Editor: Nguyetmai
Nhưng bà Chu lại không đồng ý: "Không được đi, cô hại tôi bị gãy chân, tôi muốn cô phải chịu trách nhiệm toàn bộ!"
Dáng vẻ khí thế này, sao nghe giống định ăn vạ lừa tiền thế?
Y tá trưởng Lưu nhỏ giọng dặn dò cô y tá bên cạnh, đi giục một bác sĩ khoa chỉnh hình tới đây, tiện thể đi tới khoa ngoại tim mạch một chuyến.
Khương Cửu Sênh thấy có y tá đi rồi, bèn quay trở lại trước giường bệnh, thong thả hỏi lại: "Là do tôi làm hại sao?"
Bà Chu cắn chặt không buông: "Chính là cô, nếu không phải do cô cản đường đi, sao tôi có thể ngã xuống cầu thang được chứ?" Bà ta vươn cổ ra, chỉ vào Khương Cửu Sênh: "Chính là cô làm hại tôi, cô còn không chịu thừa nhận à!"
Cũng không đợi người ta trả lời, bà Chu đột nhiên kéo dài giọng ra, lớn tiếng chất vấn: "Ngôi sao thì ghê gớm lắm sao, ngôi sao thì có thể đẩy người già xuống cầu thang à?"
Bà ta quát to nên có rất nhiều người cũng nhìn qua đây.
Dường như bà lão này rất thích lớn tiếng lấn át người khác ở nơi công cộng.
"Mong bà nói chuyện cẩn thận một chút." Khương Cửu Sênh nâng âm lượng giọng nói lên vài phần: "Tôi không hề đẩy bà."
Sắc mặt bà Chu không thay đổi, nói chuyện vô cùng hùng hồn: "Vậy cũng là do cô hại tôi ngã cầu thang. Tại cô chiếm cứ cầu thang, nên tôi mới hụt chân giẫm vào khoảng không. Dù sao cũng là trách nhiệm của cô."
Muốn gán tội cho người khác thì sợ gì không có lý do.
Nhiều lời cũng vô ích thôi, bà lão này không phải là người biết phân rõ phải trái. Khương Cửu Sênh khẽ nhíu mày thờ ơ nhìn bà ta: "Vậy bà muốn giải quyết như thế nào?"
Bà Chu lập tức nói: "Đền tiền."
"Đền bao nhiêu?"
Do dự một chút, bà Chu nói: "Năm… năm trăm nghìn tệ."
Khương Cửu Sênh nhếch miệng cười, quả nhiên mà, đúng là kẻ ăn vạ.
Thấy Khương Cửu Sênh không tỏ thái độ gì, bà Chu lại càng làm tới, lớn tiếng la ầm lên: "Tôi cho cô biết, cô đừng nghĩ tới chuyện ăn quỵt. Hôm nay nếu cô không đền tiền, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"
Khương Cửu Sênh nheo mắt, nhìn cô dễ bắt nạt lắm à? Cô định lấy điện thoại di động ra.
Y tá trưởng Lưu chợt gọi: "Bác sĩ Thời."
Khương Cửu Sênh quay đầu lại. Thời Cẩn đi tới, dắt cô sang bên cạnh, cũng không nói gì. Anh nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng trong chốc lát, rồi mới đi tới đầu giường bệnh.
Nhìn thấy trên người Thời Cẩn khoác áo blouse trắng, bà Chu hỏi: "Cậu là bác sĩ à? Mau khám cho tôi đi, chân tôi đau chết mất."
Thời Cẩn lấy găng tay từ trên xe đẩy thiết bị y tế bên cạnh, đeo vào. Anh cụp mắt, dùng ngón tay trỏ và ngón tay giữa đè lên bắp chân của bà Chu.
Bà Chu đau đến nỗi th* d*c, hét toáng lên: "Ối giời ôi, đau chết mất, rốt cuộc cậu có biết khám không vậy! Chân tôi sắp gãy rồi…"
Giọng nói của Thời Cẩn rất lãnh đạm, thánh thót: "Đúng là gãy rồi." Mắt anh đen như mực, nhìn bà Chu không chút gợn sóng: "Xương của bà bị lệch, phải nắn lại chỗ cũ."
