Editor: Nguyetmai
Bữa trưa, hai người ăn cùng người nhà họ Từ ở một nhà hàng đồ ăn Trung Quốc có tiếng. Vì tâm trạng rất tốt nên ông cụ Từ còn gọi một chai rượu trắng, không cần mời cũng cười hỉ hả tự rót cho mình hết ly này đến ly khác. Ông cụ tuổi đã cao, không được uống nhiều, hai con trai can hết lời không nghe, Khương Cửu Sênh gọi hai câu ông nội ơi là ông cụ đã ngoan ngoãn đặt ly rượu xuống, cầm đũa lên liên tục gắp thức ăn cho cô.
Hiển nhiên Thời Cẩn không vui vẻ lắm.
Từ Thanh Bách thấy Thời Cẩn bị "thất sủng" thì vạn phần vui vẻ, dài giọng gọi: "Em gái Sênh Sênh à."
Chiếc thìa canh trong tay Khương Cửu Sênh run lên, sánh cả canh ra ngoài.
Từ Thanh Bách cười một cách ấm áp quan tâm: "Em có ăn tôm không? Anh bóc cho em nhé."
Một câu anh trai hai câu em gái, khoe khoang đắc ý vô cùng.
Thời Cẩn mặt không đổi sắc nhưng giọng nói trầm xuống ba phần: "Tôi bóc cho cô ấy rồi."
Từ Thanh Bách giả vờ trêu đùa: "Thời Cẩn à, anh em tôi bao nhiêu năm không nhận được nhau, sao cậu còn tranh với ông anh vợ này nữa chứ." Nói rồi anh ta quay sang dùng vẻ mặt phụ huynh nhìn Khương Cửu Sênh: "Đúng không nhỉ, em gái Sênh Sênh."
Khương Cửu Sênh không tự nhiên lắm nhưng vẫn gật đầu.
Từ Thanh Bách cười hi hi: "Sênh Sênh à, em vẫn chưa gọi anh là anh đấy." Hôm nay dù thế nào cũng phải chính thức hóa cho cái danh anh cả này.
Khương Cửu Sênh hơi khựng lại rồi gọi một tiếng anh họ.
Từ Thanh Bách dài giọng nhận tiếng gọi anh, hất cằm nhìn Thời Cẩn: "Cậu là bạn trai của em gái tôi, thì cũng gọi một tiếng đi." Đúng là tiểu nhân đắc ý "Nào nào, gọi anh họ đi."
Thời Cẩn không cả buồn ngước mắt. Có người lớn ở đây, có những lời không thể nói ra được. Anh gửi tin nhắn đi:
[Anh có thể đến lấy số ở khoa ngoại thần kinh rồi đấy.]
Từ Thanh Bách liếc nhìn Wechat, cười gượng: [Ngoan nào, gọi anh đi!]
Lại một dòng tin nhắn nữa từ Thời Cẩn.
[Khoa ngoại thần kinh chắc không đủ, đến thẳng khoa tâm thần đi.]
Từ Thanh Bách rồ người.
Anh ta trả lời: [Ông nội cậu!]
Đối phương đã yêu cầu xác nhận bạn bè, bạn vẫn chưa phải là bạn bè của anh ấy (cô ấy), mời bạn gửi yêu cầu kết bạn trước, đối phương xác nhận rồi mới có thể gửi tin nhắn.
Anh ta bị hủy kết bạn rồi…
Từ Thanh Bách cạn lời.
Trên đường về khách sạn, Thời Cẩn im lặng nhìn ra bên ngoài cửa xe, kính xe phản chiếu cặp lông mày đang cau lại rất chặt của anh.
Khương Cửu Sênh đưa tay chạm lên mặt anh, hỏi: "Anh không vui à?"
Thời Cẩn quay lại nắm tay cô, tuy giọng nói ôn hòa nhưng sắc mặt lại nghiêm túc: "Sau này em đừng đi ăn với bọn họ nữa." Lý do của anh là: "Sênh Sênh, anh không thích người khác bóc tôm cho em, anh cũng không thích em ăn đồ người khác gắp cho."
Lão Tưởng lái xe thầm nghĩ, may mà ông cụ và thị trưởng không đi xe này, nếu không, chắc chắn mối quan hệ với cháu rể, con rể sẽ chẳng thể hòa bình nổi.
