Editor: Nguyetmai
Phòng tư vấn Hồng Kiều.
Đường Nghiên cầm tập hồ sơ bệnh án đi sang phòng làm việc bên cạnh tìm Thường Minh.
Cô Lâm trợ lý lịch sự chào: "Bác sĩ Đường."
Anh ta hỏi: "Đàn anh của tôi có trong đó không?"
Cô Lâm trả lời: "Có ạ."
Đường Nghiên gõ cửa, người trong phòng không trả lời, anh ta liền đẩy cửa vào luôn. Phòng tư vấn được xây dựng theo kiến trúc phức hợp, bên trong có phòng nghỉ ngơi riêng tư. Không thấy Thường Minh trong phòng nhưng lại nghe có tiếng nước chảy. Đường Nghiên ngồi xuống ghế sofa chờ, nhìn cặp kính đặt trên bàn làm việc thấy mắt kính phẳng rất mỏng, gần như không có độ cong. Anh ta thấy tò mò, liền cầm lên xem.
À, kính không độ.
Không bị cận thì đeo kính làm gì chứ, giả dạng trí thức à?
Cánh cửa phòng nghỉ mở ra.
Đường Nghiên ngẩng đầu, đang định hỏi về cái kính: "Đàn anh, anh..." Anh ta còn chưa dứt lời đã ngẩn người, "Mắt anh!"
Anh ta đã quen Thường Minh bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ nhìn thấy anh ta không đeo kính, cho nên không biết màu mắt của anh ta hoá ra không phải màu đen mà là màu xanh lục.
Màu xanh lục nhạt như một phiến ngọc trong suốt, đẹp một cách yêu dị, mang tính công kích, khiến người ta mất hồn lạc phách.
Thường Minh bình tĩnh bước tới, đeo kính lên. Phía sau mắt kính, đôi mắt anh ta trở lại màu đen thường ngày.
Đường Nghiên chợt hiểu ra cặp kính đó không phải cặp kính không độ bình thường mà là kính pha lê đặc biệt được chế tạo để thay đổi tỷ lệ phản xạ ánh sáng, từ đó chiếu ra những màu sắc khác nhau.
Anh ta giải thích bằng một giọng rất bình tĩnh: "Mẹ tôi là con lai, màu mắt của tôi giống mẹ."
Đường Nghiên rất tò mò, hơn nữa còn cảm thấy vô cùng mới mẻ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của anh ta một lúc lâu. Đúng là anh ta đeo kính vào thì không thấy một tí màu xanh nào nữa: "Anh đeo kính không độ là để che giấu màu mắt thật à?"
Thường Minh ngồi xuống: "Ừ."
"Anh giấu làm gì, đẹp mà." Đường Nghiên đã gần ba mươi tuổi, nhưng khuôn mặt trẻ con cộng với vẻ hào hứng lúc này khiến anh ta trông giống một cậu thư sinh hơn.
Thần kỳ thật đấy, đeo kính vào, vừa nho nhã trí thức, mũ mão chỉnh tề, tháo kính ra lại trở nên vô cùng yêu dị, còn có vẻ tàn bạo nữa.
Đường Nghiên cảm thấy bao nhiêu năm nay đúng là mình chẳng biết gì về Thường Minh cả, không hề biết khuôn mặt của anh ta lại ẩn giấu tiềm chất không nho nhã tử tế như thế.
"Quan tâm nhiều thế làm gì." Thường Minh không nói nhiều, ngồi vắt chéo hai chân, một chân nhịp nhịp: "Tìm tôi có việc gì không?"
Lúc này Đường Nghiên mới vào chủ đề chính: "Tôi có một bệnh nhân bị tâm thần phân liệt, đồng thời có trở ngại tâm lý tình cảm dạng nhẹ, muốn nghe ý kiến của anh."
Thường Minh xem đồng hồ: "Tôi sắp có bệnh nhân, sau sáu giờ mới có thời gian."
"Ok, vậy tôi đặt chỗ lúc sáu giờ."
Đường Nghiên vui vẻ đồng ý, trở lại phòng làm việc của mình. Chưa đến mười lăm phút sau, bệnh nhân của Thường Minh đã đến.
Là Khương Cửu Sênh.
Cô gõ cửa bước vào: "Bác sĩ Thường."
Thường Minh ngẩng đầu lên, đặt tập bệnh án trong tay sang một bên: "Mời ngồi." Ánh mắt của anh ta rất sâu, tỉ mỉ đánh giá cô một lượt, "Trạng thái của cô rất tốt."
