"Tốc độ khâu vết mổ như thế này có khi lại phá vỡ kỷ lục ấy chứ."
Đúng thế thật.
Bác sĩ Thời luôn được mọi người ca ngợi tán tụng vì tài khâu vết mổ của mình. Trên sách giáo khoa ngành y của Khoa Y trường Đại học Yales, kỷ lục về khâu vết mổ của họ chính là ca mổ ghép tim của Thời Cẩn. Anh đã sáng chế ra một phương thức khâu khép vết mổ hoàn toàn mới trong lịch sử, có điều, độ khó quá cao, hiện giờ trong ngành y cũng không có nhiều người làm được.
Y tá trưởng Lưu buột miệng nói: "Hôm nay đến lịch hẹn khám thai của Khương Cửu Sênh."
Bác sĩ Tiêu bật cười: "Thảo nào mà bác sĩ Thời lại vội như vậy."
Khoa sản.
Khương Cửu Sênh vừa bước từ trong phòng siêu âm ra, không cẩn thận quệt vai vào người đi ngược chiều với mình.
Cô ngẩng lên, nói: "Xin lỗi."
Người kia đeo khấu trang, đội mũ, chỉ nhìn thoáng một cái lại cúi đầu xuống ngay. Bước chân người đó rất vội vã, bỏ đi thẳng không nói một lời.
Ánh mắt Khương Cửu Sênh nhìn theo hướng người đó, nói: "Hình như là Phó Đông Thanh."
Mạc Băng cũng nhìn theo ánh mắt cô, thấy bóng lưng kia quả thật rất giống cô ta, bèn ngạc nhiên nói: "Không ngờ cô ta lại tới khoa sản."
Mạc Băng nghĩ: "Xem ra tin đồn trong giới là thật rồi."
"Tin đồn gì ạ?"
Trước giờ Khương Cửu Sênh không mấy quan tâm đến những lời đồn thổi trong giới showbiz, đến giờ mang thai, cô lại càng không bận tâm hơn nên không biết cũng là chuyện bình thường.
Mạc Băng kể tỉ mỉ cho cô nghe: "Sau khi Tần Hành chết, công việc kinh doanh của nhà họ Phó cũng càng ngày càng kém đi, thậm chí còn chiến đấu nội bộ không ngừng. Phó Đông Thanh không có nhà họ Phó làm chỗ dựa nữa, trên người lại lắm scandal xấu, cũng không còn giành được tài nguyên gì tốt.”
“... Hơn nữa, trong cái giới này, nịnh hót người trên giẫm đạp người dưới là chuyện thường tình, mấy người mới trong công ty quản lý của Phó Đông Thanh đã thừa cơ đạp lên cô ta để tiến thân rồi, thế nên cuộc sống của cô ta cũng chẳng dễ dàng gì. Cô ta im hơi lặng tiếng một thời gian dài, nhưng mới đợt trước đây thôi lại bất ngờ nhận một bộ phim điện ảnh bom tấn quốc tế, tiến quân thẳng vào giới điện ảnh quốc tế, địa vị của cô ta trong giới điện ảnh nước nhà cũng lập tức tăng lên theo.”
“... Trong giới có tin đồn rằng, cô ta bấu víu được vào vị đạo diễn của bộ phim điện ảnh đó, cũng có nhà truyền thông từng chụp được ảnh rồi, nhưng hai bên đều không thừa nhận. Giờ cô ta còn đến cả khoa sản thế này nữa, chắc tin đồn kia cũng là thật đến tám chín phần rồi."
Mạc Băng cũng chỉ có sao nói vậy: "Chị cũng đã từng gặp vị đạo diễn kia, nhìn ông ta khá ổn, tài sản lại càng ổn hơn, còn là đạo diễn tầm cỡ thế giới nữa, chỉ có điều, tin đồn tình ái hơi nhiều."
Cũng không ngờ rằng Phó Đông Thanh lại mang thai rồi, liệu có phải cô ta sẽ trở thành chính thức luôn không?
