“Sợ em không gặp được anh sẽ khóc, nên anh
Khương Cửu Sênh cười, vòng tay qua cổ Thời Cẩn: “Anh được ở lại bao lâu?” Anh ôm cô, lấy gối chèn ra sau lưng cho cô, chỉnh lại chăn: Trước khi trời sáng phải quay về trại tạm giam.”
“Vậy thì có liên quan gì với chúng tôi?” Anh ung dung nói: “Giáo dục tố chất cho học sinh là việc trường học nên làm, là việ7c mà hiệu trưởng ông nên làm.”
Hiệu trưởng Trần cứng họng.
Sau đó là một tràng huyên náo, chẳng biết kích động cái gì nhưng dù sao cũng vẫn vô cùng kích động. Đương nhiên là trừ Đàm Diệu Duy ở hàng thứ hai ra vì cô ta đang cắn chặt môi lại, trong mắt chỉ có sự không cam lòng và phẫn hận.
Khương Cẩm Vũ buông tay, nhìn Chử Qua ngồi xuống hàng thứ nhất rồi mới bước lên bục giảng: “Bắt đầu vào lớp.”
Ở hàng thứ hai từ dưới lên, một cậu sinh viên đá người bên cạnh rồi che miệng nói: “Người anh em, ông có thể hết hy vọng được rồi đấy.”
Liêu Thành Quang đang tán gái liền ngẩng đầu lên: “Tôi bỏ cuộc từ lâu rồi.” Cậu ta thở dài: “Tôi tán cô ấy một tháng, cô ấy còn tưởng tôi là nhiệt tình hiếu khách nữa chứ, bất lực.”
Lúc Khương Cẩm Vũ đi ra thì Chử Qua đang kiễng chân, bám tay trên bệ cửa sổ, cố gắng nhảy lên xem tình hình bên trong phòng hiệu trưởng. Anh bước tới: “Anh đã ra rồi đây.”
Chử Qua quay phắt lại nên hơi lảo đảo.
“Mắng thêm câu nữa xem.” Chử Qua nới tay một chút để cô ta mắng.
Đàm Diệu Duy xoay đầu lại thì bùn đất đã dính đầy mặt, đôi mắt bốc lên ánh lửa: “Cô…”
Ông ta lại không phản bác được gì.
Khươn5g Cẩm Vũ đứng dậy, anh không muốn nói nhiều nữa: “Nếu hiệu trưởng vẫn cảm thấy không ổn thì tôi có thể xin nghỉ việc.”
0
Hiệu trưởng Trần lập tức luống cuống: “Tôi không có ý đó…”
Khương Cẩm Vũ thản nhiên ừ một tiếng rồi đi ra khỏi phòng hiệu trưởng.
Hiệu trưởng Trần nhọc lòng ngồi xuống ghế sofa, cảm thán thế giới tiền quyền tối thượng này.
Tâm trạng của cô vẫn có vẻ rất tốt: “Chúng ta yêu lén lút cũng được mà.”
“Nếu yêu lén lút,” cô lắc lư cái tay bị anh cầm rồi tưng tửng nói: “Nhất định sẽ rất k*ch th*ch!”
Khương Cẩm Vũ không biết phải nói gì nữa.
Tư duy của cô, luôn không giống với người bình thường.
Nhà vệ sinh nữ nằm trong cùng ở tầng này đang tu sửa nên vẫn chưa để cho học sinh dùng, cô dẫn người đi vào rồi khoá cửa lại.
Lúc này Đàm Diệu Duy mới bắt đầu luống cuống: “Cô muốn làm gì?”
12 giờ 10 phút, tan học.
Khương Cẩm Vũ đang kiểm tra bài tập giúp học sinh, Chử Qua đi ra ngoài trước khiến anh nhíu mày một cái.
Cô không kiên nhẫn nghe, thuận tay mở vòi nước, rồi nắm tóc ấn mạnh đầu cô ta uống xuống bồn rửa tay.
Đàm Diệu Duy giãy giụa, vung tay kêu to: “Chử Qua!”
Chử Qua bẻ tay cô ta ra phía sau lưng rồi giữ chặt lại: “Gọi tôi cũng vô tác dụng, kêu cứu mạng kìa.”
