Editor: Nguyetmai
Khoa Ngoại tim mạch, Thời Cẩn, sáu chữ này trên bảng tên bằng nhôm lập tức bị ăn mòn chỉ còn đường vân mờ nhạt. Không màu không mùi, có tính ăn mòn, là axit sulfuric.
Khương Cửu Sênh vẫn đang kéo tay Thời Cẩn, lòng bàn tay toàn là mồ hôi, giọng nói run rẩy: "Có tạt trúng anh không?" Nếu như chậm hơn một bước, nếu như cô không kịp kéo anh...
"Không sao, em đừng lo lắng."
Thời Cẩn lau mồ hôi trên trán của cô. Vừa lúc nãy, ngàn cân treo sợi tóc, cô cũng không để ý xem mình có thể bị vạ lây hay không đã chạy tới kéo anh lùi lại.
Thời Cẩn cởi áo blouse bị chất lỏng văng vào, trên người không bị dính axit, nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi, sợ liên lụy tới cô.
Hết hồn hết vía một lúc xong Khương Cửu Sênh mới thở dài nhẹ nhõm, ngước mắt nhìn vệt chất lỏng hắt lên trên tường, rồi quay lại nhìn Từ Trăn Trăn, đôi mắt hoa đào trong nháy mắt đã đông lại thành đá.
"Cô có biết mình đang làm gì hay không?" Giọng nói hơi khàn, trầm mà lạnh.
Khương Cửu Sênh tức giận rồi, rất ít khi cô như vậy, tức giận đến không kiềm chế được.
Từ Trăn Trăn không hề nhụt đi, mỗi một chữ đều mang sự phẫn uất đỉnh điểm: "Loại người như Thời Cẩn đáng chết."
Nói xong, cô ta giơ tay lên, nghiêng miệng chai, định hắt nốt chút axit còn dư lại lên người Thời Cẩn. Giữa không trung, tay cô ta bị Khương Cửu Sênh giữ lại.
"Khương Cửu Sênh... "
Khương Cửu Sênh giật lấy chiếc chai thủy tinh trong tay cô ta: "Loại người như cô còn đáng chết hơn."
Dứt lời, cô lập tức nắm lấy tay Từ Trăn Trăn, quay ngược miệng chai lại, đổ axit còn dư lên mu bàn tay của Từ Trăn Trăn.
Chỉ tiếc, số lượng quá ít, chưa đủ hả giận.
Lập tức có tiếng kêu vang lên.
Từ Trăn Trăn ôm tay, kêu lên thảm thiết. Nồng độ của axit sulfuric rất cao, vừa chạm vào da đã cảm thấy bỏng rát đau nhói. Cô ta cắn răng, theo bản năng dùng vạt áo khoác lau đi, lau đi lau lại mấy lần, mu bàn tay đau rát, đỏ một mảng lớn.
"Khương Cửu Sênh!"
Cô ta vung tay đánh người.
Khương Cửu Sênh bắt được cổ tay của cô ta, xoay 90 độ, khom người, dùng hết sức, dùng vai làm điểm tựa ném cô ta xuống đất.
Cô đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống Từ Trăn Trăn đang đau đến co người lại, lạnh lùng ném ra ba chữ: "Báo cảnh sát."
Tiêu Dật đứng bên cạnh trợn mắt há hốc mồm hồi lâu mới luống cuống móc điện thoại di động ra.
Từ Trăn Trăn nằm ngửa, mu bàn tay và lưng đau thấu tim. Cô ta ngồi thừ trên đất, cơ thể chết lặng, không đứng dậy nổi. Đầu cô ta đầy mồ hôi, khẩu trang rơi xuống để lộ vết sẹo vặn vẹo, cô ta căm hận trợn mắt nhìn Khương Cửu Sênh: "Mày không muốn biết tại sao tao cầm axit sulfuric tạt Thời Cẩn à?"
Khương Cửu Sênh quay đầu.
Thời Cẩn đang đứng ở sau lưng cô, không quan tâm đến bất cứ thứ gì, ánh mắt chỉ dõi theo cô.
Cô đáp lại hai chữ, không hề che giấu sự giận dữ của mình: "Không muốn."
Cô vừa dứt lời, Từ Trăn Trăn đã rít lên: "Thời Cẩn chính là thằng điên táng tận lương tâm!"
