Editor: Nguyetmai
Cô giống như con bạch tuộc vậy, vài ba cái là nhảy tót lên cao rồi.
Khương Cẩm Vũ câm nín luôn.
Giỏi bơi lội, lúc nào cũng đem theo vệ sĩ, lại còn mang theo súng, biết những chiêu thức giết người, biết trèo cây, rốt cuộc cô ấy là người như thế nào? Rõ ràng rất huênh hoang, ngạo mạn, nhưng lại ngây thơ trong sáng như thế, Khương Cẩm Vũ thầm nghi ngờ, rất có khả năng cậu vừa ra khỏi đầm rồng, lại bước vào hang cọp.
Ở bên kia, Chử Qua đã trèo đến ngọn cây, nhanh nhẹn hái một ít hoa quả, bỏ vào chiếc túi xách bằng gấm thêu, miệng còn ngậm thêm một quả. Cô xuôi theo thân cây tụt xuống, mới được một nửa đã nhảy thẳng xuống, vững vàng tiếp đất. Sau đó, cô lại bò vào bụi cây, đặt quả ngậm trong miệng lên một hòn đá không có cỏ, lôi khẩu súng trong giỏ ra, ngắm chuẩn rồi bóp cò.
"Phụt!"
Một ánh lửa màu xanh bốc lên từ khẩu súng.
Khương Cẩm Vũ á khẩu.
Hoá ra là bật lửa à...
Cô ấy cầm bật lửa đi khắp nơi chĩa vào đầu người khác...
Chử Qua vừa tập trung nướng hoa quả, vừa lải nhải nói: "Mẹ tôi không muốn tôi giết người."
Một lúc sau, cô nói tiếp: "Cho nên làm cho tôi một khẩu súng giả."
"Đây không phải là khẩu súng giả bình thường đâu."
"Bóp cò một lần là có lửa này."
"Bóp hai lần là ra thuốc mê nhé."
Chử Qua quay sang nhìn Khương Cẩm Vũ, buông cò súng ra, tắt lửa. Cô lắc khẩu súng giả trong tay, nói: "Cậu có muốn chơi thử không?"
Khương Cẩm Vũ lắc đầu.
Thế thì thôi vậy, Chử Qua tiếp tục dùng súng nướng hoa quả, vỏ quả nứt ra, để lộ thịt quả bên trong màu vàng, một khối mềm dẻo vàng óng.
Cô lại lấy từ giỏ xách ra một quả nữa, tiếp tục nướng, nướng xong quả đó cô dùng cỏ gói lại rồi đưa cho Khương Cẩm Vũ.
Cậu đón lấy, chăm chú nhìn.
Công tắc nói chuyện của Chử Qua lại được bật lên: "Cậu có biết đây là quả gì không?"
"Đây là quả hulun đấy."
"Chỉ mọc ở vùng này thôi, những nơi khác không trồng được đâu."
"Vỏ quả rất cứng, dùng lực mạnh thế nào cũng không tách ra được, nhưng chỉ cần gặp lửa thì lập tức nứt ra."
"Mùi vị ngọt đến phát ngấy, nhưng hàm lượng đường rất cao, có thể chống đói, giá trị dinh dưỡng cũng rất cao."
"Có thể bảo quản được ít nhất sáu tháng."
"Rất thích hợp cho sinh tồn bên ngoài."
Nói nhiều thật đấy.
King và Yan giải quyết xong kẻ địch, vừa quay trở lại đã nghe thấy cô chủ Chuge đang lải nhải một mình. Chẳng phải cô chủ chỉ nói nhiều như vậy với những người thân thiết thôi sao?
Chử Qua đưa quả thứ hai đã nướng xong cho Khương Cẩm Vũ, nói: "Đây này, hết nóng rồi, ăn được rồi đấy."
Khương Cẩm Vũ khẽ nếm một miếng rồi nói: "Cảm ơn."
"Có ngọt không?"
