Đúng là say rồi, chẳng ngoan chút nào cả.
Uống một cốc nước cũng mất mấy phút, anh uống rượu nên đôi môi vốn đã đỏ, giờ hôn xong lại càng đỏ hơn, không có vẻ nhẹ nhàng thanh thoát của ngày thường mà giống yêu tinh, ánh mắt chứa đầy sự quyến rũ.
Khương Cửu Sênh đặt cốc xuống: "Em đi lấy thuốc giải rượu, anh chợp mắt một lát đi."
Thời Cẩn lập tức ôm lấy tay cô: "Không được, em đi đâu cũng phải mang anh theo."
"Anh đi cầu thang sẽ ngã, em đi một mình rồi sẽ lên ngay." Cô xoa tóc trên đỉnh đầu anh, chất tóc rất mềm, bị cô làm cho rối, lọn tóc mỏng rủ xuống có mấy phần giống thiếu niên. Cô dỗ anh như như dỗ trẻ con: "Ngoan, buông tay nào."
Thời Cẩn không buông tay: "Vậy em hôn anh ba cái đi."
Cô hôn anh ba cái, anh ngoan ngoãn buông tay.
Đã sắp 11 giờ, người nhà họ Từ đã ngủ cả. Đèn phòng khách vẫn còn sáng, cô giúp việc vẫn đang dọn dẹp. Khương Cửu Sênh hỏi xin cô một bát canh giải rượu, hâm ấm rồi mới mang lên, trở về phòng thì lại không thấy Thời Cẩn.
Cô đặt bát canh xuống: "Thời Cẩn."
Trên ghế sofa không thấy, trong phòng tắm cũng không thấy, Khương Cửu Sênh tìm một vòng, không thấy bóng anh đâu cả.
"Thời Cẩn."
"Thời Cẩn ơi."
Đêm đã khuya, mọi người đều đang ngủ nên cô không tiện gọi to, bước ra khỏi phòng, tìm khắp bốn phía đều không thấy liền hỏi cô giúp việc: "Cô có thấy Thời Cẩn đâu không?"
"Cậu ấy vừa mới xuống dưới tầng rồi."
Có lẽ là lúc cô đang ở phòng bếp hâm canh thì anh đi xuống, biệt thự nhà họ Từ rất lớn, tầng 1 có mấy phòng, ông cụ Từ và hai con trai ông đều ở tầng 1. Khương Cửu Sênh cố gắng hạ giọng: "Thời Cẩn."
Lão Tưởng đột nhiên gọi cô, giọng rất lớn: "Cô Sênh Sênh, cô mau tới đây đi."
Khương Cửu Sênh hỏi: "Làm sao thế ạ?"
"Ba Bác Mỹ đang đá cửa phòng ông cụ, với cả," lão Tưởng hơi đau đầu, kéo kéo áo ngủ trên người: "Với cả cửa phòng thị trưởng Từ."
Khương Cửu Sênh cạn lời.
Hơn nửa đêm còn đi đá cửa phòng người ta, thật không phải là phong cách hành xử của Thời Cẩn, đều là do chất cồn gây họa.
Lão Tưởng cũng hết cách nên mới phải gọi cứu viện. Lúc này, Thời Cẩn đang đạp cửa phòng ông cụ Từ, đạp hết cái này đến cái khác, không nói không rằng, chỉ đạp vừa mạnh vừa vang.
"Rầm."
"Rầm."
Ông cụ Từ bừng tỉnh, thoạt đầu còn tưởng là động đất, vừa mở cửa ra thì nhìn thấy gương mặt anh tuấn đến độ khiến cả người và thần đều tức giận của Thời Cẩn, anh đang đá cửa phòng ông.
Từ Bình Chinh giải thích: "Mới vừa đá cửa phòng con xong." Ông nhìn Thời Cẩn: "Chắc là say rồi."
Say thế nào mà lại đi đá cửa hai ba con ông vậy?
Ông cụ Từ nghiêm mặt hỏi: "Ba Bác Mỹ, cậu đá cửa phòng tôi làm gì."
Vẻ mặt Thời Cẩn nhìn qua không có gì khác thường, vẫn đẹp trai ngời ngời, giọng điệu cũng bình tĩnh như thường: "Nếu cháu đá ông thì Sênh Sênh sẽ tức giận."
Ông cụ Từ ngẩn ra. Lời này là có ý gì, Sênh Sênh không tức giận thì cậu sẽ đến đá tôi à?
Sắc mặt Thời Cẩn không chút thay đổi, anh nhấc chân lên.
"Rầm…"
Lại là một cú đá rất mạnh.
