"Bác Mỹ, qua đây!"Khương Bác Mỹ cắn một chiếc váy đi qua.
Thời Cẩn ngồi xổm xuống, vỗ đầu Khương Bác Mỹ: "Tôi chỉ tới tìm chó thôi, hai người cứ tiếp tục đi."Nói xong, anh khoác vai Khương Cửu Sênh rời đi, con chó phốc sóc béo tròn trắng muốt ngậm một chiếc váy màu xanh ngọc vội bám theo đuôi.
Tần Minh Châu không nói lời nào cũng đi theo bọn họ, còn Tần Tiêu Chu thì khá chân thành quay đầu hỏi một câu: "Ba, có cần con giải tán hiện trường giúp ba không?"Tần Hành tức điên người ném một cái gối sang: "Cút!"Được thôi, thì hắn cút vậy.
Ra khỏi khu nhà mái bằng, Thời Cẩn quay lại nhìn Tần Tiêu Chu: "Xử lý sạch tang chứng vật chứng đi."Anh chỉ vào cái váy mà con chó phốc sóc đang ngậm kia.
Khương Bác Mỹ sủa gâu một tiếng rồi nhè chiếc váy ra, dùng mõm cọ vào thảm cỏ trên đất, dáng vẻ rất ghét bỏ.
Lần này coi như Tần Tiêu Chu được mở mang kiến thức.
Thời Cẩn thành tinh đã đành, đến chó của nó cũng thành tinh theo.
Mặt hắn đầy vẻ ghê tởm, dùng hai ngón tay nhấc cái váy kia lên, bật bật lửa đốt cháy rụi.
Khoảng hơn mười phút sau, quan khách đã về hết, tiếng huyên náo trong cả khu vườn giờ chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Chiếc đèn lưu ly treo trên cây cột La Mã vẫn chưa kịp thu, trong không khí vẫn còn vương vấn mùi rượu bao phủ lên mùi máu tanh nhàn nhạt.
Trên tấm màn chiếu, đoạn video lặng im không tiếng động vẫn tiếp tục phát.
Vũ Văn Xung Phong đứng thẳng tắp, chặn đi một nửa ánh sáng chiếu lên màn chiếu.
Tia sáng loang lổ hắt vào chiếc áo vest màu đen của anh.
Có tiếng bước chân tiến lại gần.
Anh quay đầu hỏi: "Ông biết tôi muốn làm gì sao?"Vũ Văn Đàm Sinh ôm hai tay, dựa vào chiếc bàn rượu ở sát sân khấu nhất: "Biết chứ."Ông ta chìm nổi trong chốn quan trường bao năm nay, đương nhiên tâm tư cũng không hề nông chút nào, sao có thể không hề hay biết gì được chứ.
Vũ Văn Xung Phong quay người, ánh sáng trắng từ máy chiếu phả thẳng vào mặt anh.
Ánh sáng rất chói mắt khiến anh hơi nheo mắt lại: "Vậy ông đang làm cái gì thế?"Đoạn video đang phát trên màn chiếu không phải là đoạn anh đã chuẩn bị trước, mà là nguyên đoạn video quay lại cảnh Vũ Văn Đàm Sinh làm việc bẩn thỉu kia, đoạn video gốc không hề qua cắt gọt chỉnh sửa, có thể nhận ra rõ ràng mặt của hai người.
Đã không ngăn cản, ngược lại còn thêm một mồi lửa nữa.
Vũ Văn Đàm Sinh tắt video đi: "Tôi đang giúp anh diệt trừ toàn bộ mối lo sau này mà." Giọng ông ta không chút dao động phập phồng, rất bình dị, thẳng thắn: "Nếu nhà họ Từ ngang ngược một chút, thì anh sẽ không chơi được lại họ đâu.
Trước khi tôi ngã ngựa, phải giải quyết dứt điểm sự phiền toái đó."Thế nên, ông ta đã sắp đặt xong xuôi.
Quan trường cũng vậy, tiệc rượu cũng thế, ông ta đều đã chuẩn bị cả.
Ông ta quyết định xé rách mặt với nhà họ Từ, triệt cỏ tận gốc."Nếu ông đã biết tôi định kéo ông xuống ngựa," đêm nay trời nổi gió, gió thu rất lạnh, thổi cho vành mắt anh phiếm hồng.
Đôi mắt của anh rất giống với Vũ Văn Đàm Sinh, vừa sâu thẳm vừa thê lương.
