Editor: Nguyetmai
Thời Cẩn cài dây an toàn cho cô: "Tư liệu của mẹ em đấy."
Khương Cửu Sênh thoáng kinh ngạc: "Anh tra ra rồi à?"
Đúng, nhưng cũng không đúng.
Thời Cẩn không khởi động xe mà nói với cô: "Mẹ em học ở trường Đại học Giang Tô, bởi vì thành tích nổi trội xuất sắc, hơn nữa là trẻ mồ côi nên được chọn làm sinh viên được tài trợ." Thời Cẩn tạm dừng một lát: "Anh nghi ngờ người đàn ông tài trợ cho mẹ em chính là ba ruột của em."
Vẻ mặt Khương Cửu Sênh thay đổi, ánh mắt sáng ngời: "Thế có tra ra thân phận của ông ấy không?"
Thời Cẩn lắc đầu: "Không. Tư liệu về người tài trợ đã bị xóa bỏ hết rồi, không tra được gì cả." Thấy vẻ mặt hụt hẫng của cô, Thời Cẩn còn nói thêm: "Nhưng chuyện khi đó rất ồn ào, mẹ của người tài trợ kia đã từng tới trường đại học, khi ấy còn xảy ra tranh chấp với mẹ em, có người chứng kiến cả quá trình đó."
Khương Cửu Sênh xem tư liệu trong tay, mày nhíu chặt. Tính cách mẹ cô vừa ôn hòa lại vừa nhu nhược, nhưng rất lương thiện, thậm chí vì thân phận là trẻ mồ côi nên vừa tự ti vừa nhạy cảm, sao có thể ứng phó với mẹ của người tài trợ kia được.
"Đại khái là chia uyên rẽ thúy, hơn nữa có thể xác định rằng người đàn ông đã tài trợ cho mẹ em làm chính trị." Thời Cẩn nói: "Bởi vì sẽ ảnh hưởng tới con đường làm quan nên tư liệu tài trợ đều bị xóa hết."
Nếu bà mẹ hung hãn kia dùng con đường làm quan để áp chế thì với tính cách của mẹ cô, chắc chắn sẽ đồng ý yêu cầu của bà ta. Bà ấy càng thích người tài trợ kia thì sẽ biến mất càng triệt để.
Khương Cửu Sênh cho Thời Cẩn xem ảnh chụp trên điện thoại: "Có khi nào là người đàn ông này không?" Là bức ảnh mà cô chụp được trên bức tường của quán bar nhạc nhẹ, trong bức ảnh, mẹ cô cười dịu dàng e lệ, người bên cạnh chắc chắn là người thương của bà.
Hơn nữa người đàn ông trong ảnh đeo đồng hồ quý, thân phận không giàu cũng sang, làm chính trị thì cũng có thể giải thích được.
Thời Cẩn gật đầu: "Rất có khả năng."
Mùng một tháng Chín, khóa dạy thử kết thúc, Khương Cẩm Vũ chính thức gia nhập vào ngành tin học của Đại học Tây Giao.
Mùng bảy tháng Chín, đoàn làm phim "Kế Hoạch Số Ba" đóng máy. Đạo diễn tổ chức tiệc đóng máy ở khách sạn Tần thị, tất cả diễn viên đều đến tham dự, chỉ riêng nam chính Tô Vấn là vắng mặt. Nghe nói Tô Vấn ra nước ngoài xem cuộc thi bơi lội.
Mười lăm tháng Chín, cửa hàng ngược đãi Bánh Trôi bị đóng cửa, vợ chồng chủ tiệm giết động vật trái phép, bị tạm giam, đồng thời phạt tiền.
Mười tám tháng Chín, vụ án mạng ở nhà kính trồng hoa của nhà họ Ôn mở phiên tòa xét xử. Cả hai bị cáo đều xin được xét xử riêng. Tòa án phê chuẩn, không xét xử công khai.