Giờ thì ông cụ Từ đã hiểu, anh chàng này nhất định là muốn một mình độc chiếm Sênh Sênh, cho nên có địch ý rất mạnh đối với ông và cửa của ông.
d*c v*ng chiếm hữu mạnh vô cùng.
Ông cụ Từ cảm thấy cần phải nói đạo lý với anh: "Ba Bác Mỹ, cậu đang mượn rượu làm loạn à? Cậu không thể không hiểu chuyện như vậy, làm bạn trai Sênh Sênh cần hiền lành rộng lượng…"
Ông cụ Từ còn chưa nói xong mấy lời ân cần dạy bảo.
Khương Cửu Sênh đã gọi to: "Thời Cẩn."
Thời Cẩn lập tức quay đầu lại, mỉm cười rạng rỡ: "Sênh Sênh, anh ở đây."
Động tĩnh lớn như vậy, mọi người đều bị đánh thức, trước cửa đứng đầy người. Khương Cửu Sênh có chút lúng túng: "Ông nội, ba, quấy rầy mọi người nghỉ ngơi rồi. Thời Cẩn uống nhiều quá, con dẫn anh ấy về phòng trước." Cô nhìn Thời Cẩn: "Thời Cẩn, quay về với em."
Thời Cẩn ngoan ngoãn đưa tay, để cô dắt đi.
Lúc này lại giống như cừu con vậy, vừa rồi đá cửa có khác gì hổ báo không. Ông cụ Từ nhìn cửa, lại nhìn nhìn Thời Cẩn, suy nghĩ sâu xa: "Sênh Sênh, có phải cháu quá chiều Thời Cẩn rồi không?" Không thể chiều đàn ông được, càng chiều càng hư đốn.
Từ Bình Chinh vẫn giữ vẻ mặt không thể tin nổi: "Sênh Sênh vừa gọi con là ba rồi ạ?"
Hình như vậy...
Đây cũng là lần đầu tiên cô gọi như vậy. Ông cụ Từ vui mừng vỗ vỗ vai con trai: "Chúc mừng con, được làm ba rồi."
Từ Bình Chinh mừng rỡ đi tìm rượu uống.
Khương Cửu Sênh dẫn Thời Cẩn trở về phòng, cho anh uống canh giải rượu, lăn lộn cả đêm, trán anh đã có một lớp mồ hôi mỏng: "Anh đi tắm một cái nhé?"
Thời Cẩn nằm trên ghế sofa, ôm gọn Khương Cửu Sênh vào lòng: "Em tắm cho anh đi."
Cô đứng dậy định đi xả nước: "Vậy anh c** q**n áo trước đi."
Anh vẫn ôm cô không buông tay: "Em cởi cho anh, nhé?" Anh cọ cọ mặt vào mu bàn tay cô: "Được không?"
Khương Cửu Sênh cạn lời.
Chất cồn là một thứ thật thần kỳ, có thể khiến Thời Cẩn nhà cô làm nũng.
Cô c** q**n áo ra cho anh, anh r*n r* oằn oại, Khương Cửu Sênh đỏ mặt, dỗ anh vào bồn tắm.
Thời Cẩn cũng kéo cô vào: "Sênh Sênh, anh muốn tắm cùng với em."
Khương Cửu Sênh bắt đầu bó tay rồi đấy.
Cô nghĩ, sau này không thể để cho Thời Cẩn uống rượu nữa.
Ngày hôm sau, thời tiết tươi đẹp.Khu nhà trọ cũ cao bốn tầng, không có thang máy, cầu thang không có đèn, các phòng được sắp xếp theo kiểu hình chữ nhất. Có người để kệ bếp trong hành lang nên nhìn có vẻ chật chội, rác thải sinh hoạt không được đổ đi kịp thời nên bốc lên mùi khó chịu.
Gã đàn ông đi dép tông, mặc một chiếc áo phông dài tay màu đen bó sát người, quần rằn ri, tóc cắt húi cua, trên cổ đeo dây xích to bản, dáng người béo mập, miệng ngậm cây tăm, mắt cá vàng liếc nhìn xung quanh xong đi đến trước một gian phòng, gõ cửa.
"Cốc, cốc, cốc."
Gã gõ mạnh mấy cái, người ở bên trong mới ra mở cửa. Bố cục căn phòng rất đơn giản, một cái giường, một cái bàn, còn lại không có gì cả. Một chiếc vali nữ màu hồng nhạt đang mở ra trên sàn, quần áo giày dép cũng ở trên sàn.
Trời vừa mới sáng, Từ Trăn Trăn vẫn còn mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa tơ tằm, khoác một cái áo gió, đeo khẩu trang, hỏi gã đàn ông đứng ở cửa: "Chuyện gì vậy?"