Khương Cửu Sênh chỉ lắng nghe chứ không bình luận gì.
Mạc Băng cảm thán: "Con người ta ấy mà, một khi rơi xuống đáy vực rồi thì rất ít người còn có thể kiêu ngạo như xưa. Em nhìn Phó Đông Thanh xem, năm xưa ngạo nghễ đến nhường nào chứ, vậy mà giờ chẳng phải cũng chỉ có thể cúi đầu trước hiện thực đó sao."
Giờ nhớ lại dáng vẻ cố chấp nhất quyết phải giành lấy Thời Cẩn khi ấy của Phó Đông Thanh, thực sự vừa buồn cười lại vừa thấy đáng buồn. Thế mới nói, làm người thì nên thật thà tích đức một chút, nên biết thế nào là đủ. Thế giới này chẳng quay quanh một ai cả, gieo nhân nào gặt quả ấy, thiện hay ác cuối cùng cũng có hồi kết thôi.
"Sênh Sênh."
Thời Cẩn bước tới, bên trong áo blouse trắng vẫn còn mặc áo mổ vô trùng màu xanh, hẳn là anh vừa ra khỏi phòng mổ.
Khương Cửu Sênh hỏi anh: "Anh bảo phải 5 giờ mới xong cơ mà?" Giờ mới hơn 3 giờ.
"Ca mổ kết thúc sớm."
Thời Cẩn đi đến bên cô, cầm tay cô, hỏi: "Em khám xong hết chưa?"
"Rồi ạ."
Cô đưa hết mấy tờ giấy khám trong tay cho Thời Cẩn: "Em đang chờ kết quả, có mấy xét nghiệm hôm nay chưa lấy được."
Thời Cẩn thuận tay lật vài trang ra xem, khoa sản là lĩnh vực mà anh hiểu biết ít nhất, xem không hiểu lắm: "Anh ở bệnh viện mà, đến giờ hẹn anh sang lấy là được."
"Vâng."
Anh lại hỏi cô: "Em ăn gì chưa?"
Lần khám thai đầu tiên mất rất nhiều thời gian, buổi sáng tới đây cô còn phải để bụng rỗng. Thời Cẩn chuẩn bị cho cô sữa bò và đường glucose cùng với một ít bánh quy dành cho phụ nữ có thai. Trước khi vào phòng mổ, anh dặn đi dặn lại, sau khi lấy máu xong, cô nhất định phải ăn hai tiếng một lần.
"Em ăn rồi."
Cũng nôn ra cả rồi. Hiện tượng nôn nghén vẫn chẳng hề đỡ hơn chút nào.
Cô nói: "Giờ em qua chỗ chủ nhiệm Chu đây."
"Anh đi cùng em."
Thời Cẩn quay sang nói với Mạc Băng: "Cảm ơn."
Mạc Băng đưa túi của Khương Cửu Sênh cho Thời Cẩn: "Có gì đâu."
Nói rồi cô vẫy tay: "Vậy chị về nhé, Sênh Sênh."
"Vâng ạ."
Thời Cẩn đưa Khương Cửu Sênh đến thẳng phòng làm việc của chủ nhiệm Chu. Tối qua Thời Cẩn đã hẹn trước rồi nên cứ đi thẳng tới đó là được.
Thời Cẩn gõ cửa, nghe bên trong trả lời rồi mới đẩy cửa bước vào: "Chủ nhiệm Chu."
Chủ nhiệm Chu tạm ngừng công việc của mình, nói: "Mời ngồi."
Thời Cẩn đỡ Khương Cửu Sênh ngồi xuống rồi đặt kết quả khám lên mặt bàn.
Chủ nhiệm Chu đeo kính lão xem hết một lượt từ đầu đến cuối: "Hơi thiếu máu một chút, hơn nữa, xương chậu hơi nhỏ, nếu muốn đẻ thường thì e là hơi vất vả đấy."
Khương Cửu Sênh hơi lo lắng.
Thời Cẩn xoa đầu cô, nói: "Chúng tôi chọn đẻ mổ."
