Editor: Nguyetmai
Cô ta cúi đầu: "Nghe thấy rồi ạ."
Lúc này Tô Vấn mới hằm hằm quay người đi về phía chiếc xe bảo mẫu.
Tô Phục siết chặt nắm tay, nhướng mắt nhìn theo, tròng mắt hơi đỏ. Cô ta đi về hướng ngược lại, gọi điện thoại: "Ba, con gặp chú Tư rồi."
Phía bên kia vang lên giọng nói trầm ấm của một người đàn ông: "Con đừng chọc giận chú ấy, ông nội con còn sống ngày nào thì kể cả chú ấy không chịu về nhà cũng vẫn là thái tử gia duy nhất của nhà họ Tô ở Tây Đường."
Thái tử gia ư?
Đúng thế, đứa con vàng ngọc của ông nội, vừa ra đời đã được kế thừa cả nhà họ Tô. Ông nội cô ta già như thế vẫn còn bo bo nắm quyền, chẳng phải là đang giữ gìn giang sơn cho thái tử của ông ta thì là gì?
Người ngoài đều tưởng là nhà họ Tô ở Tây Đường chỉ có ba cậu chủ, chẳng ai biết lão hồ ly đã nuôi tên tiểu hồ ly yêu quý nhất của ông ta ở bên ngoài. Trong từ đường của nhà họ Tô có thờ mẹ của tên tiểu hồ ly, ba cậu chủ ngày nào cũng đốt hương cúng bái bức tranh truyền thần đó như cúng tổ tiên.
Cậu Tư là tiểu tổ tông của nhà họ Tô, giống người phụ nữ trong bức tranh truyền thần đến bảy, tám phần, trông như con hồ ly tinh. Chẳng trách ông già lại coi cậu ta như bảo bối tâm can, chỉ sợ người khác làm hại nên bắt cậu ta giả trang thành con gái nuôi lén nuôi lút mười mấy năm.
Chỉ nghĩ đến thôi là Tô Phục đã thấy khó chịu.
Cô ta cố nén những điều không cam trong lòng xuống: "Đám ngà voi đó rơi vào tay cảnh sát rồi."
Ba cô ta vừa nghe đã mất bình tĩnh: "Sao con lại bất cẩn như thế, bây giờ đánh cỏ động rắn như vậy, chẳng may bị cảnh sát hay nhà họ Tần chú ý đến thì chúng ta rất khó mà tránh được đấy."
"Con có chừng mực rồi, bên trên còn có nhà họ Tần, không điều tra được đến nhà họ Tô chúng ta đâu." Tô Phục nói từ tốn, chắc chắn: "Chẳng qua là thử nông sâu thế nào thôi mà."
"Thế con đã thử ra được gì chưa?"
Tô Phục nhếch miệng: "Quan hệ giữa Thời Cẩn và cảnh sát," Cô ta hơi nheo mắt lại: "Hình như không đơn giản."
Mười một rưỡi đêm, Thời Cẩn mới về đến Ngự Cảnh Ngân Loan.
"Cạch." Anh mở cửa.
Đèn hành lang vẫn sáng. Khương Bác Mỹ đang ngồi ở cửa vẫy đuôi: "Oẳng."
Thời Cẩn ngẩng đầu lên, nhìn thấy Khương Cửu Sênh đang ngồi bên cạnh tủ giày, bao nhiêu nét lạnh lùng trên gương mặt anh tức thì ấm áp trở lại: "Sao em vẫn chưa ngủ?"
"Em chờ anh." Cô bước đến ôm eo Thời Cẩn: "Anh có bị thương ở đâu không?"
Anh lắc đầu, vòng tay ôm chặt lấy cô: "Không."
Cô ngẩng đầu, ánh đèn trên trần nhà rọi vào mắt cô, một màu vàng nhạt ấm áp, không hề chói mắt, nhuộm ấm đôi mắt chứa toàn hình ảnh anh: "Kẻ xấu thì sao? Đã bắt được chưa?"
"Bắt được rồi, còn lại giao cho cảnh sát vào cuộc." Thời Cẩn cúi người, hôn cô rất lâu rồi mới dắt cô vào phòng khách.
Khương Bác Mỹ lon ton theo sau: "Oẳng."
Khương Cửu Sênh rót cho Thời Cẩn một cốc nước: "Em làm đồ ăn khuya cho anh rồi đấy."
Thời Cẩn mỉm cười: "Em làm món gì vậy?"
"Cơm rang trứng." Cô ngừng lại một chút, hơi nhíu mày, cảm giác hơi thất bại, "Nhưng em lỡ bỏ nhiều muối quá." Đúng là một lời khó mà tả hết được khả năng nấu nướng của cô.
Thời Cẩn không trêu chọc cô, ngược lại còn rất phối hợp: "Không sao, anh không sợ mặn."
Hai đầu lông mày cô giãn ra, cô bật cười: "Lần sau em sẽ cho ít đi một chút." Cô cảm giác tài nấu nướng của cô vẫn còn cứu chữa được.
Thời Cẩn lại nói: "Lần sau không được vào bếp nữa."
Khương Cửu Sênh không nghe lời, cô cảm thấy Thời Cẩn chiều cô quá cho nên khả năng nấu nướng của cô không những không tiến bộ mà còn ngày càng thảm hại.
Cô đi vào bếp xúc một đĩa cơm rang trứng, bày cà rốt xắt lát lên đĩa rồi mới mang ra cho Thời Cẩn, lại mở tủ lạnh lấy một hộp sữa chua vị đào vàng, cắm ống hút tự mình uống.
Thời Cẩn nói: "Buổi tối không được uống lạnh."
Cô không nghe, cầm hộp sữa chua đến ngồi bên cạnh nhìn anh ăn cơm.