Khương Cửu Sênh ngồi xuống: "Đúng, chất lượng giấc ngủ của tôi gần đây rất tốt."
Thường Minh cười, dựa vào lưng ghế: "Thế thì chắc là không cần kê thuốc ngủ cho cô nữa rồi."
"Không cần, tôi ngừng thuốc từ một tháng trước rồi." Tâm trạng của cô rất tốt, khoé miệng hơi nhếch lên, "Đây chắc là lần kiểm tra lại cuối cùng đấy."
Nguyên nhân gây bệnh đã giải quyết xong, bệnh trầm cảm của cô cũng tự nhiên không cánh mà bay.
"Chúc mừng cô." Anh ta cười chúc mừng. Anh ta đeo kính càng có vẻ nho nhã lịch sự.
Khương Cửu Sênh thoải mái nói: "Cảm ơn."
Thời Cẩn đang đợi cô ngoài phòng tư vấn. Lần này cô trở ra rất nhanh, mỉm cười với anh, nói: "Mình về nhà thôi."
Anh cúi đầu hôn lên má cô.
Không cần lấy thuốc nữa, cô đã hoàn toàn khỏi bệnh nên tâm trạng của anh rất tốt, mà khi tâm trạng tốt anh lại cực kì muốn hôn cô. Trên đường về gặp khá nhiều đèn đỏ, ừm, Thời Cẩn cảm thấy ông trời thật công bằng, tạo điều kiện cho anh hôn cô lâu hơn một chút.
Sau bữa tối, ngoài phố, người qua lại vẫn tất tả ngược xuôi. Ánh trăng màu trắng nhạt chiếu vào cửa sổ, tắm đẫm một màu trắng bạc. Sao đã lên đầy trời, gió đêm nhè nhẹ thổi.
Khương Cửu Sênh nằm cuộn tròn trên ghế sofa xem kịch bản Mạc Băng gửi đến. Thời Cẩn vừa dọn nhà bếp xong, tỉ mỉ lau sạch tay bằng nước khử trùng rồi mới đến ôm cô, nhấc quyển sổ trong tay cô ra.
Anh ôm cô từ phía sau: "Em muốn đón sinh nhật như thế nào?"
Khương Cửu Sênh nghĩ một lúc rồi quay lại hỏi ý kiến anh: "Đi cắm trại được không anh?"
Thời Cẩn cảm thấy hơi bất ngờ: "Sao em lại muốn đi cắm trại?" Tính cô vốn tự do, ngoài lúc đánh nhau hơi hoang dã ra thì bình thường rất yên tĩnh, không thích đi ra ngoài, càng không thích chơi bời.
Cô quay lại nhìn anh, nghiêm nghị nói: "Em muốn cùng anh ngắm sao ngắm trăng, muốn nói với anh từ thơ ca đến triết lý cuộc đời."
Thời Cẩn cười nói: "Anh không muốn nói chuyện về thơ ca với triết lý cuộc đời đâu, mình nói chuyện yêu nhau là được."
Khương Cửu Sênh cạn lời.
Mặc dù mấy chuyện yêu đương này hơi trần tục một chút, nhưng cô cảm thấy như thế cũng rất tốt.
Khương Cửu Sênh gật đầu đồng ý: "Cũng được."
Đã rất lâu rồi cô không ra ngoài, cô muốn đi chơi, cô muốn dựa vào lan can nhìn ra phía xa, muốn đến những chỗ không khí trong lành, có cảnh đẹp, có anh.
Đúng lúc này Mạc Băng lại gọi tới.
Khương Cửu Sênh nhận cuộc gọi. Đầu bên kia nói: "Bên vận chuyển chuyển sai hàng rồi, vốn tối mai quà mới đến nhưng lại đến từ hôm nay, cô ký nhận đi."
Tối đêm rồi còn có người chuyển hàng à?
Ừm, chị quản lý của cô chẳng ngoan gì cả.
Khương Cửu Sênh thấy tò mò, liền hỏi: "Là gì đấy ạ?"
Mạc Băng trả lời với ý vị sâu xa: "Cô mở ra thì biết, nhớ dùng cho tốt đấy."
Vừa ngắt điện thoại được chưa đầy một phút, phòng bảo vệ đã gọi điện lên nói có hàng chuyển đến. Khương Cửu Sênh ký nhận xong mở ra, thấy là một chiếc hộp bọc giấy gói màu hồng, cô bèn thuận tay để sang một bên, tiếp tục cuộn tròn trên ghế xem kịch bản.