Nói xong anh lại hỏi chủ nhiệm Chu: "Còn vấn đề gì khác nữa không?"
Chủ nhiệm Chu gỡ cặp kính lão xuống: "Các chỉ số khác đều rất bình thường. Có điều, cô ấy vẫn nhẹ cân quá."
Bà quay sang hỏi Khương Cửu Sênh: "Em khó tăng cân lắm à?"
Khương Cửu Sênh cao gần mét bảy nhưng nặng chưa tới 45 kg. Đây còn là cân nặng sau khi đã mang thai hơn ba tháng đấy. Kể cả xét trong giới nữ nghệ sĩ vẫn mang quan điểm gầy mới là đẹp, thì cô cũng vẫn thuộc dạng gầy so với họ.
Cô gật đầu, đáp: "Chút chút ạ, em nôn rất nhiều." Đến đánh răng còn nôn mà, ăn cái gì là nôn ra cái đó.
Chủ nhiệm Chu nghe vậy bèn kiến nghị: "Phản ứng nôn nghén sẽ đỡ hơn ở chu kỳ sau, có điều, dù nôn nhiều đến mấy cũng phải cố gắng ăn nhiều vào một chút. Nên nạp vào nhiều loại thức ăn có độ đạm cao như trứng, tôm, cá, thịt. Nếu em thực sự không thể ăn được đồ mặn, thì ăn thêm chút cháo đi, cũng đừng ngừng uống sữa bà bầu, em có thể dùng thêm thực phẩm chức năng bổ sung chất cũng được."
Khương Cửu Sênh gật đầu nhớ kỹ.
Vì con yêu, dù ăn một miếng nôn một miếng cũng phải ăn cho bằng được.
Thời Cẩn hỏi bà: "Còn có vấn đề gì khác nữa không?"
"Hết rồi, vẫn còn thiếu một kết quả xét nghiệm nữa. Khi nào có kết quả, bác sĩ Thời cứ qua đây một chuyến là được."
Thời Cẩn gật đầu, hơi chần chừ một chút, cuối cùng vẫn hỏi: "Chủ nhiệm Chu này, đã có thể biết được giới tính của đứa bé chưa?"
Đã hơn ba tháng, nếu như bình thường thì đã có thể biết được giới tính rồi.
Chủ nhiệm Chu hơi buồn cười, bà còn tưởng bác sĩ Thời sẽ không để ý chuyện nam nữ cơ: "Bác sĩ Thời, bệnh viện đã có quy định rồi, không được phép nói."
Thời Cẩn vẫn còn muốn hỏi, nhưng Khương Cửu Sênh kéo anh lại.
Anh không nói nữa, cầm đồ lên rồi đưa cô về.
Vừa bước tới cửa, đột nhiên chủ nhiệm Chu lại hỏi một câu: "Bác sĩ Thời thích con trai hay con gái?"
Thời Cẩn nói: "Con gái."
Chủ nhiệm Chu cười nói: "Vậy thì đứa sau cố gắng phấn đấu nhé."
Toàn thân Thời Cẩn cứng lại, người đờ ra.
Cảm giác như thể trời long đất lở...
Chủ nhiệm Chu không nhịn được cười, bà cảm thấy vẻ mặt này của bác sĩ Thời thật quá thú vị.
Đến khi Khương Cửu Sênh kéo Thời Cẩn đi ra ngoài rồi, hồn vía của anh vẫn chưa về lại cơ thể, lông mày cứ nhíu chặt mãi.
Khương Cửu Sênh không dám chắc lắm bèn hỏi Thời Cẩn: "Ý của chủ nhiệm Chu là con trai à anh?"
Lông mày của anh càng nhíu chặt hơn: "Ừ."
Ước nguyện đầu năm của anh là đẻ con gái, giờ ước nguyện tan vỡ rồi...
Khương Cửu Sênh chẳng biết phải an ủi anh thế nào, đành nói: "Không sao mà, trai gái cũng như nhau cả."