Thời Cẩn hết cách, đành để kệ cô, cầm thìa lên nếm một miếng.
Mặc dù đã nếm qua rồi nhưng Khương Cửu Sênh vẫn không nhịn được hỏi: "Có mặn lắm không?"
Anh ăn uống từ tốn, ưu nhã: "Cũng được."
Anh nói cũng được thì chắc chắn là mặn lắm rồi. Khương Cửu Sênh đưa hộp sữa chua lên miệng Thời Cẩn để anh giải khát.
Đầu ống hút đã bị cô cắn đến biến dạng méo mó. Thời Cẩn mở miệng ngậm chặt.
Dụ dỗ người ta phạm tội quá đi.
Khương Cửu Sênh bỗng thấy ngứa ngáy: "Thời Cẩn này."
Anh nhìn cô: "Ừ?"
Cô củng cố lại tâm lý rồi nhìn vào mắt Thời Cẩn, nói một cách vừa chân thành vừa nghiêm túc: "Chúng ta sinh con đi."
"Keng..."
Chiếc thìa trong tay Thời Cẩn rơi xuống mặt bàn, cơm bắn tung tóe. Đôi mắt anh hơi mở lớn ra, kinh hoảng: "Tại, tại sao lại đột ngột thế?"
Chắc đây là lần đầu tiên trong đời Thời Cẩn lắp bắp.
Chắc anh bị cô làm cho giật mình rồi, cô cố gắng nói bằng giọng bình thường nhất có thể: "Hôm nay trong lúc chờ anh về tự nhiên em muốn thế."
Vốn là cô ôm Bác Mỹ, ôm mãi ôm mãi rồi tự nhiên nghĩ đến con, rồi não bộ cứ thế mà tự hình dung ra một con người bé xíu xiu, một bé búp bê hồng hồng trắng trắng, là phiên bản thu nhỏ của Thời Cẩn, xinh đẹp, tinh tế đến không còn lời diễn tả.
Sau đó cô lập tức có một suy nghĩ, muốn sinh một Thời Cẩn bé.
Hiển nhiên Thời Cẩn đã bị lời cô nói làm cho trở tay không kịp, mãi lâu sau mới tỉnh táo lại rồi dỗ ngon dỗ ngọt cô: "Sênh Sênh, mình cứ chờ một thời gian nữa được không?"
Cô không trả lời.
Thời Cẩn vội giải thích: "Chờ anh dọn dẹp nhà họ Tần xong đâu đấy rồi chúng ta kết hôn, rồi sinh con nhé."
Khương Cửu Sênh nói một câu thẳng thừng: "Thời Cẩn, anh lại đang dùng kế hoãn binh đúng không?"
Thời Cẩn cứng họng.
Sênh Sênh nhà anh thông minh quá.
Cô khẳng định: "Anh không muốn có con"
Anh im thin thít.
Đúng vậy, không muốn, không muốn một chút nào cả.
Thời Cẩn á khẩu không nói được một lời, không có gì phải bàn cãi cả, cô biết anh chưa bao giờ muốn có con.
Khương Cửu Sênh càng nói càng tức giận, lại có lý do chính đáng: "Khi em đang điều trị bệnh trầm cảm, anh từng nói anh đồng ý có con với em, tại sao bây giờ anh lại nuốt lời."
Thời Cẩn hết lời để nói, đúng là anh đưa ra đề nghị đó trước, anh đã cân nhắc rất lâu, mặc dù trong lòng chẳng hề muốn nhưng anh không nỡ từ chối cô.
Anh miễn cưỡng nói: "... Ừ… vậy thì sinh con."
Cứ nghĩ đến việc sinh ra một tên nhóc con vướng víu đến cướp Sênh Sênh của anh, lại bắt cô mang nặng mười tháng, nghĩ đến sự đau đớn và nguy hiểm khi sinh nở là Thời Cẩn lại không thể nào thích có con cho được, huống hồ tính chiếm hữu của người cố chấp lại chẳng hề có lý.
Anh vẫn có giới hạn của anh: "Con trai con gái đều được, chỉ sinh một đứa thôi được không?" Nếu không phải do cô thích, nếu không phải do anh không nỡ làm trái ý cô thì một đứa anh cũng chẳng muốn.
Tóm lại là anh nhượng bộ.
Khương Cửu Sênh hài lòng, lập tức cười gật đầu.
Thấy nụ cười rạng rỡ của cô, Thời Cẩn cũng trở nên vui vẻ: "Thế thì bắt đầu từ ngày hôm nay, ít hút thuốc, ít uống rượu được không?" Anh có lý do chính đáng, "Phải chuẩn bị mang thai."
Bốn chữ "chuẩn bị mang thai" nghe thích thật. Cô lập tức gật đầu: "Cai thuốc, cai hết!"
Thời Cẩn bật cười, đồng ý thì nhanh lắm nhưng nói cai bao nhiêu lần rồi đã cai được đâu.
"Bảo bối này."
"Vâng?"
Ánh mắt Thời Cẩn có nét hoang mang bất an, anh nói: "Sau có con rồi em cũng phải yêu anh nhất nhé." Giọng điệu ra lệnh, nhưng âm sắc mềm mại, giống dỗ dành hơn.
Anh biết bệnh cố chấp của mình không nhẹ, kể cả sau này có đứa con mang dòng máu của cả anh và cô, anh sẽ yêu nó, chiều nó, dành tất cả những gì tốt nhất cho nó, nhưng anh sẽ không yêu nó như anh yêu cô.
Thậm chí anh còn ích kỷ đến mức hy vọng cô cũng như vậy, anh không hề mong giữa hai người lại có một sự tồn tại thứ ba nào cũng quan trọng như thế.