Editor: Nguyetmai
Hoắc Nhất Ninh thong thả nói: "Đó là Khương Cửu Sênh và Thời Cẩn của tám năm về trước."
Không gian chìm vào im lặng.
Hai người này giỏi gây chuyện nhỉ!
Triệu Đằng Phi hỏi ý kiến: "Đội trưởng, bây giờ phải làm sao ạ?" Theo lý mà nói, chứng cứ rành rành thế này có thể đi bắt người được rồi, nhưng mối quan hệ giữa Khương Cửu Sênh, Thời Cẩn và đội trưởng không hề đơn giản, chắc cũng nên hỏi ý kiến cá nhân của đội trưởng trước?
Không đợi Hoắc Nhất Ninh hạ lệnh, điện thoại của anh đột nhiên reo lên.
Hoắc Nhất Ninh nhận điện, nghe xong liền chau mày: "Đã nhận được rồi."
Không biết phía bên kia đầu dây đã nói những gì nhưng Hoắc Nhất Ninh càng nhíu mày chặt hơn: "Đội hình sự chúng tôi đang theo vụ án này."
"Vâng, chuyên án đang được điều tra."
Hoắc Nhất Ninh cúp máy, Triệu Đằng Phi lập tức hỏi: "Đội trưởng, là Viện Kiểm sát ư?"
"Ừ." Hoắc Nhất Ninh suy nghĩ một hồi, "Xem ra họ sợ đội chúng ta làm việc công tư không phân minh nên đã chuẩn bị phương án thứ hai rồi."
Bây giờ ngay cả Viện Kiểm sát cũng đã nhúng tay vào, mức độ được quan tâm của vụ án này không hề nhỏ. Cho dù anh và Thời Cẩn có muốn hoạt động bí mật cũng không được nữa rồi. Hiện tại có quá nhiều cặp mắt đang dõi theo anh.
Tưởng Khải liền hỏi: "Vậy chúng ta nên làm gì ạ?"
Hoắc Nhất Ninh nghĩ một hồi: "Tôi sẽ gửi video về bộ phận giám định để điều tra xem thật giả thế nào trước đã."
"Vâng ạ."
"Chính Nghĩa, cậu đi điều tra xem hiện giờ Khương Cửu Sênh đang ở đâu."
Thang Chính Nghĩa nói: "Không cần điều tra đâu ạ, Khương Cửu Sênh là bạn gái của Thời Cẩn, hôm nay là ngày vui của nhà họ Tần, cô ấy nhất định sẽ có mặt ở đó."
Hôn lễ của Tần Minh Lập và Ôn Thi Hảo được tổ chức trên một hòn đảo du lịch ở Giang Bắc. Ông Tần và cậu Sáu đều không có mặt, có thể thấy rằng nhà họ Tần không hài lòng lắm về chuyện hôn nhân với nhà họ Ôn. Ngược lại hai bà chủ nhà họ Tần đều có mặt tham dự cả.
Ôn Thi Hảo đã trang điểm xong nhưng giờ lành vẫn chưa tới nên cô ta vẫn chờ đợi trong phòng nghỉ. Trong phòng bày biện rất nhiều hoa hồng Champagne. Cô ta mặc váy cưới ngồi trên giường, vạt váy phủ khắp nơi, cô ta tay cầm hoa, đầu đội vương miện, vừa mỹ miều vừa xa hoa.
Chỉ là, trên gương mặt cô dâu không hề xuất hiện nụ cười.
"Đã gửi đồ đi chưa?" Ôn Thi Hảo hỏi.
Thư ký Đường Tấn chỉ đứng ngoài cửa, không bước lại gần: "Nửa tiếng trước đã gửi đi rồi, đồn cảnh sát một phần, Viện Kiểm sát một phần."
Ôn Thi Hảo nôn nóng: "Có động tĩnh gì chưa?"
"Người đang theo dõi bên ấy nói đồn cảnh sát đã hành động rồi, bốn mươi phút nữa có thể tới hội trường cử hành hôn lễ."
Ôn Thi Hảo hài lòng nhướng cao lông mày. Thời Cẩn không có mặt ở đây, cô muốn xem xem Khương Cửu Sênh còn cách nào để thoát được ý trời đây.
Cửa mở, Ôn Thư Hoa bước vào.
Đường Tấn gật đầu chào hỏi rồi đi ra ngoài trước.
Ôn Thư Hoa tiến tới ngồi cạnh Ôn Thi Hảo, khuyên chân thành: "Con gả tới nhà họ Tần thì hãy sống hạnh phúc với Tần Minh Lập, đừng có đối đầu với Thời Cẩn nữa."