"Như nhau làm sao được." Sao có thể như nhau chứ, con gái là cô công chúa nhỏ.
Anh nói: "Con trai là tình địch."
Anh không muốn nói chuyện nữa, cứ ủ rũ chán chường không vui vẻ gì.
Thấy anh nhíu mày mãi không buông lỏng ra, Khương Cửu Sênh giả vờ trách anh: "Anh như thế này em không vui đâu."
Cô không thèm cầm tay anh nữa: "Anh không được chán ghét đứa con trai mà em đẻ ra."
Mặt Thời Cẩn đầy vẻ tổn thương: "Sênh Sênh à, chưa gì mà em đã bắt đầu thiên vị nó rồi."
Mùi chua nồng nặc quá!
Khương Cửu Sênh cạn lời.
Cô phải yên tĩnh một chút, phải nghĩ xem nên dỗ dành anh thế nào. Cô đưa đồ cho Thời Cẩn rồi đi vào toilet.
Toilet nằm ở cuối dãy nhà của khoa sản. Thời Cẩn đứng ngoài hành lang chờ cô. Anh cúi thấp đầu, tóc mái rũ xuống, tạo thành một bóng râm dưới vành mắt. Đối diện anh, có một người đàn ông to lớn thô kệch đang ngồi xổm, nhìn độ hơn 30 tuổi. Sợi dây chuyền vàng trên cổ anh ta rất to. Ông anh đó ngẩng đầu lên nhìn Thời Cẩn một chút, vò đầu vò tóc rồi lại không kìm được nhìn thêm chút nữa.
Chậc chậc chậc, đàn ông đàn ang mà còn đẹp hơn cả phụ nữ thế kia.
Ông anh giai đó ngồi mãi cũng chán, liền bắt chuyện: "Người anh em là bác sĩ khoa sản à?"
Trên người Thời Cẩn vẫn đang mặc áo blouse trắng, trên túi áo ngực có thêu logo của bệnh viện. Có điều, chữ đề tên khoa bé quá, ông anh kia nhìn không rõ.
Giọng điệu của anh rất lạnh nhạt, vừa lịch sự vừa xa cách: "Không, là Khoa Ngoại tim mạch."
Tầng này là của khoa sản, phòng siêu âm ở ngay bên cạnh.
Ông anh kia nghe vậy hỏi ngay: "Thế anh đưa bà xã tới khám thai à?"
"Ừ."
Anh ta quan sát Thời Cẩn một chút rồi hỏi tiếp: "Nhìn mặt mũi anh thế kia, kết quả không tốt sao?"
Thời Cẩn lắc đầu, chẳng muốn nói nhiều.
"À, vậy thì chắc là giới tính của đứa bé không như ý muốn chứ gì." Nói xong, anh ta lại thở dài.
Thời Cẩn ngẩng đầu nhìn anh ta.
Ánh mắt đối diện nhau, lại giống như người đồng cảnh ngộ lưu lạc chân trời góc biển. Ông anh kia bắt đầu chia sẻ câu chuyện của mình: "Tôi cũng có được như ý muốn đâu."
Càng nói, mặt anh ta càng khổ sở, buồn bã hơn: "Người anh em à, anh không biết đâu. Trước đứa này, nhà tôi đã sinh hai thằng con trai rồi, một đứa 5 tuổi, một đứa 3 tuổi. Bà vợ tôi thực sự muốn có con gái, nên quyết tâm mạo hiểm thử thêm lần nữa. Giờ thay hay quá, rút không trúng số độc đắc lại trúng quả bom... Vừa rồi bác sĩ có nói với tôi, giá nhà đất hiện nay đang tăng mạnh lắm, dặn tôi mua thêm ba căn hộ nữa đi..."
Bác sĩ khoa sản mà nói ra câu này, cũng có nghĩa là ngầm ám chỉ lại sinh con trai rồi.
Thời Cẩn nhíu mày hỏi lại: "Ba đứa con trai cơ á?"