Nhà vệ sinh nữ còn chưa xây dựng xong nên trong bồn rửa tay vẫn còn rất bẩn thỉu, bịt nắp lỗ thoát nước chỉ chốc lát là nước đã đầy ngập mặt Đàm Diệu Duy, cô ta liều mạng xoay đầu giãy giụa: “M* nó cô nổi điên gì vậy!”
Chử Qua chống một tay lên tường chặn cô ta lại, giọng điệu đã bắt đầu mất kiên nhẫn: “Bắt tôi phải ra tay mới được đúng không?”
Đàm Diệu Duy từng được cô cho nếm mùi đau khổ nên biết cô không nói đùa. Không ít người qua đường đã nhận ra Chử Qua liền lấy điện thoại di động ra quay, Đàm Diệu Duy không dám làm lớn chuyện nên đành phải nói với bạn cùng phòng: “Các cậu về trước đi.”
Bên ngoài phòng học, Chử Qua đặt một chân lên trên tay vịn cầu thang cản Đàm Diệu Duy lại.
Vừa tan học nên học sinh qua lại rất nhiều, có không ít người đang chăm chú nhìn bọn họ. Đàm Diệu Duy không chịu nổi nên sắc mặt rất xấu: “Cô muốn làm gì?”
Hai bạn cùng phòng do dự một lát nhưng vẫn đi trước.
Chử Qua đi trước, ném lại mấy chữ: “Đi theo tôi.”
“Không.”
“Vậy chúng ta được phép quang minh chính đại yêu nhau không?”
Anh đỡ lấy cô.
Cô lập tức hỏi: “Hiệu trưởng có làm khó anh không?”
Ông ta còn dám phản đối gì à? Phòng nghiên cứu hoá0 học của trường còn có một đống thiết bị đang chờ tập đoàn nhà họ Tần ký tên đấy. Chương trình máy tính giành giải thưởng l7ớn cấp quốc tế vào tháng trước cũng là công trình của thầy Khương.
Hiệu trưởng Trần đấu tranh tư tưởng một hồi rồi cuối cùng, chỉ có thể nói một câu trái lương tâm: “Không có gì không ổn, thầy Khương cứ thoải mái, tôi sẽ nói phòng giáo vụ xử lý đống bài đăng lung tung vớ vẩn trên Tieba.”
Tiết học này không có gì quá khác với ngày thường. Trong buổi học, Khương Cẩm Vũ và Chử Qua đều không có tương tác gì với nhau. Một người dạy học còn một người nghe giảng, hoàn toàn không chứa bất kỳ cảm xúc riêng tư gì.
Nếu muốn tìm ra điều gì đó thực sự khác biệt thì… ừm, giọng nói của thầy Khương trong tiết học này đã dịu dàng hơn hẳn.
Cô khoanh tay, rõ ràng đang đứng ở bậc thang dưới rồi ngẩng đầu lên, nhưng khí thế trong mắt rất mạnh mẽ, giọng điệu cũng rất tùy tiện: “Nhìn mà không hiểu à? Chặn đường chứ còn gì nữa.”
Đàm Diệu Duy đi vòng qua.
“Được.” Khương Cẩm Vũ nắm tay cô rồi đưa cô đi ra ngoài.
Cô không dám tin nên lẩm bẩm nói nhỏ: “Không được cũng không sao cả.”
Cứ như vậy, Khương Cẩm Vũ công khai dắt Chử Qua vào phòng học. Hai người vừa bước vào, phòng học đã lập tức yên tĩnh lại, hai lớp hơn một trăm cặp mắt đều nhìn chằm chằm vào hai người ở cửa, và hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau của họ.
Khương Cẩm Vũ giới thiệu ngắn gọn: “Vợ thầy.”
Chử Qua lạnh lùng nhìn cô ta: “Còn có thể làm gì nữa. Một nơi như nhà vệ sinh nữ mà cô không biết dùng để làm gì à?”
“Cô…”
| Chí Qua đột nhiên vận sức ấn mạnh đầu cô ta vào trong bồn rửa tay lần nữa, khiến cả khuôn mặt cô ta đều ngập trong nước.
| “Còn mắng nữa không?”
| Vòi nước vẫn đang mở, Đàm Diệu Duy ướt hết tóc mà cũng uống luôn một ngụm nước, vừa ho khan vừa lắc đầu.
