Thời Cấn quay đầu lại, mắt đỏ vằn tơ máu: "Anh cũng muốn tham gia à?"
Tần Trung cứng họng.
Hắn nhìn ra cửa, vô cùng sốt ruột: Sao mãi vẫn chưa tới!
Thời Cẩn ngồi xổm xuống.
Dư Hải sợ hãi đến nỗi sắc mặt trắng bệch: "Đừng tới đây, đừng tới đây..."
Anh kéo găng tay lên trên một chút, ấn chặt vai Dư Hải, dùng đầu ngón tay búng nhẹ vào ống tiêm, ánh mắt lộ ra bên ngoài khẩu trang dừng lại trên cánh tay đang nổi gân xanh của Dư Hải.
"Không..."
Rầm một tiếng, cửa đột nhiên bị đá văng ra.
"Thời Cẩn!"
Người đạp cửa là Hoắc Nhất Ninh, sắc mặt anh tái nhợt.
Tần Trung lập tức thở phào nhẹ nhõm. Quả tim của hắn vừa mới thả lỏng, nhưng bởi vì một cái chạm mắt với Thời Cẩn mà lại nhảy vọt lên ngay tức khắc. Hắn đã mật báo tin tức, người tiếp theo lên bàn mổ... Hắn lẳng lặng lùi ra tới ngưỡng cửa, cúi đầu nhìn xuống.
"Anh đang làm cái gì vậy?"
Hoắc Nhất Ninh liếc nhìn con dao mổ trên bàn và ống tiêm trong tay Thời Cẩn: "Anh điên rồi à!"
"Đúng, tôi điên rồi."
Anh ấn lòng bàn tay lên tĩnh mạch của Dư Hải, không hề quay đầu lại: "Cho nên, anh cút ra xa một chút, đừng nhúng tay vào chuyện của tôi."
Dư Hải đã sợ tới nỗi ngốc luôn rồi, không dám động đậy.
Kim tiêm đã đâm xuyên qua da của hắn ta.
Hoắc Nhất Ninh không có thời gian suy nghĩ, rút súng lục bên hông ra chĩa về phía Thời Cẩn, hét lên: "Con m* nó, anh mau tỉnh táo lại cho tôi ngay."
Anh quay đầu lại, lạnh lùng liếc nhìn họng súng, không hề chớp mắt lấy một cái: "Không tỉnh táo nổi."
"Vậy thì cũng phải tỉnh táo!"
Dư Hải kêu lên một tiếng.
Thời Cẩn đã tiêm thuốc gây mê vào tĩnh mạch của hắn ta.
Hoắc Nhất Ninh á khẩu.
M* nó!
Thời Cẩn đứng dậy, họng súng vừa vặn nhắm vào ngay l*иg ngực của anh. Anh coi như không nhìn thấy, dùng một ngón tay đẩy khẩu súng ra, với tay cầm con dao giải phẫu đầu tròn trên bàn lên.
Hoắc Nhất Ninh nắm chặt tay của anh.
Thời Cẩn ngẩng đầu lên: "Cút."
Chết tiệt!
Tưởng tôi không biết cáu chắc?
Hoắc Nhất Ninh tung một cú đá đạp đổ hộp y tế, dao giải phẫu văng ra đầy sàn: "Vẫn chưa có kết quả kiểm tra thi thể, anh không thể đợi thêm mấy ngày được à? Anh không nghĩ tới chuyện xác chết kia không phải là Khương Cửu Sênh à? Anh gϊếŧ người phóng hỏa thì hả giận đấy, nhưng nếu cô ấy quay về thì anh phải làm thế nào? Anh đi ngồi tù sao? Để cô ấy làm quả phụ của anh à?"
Hoắc Nhất Ninh không thể nhịn được nữa, phải mắng thôi: "M* nó, có bệnh thì uống thuốc, con m* nó, anh có thể tỉnh táo lại một chút được không hả?"
Thời Cẩn giật mình ngớ người ra, anh cúi đầu nhìn dao giải phẫu văng đầy trên mặt đất.
Hoắc Nhất Ninh đập họng súng vào bả vai của anh: "Anh còn tiếp tục làm bừa nữa thì tôi sẽ bắn chết anh trước."
Thời Cẩn cúi đầu, không nói không rằng.
Chắc là nghe lọt tai rồi, đúng là phải mang Khương Cửu Sênh ra thì mới có tác dụng. Hoắc Nhất Ninh thở phào nhẹ nhõm, cất súng đi rồi cầm quả táo từ bàn ăn đặt lên bàn uống nước: "Nếu thật sự không nhịn được, vậy thì mổ cái này đi."
