt điện thoại xuống, đứng dậy ra khỏi phòng làm việc.
Chu Tiêu tò mò hỏi: "Đội trưởng đi đâu đấy ạ?" Nom mặt mũi tươi rói như hoa đào kìa, cười cái gì mà d*m đ*ng thế.
Thang Chính Nghĩa nhìn ngay ra chân tướng: "Chắc lại đi quay xe cho nữ thần Sắt Sắt ấy mà."
"Bị cưa đổ rồi đấy à?" Chu Tiêu vô cùng kích động, cũng không biết anh ta đang kích động cái quái gì nữa.
"Chưa thì cũng sắp rồi, cậu đã bao giờ thấy đội trưởng của chúng ta qua lại với phụ nữ chưa? Nữ thần Sắt Sắt là người có giới tính nữ duy nhất trong danh sách bạn bè của đội trưởng nhà mình, lại còn đặt lên đầu danh sách nữa. Cậu cứ chờ mà xem, đội trưởng nhà ta thoát kiếp F.A cũng chỉ còn là chuyện một sớm một chiều thôi."
Cả đám đều cảm thấy Thang Chính Nghĩa nói cực kỳ có lý.
Đồng chí Tiểu Giang nghe xong lại cảm thán một câu: "Sao không có người đẹp F.A nào lái Ferarri đến cua mềnh nhỉ?"
Tưởng Khải cười rất đê tiện: "A Na à, cậu đổi tên trước đi đã."
Đồng chí Tiểu Giang tức điên! Đồ đáng ghét!!!
Thang Chính Nghĩa cũng cảm thán theo: "Đừng nói là Ferarri, chạy con xe đạp điện đến cua tôi thôi cũng được nữa."
Tưởng Khải sờ cằm, phát huy hết tinh thần gợi đòn: "Với cái tải trọng này của anh, thì xe đạp điện không cân nổi đâu."
Thang Chính Nghĩa đạp cho một phát: "Cút m* cậu đi!"
Chó Tưởng chạy, chó Thang đuổi theo… chó F.A à, tới đây nào, cùng sỉ vả nhau đi!
Ngoài cửa đồn cảnh sát, Cảnh Sắt nhoài người trên cửa sổ xe. Cô mặc một chiếc áo lụa chiffon màu đỏ, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nà, cười rạng rỡ như đóa hoa đang hé nở: "Đội trưởng, chào buổi sáng."
Hoắc Nhất Ninh chào lại một câu rồi nói: "Cô xuống xe đi."
Cảnh Sắt bước xuống, ngoan ngoãn đưa chìa khóa xe cho anh. Hoắc Nhất Ninh dừng xe cẩn thận giúp cô xong mới đưa cô vào trong.
Cô nhón từng bước nhỏ líu ríu theo sát gót anh: "Đội trưởng ơi, ngày kia là ngày 31 đấy."
"Ừ." Mặt anh không hề có cảm xúc gì đặc biệt.
Cảnh Sắt lại nói: "Là sinh nhật của anh mà."
Anh chợt dừng bước nhìn cô một cái, rồi lại nhìn sang chỗ khác: "Ừm." Khóe môi hơi nhếch lên một chút chút chút.
"Đội trưởng ơi, hôm ấy anh có ca trực không?" Cô chớp chớp mắt đầy vẻ mong chờ. Nếu anh ấy không có ca trực thì cô có thể hẹn hò với đội trưởng, sau đó cùng đội trưởng ăn mừng sinh nhật, sau đó nữa…
Ôi ôi ôi, càng nghĩ càng kích động, khuôn mặt nhỏ xinh của cô đỏ bừng cả lên.
Hoắc Nhất Ninh liếc nhìn ánh mắt sáng long lanh của cô gái bé nhỏ, giọng điệu bất giác nhẹ nhàng mềm mại hơn: "Không có ca trực."
Cảnh Sắt lập tức nói ngay: "Vậy ngày kia em mời đội trưởng ăn cơm nhé." Sợ anh từ chối, cô lại vội tìm một lý do: "Để cảm ơn anh đã nhiệt tình dạy em bắn súng và hình thể bất chấp ngày mưa ngày nắng."