Gã đánh giá cô ta một lượt: "Tiền thuê nhà."
Từ Trăn Trăn quấn chặt áo quanh mình: "Có thể chờ hai ngày nữa được không, tôi vẫn đang tìm việc làm."
Mấy ngày trôi qua, cô ta vẫn không tìm được việc, thứ nhất là không hạ được mình nên không muốn làm việc nặng nhọc dơ bẩn, thứ hai là mặt cô ta bị rạch cho nên rất nhiều nơi cao cấp một chút đều không muốn nhận cô ta, thành ra cao không được mà thấp không xong.
Gã đàn ông nhếch miệng để lộ nguyên một miệng răng vàng khè, ánh mắt hau háu nhìn Từ Trăn Trăn không chút che giấu: "Chỗ tôi không cho nợ tiền thuê nhà."
Trừ mặt ra thì dáng người không tồi. Gã nghĩ thầm.
Từ Trăn Trăn bị nhìn đến mức khó chịu, lui về phía sau cửa: "Chỉ một ngày thôi." Cô ta cắn chặt răng, nhìn đôi mắt cá vàng nóng bỏng của gã đàn ông, mềm giọng: "Cầu xin anh."
Người thuê trong khu trọ này đều là đàn ông, gã là người bao thuê, vợ gã đã chết nên sống một mình. Từ Trăn Trăn đã rất nhiều lần nhìn thấy gã đàn ông này đi ra từ trong phòng một cô gái ngành ở tầng dưới nên cô ta biết rõ gã đang nhìn mình với ánh mắt gì.
Gã cười cười, bàn tay mập ú đưa xuống b*p m*ng cô ta: "Tôi chỉ cho cô một ngày thôi đấy."
Cô ta cố nén cảm giác ghê tởm trong bụng xuống: "Cảm ơn."
6 giờ chiều, một nửa bầu trời đã nhuộm màu đỏ cao rực rỡ. Trời cuối thu đìu hiu, buổi hoàng hôn mang theo chút hơi lạnh lẽo.
Người làm nhà Vũ Văn đến phòng đọc sách thông báo: "Thưa ông, có một cô gái tên Từ Trăn Trăn đang ở ngoài, nói muốn gặp ngài."
Động tác lật giấy tờ của Vũ Văn Đàm Sinh hơi ngừng lại: "Để cho cô ta vào đi."
Một lúc sau, người làm đã dẫn Từ Trăn Trăn vào phòng. Vũ Văn Đàm Sinh ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, cầm một quyển sách quân sự trong tay, chỉ lo lật trang chứ không ngẩng đầu lên.
Từ Trăn Trăn bước đến, khẽ khàng gọi: "Bác trai."
Vũ Văn Đàm Sinh ngẩng đầu lên.
Người phụ nữ trước mắt mặc váy, cho dù là mùa thu cũng để lộ ra một đôi chân thon dài. Chiếc váy bó sát cơ thể, tăng vẻ yểu điệu cho vòng eo thon nhỏ. Cô ta thả tóc, đeo khẩu trang, chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt, trang điểm rất kỹ lưỡng.
Đã cố ý trang điểm, ý đồ đến rất rõ ràng.
Vũ Văn Đàm Sinh đặt quyển sách xuống: "Cô tìm tôi?"
Từ Trăn Trăn gật đầu.
Ông ta lười biếng dựa lưng vào ghế, tư thế thoải mái, ung dung nhìn cô ta: "Tìm tôi có việc gì?"
Cô ta đứng im trong chốc lát rồi rón rén lại ngồi gần sát bên cạnh Vũ Văn Đàm Sinh. Ông ta thậm chí còn ngửi được mùi nước hoa nhàn nhạt trên người cô ta. Ánh mắt Từ Trăn Trăn xấu hổ rụt rè, đôi tay nhiều năm không phải làm việc gì trắng nõn lại trơn mượt đặt ở trên đùi Vũ Văn Đàm Sinh, ngón tay cô ta vẽ vòng tròn, trêu đùa nửa có nửa không, dựa sát vào người ông ta, cổ áo kéo xuống rất thấp.
"Lúc trước bác từng nói, cháu có, có thể làm người phụ nữ của bác, lời này còn tính không?" Cô ta ấp úng, ánh mắt mang theo ngượng ngùng cùng chờ mong.
Vũ Văn Đàm Sinh cười nhìn cô ta, ánh mắt vẫn trầm ổn nhã nhặn như bình thường, nhưng lời nói ra lại sắc như dao: "Từ Trăn Trăn, cô còn đê tiện hơn tôi tưởng."