Editor: Nguyetmai
Đây không phải lời hờn dỗi, Thời Cẩn của tuổi mười tám đã chuẩn bị sẵn sàng để chết cùng cô rồi.
Bên ngoài trời đã gần tối hẳn, đèn trên tầng gác nhỏ bỗng sáng lên. Cô quay đầu lại, nhìn thấy Thời Cẩn đi về phía mình, khuôn mặt của anh hiện tại và khuôn mặt của thiếu niên trong ký ức chồng lên nhau.
"Em ở đây làm gì thế? Sao không bật đèn lên?"
Khương Cửu Sênh giang tay ra, ôm chầm lấy anh.
Thời Cẩn v**t v* khuôn mặt cô, hỏi: "Em sao vậy?"
Cô khẽ lắc đầu: "Em đang nhớ lại chuyện lúc trước."
Thật may mắn, may mà cỗ quan tài đó vẫn chưa được dùng đến.
Cô kiễng chân lên, tựa mặt vào vai Thời Cẩn, nhỏ giọng rủ rỉ bên tai anh: "Tám năm nay không có anh ở bên, em gặp đủ kiểu người, cũng biết được thế nào là phồn hoa và náo nhiệt, nhưng vẫn luôn cảm thấy trống vắng. Em cảm thấy sống chỉ là sống thôi, bởi vì chưa chết nên mới sống. Lúc đó em không hiểu được, bây giờ mới hiểu ra."
Thời Cẩn hỏi cô: "Em hiểu điều gì?"
Cô nói: "Năm mười sáu tuổi em gặp được anh, đã từng có những ký ức khắc cốt ghi tâm như vậy, nên về sau gặp phải bất kỳ chuyện gì em cũng không cảm thấy thú vị nữa. Vì anh không ở bên cạnh, cho nên cuộc sống cũng chỉ chán ngắt và vô vị như thế thôi."
Lúc trước Mạc Băng thường nói cô không có tham vọng gì, thờ ơ trước mọi thứ, khoảng cách giữa cô và chốn cửa Phật cũng chỉ có một mái tóc dài. Bây giờ cô mới chợt tỉnh ngộ, hóa ra, tất cả những điều tuyệt vời nhất của cô, đã dành hết cho Thời Cẩn vào năm mười sáu tuổi ấy.
"Nếu tám năm sau, anh không xuất hiện," Cô nghĩ, "Cuộc đời em sẽ cứ thế qua đi kiểu cưỡi ngựa xem hoa, càng chẳng nói đến chuyện yêu đương."
Nếu anh không xuất hiện, nửa cuộc đời còn lại của cô sẽ làm bạn với rượu và thuốc lá, qua loa hời hợt, chỉ thế mà thôi.
"Làm sao anh có thể không xuất hiện được?" Thời Cẩn quay về phía cô, hôn lên khuôn mặt cô, "Anh mưu tính suốt tám năm, nghĩ ra vô số cách để có được em."
Sao lại không xuất hiện được, anh đã chết đâu chứ.
Khương Cửu Sênh cười hỏi anh: "Có những cách nào thế?"
Thời Cẩn như đang nghiêm túc suy nghĩ, nói: "Dùng sắc đẹp dụ dỗ được thì tốt, nếu không, lừa được thì lừa, không lừa được thì," Anh khẽ cắn lên mặt cô, "Dùng quyền lực cưỡng ép."
Nếu như cô không động lòng, có lẽ anh sẽ thật sự cưỡng ép.
Khương Cửu Sênh không nhịn được cười: "Em thích được dụ dỗ bằng sắc đẹp." Dù sao, với khuôn mặt này của Thời Cẩn, dùng sắc đẹp dụ dỗ cô, nhất định cô sẽ giơ tay đầu hàng.
Thời Cẩn thấp giọng cười một tiếng: "Ừ, bây giờ anh sẽ thử xem sao."
Sau đó, anh bắt đầu cởi cúc áo sơ mi.