Không đợi bà Chu kịp phản ứng, Thời Cẩn dùng sức vặn một cái.
Chỉ nghe thấy xương cốt vang lên một tiếng răng rắc.
"A a a a…"
Khắp cả phòng cấp cứu đều vọng lên tiếng la hét thảm thiết như bệnh nhân tâm thần của bà Chu. Bà ta đau đến nỗi đầu ướt sũng mồ hôi, mắt trợn trắng dã, vừa nhăn nhó kêu la, vừa kéo dài giọng mắng chửi "tên chó chết".
Thời Cẩn thong thả cởi găng tay ra, dùng miếng bông gòn đã nhúng cồn lau tay, sau đó lại ngẩng đầu lên. Trong mắt anh không có một chút xíu thanh nhã, cao quý hay dịu dàng nào, mà giống như một đầm nước sâu lạnh lẽo cuối thu rét lạnh.
Anh ung dung nói: "Tôi đã báo cảnh sát rồi."
Bà Chu đau đến nỗi da đầu tê dại, tức không chịu nổi: "Mày là ai?"
"Là bác sĩ…" Anh đứng ở bên cạnh Khương Cửu Sênh, đặt tay trên eo của cô, không nhanh không chậm bổ sung thêm: "Và cũng là bạn trai của cô ấy."
Được lắm, cùng một phe à!
Bà Chu đau như bị kim châm muối xát, tay run run tức giận chỉ vào bọn họ: "Bạn gái của mày hại tao ngã cầu thang đến nỗi chân bị thương. Cho dù cảnh sát có đến đây cũng phải đền tiền."
Thời Cẩn không nóng không vội: "Đợi cảnh sát kiểm tra camera giám sát, rồi lại kiểm nghiệm thương tích xem thế nào. Đến lúc đó nên đền bao nhiêu, thì chúng tôi sẽ đền cho bà bấy nhiêu."
Vừa nghe tới camera giám sát, sắc mặt bà Chu liền thay đổi, ánh mắt né tránh, cố ý nâng cao giọng lên, giống như đang cố phô trương thanh thế: "Bớt hù dọa người khác đi, chúng mày làm tao bị thương trước, tao còn phải sợ chúng mày hay sao." Bà ta đảo con ngươi nhìn quanh một lượt, thấy ở cửa ra vào náo nhiệt rất nhiều người tới xem đang lầm rầm bàn tán, bà Chu như được tiếp theo sức mạnh. Bà ta là người bị hại mà, sợ ai chứ. Bà ta liền buông một câu: "Chân của tao cũng thành như vậy rồi, năm trăm nghìn không đủ, phải một triệu."
"Về vấn đề bồi thường tôi sẽ tìm luật sư tới nói chuyện với bà." Thời Cẩn ngẩng đầu lên, ra hiệu cho y tá trưởng: "Giúp tôi giữ bà ta lại."
Y tá trưởng Lưu hiểu ý, gọi thêm hai y tá nữa tới.
Vừa thấy tình thế này, bà Chu lập tức luống cuống: "Chúng mày định làm gì?"
Thời Cẩn đi qua, quan sát cái chân không nhúc nhích được của bà ta: "Vừa rồi tôi chỉ mới nắn lại chỗ xương cốt bị lệch, vẫn chưa nối lại."
Bà Chu vừa định kêu lên, thì hai y tá đã đè bả vai và chân của bà ta xuống. Thời Cẩn lại lấy một đôi găng tay sạch sẽ khác, chậm rãi đeo vào.
Bà Chu gào lên, chửi mấy cô y tá đang đè bà ta ầm ĩ hết cả: "Mấy con đ* này, mau buông tao ra…"
Rắc rắc!
Động tác nối xương rất chuyên nghiệp, nhìn như không nhanh không chậm, nhưng lại chuẩn xác, nhanh chóng. Thời Cẩn đứng dậy, lắc lắc cổ tay: "Được rồi."
Sau đó, chỉ còn lại tiếng kêu thảm thiết: "A a a a a…"
Hai mắt bà Chu trợn ngược lên, đau đến muốn ngất đi luôn.
Cuối cùng cũng yên tĩnh, y tá trưởng Lưu ngoáy ngoáy lỗ tai: "Bác sĩ Nghiêm."