Khóe môi Hoắc Nhất Ninh lại cong thêm một chút nữa: "Đều là do huấn luyện viên dạy mà."
Cảnh Sắt ỉu xìu! Bị từ chối rồi! Đau lòng quá.
Một giây trước còn hào hứng ngút trời, một giây sau đã cụp đầu ủ rũ thất vọng.
"Bao giờ?" Hoắc Nhất Ninh hỏi.
Cô nàng nào đó đang ủ rũ thất vọng lập tức vui mừng hớn hở trong chớp mắt: "Lúc nào cũng được ạ!"
"Vậy tối nhé."
Cô gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Hoắc Nhất Ninh không nhịn được, khẽ bật cười.
Cô len lén nhìn anh một cái, cảm thấy đội trưởng nhà mình cười lên đẹp quá đi mất, thật khiến người ta muốn phạm tội! Không được không được, đây là đồn cảnh sát, phải chính trực chứ!!!
Nhưng vẫn cứ muốn phạm tội lắm ấy, muốn đánh đội trưởng hôn mê rồi mang về nhà…
Buổi sáng có huấn luyện hình thể cho cảnh sát, Hoắc Nhất Ninh bảo cô luyện cùng luôn. Cô đồng ý rồi chạy đi thay quần áo.
"Tưởng Khải."
Tưởng Khải nhìn về phía vị đội trưởng đang tràn ngập sắc xuân trên mặt mà không tự nhận ra kia, hỏi: "Có chuyện gì thế đội trưởng?"
Hoắc Nhất Ninh hơi mất tự nhiên: "Ngày kia cậu trực giúp tôi nhé, tôi có việc riêng."
"Việc riêng á?" Tưởng Khải cười gian, ánh mắt bựa không tả nổi: "Mặt trời mọc ở đằng Tây rồi, đội trưởng nhà chúng ta mà cũng trốn trực kìa! Có phải anh định hẹn nữ thần Cảnh Sắt…"
Vừa khéo Cảnh Sắt thay quần áo xong bước ra, hỏi Tưởng Khải: "Anh vừa gọi tôi à?"
Hoắc Nhất Ninh nheo mắt lại, cũng nhìn Tưởng Khải: "Ngậm chặt mồm vào cho tôi."
Tưởng Khải giật thót mình, vội vàng làm động tác kéo khóa với đội trưởng nhà mình, rồi lại nhìn sang Cảnh Sắt: "Tôi đang bảo là, hôm nay nữ thần Sắt Sắt xinh đẹp quá."
Cảnh Sắt cười tươi: "Cảm ơn anh."
Hoắc Nhất Ninh cong môi thầm nghĩ, ngày nào mà cô ấy chẳng xinh.
Trong Ngự Cảnh Ngân Loan.
Lách cách.
Tiếng mở cửa vang lên, Khương Bác Mỹ ngước đầu sủa: "Gâu gâu."
Sau đó là tiếng của Khương Cửu Sênh: "Thời Cẩn."
Một người một chó ngồi song song ngoài cửa, đều ngửa đầu nhìn Thời Cẩn vừa bước vào. Tim anh chợt mềm nhũn. Anh bước tới xoa đầu cô: "Sao em lại ngồi ở đây?"
"Em đang chờ anh." Khương Cửu Sênh đứng dậy, vừa dịch chân một chút xíu, cô đã ngừng lại, nhíu mày nói: "Chân em tê cứng rồi."
Thời Cẩn bế cô lên, đặt cô ngồi xuống sofa rồi để cô nằm dựa ra. Anh ngồi xuống xoa bóp chân cho cô: "Em chờ anh bao lâu rồi?"
"Em không ngủ." Giọng cô hơi mệt mỏi, mắt khô nhức: "Em không ngủ được."
Thời Cẩn đưa tay ra, dùng đầu ngón tay mát xa vành mắt đỏ hồng hơi sưng lên của cô, xót xa nói: "Em đi ngủ chút đi, nhé?"
Cô lắc đầu, thấy chân không tê nữa bèn ngồi dậy: "Em không muốn ngủ. Anh mau nói cho em nghe đi, Cẩm Vũ đâu rồi?" Không nghe thấy tin tức gì của bên nhà họ Ôn, cô không thể nào ngủ yên được.