Khương Cửu Sênh lạnh lùng liếc người đang nổi điên trên mặt đất kia, lòng bàn tay hơi lạnh. Thời Cẩn dắt tay cô lui về phía sau một bước, đến gần bên cạnh anh.
Người đi kẻ lại xung quanh đều dừng lại nhìn, có người lấy điện thoại di động ra, chắc là muốn quay chụp.
Tiêu Dật cùng mấy nhân viên y tế đi đến, ngăn lại.
Từ Trăn Trăn làm ngơ với tất cả mọi thứ xung quanh làm, cao giọng tức giận: "Tao và thằng đó không thù không oán, thế mà nó lại để cho một thằng b**n th** tới gian dâm tao, vấy bẩn tao, hành hạ tao." Cô ta vén tay áo lên, vết đỏ rải rác khắp cánh tay, còn có vết sẹo đen do tàn thuốc làm bỏng, vung cánh tay đó chỉ vào Thời Cẩn: "Thấy không? Đây toàn là do thằng khốn đó ban tặng đấy."
Lòng bàn tay Thời Cẩn nắm lại thật chặt, toát một lớp mồ hôi mỏng. Thời Cẩn hình như đang lo sợ, ánh mắt bám chặt theo Khương Cửu Sênh, không dám rời đi.
Cô vỗ mu bàn tay của anh, bước lên trước một bước: "Không thù không oán?" Cô liếc nhìn Từ Trăn Trăn, đôi mắt hoa đào hơi nheo lại, lạnh đi ba phần: "Cô quên rồi đấy à, cô đã ngồi vào chỗ của tôi, mạo danh thay thế tôi suốt chín năm trời."
Từ Trăn Trăn hơi há miệng, con mắt mở rất to: "Mày thật sự không quan tâm sao? Thời Cẩn nó là loại người gì chứ?" Cô ta ngẩng đầu, lửa giận trong mắt cháy bừng bừng, nhìn chằm chằm vào Thời Cẩn: "Ngoài mặt thì lịch sự, nhiệt tình giúp đỡ mọi người, nhưng sau lưng lại là một kẻ ti tiện bỉ ổi chính cống, nó âm hiểm xảo trá, lòng trả thù rất mạnh, ngay cả phụ nữ tay không tấc sắt cũng muốn đuổi cùng giết tận không tha."
Mỗi một chữ đều được nhấn rất mạnh.
Biểu cảm trên khuôn mặt Khương Cửu Sênh vẫn không chút thay đổi.
Từ Trăn Trăn gầm thét, hận không thể xé nát gương mặt bình tĩnh của cô: "Khương Cửu Sênh, người bên gối của mày, là một thằng b**n th** lòng dạ độc ác!"
Người đời ngu xuẩn, đa số đều cho rằng Thời Cẩn lương thiện, lịch sự, nhưng mà người đàn ông này đã ung dung thản nhiên mà ngấm ngầm dùng mọi thủ đoạn, khiến cô ta muốn sống không được, muốn chết không xong.
Người khác sao có thể biết được rốt cuộc còn có bao nhiêu tàn bạo ẩn giấu nữa, người đàn ông này mang một lớp mặt nạ dịu dàng hiểu ý người, mê hoặc tất cả mọi người, anh ta có một diện mạo xinh đẹp, ngồi ở trên cao giả vờ làm một quý ông nhưng đằng sau diện mạo đó chính là ma quỷ.
Vẻ mặt Khương Cửu Sênh vẫn như cũ, ba phần lạnh lùng, bảy phần sắc bén: "Bạn trai tôi là người như thế nào, tôi rõ ràng hơn cô, tôi cần cô lắm mồm ở đây à?"
Từ Trăn Trăn thật sự không thể tin nổi.
Khương Cửu Sênh trừng mắt, trong mắt phản chiếu hình ảnh của Từ Trăn Trăn: "Con người tôi không thích tính toán chi li, cũng không thích phiền toái, cho nên, cô dùng thân phận của tôi làm mưa làm gió suốt chín năm, tôi cũng không có ác ý trả thù cô, nhưng mà," Khương Cửu Sênh hơi ngừng lại chốc lát, hơi cúi người, nhỏ giọng nói: "Từ Trăn Trăn, lần này cô chạm phải ranh giới cuối cùng của tôi rồi."
Không hề bị lay động, thiên vị rõ ràng.