Vừa đúng lúc, bác sĩ Nghiêm của Khoa Chỉnh hình cũng đã tới. Anh tiến vào phòng cấp cứu, nhìn thấy Thời Cẩn của Khoa Ngoại tim mạch đang ở đây, thì cũng không bất ngờ lắm: "Bác sĩ Thời, tình hình bệnh nhân như thế nào rồi?"
Thời Cẩn cởi găng tay ra: "Vị trí gãy xương có tình trạng bị lệch xương, tôi đã thực hiện sơ cứu khẩn cấp rồi."
Quả nhiên, bác sĩ toàn năng đúng là không giống người thường, chẳng trách các khoa trong bệnh viện đều muốn khai thác tài năng của Thời Cẩn. Bác sĩ Nghiêm tỏ thái độ khiêm nhường khách sáo: "Cảm ơn bác sĩ Thời, còn lại cứ để tôi lo là được rồi."
Thời Cẩn gật đầu, đồng thời cũng nói: "Vị bệnh nhân này nói rằng bạn gái của tôi đẩy bà ta ngã, để tránh việc tới đồn cảnh sát lại không thể nói rõ, mong bác sĩ Nghiêm giúp một tay. Cần làm kiểm tra gì thì cứ kiểm tra, sau đó giữ lại chứng cứ thật cẩn thận."
Bác sĩ Nghiêm rất thoải mái nhận lời: "Không thành vấn đề." Anh ta lại liếc mắt nhìn về phía bà lão đang hôn mê bất tỉnh kia: "Giờ đám ăn vạ này còn dám ăn vạ cả người nhà bác sĩ nữa à, to gan quá nhỉ."
Thời Cẩn nói cảm ơn.
"Tới phòng làm việc của anh đi." Anh giúp Khương Cửu Sênh chỉnh lại khẩu trang đàng hoàng, rồi dắt cô rời đi.
Cô bỗng hỏi: "Vừa rồi anh thật sự nối xương cho bà ta à?" Cô đã từng thấy người ta nắn xương về vị trí cũ rồi nối xương lại, nhưng mà hai động tác không cách nhau lâu như vậy.
Thời Cẩn thấp giọng đáp: "Ừ."
Cô không tin tưởng lắm, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Thời Cẩn thẳng thắn nói thật: "Nhưng mà anh hơi lỡ tay. Vốn dĩ chỉ cần nằm một tháng, bây giờ thì phải nằm lâu hơn hai tháng."
Khương Cửu Sênh nghẹn lời. Đây là lần đầu tiên cô thấy Thời Cẩn dùng kiến thức y học vượt trội của anh vào việc khác ngoài việc cứu người.
Dường như sợ cô tức giận, Thời Cẩn dừng lại, quay mặt về phía cô: "Xin lỗi Sênh Sênh, anh nhất thời không nhịn được." Anh giải thích: "Lúc nối xương anh ra tay hơi mạnh, nhưng mà, còn chưa đến mức làm cho bà ta bị tàn phế."
Khương Cửu Sênh dở khóc dở cười: "Lần sau chúng ta dùng cách văn minh một chút." Ít nhất, tìm một chỗ không có ai, giống như trước kia lúc cô đánh người, đều chọn chỗ không có ai chứng kiến…
Thời Cẩn là người rất biết lắng nghe và rút kinh nghiệm: "Anh nhớ rồi."
Lần sau phải nhẫn nhịn, không thể làm chuyện xấu ở trước mặt cô.
"Anh báo cảnh sát rồi à?" Cô để mặc cho anh dắt, cứ như vậy đi bên cạnh anh.
Thời Cẩn đổi sang tay khác dắt cô, để cho cô đi vào trong: "Ừ, đợi lát nữa cảnh sát và luật sư sẽ tới đây. Khắp bệnh viện đều có camera giám sát, có phải là kẻ ăn vạ hay không thì điều tra là biết."
Khương Cửu Sênh nhíu mày: "Chỗ cầu thang bộ đó hình như là điểm mù của camera giám sát."
"Không sao cả, cứ để cho luật sư xử lý." Nếu biết điều thì anh sẽ bỏ qua, còn không biết điều thì… anh vẫn còn có rất nhiều biện pháp.