Mới một lúc mà cô đã uống hết mấy hộp sữa chua rồi, Thời Cẩn không cho cô uống nữa, anh vào phòng tắm pha nước cho cô chuẩn bị tắm rửa. Cô không nén được sự tò mò, liền mở hộp quà ra xem nhưng vừa mở ra sắc mặt của cô đã trở nên vô cùng đặc sắc.
Quả nhiên, đúng là tính cách đặc trưng của Mạc Băng.
Là đồ lót gợi cảm, tạo hình rất kỳ lạ, hơn nữa nhìn đã thấy ngại. Nó chỉ có một sợi dây thừng với ba miếng vải thôi. Bộ đồ này... chắc cũng gọi là bộ đồ đi, còn có thể làm sơ sài hơn thế này không?
Cô cầm hai miếng vải lên, hoàn toàn chỉ là vì cảm thấy tò mò. Đúng lúc này Thời Cẩn đi từ trong nhà tắm ra: "Sênh Sênh, nước..."
Cô vội giấu thứ đồ trong tay ra sau lưng.
Anh bật cười: "Không phải giấu, anh nhìn thấy rồi."
Khương Cửu Sênh đứng hình.
Trước giờ cô vốn không phải người phóng khoáng như vậy, cho nên cô nhất định phải giải thích: "Không phải em mua đâu, chị Mạc Băng gửi đến đấy." Đây có phải quà sinh nhật cho cô đâu, là quà cho Thời Cẩn mới đúng.
Thời Cẩn không bác bỏ lời của cô, chỉ hỏi: "Em có mặc không?"
Vốn cô định từ chối, nhưng lời ra đến miệng lại biến thành: "Anh có muốn xem không?"
Anh hoàn toàn không giấu giếm: "Có." Thậm chí còn bổ sung thêm, "Rất muốn."
Trước giờ anh luôn mạnh dạn và thẳng thắn trong chuyện giường chiếu.
Khương Cửu Sênh suy nghĩ một lúc rồi đặt hai miếng vải đó vào hộp, cúi đầu ôm hộp quà đi vào nhà tắm. Nhìn đôi tai đỏ bừng của cô, Thời Cẩn mỉm cười rất ấm áp, nét cười lan lên cả chân mày, ánh sao đầy trời như tụ lại trong đôi mắt anh, sáng lấp lánh, đẹp vô cùng.
Bảo bối nhà anh ngoan thật.
Thời Cẩn ra ban công, vì tâm trạng đang rất tốt nên ngữ khí của anh cũng nhẹ nhàng đến khó tin: "Khương Bác Mỹ."
Con cún nào đó đang vùi đầu ngủ mơ: "Gâu!"
Bản cún đang ngủ cơ mà!
Giọng nói bỗng nhiên cao lên một bậc: "Khương Bác Mỹ."
Nó giật mình ngẩng đầu lên. Nó nằm mơ thấy ba nó đang dùng dao mổ cắt móng cho nó, sợ gần chết rồi đây, hồn phách còn chưa về đủ.
Thời Cẩn đã chẳng còn mấy kiên nhẫn nữa: "Đứng dậy."
Nó định thần nhìn lại, sợ hết hồn: "Gâu!"
"Sang nhà cậu đi."
Khương Bác Mỹ nghe hiểu từ "cậu".
Nó cảm thấy trên mặt ba nó toàn là biểu cảm ghét chó thôi, chẳng hiểu sao mẹ nó lại thích được thể loại người như thế này chứ. Nó cũng là con chó rất có bản lĩnh, mới ngủ dậy nên đang rất sung sức, hung hăng, gâu một tiếng không chịu đi, có bản lĩnh thì kéo bản cún ra xem nào!
Thế rồi, ba nó liếc nó một cái sắc lạnh như dao, nó nhảy dựng lên theo phản xạ có điều kiện, lắc lông rồi theo ba nó ra cửa. Nó ngoảnh lại nhìn một cái u uất rồi đi cào cửa nhà ông cậu Cẩm Vũ ở đối diện.
Ông trời có tha ai...
Bộ đồ Mạc Băng gửi tới hơi khó mặc, chỉ có một sợi dây thừng, lại phải nối ba mảnh vải cực kì sơ sài lại với nhau. Khương Cửu Sênh loay hoay trong nhà tắm mãi chưa thấy ra.
Thời Cẩn đứng bên ngoài gọi: "Sênh Sênh."
"Dạ."
Cô ở trong đó lâu quá, mặt bị hơi nước hun cho đỏ cả lên.
Anh hỏi: "Em xong chưa?"
Cô ngần ngừ: "... Xong rồi."
Trong giọng nói của anh có nụ cười rất rõ ràng: "Em có đi ra không?"