Thời Cẩn liếc nhìn quả táo, sau đó ngồi bệt xuống sàn, tay trái panh, tay phải cầm dao mổ, trước tiên là bắt đầu từ chính giữa, hạ dao xuống và mổ ra, sau đó im lặng bắt đầu rạch từng nhát từng nhát.
Dư Hải đã sợ đến ngất xỉu rồi.
Hoắc Nhất Ninh nhìn quả táo kia bị "phẫu thuật" lấy hột ra, sau đó lại được khâu lại. Anh dựng đứng cả tóc gáy, con m* nó, nổi da gà quá đi mất.
Cái tên điên này!
Phát điên đến mức này thì chỉ có thể là Thời Cẩn thôi.
Tới giữa trưa thì Vũ Văn Thính về đến nhà, trong căn biệt thự vắng vẻ chỉ có mỗi bà giúp việc họ Lưu đang quét dọn dưới lầu. Vừa nhìn thấy Vũ Văn Thính thì bà ấy vội vàng lật đật ném giẻ lau đi.
"Cô chủ, rốt cuộc cô cũng về rồi." Bà Lưu thở phào nhẹ nhõm.
Vũ Văn Thính không thay giày mà bước vào nhà luôn, cô bỏ khẩu trang và mũ xuống: "Anh tôi đâu rồi?"
"Ở trong phòng."
Bà Lưu nói: "Cậu ấy uống rượu suốt một ngày một đêm rồi, cô chủ mau khuyên cậu ấy một chút đi."
Vũ Văn Thính lên lầu.
Cô đẩy cửa ra, mùi rượu nồng nặc, rèm cửa sổ buông kín, trong phòng không bật đèn, không có một chút ánh sáng nào chiếu lọt vào bên trong, tối tăm u ám. Cô liếc mắt nhìn về phía giường ngủ, không có người.
Cô mở đèn lên, vừa bước vào đã đá trúng bình rượu, một tiếng "bốp" vang lên, cúi đầu xuống thì nhìn thấy vỏ bình rượu rỗng vứt lăn lóc, và một người đang nằm nghiêng trên sàn nhà.
Anh trai cô đang nằm co quắp ở đó.
Vũ Văn Thính bước tới, ngồi sụp xuống: "Anh ơi."
Cô gọi một tiếng, Vũ Văn Xung Phong không có phản ứng.
Cô lại đẩy anh một cái nữa: "Anh ơi."
Anh mơ màng mở mắt ra: "Hả?"
Trong mắt của anh toàn là tơ máu, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, thậm chí trong suốt đến mức có thể nhìn thấy được mạch máu màu xanh lợt, tóc tai bù xù, cằm cũng đã mọc râu, áo sơ mi trên người anh không biết đã mặc từ lúc nào, nhăn nheo kinh khủng.
"Em đỡ anh dậy nhé." Lúc cô bước tới đỡ tay của anh thì mới phát hiện cơ thể anh đã lạnh buốt.
Anh vẫn nằm nghiêng, không hề nhúc nhích, anh mệt mỏi mở to mắt: "Thính Thính đấy à?"
Vũ Văn Thính quỳ xuống sàn nhà, cầm tay của anh lên và ủ ấm cho anh: "Vâng, là em đây."
Lúc anh đứng lên thì làm đổ bình rượu trên mặt đất, dường như anh bỗng tỉnh táo lại ngay lập tức, anh đi nhặt bình rượu đó lên, thấy đáy bình chỉ còn sót một chút rượu thì đậy kín nắp lại rồi bỏ vào trong tủ rượu, xong xuôi mới hỏi Vũ Văn Thính: "Sao em lại về nhà?"
Tay của anh vẫn còn lạnh, Vũ Văn Thính kéo chăn trên giường đắp lên người anh, giọng điệu rầu rĩ: "Nếu em không về, thì anh muốn uống tới chết luôn sao."
Anh lắc đầu: "Anh không sao. Chỗ rượu này đều là do Sênh Sênh tặng, nồng độ rất thấp, không uống say được đâu."
Anh và Khương Cửu Sênh quen biết nhau sắp được 5 năm rồi. Trong 5 năm này, tổng cộng cô đã tặng cho anh 14 bình rượu, trừ đi mấy bình Tạ Đăng đã lén mở, thì còn lại 11 bình.
Anh đã uống hết cả, nhưng chẳng có một tí men say nào.
Lần sau, đừng tặng rượu có nồng độ thấp như vậy.