Ngọt đến phát ngấy.
"Cậu ăn nhiều một chút đi."
"Những kẻ bắt cóc không cho cậu ăn cơm, chắc là cậu đói lắm."
"Đợi lát nữa tôi lại đi hái thêm cho cậu mấy quả nữa."
"Cậu mang theo bên người ấy."
"À phải rồi, cậu không có bật lửa."
Cô nhìn sang King, hỏi: "King, anh có mang theo lựu đạn không?"
Cô lại quay sang nhìn Khương Cẩm Vũ: "Cậu có biết dùng lựu đạn lấy lửa không?"
King hết nói nổi. Cô chủ Chuge à, cô nói quá nhiều rồi đấy.
Khương Cẩm Vũ á khẩu. Lấy lửa từ lựu đạn là kỹ năng mà ai ở đây cũng biết sao?
Cô gái liến thoắng không ngừng. Ở phía xa, tiếng súng vẫn còn vang lên, gió thổi qua cánh rừng nhiệt đới làm cây cối rung lên xào xạc.
Dưới tán cây trong rừng sâu bóng người kéo dài trên mặt đất.
Hiếm khi thấy Thời Cẩn mặc áo sơ mi đen, màu áo càng làm tôn lên làn da trắng mịn của anh. Trên trán và cổ anh lấm tấm mồ hôi, từng giọt mồ hôi men theo tóc mái nhỏ xuống trước trán. Anh cúi đầu, ngón tay thon dài cầm súng, lắp đầy các ổ đạn, máu dính vào đầu ngón tay giống như viên ngọc trắng nhuốm màu máu, nhưng lại đẹp đến lạ thường. Đường nét góc nghiêng của khuôn mặt anh rất rõ ràng, ánh chiều tà từ phía sau chiếu đến khiến khuôn mặt anh như bị vây trong ánh lửa đỏ, toàn thân toát lên vẻ quyết đoán và độc ác, có phần tàn nhẫn, cũng có phần hoang dã.
Cách đó vài mét, bảy tám người đàn ông đứng thẳng tắp, trận địa phòng thủ được chuẩn bị sẵn sàng, nghe thấy tiếng bước chân lập tức giương súng ngắm bắn, trông thấy người đi đến mới buông súng xuống.
Là Tần Trung.
Anh ta tiến lên phía trước, nói: "Cậu Sáu." Cánh tay Tần Trung bị thương, đang được băng bó sơ sài bằng một mảnh vải, "Ít nhất có bốn người." Chắc chắn là gã chán sống Tần Minh Lập đó làm lộ tin tức ra ngoài, mới dẫn đến nhiều kẻ thù xã hội đen của Tần Hành như vậy.
Thời Cẩn dùng khăn lau sạch máu trên ngón tay, nói: "Phải giải quyết xong trước khi trời tối."
"Vâng."
Hoàng hôn sắp tắt, bên trong bụi cây sát mép nước có bốn người đang nằm sấp, hai người da đen cao lớn lực lưỡng, hai người da trắng mong manh gầy yếu, hai màu trắng và đen khác biệt rõ ràng.
Cô gái hạ thấp giọng hỏi: "Nhà cậu ở đâu thế?"
Nếu cậu không trả lời, rất có thể cô sẽ nói mãi không ngừng, Khương Cẩm Vũ bèn lên tiếng: "Giang Bắc."
Giang Bắc?
Chử Qua chưa từng nghe nói đến nơi này: "Cậu vẫn còn đi học à?"
Khương Cẩm Vũ rất kiệm lời, hỏi gì đáp nấy, không hơn một chữ: "Dạy học."
Chử Qua rất ngạc nhiên: "Cậu là thầy giáo ư?" Thì ra trẻ vị thành niên cũng có thể làm giáo viên à, thế giới bên ngoài thật kỳ diệu.
"Ừ."
Cô rất tò mò hỏi: "Vậy cậu dạy môn gì?"