Vì ông cụ Từ và Từ Bình Chinh liên tục gắp thức ăn cho Khương Cửu Sênh nên chỗ hải sản Thời Cẩn bóc cho cô bị nhét xuống dưới cùng. Cuối cùng, Khương Cửu Sênh không ăn hết, chỉ ăn được đúng một con trong số tôm mà Thời Cẩn bóc cho cô.
Thế này là anh đang ghen rồi. Khương Cửu Sênh nghĩ.
Không thấy cô trả lời, bàn tay Thời Cẩn đang đặt trên eo cô hơi siết lại: "Sao em không nói gì? Em dỗi anh đấy à?" Anh cũng muốn rộng lượng mà không được.
Anh chính là đồ cố chấp, bị thần kinh đấy.
Khương Cửu Sênh lắc đầu, cô không đùa mà nói một cách nghiêm túc: "Không, em đang nghĩ xem làm cách nào để dỗ anh."
Sự u ám g*** h** ch*n mày Thời Cẩn tan biến, anh cúi thấp người xuống: "Thế thì em dỗ anh đi." Anh dễ dỗ lắm, hôn mấy cái là được.
Khương Cửu Sênh nghĩ một hồi rồi đưa tay vò tóc anh, động tác giống hệt lúc cô vuốt lông cho Khương Bác Mỹ, giọng nói giống hệt như Từ Thanh Bách lúc nãy: "Ngoan nào."
Thời Cẩn đờ người.
Thời Cẩn ấn Khương Cửu Sênh vào lưng ghế, hôn cô thật mạnh, thật lâu đến lúc cô ngạt thở mới buông ra.
Lão Tưởng lái xe: Không nhìn nổi không nhìn nổi.
Vì ngày kia Khương Cửu Sênh còn phải quay phim nên sáng sớm ngày hôm sau cô đã trở về Giang Bắc. Cả năm người nhà họ Từ bám rịt theo cô. Về đến Giang Bắc rồi ông cụ Từ muốn đưa luôn cô về nhà họ Từ nhưng bị Từ Bình Chinh ngăn lại. Con cháu mới nhận về còn cần thời gian thích ứng, không thể làm như thổ phỉ cướp người về được, mặc dù đúng là họ muốn cướp người với Thời Cẩn thật.
Khương Cẩm Vũ biết chuyến bay của Khương Cửu Sênh nên ôm Khương Bác Mỹ đứng ngoài Ngự Cảnh Ngân Loan chờ.
Trời trong gió nhẹ, cậu thiếu niên tuấn tú mảnh mai kiên nhẫn đứng chờ dưới tán cây. Con chó phốc sóc nằm trong lòng cậu đang ngủ gà ngủ gật, đầu hết nghiêng sang bên nọ lại ngoẹo sang bên kia, đuôi rũ xuống lười biếng.
Khương Cửu Sênh bước đến gọi: "Cẩm Vũ."
Cậu mỉm cười: "Chị về rồi."
Khương Cửu Sênh mỉm cười xoa đầu Khương Bác Mỹ, nâng đầu nó lên: "Con có nhớ mẹ không?"
Khương Bác Mỹ vừa nhìn thấy mẹ là tỉnh ngay. Nó kêu oẳng một tiếng rồi nhào vào lòng Khương Cửu Sênh, đang định dụi…
Thời Cẩn nhấc bổng nó lên quăng xuống đất.
Khương Bác Mỹ tức điên.
Nó lườm ba nó, dám giận mà không dám nói, hung hăng lườm xong rồi ngoáy đuôi đi sang chỗ mẹ.
"Hôm nay em không phải lên trường à?" Khương Cửu Sênh hỏi Khương Cẩm Vũ.
Khương Cẩm Vũ đã cởi mở hơn trước nhiều, vẻ mặt thoải mái như một cậu thiếu niên răng trắng môi đỏ, vừa sạch sẽ vừa trẻ trung. Cậu trả lời: "Hôm qua em mới đổi tiết với một thầy giáo, nên hôm nay được nghỉ."
"Thế thì buổi trưa ăn cùng chị đi."
"Vâng."
Lên tầng rồi Khương Cẩm Vũ không về căn hộ của Thời Cẩn mà gọi anh lại: "Anh rể, sang nhà em một tí."
Thời Cẩn bảo Khương Cửu Sênh về nhà trước còn anh thì đi đến căn hộ đối diện. Khương Bác Mỹ cũng theo sang, quen đường chạy vào phòng đọc sách rồi ngoan ngoãn nằm dưới chân bàn vẫy đuôi. Trên sàn có một cái bàn phím đã cải tiến, là ông cậu làm cho nó, ấn vào sẽ phát sáng, siêu cực!