Anh chất vấn ông ta: "Vì sao ông lại không ngăn cản chứ?"Vũ Văn Đàm Sinh hỏi ngược lại: "Vì sao tôi phải ngăn cản?" Ông ta nói như lẽ đương nhiên: "Anh là con trai tôi, trừ anh ra, làm gì còn ai có cái tư cách đó nữa."Nếu ông ta muốn xuống ngựa, thì cũng chỉ có thể là người của nhà Vũ Văn ông ta ra tay mà thôi.
Tay ông ta nghịch chiếc bút điều khiển máy chiếu, đôi mày kiếm như cười như không.
Ông ta nói: "Dù tôi có không thích anh đến mấy thì anh cũng là con trai tôi, người khác sao có thể động vào được." Ông ta ngẩng lên nhìn Vũ Văn Xung Phong: "Con bé nhà họ Từ kia không xứng với anh."Gió thổi qua khiến mắt Vũ Văn Xung Phong cay xè, đỏ hồng lên.
Anh chợt phát hiện ra rằng, trước giờ anh chưa từng hiểu người bố này của mình.
Hồi tưởng lại thì dường như hai người họ chưa từng bình tĩnh nói chuyện với nhau như thế này bao giờ.
Có lẽ, trừ tướng mạo bên ngoài ra, anh cũng vẫn còn có chút giống với ông ta, vừa cố chấp lại vừa quyết đoán.
Vũ Văn Xung Phong nhìn đi chỗ khác, mắng: "Ông đúng là đồ điên!" Cổ họng anh tắc nghẹn lại: "Còn cả mẹ tôi nữa, cũng là kẻ điên rồi."Đối với bà Đường, Vũ Văn Đàm Sinh không còn lời nào để nói.
Hai ba con không nhìn nhau, mỗi người đều tự nhìn ra phương xa, dung mạo tương tự, thần sắc cũng tương tự."Bệnh viện nói bà ấy không bệnh, ý thức rất tỉnh táo.
Bà ấy cố ý gây thương tích cho người ta, chỉ vì muốn bảo vệ cho ông." Người phụ nữ điên rồ đó, không chỉ điên, còn ngốc nữa.
Vũ Văn Xung Phong trầm mặc một chút, mắt hơi nóng bừng lên.
Anh cụp mí mắt xuống: "Bà ấy biết tôi muốn ra tay với ông, nên bà ấy tự đẩy mình ra."Vũ Văn Đàm Sinh vẫn không nói lời nào."Ba."Anh ngẩng đầu lên, đã không còn nhớ bao lâu rồi anh không gọi ông ta như vậy."Dù thù oán sâu nặng đến cỡ nào, thì cũng nên kết thúc rồi." Nói xong, Vũ Văn Xung Phong quay người đi vào trong phòng, mắt đỏ ửng.
Bệnh viện Thiên Bắc.
9 giờ 24 phút, cửa phòng mổ cấp cứu bật mở, bác sĩ chính bước ra, gỡ khẩu trang xuống.
Từ Bình Chinh vội vàng bước tới hỏi: "Bác sĩ, con gái tôi sao rồi?"Bác sĩ chính là bác sĩ phó chủ nhiệm khoa ngoại thường, họ Hứa, hơn bốn mươi tuổi, vẻ mặt rất nghiêm túc, chính trực.
Ông trả lời người nhà bệnh nhân: "Vết thương rất sâu, hẳn là sẽ để lại sẹo."Tất cả những người nhà họ Từ đang ngồi trên dãy ghế ngoài hành lang đều bước tới.
Từ Thanh Bách là bác sĩ, anh ta hỏi một chút vấn đề cụ thể theo chuyên ngành: "Có thể dùng phẫu thuật để khôi phục không? Đại khái khoảng bao lâu mới có thể tan sẹo?"
"Tình huống cụ thể thì cần phải chờ vết thương khép miệng xong mới có thể phán đoán chính xác được.
Có điều, gia đình cũng đừng căng thẳng quá, kỹ thuật thẩm mỹ bây giờ tiên tiến lắm, sau khi phẫu thuật xong, về cơ bản cũng sẽ không có gì khác biệt so với lúc trước đâu."Từ Thanh Bách hiểu rõ bèn nói: "Cảm ơn bác sĩ Hứa."
"Không cần khách sáo."
"Con đi làm thủ tục nhập viện nhé." Từ Thanh Bách nói.
Từ Bình Chinh gật đầu, quay lại nói với ông cụ Từ: "Ba, mọi người về trước đi, con và Thanh Bách ở lại bệnh viện là được rồi."Từ Hoa Vinh cũng phụ họa theo.