Cô cũng không tránh đi, ngang nhiên thoải mái nhìn anh.
Thực - sắc, quả nhiên là bản chất của con người.
Xong chuyện thì cũng đã qua giờ ăn tối, cô hơi mệt, không muốn động đậy. Thời Cẩn dặn cô cứ chợp mắt một lúc, rồi ngồi dậy.
Cô nửa tỉnh nửa mê, cũng không biết đã qua bao lâu, Thời Cẩn đến gọi cô: "Em dậy ăn cơm nhé?"
"Vâng."
Cô khẽ dụi mắt, đưa tay lấy quần áo trên chiếc ghế ở dưới giường, để lộ ra cánh tay thon dài đầy những dấu vết mờ ám. Ánh mắt anh nhìn khiến cô hơi xấu hổ, bèn rụt tay về.
Thời Cẩn mỉm cười đưa quần áo cho cô, cũng không xoay người đi, nhìn cô đỏ mặt trốn trong chăn mặc quần áo. Có điều, bị anh nhìn như vậy, tay cô lập tức không nghe lời nữa, áo lót cài mãi vẫn không cài được.
Trong mắt anh hiện lên vẻ tinh nghịch: "Có cần anh giúp em không?"
Khương Cửu Sênh vừa định từ chối, anh đã khom lưng xuống, ôm cả cô lẫn chăn lên, tay vòng ra sau lưng, giúp cô cài áo lót vào. Đầu ngón tay anh rất lạnh, khẽ chạm vào làn da sau lưng của cô, khiến cô run rẩy.
Khương Cửu Sênh đứng hình.
Sao anh có thể làm thuận tay như vậy chứ?
Thời Cẩn không mặc quần áo của cô vào cho cô, mà khoác luôn áo sơ mi của mình lên người cô, rõ ràng là cố ý mà!
Anh hài lòng, khóe miệng vẫn luôn giữ nụ cười tươi, anh nói: " Anh làm mì ý hải sản đấy, em có muốn mang vào đây ăn không?"
Khương Cửu Sênh lắc đầu, bước xuống giường: "Sao lại là anh làm?"
Thời Cẩn nói: "Anh không yên tâm để em ăn đồ của nhà họ Tần nấu."
Khương Cửu Sênh không hỏi nữa, yên lặng ăn mì. Thời Cẩn cũng yên lặng nhìn... đôi chân trần của cô. Anh đã hiểu ra tại sao đàn ông thường thích nhìn người mình yêu mặc áo sơ mi của mình.
Chờ đến lúc trở về Giang Bắc, anh phải mua thật nhiều áo sơ mi cho Sênh Sênh nhà anh mặc, mặc suốt một tháng kiểu dáng cũng không bị trùng.
Điện thoại bỗng đổ chuông, Thời Cẩn dặn cô ăn trước, còn anh thì đi nghe điện thoại, mới nói vài phút đã trở lại.
Khương Cửu Sênh hỏi anh: "Có chuyện gì à anh?"
"Ăn cơm trước đã." Anh lấy cái cốc trước mặt cô đi, "Lúc ăn cơm đừng uống nhiều nước."
Khương Cửu Sênh càng lúc càng cảm thấy Thời Cẩn không chỉ là bạn trai, mà còn giống phụ huynh nữa.
Đợi cô ăn xong rồi, Thời Cẩn thu dọn đĩa, cho vào bồn rửa bát để người giúp việc rửa. Anh dẫn cô đi ra khỏi căn nhà nhỏ, ngồi xuống ghế đá bên cạnh khóm thu hải đường.
Lúc này Thời Cẩn mới nói với cô nội dung của cuộc điện thoại vừa nãy: "Sênh Sênh, anh phải đến nước T một chuyến."
Khương Cửu Sênh lập tức đoán ra: "Có phải là chuyện của Cẩm Vũ không?"
Anh gật đầu, nói: "Ừ, đã tìm được vị trí chính xác của thằng bé rồi."