Đúng là không đánh thì không chịu ngoan.
| Quản giáo trực ban nghe thấy tiếng báo động, lập tức văn phòng chara: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
Người đồng nghiệp đứng gác vội vã chạy thẳng tới chỗ còi báo động, nói: “Có người vượt ngục.”
| Quản giáo thất kinh: “Phòng nào?”
Dung Lịch nhíu mày: “Lúc cô ấy đi làm nhiệm vụ, tôi cảm thấy cực kỳ sợ hãi.”
Hoắc Thường Tầm lớn lên trong Quân Khu 7Đại Viện, nhìn thấy không ít người vợ lính ở nhà một mình, sự oán hận các ông chồng của các bà ấy giống y hệt biểu cảm trên5 mặt Dung Lịch lúc này.
Dung Lịch phất phất tay, ý bảo anh ta cút đi.
Hoắc Thường Tầm đi rồi, Dung Lịch cân nhắc một lúc, sau đó cầm áo khoác đi ra khỏi văn phòng.
Hà Lương Thanh ở đầu dây bên kia đột nhiên im lặng.
“Lương Thanh?”
“Hoắc Thường Tầm ơi!”
Cũng chỉ có cô mới gọi cả tên lẫn họ của anh ta.
Cô ấy nói: “Gặp người quen.”
“Ai thế?”
“Mình đưa ô dự phòng cho đồng nghiệp rồi.”
Tiêu Kinh Hòa chuyển chậu hoa ngoài ban công vào nhà, cầm chìa khóa xe lên, trước đây cô cũng có mua xe, chẳng qua là chẳng mấy khi lái: “Vậy cậu đợi mình ở bệnh viện nhé, bây giờ mình qua đó đón cậu.” Đoạn đường bên ngoài bệnh viện nha khoa không có cửa hàng, không mua ô được mà cũng không gọi được xe.
Cô lôi hết tất cả những từ ngữ chửi người mà mình biết ra mắng anh ta.
Hoắc Thường Tầm buồn cười. Được lắm, còn chưa nuôi được mấy ngày đâu, vậy mà đã học được cách mắng người rồi: “Em đang ở đâu?”
Cô ấy nói: “Không cần tới nữa đâu.”
Tiêu Kinh Hòa hỏi cô ấy đã xảy ra chuyện gì.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn đang rơi, cơn mưa vào mùa xuân và mùa hè thường kéo dài rất lâu, không tạnh ngay được, cứ dai dẳng không ngớt, khiến cả thành phố đều chìm trong hơi nước.
Tiêu Kinh Hòa vừa tan ca chưa được bao lâu thì Triệu Nguyệt Doanh gọi điện thoại tới.
Hoắc Thường Tầm bắt chéo chân, hài lòng dựa vào ghế sofa, đáp lại: “Ơi.”
Kỷ Lăng Nhiễm là người phương Nam, giọng nói của cô luôn mềm mại êm ái: “Trời mưa rồi.”
“Anh lại bắt nạt em.”
Con ma men ở đầu dây bên kia vừa khóc vừa báo địa chỉ.
Ở đầu dây bên kia, cô vẫn đang mắng anh ta là con cún, con heo, con mèo, con cóc…
Anh ta xoa bóp huyệt thái dương, thấy hơi đau đầu: “Tôi hỏi em đang ở đâu?”
Hà Lương Thanh không nói là ai, cô ấy dặn cô đóng kỹ cửa sổ rồi mới cúp điện thoại.
“Ô của tôi to lắm.” Ninh Dã mở bung chiếc ô màu đen ra, bước tới cửa bệnh viện, không biết cậu ấy đã ở bên ngoài bao lâu, mái tóc màu rêu đã ướt sũng, đôi mắt cũng trở nên ươn ướt vì nước mưa, cậu ấy hỏi cô: “Chị có muốn che ô chung không?”
“Tôi có thể bán cổ phần của tôi cho cô, hy vọng cô nói lời giữ lời.”
Cô đã đoán được kết quả sẽ thế này: “Tôi chưa bao giờ nuốt lời.” Sau khi cúp điện thoại, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn mưa này chắc là sẽ không tạnh ngay được, cô bấm số điện thoại của Hà Lương Thanh: “Cậu vẫn ở văn phòng à?”