Dù sao ông cụ Từ cũng đã lớn tuổi, không thể ngồi đây quá lâu được."Chuyện bên chỗ nhà Vũ Văn, cứ bình tĩnh đừng vội, trước hết làm rõ mọi chuyện đã.
Ba quen biết ông cụ Vũ Văn nhiều năm rồi, trước giờ hai giới quân đội và chính trị vốn nước sông không phạm nước giếng." Ông cụ Từ nghiêm giọng nói: "Nếu là chuyện nhà, thì giải quyết riêng với nhau là đủ, chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ thì đừng đẩy cao quan điểm lên thành việc công."Từ Bình Chinh đáp: "Con biết rồi ba."Đêm càng sâu, gió càng lạnh lẽo.
Cửa sổ bị gió thổi qua vang lên những tiếng cọt kẹt khe khẽ.
Cửa phòng ngủ bị đẩy ra, một cơn gió lạnh thổi vào.
Trong phòng không bật đèn, cửa khép một nửa, loáng thoáng có chút ánh sáng lọt vào.
Người trên giường mở mắt ra, không động đậy, ánh mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà trắng bóc, gọi một tiếng: "Đàm Sinh."Đêm khuya tĩnh mịch, chỉ có tiếng vọng khe khẽ vang lên.
Không có câu trả lời, bóng người ngoài cửa từ đầu đến cuối đều đứng im không động đậy.
Bà Đường quay đầu, ngược sáng, bà chỉ có thể nhìn thấy đường nét mơ hồ: "Là anh sao?" Giọng nói của bà rất mệt mỏi, vừa khô vừa khàn.
Ánh mắt của bà trống rỗng, ánh sáng dần tụ lại, trong mắt phiếm hồng tơ máu: "Đàm Sinh, anh đến thăm em à?"
"Ừm."Vũ Văn Đàm Sinh bước từ trong ánh sáng vào, đứng trước mặt bà ta.
Trong đôi mắt trầm tĩnh của ông chẳng có chút cảm xúc gì cả, ông ta nói: "Hồng Nguyệt, ly hôn đi."Hồng Nguyệt.
Đã rất lâu rất lâu rồi ông không gọi bà như vậy.
Yên tĩnh một lúc rất lâu, bà Đường mới gật đầu: "Vâng."Vũ Văn Đàm Sinh quay người bước đi."Đàm Sinh."Bà gọi ông ta lại.
Ông quay lưng về phía bà, không quay đầu."Em không cố ý." Bà Đường đột ngột nói."Bà nói cái gì?" Vũ Văn Đàm Sinh ngước mắt lên, thuận theo ánh sáng nhìn sang.
Sắc mặt bà rất bợt bạt, mái tóc xõa tung.
Không biết có phải vì ánh sáng chiếu vào hay không, mà hai bên tóc mai lại lấm tấm điểm bạc.
Lúc bà còn trẻ, bà rất xinh đẹp, vừa kiêu ngạo vừa huênh hoang, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ đang nằm đây lúc này.
Bà giống như một đóa hoa tuyệt diễm, nở thất bại rồi nên không còn chút sinh khí nào nữa.
Một lúc lâu sau không thấy bà trả lời, Vũ Văn Đàm Sinh lại hỏi lại một lần nữa: "Bà nói cái gì? Cái gì không cố ý?"Mắt bà trống rỗng, ngân ngấn lệ.
Bà nhìn ông ta, nói: "Em không cố ý đẩy Tiêu Như xuống cầu thang.
Em có kéo cô ấy lại." Khóe mắt bà đã hơi có nếp nhăn, nước mắt lăn dài xuống, nức nở: "Nhưng em không kéo được cô ấy lại…"
"Vì sao năm đó bà không nói?"Bà Đường đưa tay lên chùi nước mắt: "Nếu em nói, anh sẽ còn cưới em sao?"Sẽ không.
Ông ta cưới bà, chỉ vì muốn báo thù bà mà thôi.
Bà chống người, cố hết sức ngồi dậy, mỉm cười nói: "Có điều, em cũng thực sự rất xấu xa.Nếu không vì em, cô ấy cũng sẽ không ngã xuống, con của hai người cũng sẽ không chết.
Là em hại chết cô ấy, cũng may mà cô ấy đã chết.
Chỉ có cô ấy chết rồi, anh mới cưới em, mới quay đầu nhìn em một cái."Thế nhưng, hai mươi tám năm rồi, ông vẫn chưa từng nhìn thẳng bà lấy một lần.