Khương Cẩm Vũ đáp ngắn gọn với giọng bình thản: "IT của trường đại học"
Ồ, cô ngạc nhiên đến ngẩn người, mở to đôi mắt hạnh tròn xoe, hỏi: "Cậu là giảng viên đại học ư?"
"Ừ."
Cô khen ngợi cậu từ tận đáy lòng: "Cậu giỏi thật đấy!" Thế giới bên ngoài thật kỳ diệu!
Câu này, Khương Cẩm Vũ thật không biết phải đáp như thế nào.
Chử Qua tự mình đáp luôn, sau đó thì không ngừng lại được nữa: "Không giống tôi, học kém lắm."
Một lúc sau, cô nói tiếp: "Tất cả các môn học không dùng đến nắm đấm tôi đều không đạt."
Cô hơi phiền não: "Tôi còn khiến cho mười ba thầy giáo tức giận bỏ đi."
Khương Cẩm Vũ cạn lời.
Cậu đoán, thiên phú của cô ấy chắc đều được dùng vào việc trèo cây và lấy lửa từ lựu đạn cả rồi.
Giọng nói của Chử Qua nhỏ xíu, trong trẻo giòn giã: "Sau đó không còn cách nào khác, chỉ có thể để mẹ tôi tự dạy tôi vậy."
"Nhưng mà, ngoài tiếng Trung ra, tôi chẳng học được thứ gì khác nữa."
"Ba tôi giận tới nỗi muốn đánh chết tôi, nhưng mà ông ấy không thể."
Cô dương dương tự đắc cười nói: "Bởi vì tôi là con một mà."
"Mặc dù ba hay đánh tôi, nhưng chắc chắn ông ấy rất tự hào, vì sinh được đứa con gái giỏi giang như tôi."
"Dù sao thì với nhan sắc của ba tôi mà sinh được đứa con gái như tôi thế này quả thật không dễ dàng gì."
Cô nói chuyện suốt, đáng lẽ phải rất ồn, nhưng không hiểu vì sao cậu lại không thấy ồn chút nào. Giọng nói của cô rất hay, câu này nối tiếp câu kia giống như người đọc sách, một lúc lại nhăn mặt nhíu mày, một lúc lại vui mừng hớn hở, cứ như cô đào hát kịch.
Từ trước đến giờ Khương Cẩm Vũ chưa từng gặp được người nào có thể nói chuyện một mình nhiều như vậy. Cậu quay sang nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng tươi đẹp tràn đầy sức sống của cô. Cô ấy là người có tính cách hoàn toàn trái ngược với cậu, trên người cô hội tụ đủ tất cả những thứ mà cậu thiếu hụt.
Giống như trời nắng chói và trời âm u, vừa khéo trái ngược nhau.
Chử Qua nằm trên cỏ, gối đầu lên cánh tay mình, nói: "Vả lại tôi đứng thứ nhất trong cuộc thi vật lộn của thanh thiếu niên trong trấn đấy."
Cô bỗng chau mày: "Nhưng mà tôi không thích cái trấn nhỏ đó."
"Trước giờ tôi chưa từng rời khỏi trấn, không biết thế giới bên ngoài trông như thế nào nữa."
Người bên ngoài có phải đều trắng trẻo như cậu không, có giống như cậu mười bảy tuổi đã có thể làm giảng viên đại học không, có giống như cậu tuổi còn trẻ mà trong mắt tràn ngập một tầng sương dày đặc không, có ít lời giống cậu không, trong mắt chứa đựng những vì sao, nhưng lại như kẻ độc hành cô đơn không.
Cô ngoái đầu nhìn cậu thiếu niên nằm sấp bên cạch, đôi mắt tròn xoe mỉm cười, cong cong lên: "Cậu là người đến từ thế giới bên ngoài đầu tiên mà tôi gặp đấy."
Một lúc sau cô lại nói: "Còn là một nửa đồng hương nữa."