Tính tình cô nàng kia bướng bỉnh, lại biết nhẫn nhịn, mọi khi bị anh ta nói cũng im lặng không trả lời, đâu bao giờ giương nanh múa vuốt giống như thế này: “Em uống rượu à?”
Cô không thừa nhận, nói: “Không có.” Sau đó bèn mắng anh ở trong điện thoại: “Anh là đồ xấu xa, đồ trứng thối, đểu cáng, khốn kiếp, t*nh tr*ng lên não, đồ con rùa, trẻ trâu…”
Chuông điện thoại của Hoắc – quân sư quạt mo – Thường Tầm vang lên, là Kỷ Lăng Nhiễm gọi tới. Đây là lần đầu tiên cô ấy gọi điện thoại cho anh ta, nụ cười trên khóe miệng anh ta muốn nén cũng không nén được, nhưng lại cố tình ra vẻ ông lớn: “Làm sao?”
Giọng nói trong điện thoại mềm nhũn, nghe ngứa ngáy như có một cọng lông đang vờn quanh tai anh ta.
Dung Lịch đứng hình.
Ánh mắt anh lạnh đi, tên này đúng là quân sư quạt mo!
“Là anh đó!” Cô đùng đùng lên án: “Là anh bắt nạt em chứ ai!”
Lúc này anh mới thấy có gì đó không đúng.
Dung Lịch nhíu chặt mày lại: “Tôi đã đồng ý với cô ấy là sẽ không can thiệp vào công việc của cô ấy.”7 Anh cũng nhận thấy tính tình trầm tĩnh của cô quả thật thích hợp làm lính cứu hỏa, hơn nữa, cô lại yêu thích và kính trọng công việc này.
Hoắc Thường Tầm xoa cằm: “Kế lâu dài không được, vậy thì chỉ có thể dùng kế hoãn binh.”
Dung Lịch ơi là Dung Lịch, chẳng có tí tiền đồ nào cả.
Hoắc Thường Tầm thấy rất buồ0n cười, nhưng dù gì cũng là anh em nhà mình, còn có thể làm sao được, chỉ có thể nghĩ kế cho anh thôi: “Vậy thì bảo cô ấy n0ghỉ việc đi.”
Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa rồi bầu trời vẫn còn quang đãng, thế mà đã sầm sì ngay được.
“Trời mưa thì sao?”
“Ừ, vừa mới tan ca.”
“Có mang ô không?”
Giọng Kỷ Lăng Nhiễm buồn bực: “Em không có ô, mẹ em lại đang ở trong bệnh viện, không có ai đưa ô cho em.” Cô nói xong lại bật khóc.
Hoắc Thường Tầm á khẩu, sững người vì tiếng khóc của cô, nụ cười trên khóe miệng cũng lập tức biến mất: “Sao em lại khóc? Kẻ nào dám bắt nạt em?”
Hoắc Thường Tầm không tắt điện thoại ngay mà dỗ dành cô nàng kia thêm vài câu, đồng thời nhấc chân rời đi. Dung Lịch gọi anh ta lại: “Vẫn chưa ký hợp đồng mà.”
Anh ta nói hai tiếng ‘ngoan ngoãn’ với người trong điện thoại: “Cậu ký thay tôi đi.”
Dung Lịch nhìn anh ta.
Anh ta cười cực kỳ xấu xa: “Làm cho cô ấy mang thai, có thai rồi chỉ có thể ngoan ngoãn ở nhà chờ sinh con thôi.”
Con ngươi của Ninh Dã không phải là màu đen mà là màu nâu rất nhạt, sâu hun hút. Cậu ấy mặc áo hoodie màu đen, quần baggy và giày thể thao màu trắng, ngoại hình cũng thanh tú, gọn gàng, giống như một cậu thiếu niên.
Hà Lương Thanh suy nghĩ một chút rồi bước vào trong ô của cậu ấy: “Cảm ơn.”
Khóe miệng Ninh Dã cong lên, cậu nghiêng ô về phía cô, thả chậm bước chân đi ở sau lưng cô một chút, trong mưa bụi mịt mù, đường nét gương mặt nhìn nghiêng của cô rất dịu dàng.