Từ Trăn Trăn trố mắt nghẹn họng: "Mày... "
Khương Cửu Sênh không nghe nữa, quay sang nói với bảo vệ của bệnh viện vừa chạy tới: "Người phụ nữ này bị rối loạn thần kinh, làm phiền các anh trông coi cô ta một chút."
"Vâng thưa cô Khương."
Dặn dò xong, cô kéo Thời Cẩn vào phòng làm việc.
Từ Trăn Trăn nhìn cánh cửa đóng chặt, tức giận chửi mắng đến lạc giọng, gào thét khóc lóc om sòm như người điên. Bảo vệ liền bước đến, lôi cô ta đi.
Một lúc lâu xung quanh sau mới yên tĩnh trở lại. Tiêu Dật nhận được tin nhắn của Thời Cẩn, đi xử lý hậu quả.
Trong phòng làm việc, Khương Cửu Sênh vẫn cau mày, nói với Thời Cẩn: "Anh đi rửa ráy thay đồ trước đi." Cô sợ axit sulfuric còn lưu lại ở trên quần áo của anh.
Thời Cẩn vẫn nắm tay cô không buông, mắt đen tối om như một vũng mực, sâu không thấy đáy.
"Những gì người phụ nữ kia nói đều đúng, anh thâm hiểm xảo trá, lòng trả thù rất mạnh, em và người nhà họ Từ đều là người quang minh lỗi lạc, tin tưởng vào luật pháp, còn anh thì khác." Giọng nói của anh rất thấp, ánh mắt run rẩy, gằn từng chữ thẳng thắn với cô, nhắc lại: "Sênh Sênh, anh thì khác."
Lời nói của Từ Trăn Trăn có tám, chín phần là sự thật.
Anh thừa nhận, lòng bàn tay chảy mồ hôi, siết lấy tay của Khương Cửu Sênh, càng nắm càng chặt, tốc độ nói rất nhanh, trầm mà dứt khoát: "Anh chỉ tin vào thủ đoạn của mình, anh chỉ tin thiếu nợ phải trả tiền, giết người thì đền mạng. Cô ta cướp đồ của em, mọi người có thể rộng lượng nhưng anh thì không, anh chính là kẻ tiểu nhân, không hề có nguyên tắc và đạo đức, có thể dùng trăm phương ngàn kế, chỉ cần có thể trả thù là được. Ngoài mặt anh ung ung thản nhiên, sau lưng lại chỉ muốn làm thế nào để đẩy cô ta vào chỗ chết. Cô ta nói không sai, lòng dạ của anh độc ác, cô ta động vào em một li, anh sẽ trả cho cô ta một trượng. Người đang hành hạ cô ta kia là do anh sắp xếp, anh muốn cô ta sống không bằng chết, anh muốn cô ta phải trả hết nợ cho em."
Anh nói một hơi rất nhiều, giọng điệu giống như được ăn cả ngã về không, cẩn thận dè đặt, cũng không bận tâm kết quả.
So với để người khác nói, anh thà tự mình thừa nhận, giãi bày tấm lòng để cô thấy con dã thú trong tim anh, thấy h*m m**n trả thù gần như b*nh h**n của nó, nó tàn bạo lại bẩn thỉu, có tính xâm lược và huỷ diệt mạnh mẽ.
Khương Cửu Sênh im lặng, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt cô vẫn bình tĩnh, cái bóng của anh phản chiếu trong mắt cô cũng dịu dàng ấm áp. Cô chỉ hỏi: "Cái người hành hạ cô ta kia đã c**ng b*c cô ta chưa?"
Thời Cẩn hơi khựng lại rồi đáp: "Chưa."
Cô đại khái đã hiểu nguyên nhân hậu quả, trả thù là trả thù, nhưng phải dùng mưu tính.
"Lý giải của em không giống anh." Cô bình tĩnh thản nhiên nhìn Thời Cẩn: "Anh chỉ là cho cô ta lựa chọn xấu nhất, không quyết định thay cô ta, tự mình cam chịu sa lầy không phải do cô ta tự chọn hay sao?"
Anh không tạo ra nhược điểm của người khác, anh chỉ lợi dụng nó thôi.
Màu mắt Thời Cẩn sâu tối, anh nhìn xuống, lông mi dài rủ xuống tạo thành một cái bóng nhỏ: "Hành hạ cô ta, là do anh sắp đặt."