Khương Cẩm Vũ mở máy tính lên: "Em đã cắt cuộc gọi đến của Từ Trăn Trăn. Bà lão họ Chu đã gọi cho cô ta hai lần, đều dùng điện thoại công cộng nên không truy được vị trí cụ thể của người gọi."
Địa chỉ gọi trên màn hình đều rất xa, không có camera.
Thời Cẩn hỏi: "Nội dung cuộc trò chuyện là gì?"
Khương Cẩm Vũ nhớ lại hai cuộc điện thoại đó, có thể tóm gọn lại thành hai chữ: "Đòi tiền."
Khương Dân Hải bị bắt, Khương Cường bị truy nã, bà Chu tất không thể ngồi yên. Không cần đi tìm, chỉ cần chờ, thế nào cũng sẽ tự dẫn thân đến cửa.
"Có mô phỏng giọng nói được không?"
Khương Cẩm Vũ hiểu ý của Thời Cẩn: "Được, em đã ghi âm giọng nói của Từ Trăn Trăn rồi, cài thêm phần mềm là được."
Thời Cẩn gật đầu, gọi cho Hoắc Nhất Ninh.
"Tôi là Thời Cẩn."
Hoắc Nhất Ninh hiểu ngay: "Có kế hoạch gì rồi?" Khương Cường trốn kỹ, quang minh chính đại bắt người chậm quá, đi đường rừng của Thời Cẩn có khi lại nhanh hơn. Dù sao anh cũng bị Thời Cẩn dẫn cho lầm đường lạc lối mất rồi, nguyên tắc gì gì đều bị chó ăn mất cả.
"Ừ." Thời Cẩn điềm tĩnh nói: "Cần sự phối hợp của cảnh sát."
Hoắc Nhất Ninh phê chuẩn ngay: "Chỉ cần bắt được tội phạm, không hại trời trái đạo lý thì tùy anh thế nào cũng được."
Chiều hôm đó Thời Cẩn đến nhà họ Từ.
Ông cụ Từ nói bóng nói gió, ý hỏi bao giờ mới đón được cháu gái yêu quý của ông về nhận tổ nhận tông.
Thời Cẩn ngồi thẳng người, ánh mắt hiền hòa như quân tử vô hại, nói: "Bạn gái cháu là người của công chúng, nếu muốn nhận về nhà họ Từ cũng phải làm lớn một chút chứ ạ?"
Vụ án hai cha con Khương Dân Hải giết người diệt khẩu đã được nhà họ Từ giải quyết xong xuôi. Ông cụ cũng biết con thứ của mình đã thỏa thuận gì đó với Thời Cẩn, nên vì thế mà chưa vạch trần người giả mạo ở bệnh viện, chắc Thời Cẩn đang tính toán gì đó.
Ông cụ Từ rất sảng khoái: "Tất nhiên là phải như vậy!" Chỉ cần Sênh Sênh nhận tổ tiên thì muốn làm gì ông cũng đồng ý: "Làm thế nào cũng được."
Ngay ngày hôm đó, ông cụ bảo Từ Hoa Vinh liên hệ với giới truyền thông, phát thông báo: nhà họ Từ tổ chức hội bán đấu giá từ thiện văn vật, tất cả các khoản đều được quyên góp dưới tên của thiên kim nhà họ Từ. Ngoài ra, ông cụ còn tặng 10% cổ phần viện bảo tàng của nhà họ Từ cho đứa cháu gái duy nhất.
Bà cụ Từ quá cố là một người phụ nữ mạnh mẽ bản lĩnh, xuất thân từ thế gia văn vật. Tiền thân của viện bảo tàng nhà họ Từ chính là do cụ tổ của bà cụ sáng lập ra, đã có lịch sử một trăm năm. Tính sơ bộ thì giá thị trường của 10% cổ phần này là một tỉ.
Thông tin vừa được tung ra, cộng đồng mạng bắt đầu bàn tán không ngớt.
Trong một siêu thị 24H cỡ nhỏ trên đường Trường Ninh, thu ngân là một người phụ nữ trung tuổi hơi mập, đang nói chuyện với bà chủ siêu thị về chuyện này.
Bà chủ siêu thị than thở mãi: "Một tỉ là bao nhiêu tiền chứ." Không hình dung ra được, nghèo khó đã giới hạn sức tưởng tượng của bà ta.
Bà thu ngân không ngừng ngưỡng mộ: "Cô cháu gái nhà họ Từ thật có phúc."