Vừa nhắc đến Thời Cẩn, thần sắc của Ôn Thi Hảo liền thay đổi: "Mẹ, là Thời Cẩn đã hại con thành bộ dạng bây giờ mà mẹ bảo con phải nhịn sao? Con không thích Tần Minh Lập, con với hắn chỉ là mối quan hệ hợp tác, kế hoãn binh tạm thời thôi. Sống hạnh phúc ư? Mẹ đang trêu con đấy à?"
Ôn Thư Hoa nhìn thái độ kiên quyết của cô ta, càng cảm thấy lo lắng, càng nói nhiều: "Tóm lại con đừng có mãi u mê không chịu tỉnh ngộ như thế, đến lúc hối hận không kịp đâu."
Ôn Thi Hảo nghe không lọt tai được câu nào: "Con đã đi đến kết cục này rồi, còn điều gì phải sợ nữa."
Kể có có đưa video của cô ta và Tần Minh Lập ra ánh sáng thì đã sao chứ. Họ đã là vợ chồng hợp pháp rồi, chỉ cần có thể đẩy Khương Cửu Sênh vào tù thì cũng đáng thôi.
Thấy cô ta vẫn cố chấp không chịu hiểu ra, hoàn toàn không có ý định dừng lại, Ôn Thư Hoa cũng cuống lên: "Vụ án mạng ở nhà kính trồng hoa thì sao? Con cho rằng không ai biết chân tướng sự việc như thế nào thật sao?"
"Chân tướng á?" Ôn Thi Hảo sững sờ: "Mẹ, lời mẹ nói có ý gì vậy? Còn có thể có chuyện gì được chứ?"
Ôn Thư Hoa im lặng, suy nghĩ hồi lâu, nén giọng thấp xuống nói: "Nguyên nhân gây ra cái chết của ba dượng con vốn không phải nhát dao đâm vào bụng đó."
Ôn Thi Hảo ngây người, đôi mắt sững sờ một lúc lâu sau mới lắp bắp hỏi: "Vậy... vậy thì là cái gì?"
Ôn Thư Hoa ngập ngừng một lúc mới trả lời: "Là chảy máu trong hộp sọ."
Trong hộp sọ ư…
Ôn Thi Hảo gần như phủ nhận ngay lập tức: "Chảy máu trong hộp sọ cái gì chứ, rõ ràng là ông ta bị Khương Cửu Sênh g**t ch*t mà." Sao lại là chảy máu trong hộp sọ được, làm sao có thể như vậy chứ. Cô ta chỉ đẩy có một cái thôi mà, không phải như vậy, là do Khương Cửu Sênh, chính là do cô ta.
Cô ta khó mà tin được điều đó.
Nhưng lời nói tiếp theo của Ôn Thi Hoa đã phá vỡ hoàn toàn cái mộng tưởng còn chút may mắn mà cô ta đang ôm ấp: "Nguyên nhân thật sự của cái chết là chảy máu trong hộp sọ. Mẹ đã thay đổi bản báo cáo khám nghiệm tử thi cho con nhưng không nói với con là vì muốn con quên chuyện này đi."
Cô ta ngớ người ra một lúc, đôi mắt sợ hãi rồi trở nên giận dữ, cuối cùng lại bật cười: "Quên ư? Sao con có thể quên được chứ." Cô ta ngẩng đầu nhìn Ôn Thư Hoa, ánh lửa bập bùng trong đôi mắt, "Mẹ, mẹ còn chưa biết nhỉ, ba ruột của con, người chồng trước của mẹ không phải chết vì bệnh tật đâu mà bị Khương Dân Xương hại chết đấy. Mối thù giết cha, mẹ bảo con phải quên đi như thế nào đây?"
Ôn Thư Hoa sững người trố mắt không nói lên lời.
"Lão già Khương Dân Xương đó có chết cũng không hết tội." Hơn nữa, có ai biết là do cô ta đẩy đâu. Khương Cửu Sênh không biết, Thời Cẩn cũng không biết, bên phía cảnh sát càng không thể biết được, vậy thì có gì đáng sợ đâu. Ôn Thi Hảo cố gắng bình tĩnh lại, nói: "Việc này mẹ không cần động tay đến làm gì, món nợ của Khương Cửu Sênh con nhất định phải tính đến nơi đến chốn." Mũi tên đã trên dây cung rồi, không thể không bắn đi được nữa.
