Editor: Nguyetmai
Ánh mắt Khương Dân Xương lập tức nóng lên: "Sao cô lại biết được chuyện này?"
"Tôi đã nghe thấy cuộc trò chuyện của anh và vị bác sĩ kia." Tống Bồi không muốn nhiều lời, chỉ một lòng muốn cứu con gái, nên lấy hết can đảm thương lượng với Khương Dân Xương: "Bao nhiêu năm nay tôi không hề nói chuyện này ra ngoài, từ nay về sau cũng sẽ không nói. Nhưng nếu như anh thấy chết mà không cứu, vì con gái của mình, tôi không có gì là không dám làm."
Ánh mắt Khương Dân Xương giống như tẩm độc, nhìn chằm chằm vào Tống Bồi với vẻ độc ác ngang lửa cháy rừng: "Làm sao tôi có thể tin là cô sẽ giữ bí mật tuyệt đối chứ?"
Giọng điệu của Tống Bồi lộ vẻ khẩn thiết: "Chuyện của anh và nhà họ Ôn, tôi sẽ không nhúng tay vào, cũng không có bất cứ liên quan gì đến tôi. Tôi chỉ muốn con gái mình bình an, mạnh khỏe, những chuyện khác, tôi tuyệt đối sẽ không can thiệp."
Khương Dân Xương nửa tin nửa ngờ. Ánh mắt ông ta khóa chặt trên người Tống Bồi, đưa tay ra phía sau, mò được con dao trên chậu hoa. Trong nhà kính trồng hoa có trồng mấy cây bách nhỏ, con dao đó vốn được dùng để tỉa bỏ cành dư, nên vô cùng sắc bén.
Ông ta nắm chặt chuôi dao, rồi đột nhiên chĩa dao về phía Tống Bồi.
Bà hết sức hoảng sợ: "Anh… Anh muốn làm gì?"
Khương Dân Xương tới gần.
Tống Bồi theo bản năng lùi về phía sau. Bởi vì sợ hãi nên chân tay bà nhũn ra, khiến bà ngã nhào trên mặt đất, bà vội chống người dậy giật lùi về phía sau: "Anh đừng lại đây, tôi không thể chết được, tôi còn có Sênh Sênh, đừng…"
Ông ta bỗng nhiên vung dao lên, ánh mắt thâm độc, cười gằn một tiếng: "Tôi chỉ tin tưởng người chết sẽ không tiết lộ bí mật thôi."
Tống Bồi mở miệng muốn kêu cứu. Khương Dân Xương lập tức bịt mũi miệng của bà lại, tay trái đâm mạnh mũi dao vào bụng bà. Đồng tử của Tống Bồi trợn to lên: "Anh…"
Ông ta rút dao ra, tiếp tục đâm vào cơ thể của bà thêm lần nữa mà không chút do dự, máu tươi bắn đầy lên mặt của ông ta.
Video tới đây thì kết thúc, hình ảnh trên màn hình dừng lại, khắp màn hình đều là máu. Người phụ nữ trên mặt đất mở to mắt, chết không nhắm mắt. Người đàn ông cầm dao, đuôi mắt và mặt mũi hiện lên vẻ dữ tợn, toàn thân đều là máu.
Đúng là mặt người dạ thú.
Ánh mắt của Thời Cẩn hoàn toàn nguội lạnh.
"Thời Cẩn."
Ôn Thi Hảo gọi anh, thuốc mê đã vào phổi, cô ta * l**n t*nh m* đi về phía anh.
Thời Cẩn ngẩng đầu lên, đáy mắt chẳng hề có một chút mê muội nào cả. Anh chán ghét lui về phía sau, nói một tiếng cút, rồi xoay người bước ra khỏi căn phòng đó.
"Thời Cẩn…"
Thần trí của Ôn Thi Hảo đã không còn tỉnh táo. Cô ta nằm sấp nửa người trên mặt đất, khó kiềm chế được h*m m**n nên kéo quần áo trên người xuống, trong miệng thốt lên từng đợt r*n r*.
Chín giờ sáng hôm sau, ánh mặt trời chiếu qua rèm cửa sổ, vào tới tận đầu giường.
Người phụ nữ trên giường hơi nhíu mày lại, rồi lật người, mở mắt ra. Vì ánh mặt trời chói mắt, nên cô ta phải lấy tay cản lại, nheo mắt lại rồi mở ra. Thứ đầu tiên lọt vào trong tầm mắt cô ta chính là khuôn mặt của một người đàn ông.
"A!"
Ôn Thi Hảo hét lên một tiếng thất thanh, ngồi bật dậy.
Lúc này Tần Minh Lập mới bị đánh thức, lông mày của hắn hơi nhíu lại, hắn vươn tay cào tóc, rồi ngồi dậy.
