Editor: Nguyetmai
Người con chó mềm nhũn rồi ngã xuống.
Gã đàn ông tiến lên kéo sợi dây buộc nó. Nó muốn đứng dậy, nhưng hắn lại giơ chân đạp nó ngã thẳng xuống đất: "Dám chạy này!" Gã giơ chày cán bột đập vào lưng nó: "Ông sẽ làm thịt mày ngay bây giờ!"
"Ẳng!"
Con Husky kêu lên một tiếng, dùng sức nhảy về phía trước, xô đổ một dãy bình rượu không ở đằng trước. Một cái khuôn nhựa đựng bình rượu vừa vặn rơi xuống bên chân Đàm Mặc Bảo.
Gã đàn ông lập tức giữ chặt lấy nó rồi đạp một phát, xong mới cười áy náy với Đàm Mặc Bảo: "Xin lỗi nhé, có đụng vào cô không?"
Đàm Mặc Bảo lắc đầu: "Không đụng, không đụng." Cô thuận miệng hỏi: "Ông chủ, đây là chó nhà ông hả?"
Gã đàn ông cười nói: "Đúng rồi, nó không nghe lời, mấy ngày trước mới cắn người ta nên bị tôi dạy dỗ một trận, nó còn không phục, vẫn muốn chạy ra ngoài đường."
Đàm Mặc Bảo nhìn con chó, lông trên người nó đã bẩn tới mức bết lại, còn dính vết máu. Nó nằm yên ở đó hít vào nhiều mà thở ra thì không bao nhiêu, ánh mắt có chút rã rời.
Cô ra vẻ lơ đễnh hỏi: "Tôi thấy nó không đứng lên được kìa, có phải là bị bệnh gì không?"
Gã đàn ông trả lời: "Không ăn uống gì nên đói đó mà." Sau đó hắn vừa kéo con chó vào nhà bếp vừa mắng: "Còn không đi ăn cơm với tao!"
Chân con ngáo run lên khi bị kéo đi, nó quay đầu lại kêu với Đàm Mặc Bảo: "Áu áu!"
Gã đàn ông tiện tay muốn dùng chày cán bột đánh nó, thấy đằng sau còn có người đang nhìn nên cố nhịn, kéo con chó đi nhanh vào nhà bếp.
Con Husky uể oải kêu: "Ẳng…"
Lúc này, Đàm Mặc Bảo lấy di động ra chụp một tấm ảnh.
Gã đàn ông nghe thấy tiếng động thì lập tức quay đầu lại, nhìn Đàm Mặc Bảo bằng ánh mắt cảnh giác: "Cô chụp cái gì đấy?"
Đàm Mặc Bảo vội giải thích: "À, tôi thấy con chó này đáng yêu ấy mà."
Gã đàn ông không nói gì nữa, kéo cổ con chó vào nhà bếp.
"Con chó đó e là bị bỏ thuốc rồi." Tần Tiêu Tiêu nói.
Không phải e là, mà là chắc chắn!
Đàm Mặc Bảo lập tức gửi tin nhắn WeChat cho Tạ Đãng: "Đây có phải là Bánh Trôi nhà anh không?"
Cô đã từng thấy Khương Cửu Sênh đăng tin tìm chó lạc. Ngoại hình của con Husky nhà Tạ Đãng chính là như thế, đuôi đen tuyền, chỉ có chóp đuôi là có một nhúm lông trắng thôi.
Ngay sau đó, Tạ Đãng trả lời.
"Đúng."
"Share tọa độ cho tôi đi!"
Đàm Mặc Bảo gửi yêu cầu share tọa độ sang, lại gửi thêm một tin nhắn cho Tạ Đãng: "Mau lên, hình như chủ tiệm đang muốn giết con chó đó."
Chắc là muốn làm thịt nó đây. Món ăn tủ của cửa hàng này chính là lẩu thịt chó khô.
Cô cất điện thoại đi, nói với Tần Tiêu Tiêu: "Đó là chó của bạn tôi." Sau đó cô bế Chấm Tròn lên, giao cho cô ấy: "Có thể trông mèo giúp tôi một lát được không?"
Tần Tiêu Tiêu ngơ ngác nhận lấy.