Vũ Văn Thính im lặng hồi lâu rồi hỏi: "Anh khó chịu lắm à?"
Khó chịu chứ, khó chịu muốn chết đi được.
"Thính Thính à."
"Da."
"Bọn họ nói..."
Anh cúi đầu xuống, mái tóc bù xù phủ bóng đen xuống khuôn mặt anh, "Nói rằng Khương Cửu Sênh chết rồi."
Hốc mắt Vũ Văn Thính lập tức ửng đỏ.
Anh ngẩng đầu lên, đáy mắt phẳng lặng, anh nói: "Cô ấy chết rồi."
Anh không khóc lóc, không la hét, ánh mắt trống rỗng, nói, "Anh phải làm thế nào đây?"
Vũ Văn Thính mở miệng nhưng lại không nói được thành lời. Cô không biết phải nói gì, cô sợ anh khóc, lại sợ anh không khóc.
Anh ngồi một lát, sau đó vừa đẩy bình rượu ra, nằm xuống và co người vào trong chăn, giọng nói như có như không, nói chuyện trong trạng thái ý thức hỗn loạn giống như đang nằm mơ.
"Anh đã làm cho bé con của cô ấy một chiếc khóa Trường Mệnh, còn chưa tặng cho cô ấy."
Anh nhìn Vũ Văn Thính, ánh sáng trong con ngươi rất ảm đạm, "Anh cất trong ngăn kéo đầu giường, Thính Thính, anh ngủ một lát đây, em đưa cho cô ấy giúp anh nhé."
Anh nhắm mắt lại, giọt nước mắt rơi từ khóe mắt xuống thảm trải sàn.
"Vâng ạ, em sẽ đưa cho chị ấy giúp anh." Cô đắp chăn lên cho anh, sau đó ngồi trông chừng ở ngay bên cạnh.
Ông trời ơi, xin ông hãy đối xử tử tế với anh trai của cô một chút, phù hộ cho cô gái mà anh ấy yêu được bình an, khỏe mạnh, suôn sẻ cả đời.
Tin Khương Cửu Sênh gặp nạn được giữ kín không truyền ra ngoài. Đúng vào lúc này, Hàn Miểu – nghệ sĩ mới của công ty giải trí Tần Thị ra mắt công chúng. Buổi biểu diễn ra mắt lần đầu là chương trình âm nhạc có tỉ lệ người xem rất cao, cô ta chỉ dùng một ca khúc đã khiến cho toàn bộ giới giải trí đều nhớ kỹ cô ta.
Cùng ngày đó, bộ phim chiếu mạng do cô ta đóng chính được tung ra internet.
Hàn Miểu rõ ràng là nữ nghệ sĩ may mắn nhất của giới giải trí trong mấy chục năm gần đây. Nhờ giọng hát và cả tướng mạo của mình, nên cô ta vừa mới bước chân vào giới giải trí thì đã được mệnh danh là Tiểu Sênh gia.
Có phóng viên hỏi Mạc Băng có cái nhìn thế nào về vị Tiểu Sênh gia này.
Mạc Băng không tỏ thái độ gì đặc biệt, chỉ nói một câu: "Giới giải trí chỉ có một Khương Cửu Sênh."
Phóng viên lại hỏi tình hình gần đây của Khương Cửu Sênh.
Mạc Băng không hề tiết lộ một câu nào, cô cứ làm việc theo thường lệ, cứ dẫn nghệ sĩ dưới tay mình tích cực tham gia hoạt động trong giới như bình thường, không hề đề cập tới chuyện của Khương Cửu Sênh.
Chỉ có Lâm An Chi biết rõ, hai ngày nay, tình trạng nghiện thuốc lá của cô nặng đến thế nào.
"Đừng hút nữa."
Cô đứng bên cạnh cửa sổ phòng tắm, trên tay đang cầm một điếu thuốc: "Đến mai mới có báo cáo kiểm tra thi thể."
Cô rít một hơi, nhả khói thuốc ra, nói: "Em rất khó chịu."
Lại còn phải giả vờ như không có việc gì, không thể để lộ một chút tin tức nào ra ngoài.
Mạc Băng vẩy tàn thuốc: "Em sợ nhìn thấy kết quả."
Sợ chút ảo tưởng cuối cùng cũng sẽ hoàn toàn tan biến.
Lâm An Chi bước tới, rút điếu thuốc của cô ra ném vào trong bồn cầu và xối nước cuốn đi. Anh ôm lấy cô từ phía sau: "Em học hút thuốc từ lúc nào vậy?"
Trước kia cô không hút thuốc lá.