Hai người bọn họ đều không một mảnh vải che thân. Nhất là Ôn Thi Hảo, trên cổ, xương quai xanh, và cánh tay phủ đầy những dấu vết h**n **. Cô ta nắm chặt chăn kéo lên che ngực, giận tới đỏ mắt nhìn Tần Minh Lập trừng trừng: "Tại sao lại là anh?"
Tần Minh Lập vén chăn lên nhìn, chỉ thấy trên ga trải giường là một đống lộn xộn, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Hắn không nói lời nào. Ôn Thi Hảo hoàn toàn sụp đổ: "Thời Cẩn đâu? Tại sao anh lại ở đây? Thời Cẩn đâu!"
Vẻ mặt Tần Minh Lập uể oải. Hắn tìm chiếc quần trên mặt đất, lấy thuốc lá ra rồi đốt một điếu. Hắn không mang găng tay, để lộ vết sẹo dữ tợn trên ngón tay bị thiếu mất một đốt. Hắn rít một hơi thuốc: "Khương Cửu Sênh đã tới đây, cô bị hớt tay trên rồi."
Khương Cửu Sênh! Lại là cô ta!
Ôn Thi Hảo nhìn chằm chằm vào Tần Minh Lập, hận tới mức nghiến răng nghiến lợi: "Vậy tại sao anh lại ở đây?"
Cho dù không phải là Thời Cẩn, thì Tần Minh Lập hắn cũng không xứng, ngay cả xách giày cho cô ta cũng không xứng!
Giao thân cho một người đàn ông như vậy, toàn bộ sự ưu tú của cô ta đều bị nghiền nát một cách tàn nhẫn. Làm sao cô ta có thể cam tâm? Làm sao cô ta có thể không nhục nhã?
Tần Minh Lập liếc cô ta một cái, ánh mắt mang theo sự khinh thường và coi rẻ. Hắn thờ ơ đáp lại một câu: "Khương Cửu Sênh ném tôi vào."
Người phụ nữ Khương Cửu Sênh kia, quả là không đơn giản.
Ôn Thi Hảo vừa nghe xong, liền tức giận đến nỗi toàn thân phát run. Cô ta kéo chăn ra, dốc sức tát mạnh vào mặt Tần Minh Lập, tức giận mắng hắn: "Anh là thằng khốn! Anh là cái thứ gì, con m* nhà anh chứ, ai cho phép anh đụng vào tôi."
Tần Minh Lập bị tát đến nỗi lệch mặt sang một bên. Hắn sờ lên má phải đang nóng rát, cười lạnh một tiếng: "Cũng không biết là ai kêu la suốt cả đêm giống hệt như một con dâm phụ."
Từ ngữ th* t*c, buồn nôn đến cực điểm!
Người kiêu ngạo như Ôn Thi Hảo, sao có thể chịu được bị làm nhục như thế này, trong lòng cũng muốn giết hắn tới nơi rồi. Cô ta nhào tới như phát điên, vung bàn tay lên rồi giáng xuống cơ thể Tần Minh Lập: "Con m* nó, anh đi chết đi!"
Tần Minh Lập liền túm tay của cô ta lại, nét mặt lộ vẻ khinh thường, cười lạnh một tiếng bằng giọng mũi: "Cô cho rằng ông đây thích ngủ với cô sao?" Hắn hất mạnh tay của cô ta ra, rồi ném cô ta lên giường, dùng ánh mắt khinh thường đánh giá cơ thể tr*n tr** của Ôn Thi Hảo: "Cô tưởng cô là loại hàng nào? Ngủ với cô, tôi cũng là người bị hại đấy."
Ôn Thi Hảo gào thét điên loạn: "Tần Minh Lập!"
Tần Minh Lập hất cằm: "Thay vì ở đây làm bộ cô gái cương trực trong trắng với tôi, chi bằng cô nên cẩn thận suy nghĩ xem phải tính món nợ này như thế nào đi." Chăn tụt tới ngang eo, lộ ra thân trên tr*n tr**ng của hắn, dù vậy hắn vẫn ung dung nhìn cơ thể tr*n tr**ng của Ôn Thi Hảo: "Không phải cô nắm được nhược điểm của Thời Cẩn sao? Còn chờ cái gì nữa?"
Ôn Thi Hảo kéo chăn lên, che kín cơ thể không mảnh vải che thân của mình. Trong mắt vằn tia máu đỏ, cô ta hét lên với Tần Minh Lập: "Anh mau cút ra ngoài cho tôi!"
Ánh mắt hư hỏng ph*ng đ*ng của Tần Minh Lập liếc cô ta một cái từ trên xuống dưới: "Che cái gì mà che? Có phải là tôi chưa từng thấy đâu."
Ôn Thi Hảo cắn nát môi, vô cùng tức giận: "Cút!"