"Em có thể đi cùng anh không?" Cô hỏi anh. Đương nhiên là cô muốn đi nhưng Thời Cẩn đã có tính toán riêng của anh, cô sẽ cân nhắc đến suy nghĩ của anh trước.
Thời Cẩn lắc đầu: "Vị trí của Cẩm Vũ ở gần khu vực Tam giác Vàng, nơi đó rất loạn, đưa em theo anh không yên tâm, sẽ bị phân tâm."
Khương Cửu Sênh nghĩ một lát rồi nói: "Vậy em ở nhà đợi anh."
"Ừ." Thời Cẩn nói, "Ngày mai anh đưa em về Giang Bắc trước. Mấy ngày này nhà họ Tần và nhà họ Ôn đang chuẩn bị hôn lễ, em không cần phải quan tâm. Phía nhà họ Ôn, anh sẽ cho người theo dõi, có chuyện gì thì gọi cho anh, hoặc tìm Tiêu Khôn Sinh. Có lẽ anh phải đi khoảng một tuần, nhưng mà anh sẽ cố gắng trở về sớm."
Anh còn chưa đi, cô đã bắt đầu cảm thấy lo lắng, vội dặn dò anh: "Về chậm một chút cũng không sao, nhưng mà anh phải cẩn thận, đừng để bị thương."
"Ừ, anh nhớ rồi."
Thời Cẩn đi chuyến bay tối hôm sau. Sau khi đưa Khương Cửu Sênh về Ngự Cảnh Ngân Loan, anh quá cảnh luôn từ Giang Bắc.
Thời Cẩn vừa lên máy bay chưa đến một ngày, Tần Minh Lập đã nhận được tin tức rồi.
Thư ký Dương Huy gọi đến vào lúc mười một giờ tối: "Cậu Hai."
Tần Minh Lập chỉ quấn mỗi khăn tắm, vừa từ phòng tắm bước ra, hỏi: "Có chuyện gì?"
Trần Dịch Kiều đi lấy áo choàng tắm cho hắn, giúp hắn mặc vào.
Dương Huy nói trong điện thoại: "Tôi vừa nhận được tin cậu Sáu bí mật ra nước ngoài."
Tần Minh Lập ngồi trên ghế sofa, động tác đang sờ tìm bao thuốc bỗng khựng lại: "Nó đi một mình à?"
Dương Huy nói không phải: "Ngoại trừ Tần Trung ra, cậu Sáu còn mang theo một đội lính đánh thuê nữa."
Đội hình như vậy, có chút bất thường.
Tần Minh Lập hỏi: "Đi đâu?" Hắn cắn một điếu thuốc, người phụ nữ bên cạnh cũng không làm phiền hắn nghe điện thoại, cầm lấy bật lửa giúp hắn châm thuốc.
Dương Huy lập tức đáp: "Nước T ạ."
Ngón tay Tần Minh Lập kẹp điếu thuốc, ngón tay út đã bị chặt đứt lộ hẳn ra: "Có xác định được vị trí cụ thể không?"
"Là một thị trấn nhỏ gần khu vực Tam giác Vàng."
Nơi đó là sào huyệt m* t**, chẳng trách Thời Cẩn mang theo cả một đội lính đánh thuê. Thời điểm này Thời Cẩn lại đến đó làm gì? Thằng Sáu đang có tính toán gì đây?
Tần Minh Lập nheo mắt ngẫm nghĩ một lúc, trong mắt hiện lên ý vị sâu xa, hắn rít một hơi thuốc rồi nói: "Phát tán tin tức này ra ngoài đi."
Hắn không cần biết Thời Cẩn có tính toán gì, hắn chỉ cần Thời Cẩn một đi không trở lại.
Trong khu rừng nhiệt đới gần sát Tam giác Vàng tập trung nhiều thị trấn lớn nhỏ, ngoài ra còn có vài vùng ngập nước diện tích không lớn lắm, ở hướng Đông Nam có một hòn đảo nhỏ.