Quan tòa ngồi trên ghế cao, bên cạnh là bồi thẩm đoàn.
Kiểm sát trưởng của bên công tố xin quan tòa cho phép nhân chứng được lên tòa làm chứng. Quan tòa đồng ý, thư ký tòa án gọi: "Mời nhân chứng Khương Cẩm Vũ."
Thiếu niên ngồi vào ghế nhân chứng. Bên trái cậu là người bị tình nghi số một Ôn Thi Hảo, bên phải là Khương Cửu Sênh. Cậu nhìn Khương Cửu Sênh. Cô gật đầu với cậu, cậu bèn thu hồi ánh mắt, ngồi ngay ngắn lại.
Kiểm sát trưởng của bên công tố là người đứng đầu Viện Kiểm sát, Kiểm sát trưởng Lâm, hơn năm mươi tuổi, khí chất chính trực.
Kiểm sát trưởng Lâm đứng dậy đi đến trước mặt Khương Cẩm Vũ, đặt câu hỏi: "Nhân chứng, xin hỏi cậu và bị cáo Ôn Thi Hảo có quan hệ gì?"
Khương Cẩm Vũ nhìn thoáng qua Ôn Thi Hảo ngồi trên ghế bị cáo. Cô còn mặc đồ tù nhân, vẻ mặt tiều tụy, không còn nét mạnh mẽ huênh hoang như xưa nữa. Mi mắt cô rũ xuống, tóc mai rời rạc, vẻ yếu đuối vô hại.
Khương Cẩm Vũ quay đầu, đáp với vẻ bình tĩnh: "Chị em."
Giọng nói của Kiểm sát trưởng Lâm ôn hòa và từ tốn: "Có thể kể lại những gì mà cậu đã thấy khi đứng bên ngoài nhà kính trồng hoa của nhà họ Ôn năm đó không?"
Khương Cẩm Vũ quay đầu lại.
Ôn Thư Hoa ngồi đằng sau đang nhìn cậu, ánh mắt ngấn lệ.
Cậu quay đầu đi, nói: "Khi tôi đến đó, người phụ nữ kia đã không còn sống nữa. Bị cáo Ôn Thi Hảo đang cầm máy ảnh chụp hình, người đàn ông trong nhà kính trồng hoa bỗng tỉnh lại, túm lấy chân chị ta bảo chị ta gọi 120. Bị cáo nói…" Khương Cẩm Vũ dừng lại một lát rồi nói mà không hề do dự: "Tội phạm giết người như ông thì thà chết đi cho rồi!"
Kiểm sát trưởng Lâm hỏi thêm: "Sau đó thì sao?"
"Bị cáo dùng sức đẩy người chết ra, gáy của ông ấy bị đụng vào chậu sành trên giàn hoa."
"Tôi đã hỏi xong rồi." Kiểm sát trưởng Lâm quay về phía tòa án, bắt đầu tổng kết lại lời kể: "Thưa quan tòa và các vị bồi thẩm đoàn, dựa theo lời làm chứng của nhân chứng Khương Cẩm Vũ, khi đó người chết Khương Dân Xương vẫn còn tỉnh táo, đồng thời còn cầu cứu bị cáo Ôn Thi Hảo. Từ ảnh chụp hiện trường khi đó cũng có thể phán đoán ra rằng khi đó lượng máu mất đi của người chết vẫn chưa tới mức dẫn đến tử vong. Báo cáo xét nghiệm tử thi cũng chứng thực rằng nguyên nhân tử vong thật sự của người chết Khương Dân Xương là vì gãy xương do xương sọ lõm vào dẫn tới việc xuất huyết não. Từ điểm này chúng ta có thể chứng thực rằng lời chứng của nhân chứng hoàn toàn là sự thật."
Kiểm sát trưởng Lâm phát biểu xong, quan tòa và bồi thẩm đoàn đều gật đầu.