Bà chủ bốc một nắm hạt dưa trên quầy tính tiền, vừa cắn vừa nói: "Chứ còn gì nữa, tùy tiện tặng một món quà đã là tỉ mấy rồi, bao nhiêu người làm cả đời cũng chẳng được món tiền lớn như thế."
"Nhà họ Từ kinh thật, có quyền còn có tiền nữa chứ." Mấy đời trên của nhà họ Từ đều làm trong nhà nước. Trong giới chính trị của bảy tỉnh ở Hoa Hạ thì thế lực nhà họ Từ to nhất, cưới vào gả đi đều là nhà quyền quý, tiền tài càng không cần phải nói đến. Gia thế hàng trăm năm không phải chỉ có hư danh. Hơn nữa, danh tiếng của nhà họ Từ rất tốt, có đến mấy hội quyên góp từ thiện, có tiền nhưng không tham tài, cho nên nhà họ Từ rất được lòng dân, cũng vì thế mà bên trên chỉ có thể nhắm một mắt mở một mắt. Xưa nay kinh tế chính trị không thể là một nhà, nhưng nhà họ Từ lại là một ngoại lệ.
Bà chủ nhổ vỏ hạt dưa vào thùng rác: "Tôi còn nghe nói để tránh th*m nh*ng, kinh tế và chính trị của nhà họ Từ được tách bạch rất rõ ràng, số cổ phiếu gì gì đều trao hết cho đời cháu không theo nghiệp làm quan. Không biết cô cháu gái đó được chia bao nhiêu."
Đời cháu của nhà họ Từ chỉ có mấy người, vừa khéo chẳng có ai theo chính trị.
Có người đến tính tiền. Bà thu ngân vừa quét mã vừa nói: "Một tỉ này đủ cho cô ta ăn cả đời rồi, không phải làm gì, ngày ngày tiêu tiền là được." Bà ta ngước lên thấy người tính tiền là một bà cụ mặc quần hoa nhí đội mũ đánh cá kiểu người già. Bà thu ngân hỏi: "78 đồng, bà quẹt thẻ hay trả tiền mặt?"
Bà cụ nói rất lớn tiếng, vừa nhét đồ vào túi ni lông vừa mặc cả: "78 cái gì, tính 70 thôi."
Hừ, nói năng như ăn cướp vậy.
Bà thu ngân tốt tính không nổi nóng, cười nói: "Bà ơi, đây là siêu thị, đồ đạc trên giá đã có giá niêm yết cả rồi, không mặc cả được đâu ạ."
Bà già lườm một cái: "Cô làm như tôi chưa đi siêu thị bao giờ, đây chỉ là một tiệm tạp hóa nhỏ thôi." Bà ta rút từ trong túi ra một bọc nilon, đếm bảy tờ mười tệ đặt xuống rồi xách túi đi thẳng.
Bà thu ngân đứng hình.
Ngạc nhiên chưa kìa!
Bà chủ siêu thị đuổi ra đến cửa thì bà già kia đã chạy xa rồi, đành lắc đầu: "Thời buổi nào rồi mà vẫn còn thể loại này chứ."
Bà già này chính là bà Chu, mẹ của Khương Dân Hải.
Bà Chu xách một túi thức ăn nhanh đi vào một ngõ nhỏ, quẹo mấy đường, tìm được một tiệm hoa quả có bốt điện thoại công cộng, đưa cho chủ tiệm mười đồng rồi gọi điện thoại.
Điện thoại vừa kết nối, bà Chu đã lớn tiếng mắng: "Từ Trăn Trăn, mày là cái đồ vô ơn bội nghĩa."
Bên kia chưa nói được mấy giây, bà ta đã mắng ào ào chặn họng: "Mày có một tỉ rồi, chia cho anh mày một ít thì đã làm sao? Nếu không phải vì mày thì tại sao bố mày và anh mày lại đến bước đường này chứ? Hôm qua mày còn dám than nghèo kể khổ với tao, cái đồ của nợ, có bố đẻ chẳng có bố dạy, lại dám lừa tao à. Nếu biết mày là cái đồ vong ân bội nghĩa như thế này thì tao đã bán mày đi từ bé rồi!" ADVERTISEMENT / QUẢNG CÁO
Không biết bên kia nói gì mà bà Chu nổi giận đùng đùng: "Mười vạn mà đã định đuổi tao đi à, đừng có mơ nhé! Nếu mày không chuyển cho tao mười triệu trước cái buổi đấu giá từ thiện khỉ gì đấy thì tao sẽ đến đó tìm mày, cho bàn dân thiên hạ biết đồ rẻ tiền như mày mất dạy đến đâu."