Sau đó Đàm Mặc Bảo đi vào nhà bếp. Vừa đến cửa thì một nhân viên nam ở đằng sau hỏi cô: "Cô đang tìm gì đấy?"
Đàm Mặc Bảo phản ứng rất nhanh, nét mặt tự nhiên đáp: "À, tôi tìm toilet ấy mà."
Nhân viên nam chỉ đường cho cô: "Đây là nhà bếp, toilet ở bên kia."
Cô bèn vờ đi sang bên kia mấy bước, sau đó dừng lại, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó: "Á, mèo của tôi đâu? Mèo của tôi đâu rồi?" Cô sốt ruột hỏi nhân viên nam: "Anh có thấy mèo của tôi đâu không?"
Đối phương đáp: "Không thấy."
Đàm Mặc Bảo giả vờ suy nghĩ: "Có phải mèo của tôi đã chạy vào nhà bếp rồi không? Chắc chắn là nó chạy vào nhà bếp ăn vụng rồi!" Sau đó, cô lập tức lách qua nhân viên nam, đi vào nhà bếp: "Chấm Tròn!"
"Chấm Tròn."
"Chấm Tròn."
Nhân viên nam đi theo sau cô: "Ê ê, không thể đi vào đó!"
Đàm Mặc Bảo làm bộ như không nghe thấy, chuyên tâm "tìm mèo": "Chấm Tròn, mày đâu rồi?"
"Mau ra đây!"
"Chấm Tròn."
Cô vừa vào nhà bếp thì người đầu bếp cùng với người phụ nữ thái rau lập tức nhìn về phía cô. Trên cổ người phụ nữ thái rau đeo một sợi dây xích vàng rất to, thân thể đẫy đà, có thể thấy được bà ta chính là bà chủ quán.
Đàm Mặc Bảo nhanh chóng nhìn lướt qua một vòng, phát hiện đằng sau nhà bếp có một cánh cửa, vì cửa không đóng kín nên cô có thể thấy một cái chân của Bánh Trôi, nó nằm yên đó không rên lấy một tiếng. Không thấy ông chủ kia đâu cả, chắc đang ở đằng sau cánh cửa đó xử lý Bánh Trôi.
Bà chủ bỏ dao phay xuống: "Cô ơi, nhà bếp của chúng tôi cấm người khác vào."
"Tại sao lại cấm? Tôi ăn cơm ở quán các người, thế mà ngay cả nhà bếp cũng không cho tôi vào, sao tôi biết là có sạch sẽ hay không chứ?" Đàm Mặc Bảo ăn nói hùng hồn đầy lý lẽ: "Hơn nữa tôi vào đây là để tìm mèo của tôi."
Bà chủ quán không vui, lại không thể đuổi người ra ngoài được nên sắc mặt rất khó coi: "Thế thì cô đừng đi lung tung. Đằng sau nhà bếp là nơi riêng tư."
Đàm Mặc Bảo tiếp tục tìm mèo như thật.
"Chấm Tròn."
"Chấm Tròn."
Cô kêu hai tiếng, nhìn Đông xem Tây, sau đó đi vòng vào bên trong, "vô tình" đẩy cánh cửa đằng sau nhà bếp ra.
Bà chủ quán kéo cô lại: "Cô làm gì đấy?"
Đàm Mặc Bảo nhìn ra đằng sau cửa, gã đàn ông đang cầm chày cán bột đánh lên người Bánh Trôi.
Lũ mặt người dạ thú này!
Cô nổi giận, hất tay bà chủ ra: "Tôi còn muốn hỏi các người kìa, đang làm gì? Tại sao lại đánh nó?"
Đối phương đáp một cách hợp tình hợp lý: "Chó nhà chúng tôi, chúng tôi muốn đánh thì đánh, liên quan gì tới cô?"
Tạ Đãng còn chưa đến, đôi cẩu nam nữ ở cái nơi cướp của giết người này vừa trông đã biết không phải là kẻ nói đạo lý rồi. Việc cấp bách bây giờ là phải kéo dài thời gian.
Đàm Mặc Bảo tranh luận với bà chủ: "Ngược đãi động vật là phạm pháp, bà còn nói là không liên quan tới tôi à?"