Quan tòa hỏi: "Luật sư của bị cáo có còn vấn đề gì muốn hỏi không?"
"Có." Khổng Tào Hoa ngồi bên cạnh Ôn Thi Hảo đứng dậy, đi đến trước mặt Khương Cẩm Vũ: "Nhân chứng Khương Cẩm Vũ, xin hỏi cậu và bị cáo Ôn Thi Hảo quan hệ thế nào?" Khương Cẩm Vũ im lặng.
Khổng Tào Hoa lập tức nói: "Xin cậu hãy trả lời chi tiết."
Cậu đáp: "Không tốt."
Khổng Tào Hoa lại hỏi: "Nhân chứng, xin hỏi năm đó cậu bao nhiêu tuổi?"
Khương Cẩm Vũ đáp đơn giản: "Tám tuổi."
Khổng Tào Hoa cầm một cây bút trong tay, thong thả hỏi: "Còn một câu hỏi cuối cùng, tám năm qua có phải nhân chứng đã mắc chứng tự kỷ không?"
Luật sư của bị cáo muốn phủ định lời chứng của Khương Cẩm Vũ thì phải bắt đầu từ quan hệ với bị cáo, cùng với tiền sử bệnh.
Khương Cẩm Vũ chần chờ một lát rồi đáp: "Đúng."
Khổng Tào Hoa hỏi xong, quay mặt về phía quan tòa, nói bằng giọng tràn đầy khí phách: "Thưa quan tòa và các vị bồi thẩm đoàn, vào năm xảy ra án mạng, nhân chứng chỉ mới là một đứa bé tám tuổi mà thôi. Bất kể là sức phán đoán hay trí nhớ đều chưa hoàn thiện. Mặt khác, nhân chứng có mối quan hệ rất tệ với đương sự của tôi, chúng ta không thể kiểm chứng được rằng lời làm chứng của cậu ta có chứa tình cảm cá nhân hay không. Điểm quan trọng nhất là trong tám chín năm qua, nhân chứng vẫn mắc chứng tự kỷ. Mà lời làm chứng của người bệnh khuyết tật về mặt tinh thần thì có thể coi là không có hiệu lực. Mong quan tòa và các vị bồi thẩm đoàn hãy suy xét về sự khuyết tật tinh thần và tính đáng tin cậy trong lời chứng của nhân chứng."
Sắc mặt của quan tòa và bồi thẩm đoàn hơi thay đổi.
Kiểm sát trưởng Lâm bên công tố lập tức đứng dậy, lại đi đến trước mặt Khương Cẩm Vũ: "Nhân chứng, cậu có còn nhớ rõ tình huống trong nhà kính trồng hoa năm đó không?"
Khương Cẩm Vũ đáp: "Nhớ rõ."
Kiểm sát trưởng Lâm hỏi: "Cậu có thể miêu tả một chút về nhà kính trồng hoa đó không?"
Khương Cẩm Vũ nói ngay mà không cần nghĩ ngợi, giọng nói của thiếu niên trong trẻo, âm lượng không lớn nhưng rõ ràng: "Trên giá thủy tinh của nhà kính trồng hoa đều là cây trầu bà, ở cửa là hoa lan, hai bên bày hai hàng tường vi Trung Quốc, đằng sau tường vi Trung Quốc là hai cây bách nhỏ, đối diện cửa vào đặt một giàn trồng hoa bốn tầng, tầng trên cùng là hoa giấy đỏ, tiếp theo là Matthiola, tầng thứ hai là hải đường tứ quý. Ba tầng trên của giàn trồng hoa đều dùng chậu sứ, chỉ có tầng dưới cùng là dùng chậu sành, bên trong trồng hoa râm bụt."
Kiểm sát trưởng Lâm hỏi: "Cậu biết hết những loại hoa đó à?"
Khương Cẩm Vũ dừng lại một lát: "Mẹ tôi thích hoa nên tôi biết rất nhiều loại hoa."