Tần Minh Lập cũng không thèm chọc giận cô ta nữa. Hắn hất chăn ra rồi xuống giường, thản nhiên đứng mặc quần áo trước mặt Ôn Thi Hảo không thèm che chắn.
Cô ta tức tới nổ phổi, liền xoay người sang chỗ khác, mắng hắn không biết xấu hổ.
Tần Minh Lập nở nụ cười giễu cợt, rồi cầm áo sơ mi đi ra ngoài. Môi hắn hơi cong lên một cái, giống như cười mà không phải cười. Thật ra hắn cũng không thiệt thòi, sau này hắn có thể tùy ý sử dụng người phụ nữ này được rồi.
Ken két…
Sau khi cánh cửa đóng lại, Ôn Thi Hảo đá văng chăn xuống đất. Sau khi nhìn thấy vết máu trên ga trải giường, tâm trạng của cô ta hoàn toàn sụp đổ. Cô ta đập phá toàn bộ đồ đạc trên tủ đầu giường, la hét, gầm thét tới tê tâm liệt phế.
Cô ta không cam lòng, chỉ cảm thấy nhục nhã, ghê tởm. Mặc dù không phải là Thời Cẩn, nhưng dựa vào cái gì lại là cậu hai nhà họ Tần làm bẩn thân thể của cô ta chứ. Trước kia cô ta có bao nhiêu kiêu ngạo, giờ đây chỉ thấy có bấy nhiêu nhục nhã.
Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên, là Ôn Thư Hoa, mẹ của cô ta. Chuông điện thoại liên tục vang lên không biết mệt mỏi, cô ta cắn chặt cánh môi, ấn nút nghe điện thoại.
Ôn Thư Hoa nói: "Đồn cảnh sát vừa gọi điện thoại tới, nói là đã tìm được hài cốt của ba chị rồi."
Ba?
Sự tức giận của Ôn Thi Hảo đã đạt tới cực điểm, cô ta vừa châm chọc vừa khiêu khích: "Ông ta không phải là ba của tôi. Ông ta chính là một tên tội phạm giết người không biết xấu hổ."
Ôn Thư Hoa lập tức nhận ra tâm trạng của con gái không bình thường, bà hỏi thăm: "Chị làm sao vậy?"
Cô ta không trả lời, trong điện thoại chỉ có tiếng thét chói tai như kẻ tâm thần, còn có cả tiếng mắng nhiếc và chửi tục.
Ngoài hành lang lầu chín, nhân viên tạp vụ đứng ở cửa phòng 908 nghe ngóng một lát, rồi cất bước rời đi. Nhân viên tạp vụ kia đi tới góc khuất của cửa cầu thang trong tòa nhà, thì lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại.
"Cậu Sáu." Nhân viên tạp vụ thấp giọng nói: "Đã quay lại video rồi ạ."
Thời Cẩn tích chữ như vàng: "Gửi cho tôi."
"Vâng."
Mười giờ sáng, có khách tới thăm tòa nhà văn phòng của khách sạn Tần Thị. Cô ta không có lịch hẹn trước, cứ thế xông thẳng vào văn phòng của cậu Sáu.
Thư ký tổng giám đốc bước lên cản người: "Cô Ôn, cô không gọi điện hẹn trước thì không thể vào trong."
Ôn Thi Hảo nổi giận đùng đùng, lạnh lùng gào lên: "Tránh ra!"
Nữ thư ký không hề nhường đường: "Cô Ôn…"
Ôn Thi Hảo đẩy mạnh một cái: "Cút ngay!"
Vị thư ký nữ của tổng giám đốc này đã hơn ba mươi tuổi, khí chất cũng rất mạnh, cô ấy vẫn dùng giọng điệu giải quyết việc công: "Cô Ôn, đây là Tần Thị, không phải Ôn Thị, nếu cô còn tiếp tục ngang ngược như thế nữa thì tôi sẽ gọi bảo vệ đấy."
Cả người Ôn Thi Hảo tựa như sư tử cái đột nhiên bị chọc giận. Con ngươi của cô ta đầy tia máu đỏ, hai mắt trợn tròn như muốn muốn ăn thịt người khác. Cô ta không xông vào nữa, trực tiếp đứng quát tháo lớn tiếng ở ngoài cửa như một người đàn bà đanh đá chua ngoa.
Cô ta cực kỳ tức giận, mất sạch lý trí.
"Thời Cẩn, anh cút ra đây cho tôi!"
"Thời Cẩn!"
Cô ta đã hoàn toàn sụp đổ, không hề chú ý tới việc giữ hình tượng, cứ la hét trước phòng làm việc. Hình như cô ta vẫn chưa tẩy trang lớp trang điểm hôm trước, phấn mắt đã bị lem, son môi cũng lem luốc khắp nơi, trông thật bẩn thỉu.