Bà chủ cười nhạo: "Phạm pháp á? Hù dọa ai đấy? Hơn nữa, ai bảo bọn tôi đang ngược đãi động vậy hả? Đây là giết chó!" Bà ta vô cùng ngang ngược: "Chó nhà nuôi có thể giết, cảnh sát cũng không quản được nhé!"
Xem ra đây không phải là lần đầu tiên chúng làm chuyện này.
Người dễ tính như Đàm Mặc Bảo cũng phải nổi giận vì thái độ vô liêm sỉ của bà ta: "Thế để tôi hỏi thử xem cảnh sát có quản hay không!"
Cô trực tiếp lấy di động ra muốn gọi cảnh sát. Bà chủ lại cướp lấy di động của cô rồi ném xuống đất khiến màn hình vỡ nát: "Cút! Không cút thì bà sẽ không khách khí với mày đâu đấy!"
Đ*ch!
Con mụ thối tha này!
Đàm Mặc Bảo nhặt chiếc di động đã vỡ màn hình trên mặt đất lên, lắc lư trước mặt bà ta: "Di động của tôi mới mua tháng trước, tám nghìn, bà đền đi rồi tôi cút."
Bà chủ kia già mồm át lẽ phải: "Chính mày trượt tay làm rớt, có liên quan gì tới tao đâu? Ai thấy tao ném di động của mày hả?"
Đ*ch mợ!
Cô chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ hơn thế. Cô đang định nổi quạu lên thì bà chủ đeo dây xích to đẩy cô một phát: "Ra ngoài, ra ngoài đi, không thì một cái di động vẫn chưa đủ đâu!"
Đúng lúc này, con chó kêu lên: "Ẳng…"
Ngoài cửa, gã đàn ông đã ném chày cán bột, thay bằng một cây gậy to, vung gậy lên đập vào người Bánh Trôi.
Mẹ! Dám đối xử với công chúa Bánh Trôi kiểu đó!
Đàm Mặc Bảo không thể nhịn được nữa: "Tao #@% mẹ mày!" Tiện tay đụng trúng cái gáo nước, cô trực tiếp phang lên đầu bà chủ kia.
Bang!
Gáo bể!
Đàm Mặc Bảo thừa dịp bà chủ choáng váng đẩy bà ta ra, giơ chân đạp cửa, trừng gã đàn ông kia: "Ông dám đánh công chúa Bánh Trôi nhà tôi thử xem!"
Đe dọa xong, cô không nói hai lời, cầm cây chổi lên muốn lao vào đánh nhau, nhưng lại bị một bàn tay to túm áo lại.
Bà chủ kia kéo cô lại, thẹn quá thành giận kêu lên: "Còn không mau lại đây, dạy cho con nhỏ này một bài học cho tao!"
Gã đầu bếp cùng với một nhân viên nam khác đều sửng sốt, sau đó lại giúp một tay.
Một đánh ba hả? Đàm Mặc Bảo xắn tay áo lên: "Đánh nhau chứ gì? Bà đây sợ bố con thằng nào đâu!"
Cô chộp lấy cây chổi, tới luôn đi.
Nhưng rốt cuộc… Mãnh hổ nan địch quần hùng, lại còn khó đề phòng. Ngay tại lúc cô đang vung chổi đánh hăng hái thì gã đàn ông ở bên ngoài kia dùng cây gậy đánh Bánh Trôi đập vào gáy cô.
Đàm Mặc Bảo loạng choạng một cái, với tay sờ gáy của mình, sau đó thấy bàn tay đầy máu: "Đậu! Máu RH của bà mày quý giá lắm đó!"
Tiêu rồi, cô bỗng nhiên chóng mặt quá, chân hơi mềm rồi.
Khuôn mặt bà chủ bị chổi đánh tới mức bầm giập, sưng vù như cái bánh mì. Bà ta tức giận trừng Đàm Mặc Bảo: "Có còn già mồm nữa không?" Bà ta đi đến trước mặt chồng mình, giơ chân đạp vào móng vuốt của Bánh Trôi: "Mày thương con súc vật này chứ gì?"
Bà ta nhận lấy cây gậy từ tay chồng, vung lên đánh vào người Bánh Trôi.
"Ẳng!"
Mẹ!