Hiện giờ trong đầu Ôn Thư Hoa là một mớ lộn xộn, nhất thời không suy nghĩ được thông suốt: "Sao mẹ lại không quan tâm được chứ? Con mau dừng tay lại đi, hài cốt của Khương Dân Xương bị lấy mất, cuối cùng lại do phía cảnh sát trả lại, con tưởng rằng đó chỉ là trùng hợp thôi sao?"
Ôn Thi Hảo không hề quan tâm: "Thế thì đã sao chứ? Bên cảnh sát có chứng cứ ư?" Nhưng cô ta thì có video làm chứng, Khương Cửu Sênh đừng hòng nghĩ tới việc rửa sạch được sự hiềm nghi.
Ôn Thư Hoa nhất thời nóng lòng, buột miệng nói ra: "Em trai con…"
Chưa nói dứt câu, các phù dâu đã đẩy cửa bước vào. Họ là bốn cô gái trẻ trung, đều là các thiên kim tiểu thư nhà quyền thế có quan hệ tốt với nhà họ Ôn. Các phù dâu chào hỏi người lớn rồi ngồi xuống bên cạnh Ôn Thi Hảo cùng nhau chụp hình.
Lễ phục của phù dâu cũng là váy trắng, bốn cô gái tươi cười tuyệt đẹp, chị một câu em một câu ra sức khen ngợi nhau.
"Thi Hảo, chúc mừng chị nhé."
"Chúc mừng chúc mừng, váy cưới đẹp quá, nhưng cô dâu còn đẹp hơn nữa cơ."
"Chú rể thật là có phúc quá đi."
Ôn Thi Hảo mỉm cười: "Chị cảm ơn."
Nói đến chú rể, các phù dâu của Ôn Thi Hảo mới phát hiện đến tận hôm nay vẫn chưa biết mặt chú rể, liền hỏi cô ta: "Chú rể đâu rồi? Sao vẫn chưa thấy mặt chú rể thế ạ?"
Nụ cười trên môi Ôn Thi Hảo liền tắt lịm: "Chắc đang tiếp khách ấy mà."
"Không chân thành tí nào, sao lại để cô dâu xinh đẹp của chúng ta đợi một mình ở đây chứ."
Ôn Thi Hảo không đáp lời, chỉ cười mà không nói gì.
Ôn Thư Hoa ở bên cạnh tâm trạng nặng nề, mí mắt giật liên tục. Bà ta bước ra khỏi phòng nghỉ gọi điện thoại: "Tìm thấy Cẩm Vũ chưa?"
Bên kia đầu dây trả lời: "Vẫn chưa ạ."
Ôn Thư Hoa giận dữ, nén giọng quát mắng: "Đồ vô dụng, một đứa trẻ con cũng không giữ được, tao còn thuê chúng mày làm cái gì chứ!"
Hài cốt của Khương Dân Xương tự nhiên mất tích lâu như thế, hiện giờ Cẩm Vũ cũng mất tích luôn, bà ta có dự cảm không lành, luôn cảm thấy sắp xảy ra chuyện gì đó. Vậy mà trong lúc này, Thi Hảo lại phải chịu sự nhục nhã, oán hận đến mức tự loạn hết cả lên, một lòng chỉ muốn báo thù, hoàn toàn không để ý những chuyện khác, hành sự vô cùng nóng nảy.
Giọng điệu của người đàn ông trong điện thoại rất thành khẩn: "Xin lỗi bà, chúng tôi sẽ nhanh chóng tìm được cậu chủ."
Ôn Thư Hoa tắt luôn điện thoại, không thể trông chờ gì vào lũ vô dụng này được. Bà ta lại gọi một cuộc điện thoại khác, giọng điệu rất gấp gáp: "Bác sĩ Kiều, là tôi đây."
"Chào bà."
Ôn Thư Hoa bước về phía phòng kho tạm thời cất những đồ lặt vặt phục vụ cho hôn lễ, nhỏ giọng hỏi: "Tôi muốn biết tình trạng hiện tại của Cẩm Vũ có được xem là bị tâm thần không? Nếu nó ra tòa làm chứng thì bằng chứng có được tòa án chấp nhận hay không?"
Cho dù có điều tra ra nguyên nhân cái chết của Khương Dân Xương là chảy máu trong hộp sọ thì người khác cũng chỉ cho rằng nguyên nhân tử vong là nhát dao chí mạng của Khương Cửu Sênh. Chỉ cần không có nhân chứng tận mắt nhìn thấy, Thi Hảo cũng sẽ không bị hiềm nghi. Mấu chốt của vụ án này vẫn là Cẩm Vũ.
"Cái này," Bác sĩ Kiều do dự, "Tôi cũng không dám chắc."
Ôn Thư Hoa lập tức mất bình tĩnh: "Ý anh là gì?"