Ông trả thù bà, bà cũng trả thù ông, giống như chỉ có như vậy thì mới có thể để cho ông ta biết được rằng, Đường Hồng Nguyệt bà là vợ của Vũ Văn Đàm Sinh."Đàm Sinh à…"Bà đưa hai tay lên ôm mặt, cúi đầu, run rẩy khóc: "Đàm Sinh, em hận anh, em rất hận anh."Ông ta trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng mới nói: "Vậy thì cứ hận đi."Ông quay người bỏ đi.
Đi thẳng tới cửa, ông chợt ngừng lại quay đầu nhìn một cái.
Đột nhiên ông nhớ tới, năm đó dưới cây hoa hòe, thiếu nữ xinh đẹp rạng ngời cầm máy ảnh đi về phía ông, gọi ông là "anh Đàm Sinh".
Họ là thanh mai trúc mã, quen nhau cả một đời rồi.
Khi đó bà chỉ mới bảy tuổi, lúc chơi trò gia đình, lúc nào bà cũng muốn làm vợ ông.
Thuở còn niên thiếu, ông cũng đã từng cho rằng ông sẽ cưới bà, sẽ yên bình thanh thản sống cả một đời còn lại.
Cho đến khi có một cô gái tên Tiêu Như xuất hiện, làm sáng bừng cả tuổi thanh xuân của ông, chỉ có điều, một đời của cô ấy ngắn quá.
Đến cuối cùng, ông vẫn cưới Đường Hồng Nguyệt, cũng phụ bà cả đời.
Đêm hôm đó, trên một Weibo giải trí nổi tiếng của ai đó công bố một tin tức scandal nóng hổi.
Ông Tần ở Trung Nam tiếng tăm lẫy lừng và nữ diễn viên trẻ nổi tiếng Phó Đông Thanh gặp gỡ trong một buổi yến tiệc nào đó không kiềm chế được, tình cảm mãnh liệt không ngừng nghỉ, có ảnh làm chứng, vạch trần tình hình thực sự của vụ liên hôn giữa nhà họ Tần và nhà họ Phó.
Fan của Phó Đông Thanh không còn gì để nói.
Đ*ch mợ!Họ chỉ có một cảm giác duy nhất… cảm giác như vừa ăn ớt vậy.
Đám quần chúng ăn dưa vui vẻ ngồi hóng.
Cặp đôi già trẻ, ảnh nóng bỏng, nữ diễn viên giữ mình trong sạch, bá chủ xã hội đen đã qua tuổi trung niên, quả là một màn kịch quá hay.
Thời Cẩn tắm rửa xong, Khương Cửu Sênh vẫn đang xem ipad.
Cô ngồi trên giường, chăm chú nhìn màn hình chằm chằm.
Anh bước tới mà cô còn chẳng ngẩng đầu.
Anh ngồi xuống bên giường gọi: "Sênh Sênh, mười một giờ rồi." Phải đi ngủ thôi.
Khương Cửu Sênh không ngẩng lên, vẫn đang lướt Weibo: "Em xem chút nữa thôi mà." Cô còn chưa lướt được đến chuyện nhà Vũ Văn nên không thể nào yên tâm được."Xem lâu hại mắt lắm."Thời Cẩn muốn lấy ipad của cô đi nhưng bị cô tránh đi.
Anh nhíu mày, nâng hẳn cằm cô lên, ghé sát vào hôn cô.
Khương Cửu Sênh bị anh làm cho hơi ngưa ngứa, vội lùi lại phía sau.
Thời Cẩn rút chiếc ipad trong tay cô ra, ấn vai cô nằm xuống, tay đỡ vào eo cô dỗ dành: "Em ngoan nào, đừng động đậy, để anh hôn thêm một lúc nữa."Cô không động đậy nữa, nằm im cho Thời Cẩn hôn.
Anh rất kiên nhẫn, bắt đầu từ trán, hôn từng chút từng chút một xuống dưới.
Môi anh lành lạnh, rất mềm mại, lúc nhẹ lúc nặng.
Tay anh cũng luồn từ dưới eo cô lên đến cổ áo, cởi hai chiếc cúc ra.
Anh cúi đầu, chăm chú ghi lại dấu ấn trên cổ cô.
Mạc Băng nói, không thể để lại vết hôn ở nơi quá bắt mắt, quá lộ liễu.
Chắc cổ thì cũng không tính là lộ liễu quá đâu nhỉ.
Khương Cửu Sênh thầm nghĩ, dù sao trời cũng lạnh rồi, mặc quần áo là che đi được, nên cô càng để mặc cho Thời Cẩn nghịch ngợm.
Chiếc cúc thứ ba bị cởi ra, môi anh rơi xuống ngực cô.