Anh dùng trăm phương ngàn kế, đào vực sâu vạn trượng, chờ người ta tự nhảy xuống. Tấn công tâm lý, anh không thể phủ nhận lòng dạ anh ác độc âm hiểm xảo trá, đây là sự thật.
Nói nhiều như vậy, điều anh kiêng kỵ chẳng phải cũng chỉ có một mình cô thôi hay sao.
Khương Cửu Sênh đưa tay vòng quanh eo của anh: "Thời Cẩn, anh không cần giải thích, em biết anh là kiểu người như thế nào." Cô kiễng chân, ánh mắt quấn quýt lấy anh, giọng cô rất nhẹ, mang theo sự an ủi: "Anh rất xấu, nhưng tất cả thủ đoạn của anh đều dùng để che chở cho em, tất cả thâm hiểm xảo trá, đều dùng để đối phó với những người xấu hơn anh. Em không cần người khác nói cho em biết anh là người như thế nào, bởi vì ở trên đời này người hiểu anh rõ nhất, là em." Cô hiểu Thời Cẩn, không cần nghi ngờ, cô chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn thấu lòng anh.
Làn lông mi của anh run rẩy như cánh bướm chập chờn sau cơn mưa, từ từ ngước lên, ánh mắt sáng dần, rồi bừng lên rực rỡ. Thời Cẩn cười, ôm lấy cô thật chặt.
Vài ba lời, cô có thể khiến anh chết một lần, rồi lại tìm được đường sống trong chỗ chết một lần.
"Sênh Sênh."
"Vâng."
Anh hôn lung tung lên mặt cô, vừa thỏa mãn lại vừa đắc ý: "Sao em lại tốt như vậy."
Khương Cửu Sênh ngẩng đầu, nhìn anh hỏi, trong mắt lộ vẻ cười: "Vậy anh có nghe lời em hay không?"
Anh đáp nhanh hơn dao chém sắt: "Nghe."
"Nhanh đi rửa mặt, rồi thay hết quần áo ra.""Được."
Bác sĩ khoa ngoại thường xuyên bị máu dính vào người, vì vậy, bệnh viện có phòng chuyên dùng để khử trùng. Thời Cẩn đi ra đằng sau, Khương Cửu Sênh ở lại trong phòng làm việc chờ anh.
Ngồi được một lúc, cô gọi điện thoại cho Khương Cẩm Vũ.
Chắc là cậu đang lên lớp nên nói rất nhỏ: "Chị."
"Cẩm Vũ, băng ghi âm cuộc nói chuyện của Từ Trăn Trăn và bà nội cô ta, em có còn giữ không?" Để dụ Khương Cường xuất hiện, trước đó Cẩm Vũ đã nghe lén di động của Từ Trăn Trăn, ghi âm được lại cuộc điện thoại của cô ta với bà Chu.
"Em xoá rồi." Khương Cẩm Vũ nói tiếp: "Có thể khôi phục được."
Khương Cửu Sênh có nghe qua nội dung cuộc nói chuyện, có nói đến nguyên nhân hậu quả Từ Trăn Trăn xúi giục ba cô ta là Khương Dân Hải giết người diệt khẩu. Cảnh sát đã tham gia vào chuyện này, Khương Cửu Sênh vốn không muốn tiếp tục nhúng tay quá nhiều, cũng không có chứng cứ xác thực hợp pháp, nhưng Từ Trăn Trăn lại không biết an phận giữ mình, cô đành làm người xấu một lần, dạy cho cô ta biết rằng ác giả ác báo.
Khương Cửu Sênh tính sơ qua: "Có thể hack mạng nội bộ của đồn cảnh sát không?"
Khương Cẩm Vũ cũng không hỏi nguyên do: "Có thể, một giờ là được."
"Trước tiên em hãy khôi phục đoạn băng ghi âm, sau đó đợi điện thoại của chị."
"Vâng."
Sau khi cúp điện thoại, Khương Cửu Sênh suy nghĩ một lúc lâu rồi mới gọi cho Từ Bình Chinh. Điện thoại mới đổ một hồi chuông, cuộc gọi đã kết nối, Từ Bình Chinh ở đầu bên kia liên tục gọi cô hai tiếng, giọng điệu kích động, tâm trạng rất tốt.