Thỉnh thoảng có người đi qua tiệm hoa quả đều phải liếc nhìn, bà cụ này lớn tuổi rồi nhưng mắng người vẫn đâu ra đấy, thậm chí còn chẳng có tiếng thở.
Bà Chu hừ một tiếng: "Mày đừng tưởng tao không dám, con trai tao bị bắt rồi, cháu trai tao thì bị truy nã, mày thì ăn sung mặc sướng, còn có một tỉ. Tao nói cho mày biết, nếu mày không chia tiền cho tao thì tao sẽ vạch mặt cái đồ giả tạo nhà mày ngay đấy."
Nói rồi bà ta cúp điện thoại, chửi đổng thêm mấy câu rồi xách túi rời khỏi tiệm hoa quả.
Ngự Cảnh Ngân Loan.
"Tút tút tút tút tút…"
Tiếng điện thoại bị ngắt vẫn còn vang lên. Khương Cẩm Vũ nhấn phím enter, thoát ra khỏi màn hình trò chuyện, ngẩng lên nhìn: "Được rồi."
"Cảm ơn em." Thời Cẩn hơi ngừng lại rồi nói tiếp: "Anh sẽ chuyển khoản cho em nhé."
Thời Cẩn đi ra khỏi phòng đọc sách, sau đó, Khương Cẩm Vũ nhận được thông báo chuyển khoản của anh.
Trong khung đối thoại thu nhỏ trên màn hình có mấy dòng chữ.
"Lại làm sao thế?"
"Một tỉ đó cũng là tiền của tôi, liên quan gì đến các người, đừng đến làm phiền tôi nữa, không thì mười vạn cũng không có đâu."
"Mười triệu á, không đời nào, tôi không có, cũng không đưa cho bà đâu. Bà dám vạch mặt tôi thì một đồng tôi cũng không đưa cho bà."
Phần mềm mô phỏng giọng nói này mới được phát triển mấy năm gần đây, chỉ cần nhập câu chỉ định và âm sắc rồi nhấn phím tạo giọng nói là được.
Đến chiều có mấy y tá đến thay thuốc, Từ Trăn Trăn mới nghe được tin này. Sau khi cô ta vui mừng như điên khi xem xong tin trên mạng, chợt trong lòng cũng thấy nghi ngờ, xuất viện ngay chiều tối hôm đó. Nhà họ Từ cho lão Tưởng đến đón cô ta.
Khuôn mặt cô ta đã không còn vấn đề gì nghiêm trọng nữa, mỗi tuần thay thuốc một lần là được. Băng gạc vẫn chưa gỡ nên cô ta đeo khẩu trang, tươi cười hớn hở trở về nhà họ Từ. Vừa vào đến phòng khách, cô ta đã nhìn thấy ông cụ Từ và Từ Bình Chinh đang ngồi nói chuyện trên ghế sofa, không biết đang nói gì nhưng nhìn thấy cô ta thì đều dừng không nói nữa.
Cô ta cũng chẳng nghĩ nhiều, đầu óc như bị bánh ném trúng, bước đi phơi phới như bay. Cô ta cố nén sự vui mừng trong lòng, bước tới hỏi: "Ba, ông nội, sao hai người không nói với con?"
Một tỉ cơ đấy, đủ cho cô ta tiêu cả đời.
Từ Bình Chinh không giỏi nói dối nên lẩn tránh ánh mắt của cô ta. Ngược lại, ông cụ Từ lại là một diễn viên bậc thầy, ông cụ cười nói: "Không phải là cháu bị thương à, muốn cho cháu một bất ngờ để cháu vui lên thôi."
Cô ta mỉm cười ngọt ngào: "Cháu cảm ơn ông nội." Cô ta ngồi xuống, mỗi tay nắm tay một người, nũng nịu nói: "Mọi người tốt với cháu nhất."
Ông cụ Từ bình thản rút tay ra bưng cốc trà lên uống, mặt không đổi sắc, nói: "Ba và bác của cháu đều theo chính trị, không được dính đến kinh tế nên cổ phần không giao cho hai người đó được. 10% cổ phần này vốn là dành cho cháu, anh họ cháu và Sắt Sắt cũng có phần."
Nghe ông cụ nói vậy, chút nghi ngờ trong lòng Từ Trăn Trăn lập tức tan biến. Cô ta biết bà cụ Từ quá cố có một viện bảo tàng riêng, nhưng không ngờ cô ta cũng có phần.