Khương Cửu Sênh trầm ngâm một lát, thái độ như đang trò chuyện bình thường: "Bà lão kia cũng không phải là người dễ đuổi đi đâu." Mặc dù không phải là người quá thông minh, nhưng chắc chắn là người vô cùng ngang ngược.
Thời Cẩn buột miệng nói: "Cứ để cho bà ta thỏa sức vòi vĩnh đi, bà ta muốn bao nhiêu, anh liền khiến cho bà ta ở lại bệnh viện lâu bấy nhiêu." Có vẻ hơi lộ sự bạo lực của anh nhỉ.
Anh định giải thích một chút nhưng Khương Cửu Sênh lại khẽ gật đầu: "Vậy cũng tốt, không thì cứ để cho bà ta nằm ở bệnh viện đi, cũng tránh để bà ta đi khắp nơi ăn vạ."
Sao Sênh Sênh nhà anh lại thấu tình đạt lý như vậy chứ. Thời Cẩn tiến tới, hôn cô một cái.
Bà Chu kêu khóc om sòm gây ầm ĩ đến mức như vậy, nên có không ít người kéo tới bên ngoài phòng cấp cứu. Lý Huy An đi nộp viện phí trở về liền trông thấy bà Chu nằm hôm mê bất tỉnh trên giường bệnh. Cô ta hỏi thăm y tá trưởng, mới biết tình hình.
Cái bà lão này, thật đúng là không yên được một phút nào cả.
Phó Đông Thanh gọi điện thoại tới, hỏi cô ta: "Vẫn chưa về à?"
Lý Huy An ném hóa đơn viện phí trong tay đi, rồi bước ra khỏi phòng khám bệnh: "Tôi vẫn còn đang ở bệnh viện."
Phó Đông Thanh hỏi một câu: "Bà ta không sao chứ?"
"Không việc gì đâu, chỉ là một kẻ ăn vạ thôi." Lý Huy An mỉm cười, tâm trạng rất thoải mái: "Nhưng mà, có người thế chân gánh hộ cô cái đống rác này rồi."
Phó Đông Thanh vô cùng hứng thú: "Hả?"
"Mụ già đó hẳn là một kẻ ăn vạ chuyên nghiệp, vừa va vào cô, còn chưa làm xong kiểm tra, lại đi va vào Khương Cửu Sênh." Nụ cười trên khóe miệng Lý Huy An lại càng vui vẻ hơn: "Có điều, lần này được con gà cũng mất nắm gạo, mụ già ăn vạ kia làm mình ngã bị thương thật rồi. Lòng tham của mụ già kia không có đáy, chỉ sợ Khương Cửu Sênh gặp phiền phức, cũng thật sự phải trở thành dê béo cho người ta làm thịt thôi."
Khương Cửu Sênh và Thời Cẩn, một bên là người nổi tiếng, một bên là người có tiền, quả thực là hai con dê béo còn gì.
Phó Đông Thanh nghe xong bèn hỏi: "Thời Cẩn có ở đó không?"
"Ở bệnh viện, đi cùng với Khương Cửu Sênh."
Phó Đông Thanh kéo dài giọng nói lười biếng của mình: "Chỉ sợ con dê này cũng không dễ làm thịt như vậy đâu."
Thời Cẩn rất bao che khuyết điểm.
Bà Chu hôn mê hơn một tiếng. Tới xế chiều, Từ Trăn Trăn mới nhận được điện thoại. Cô ta nổi giận đùng đùng chạy tới bệnh viện. Lúc bước vào phòng bệnh, cô ta nhìn thấy ngay cái chân bó thạch cao bị treo lên của bà Chu. Cô ta lập tức cảm thấy phiền đến không thể phiền hơn nữa: "Lại xảy ra chuyện gì nữa vậy?"
Khí sắc của bà Chu không được tốt lắm, bà ta hằm hừ nói: "Khương Cửu Sênh đẩy."
Từ Trăn Trăn còn tưởng mình bị nặng tai: "Bà nói ai cơ?"
Bà Chu kéo dài giọng: "Khương Cửu Sênh, cái đứa con gái ăn hại của bác cả nhà cô ấy."