Đây là lần đầu tiên Khương Cửu Sênh gọi điện thoại cho ông sau khi cô nhận lại nhà họ Từ.
"Ba có bận lắm không ạ?" Khương Cửu Sênh hỏi, giọng điệu không được tính là thân mật.
Mặc dù máu mủ tình thâm, nhưng rốt cuộc cũng chỉ vừa mới nhận nhau, không vội vàng được.
"Không bận không bận." Từ Bình Chinh nói thật chậm lại, giọng điệu ân cần: "Có chuyện gì không Sênh Sênh?"
Khương Cửu Sênh gọi một tiếng: "Ba."
Từ Bình Chinh sửng sốt một chút, sau đó kích động đáp lại: "Ơi."
Dừng lại một lát.
"Nếu như con dùng thủ đoạn không đứng đắn khiến cho Từ Trăn Trăn ngồi bóc lịch, ba có phản đối không?" Dù sao Từ Bình Chinh cũng đã nuôi Từ Trăn Trăn chín năm, Khương Cửu Sênh cảm thấy ít nhất phải thông báo cho ông một tiếng.
Hơn nữa, xưa nay nhà họ Từ làm việc gì cũng đều ngay thẳng lỗi lạc, cô ta không tốt thật là hoàn toàn uổng công sức dạy dỗ.
Từ Bình Chinh không do dự, đơn giản rõ ràng tỏ thái độ: "Nó bị trừng phạt là đúng tội."
Người nhà họ Từ có lòng lương thiện, nhưng không dễ bị bắt nạt.
Người nhà họ Từ xử sự thẳng thắn vô tư nhưng cũng không mù quáng hồ đồ.
"Sênh Sênh à, trên đời này không có trắng đen tuyệt đối, ba tin tưởng vào năng lực phán đoán của con, muốn làm gì thì làm đi." Từ Bình Chinh nói: "Nhưng mà đừng quên, sau lưng con còn có nhà họ Từ."
Khương Cửu Sênh mỉm cười, cô thích nhà họ Từ, có tác phong của gia đình quyền quý, không câu nệ tiểu tiết. Thế thì, vì Thời Cẩn, hèn hạ vô sỉ thì hèn hạ vô sỉ đi.
Sáng ngày hôm sau, cô không nói với Thời Cẩn, một mình đến đồn cảnh sát.
Tiểu Giang nhìn thấy cô đến, nhiệt tình chào hỏi: "Cô Khương tới rồi à."
Bởi vì quan hệ của Hoắc Nhất Ninh nên đội hình sự số 1 rất quen với Khương Cửu Sênh và nhà họ Từ, nói chuyện rất tự do tùy ý.
Thang Chính Nghĩa ngừng công việc trên tay, tiếp lời: "Bây giờ nên gọi là cô Từ rồi."
Bên ngoài có mưa nhỏ, Khương Cửu Sênh cụp ô, đặt ở trên giá: "Không sao, nghệ danh của tôi vẫn chưa đổi."
Thang Chính Nghĩa cười ha ha: "Cô tới đây là vì chuyện của Từ Trăn Trăn nhỉ." Hôm qua Từ Trăn Trăn bị bắt về việc tạt axit sulfuric, nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó, thù mới hận cũ cộng lại, ôi chao, Từ Trăn Trăn này là rảnh rỗi sung sướng quá rồi à?
Khương Cửu Sênh gật đầu: "Cô ta nhận tội chưa?"
Thang Chính Nghĩa nói: "Vẫn chưa. Rất cứng miệng, không chỉ không khai mà còn nói khoác không biết ngượng, tố cáo cô hắt axit sulfuric vào cô ta, nói phải xem băng video của camera bệnh viện, tiện thể đến bệnh viện xét nghiệm vết thương."
Vừa ăn cướp vừa la làng, da mặt cũng dày thật.
Khương Cửu Sênh từ tốn nói: "Nhờ cảnh sát Thang nói cho cô ta biết, camera theo dõi của bệnh viện bị hỏng rồi, nhưng cũng có mấy nhân chứng, tuy nhiên lời khai của họ có thể có mấy phần không khớp với cô ta." Cô đi đến trước bàn làm việc: "Ngoài ra, có thể giúp tôi lập một bản án không? Có người điên hắt axit sulfuric vào bạn trai tôi."