"Ừ, đã sinh ba thì chớ, lại còn là ba thằng con trai nữa!" Ông anh kia ôm trán, khóc không ra nước mắt.
Anh ta như sắp sụp đổ luôn vậy, vò cái đầu đinh của mình, hỏi: "Nhà anh thì sao?"
"Con trai." Thời Cẩn bổ sung thêm: "Một đứa."
Người đàn ông đối diện giơ một tay lên, vẻ mặt rất khó tả: "Thế thì anh còn buồn phiền cái quái gì chứ. Anh mới có một đứa thôi, nhà tôi tận năm đứa! Năm đứa đấy!"
Dù có bán sợi dây chuyền vàng trên cổ anh ta đi cũng chẳng đủ mà mua nhà! Đẻ ra năm thằng giời đánh ăn tàn phá hại...
Ừm... giờ thì Thời Cẩn cũng không buồn phiền như vừa rồi nữa.
Thế mới nói, không so thì không biết hơn thua. Có người so sánh một cái, cảm giác bị thương vơi đi nhiều rồi.
Trên đường về nhà, Thời Cẩn lẳng lặng lái xe không nói một lời. Khương Cửu Sênh cầm bức ảnh siêu âm lên ngắm nghía mãi. Đứa bé mới được ba tháng, ảnh siêu âm cũng chẳng đẹp gì, nhưng cô đã cảm thấy ngắm thế này đủ mãn nguyện lắm rồi.
"Anh vẫn không vui à?" Lúc dừng đèn đỏ, cô hỏi anh.
Thời Cẩn kéo tấm chăn đắp trên đùi cô lên một chút: "Đâu có."
Cô cho rằng tâm trạng của anh hẳn cũng không tốt nên nói còn ít hơn bình thường: "Anh thực sự không thích con trai đến thế sao?"
Cô thì chẳng sao cả, trai gái đều như nhau. Có điều, Thời Cẩn vẫn luôn không thích con trai cho lắm. Anh sẽ ghen, cũng muốn có con gái hơn.
Lông mày Thời Cẩn buông lỏng ra, anh nói: "Cũng được, ít ra không phải là sinh ba."
Khương Cửu Sênh ngẩn người.
Bác sĩ Thời nhà cô tự giác ngộ tốt quá nhỉ.
Khương Cửu Sênh yên tâm hơn một chút: "Đằng trước có siêu thị mẹ và bé đấy, chúng ta đi dạo một chút đi."
"Ù."
Khương Cửu Sênh vốn định mua quần áo bà bầu vì chẳng bao lâu nữa nhìn cô cũng bắt đầu lộ bụng rồi. Thế nhưng Thời Cẩn nói không cần, anh sẽ đặt người ta làm riêng nên cô cũng chỉ đi dạo xem qua một chút gϊếŧ thời gian thôi. Có điều sau đó .... cứ xem một hồi, xem một hồi ....
Quần áo và phụ kiện dành cho trẻ con đáng yêu chết đi được, mấy bà mẹ tương lai hoàn toàn không có cách nào kháng cự.
Khương Cửu Sênh cầm một chiếc áo khoác cho bé trai lên hỏi: "Thời Cẩn, áo này đẹp không?"
Thời Cẩn gật đầu: "Ừ."
Anh cố gắng tỏ ra không qua loa chiếu lệ: "Rất đẹp."
Balo treo rất cao, Thời Cẩn đi tới lấy xuống giúp cô. Cô thích màu xanh lam, bé trai dùng màu xanh lam mới hợp.
Chiếc balo này ít nhất cũng phải 3 tuổi mới dùng được. Chờ ba, bốn năm nữa, thì nó cũng lạc hậu lắm rồi. Thời Cẩn cố nhịn xuống không nói gì.
Đi tới khu đồ chơi, Khương Cửu Sênh lại dừng lại: "Thời Cẩn ơi, con trai đều thích chơi xe điều khiển từ xa đúng không?"
Anh kéo cô về bên mình để tránh cho người qua lại va phải cô: "Anh không thích."