Tiền tài đến bất ngờ, làm sao không mừng cho được.
Từ Trăn Trăn bưng ấm trà lên rót cho ông cụ, giả vờ như vô tình hỏi một câu: "Vậy số tiền thu được từ hội đấu giá sẽ được quyên góp hết ạ?" Bao nhiêu tiền thế mà quyên đi hết thì cô ta sẽ đau lòng lắm.
Ông cụ Từ cúi đầu uống trà.
Sao trước đây không phát hiện ra trong mắt con bé này chỉ có tiền nhỉ.
Ông cụ uống một ngụm trà rồi mới ngẩng lên trịnh trọng nói: "Tất nhiên là phải quyên rồi, ba cháu và bác cháu, rồi cả nhà ông trẻ đều làm trong các bộ ban ngành chính phủ. Quyên góp tiền thứ nhất là giúp ích cho quốc gia, thứ hai là tạo danh tiếng tốt."
Từ Trăn Trăn vẫn thấy tiếc nhưng sợ ông cụ không thích nên không thể hiện ra ngoài, cười ngọt ngào đáp: "Cháu biết rồi, ông nội giỏi thật đấy ạ."
Ông cụ Từ không nói gì nữa.
Từ Bình Chinh ngồi bên cạnh ăn nho xanh, bứt từng quả bỏ vào miệng, cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi cách ra một chút.
"Ông ơi," Từ Trăn Trăn ra vẻ ngoan ngoãn, thỏ thẻ nói: "Hội đấu giá từ thiện có thể hoãn lại một chút được không ạ?"
Ông cụ liền hỏi: "Sao thế?"
Từ Trăn Trăn sờ lớp băng gạc quấn trên mặt mình, đôi mắt lập tức ươn ướt: "Mặt cháu vẫn chưa khỏi, không tiện xuất hiện, sợ làm mất hình ảnh nhà mình ạ."
Ông cụ Từ nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi nói: "Ừ, thế à, thế thì cũng hoãn chuyển nhượng cổ phần lại thôi."
Từ Trăn Trăn nghẹn lời.
Không chuyển nhượng cổ phần trước được à?
Cô ta sợ đêm dài lắm mộng, không chờ được, rất hiểu chuyện mà mềm giọng: "Thế thì thôi ạ, phiền ông quá. Đến hội đấu giá cháu đeo khẩu trang là được rồi."
Ha ha.
"Thế thì được." Ông cụ Từ tỏ vẻ rất quan tâm: "Cháu đi nghỉ đi, vừa xuất viện đừng để cơ thể mệt mỏi."
Từ Trăn Trăn ngoan ngoãn vâng lời: "Vâng ạ, cháu cảm ơn ông." Rồi cô ta quay sang ôm Từ Bình Chinh một cái, cười nói: "Con cảm ơn ba."
Chờ cô ta đi xa rồi, ông cụ Từ vội rũ hết da gà đang nổi khắp mình, lườm Từ Bình Chinh một cái: "Chín năm rồi, xem "đứa con gái" mà anh dạy ra kìa, nghe đến tiền là sáng mắt."
Trước đây ông không để ý, cả nhà cũng chẳng nói chuyện tiền nong, thật không ngờ một cô bé trẻ tuổi như thế mà đã nhiều toan tính. Người nhà họ Từ xưa nay ngay thẳng, chẳng trách chín năm rồi mà mọi người trong nhà đều không thể thân cận được với con bé này.
Từ Bình Chinh không biết nói sao, ông bận việc chính trị, đúng là chưa hề quan tâm dạy dỗ Từ Trăn Trăn.
Ông cụ cũng không buồn nhắc lại chuyện cũ, nghiêm nghị dặn: "Sau này khi Sênh Sênh về nhà họ Từ rồi, anh đừng bận rộn như lúc trước nữa. Từng này tuổi rồi anh nên dành thời gian cho gia đình, những chuyện quan trường anh giao cho đám thanh niên đi làm. Cái gì quá cũng không tốt, nhà họ Từ chúng ta cũng nên chuẩn bị rút chân ra thôi."
Cây to dễ đổ, công cao vượt chủ chưa bao giờ là hay, cho nên khi hai đứa cháu của nhà họ Từ không chịu theo chính trị, ông cụ cũng vui vẻ đồng ý. Nhà họ Từ là thế gia trăm năm, đế vững gốc bền, không cần phát triển to hơn nữa.