Ông quản gia già thở hổn hển: "Ông chủ tới rồi, nói có việc gấp muốn gặp cậu ngay bây giờ."
Đằng Minh trầm ngâm một lát rồi dặn ông quản gia chờ một chút, còn anh thì chui vào trong cabin.
"Sênh Sênh."
Khương Cửu Sênh nhìn anh ta.
Anh ta ngồi xuống bên cạnh người cô, kéo một góc thảm đắp lên chân cô: "Anh phải ra ngoài xử lý chút chuyện, em chờ anh một lát nhé."
"Đằng Minh." Ánh mắt cô sáng quắc như có lời muốn nói.
Đằng Minh nhìn vào mắt cô: "Ơi?"
Khương Cửu Sênh hơi im lặng rồi sau đó lắc đầu: "Không có gì đâu."
Đằng Minh sẽ không làm hại cô, một điểm này cô có thể chắc chắn, nhưng cô không biết chắc được rằng, sau khi lật bài ngửa liệu anh ta có vẫn làm theo ý mình không hay còn có thể cứu vãn được.
Dù sao cô cũng không hiểu được anh ta.
Cô không nói gì nữa, Đằng Minh cũng không hỏi tiếp mà đưa tay nắm lấy tay cô.
Cô tránh về phía sau.
Anh ta bắt lấy, giọng cương quyết lại giống như không biết phải làm sao: "Em đừng tránh."
Giống như mệnh lệnh cũng giống như năn nỉ.
Khương Cửu Sênh hơi sửng sốt.
Đằng Minh cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay của cô: "Mọi chuyện sắp kết thúc rồi."
Kết thúc ư?
Khương Cửu Sênh như có điều băn khoăn.
Sau khi Đằng Minh đi, cô ngồi một lúc rồi uống hết cốc nước ấm trên bàn, ngẩng đầu hỏi tiếp viên hàng không: "Xin hỏi, nhà vệ sinh ở đâu?"
Nữ tiếp viên hàng không cúi đầu, cung kính mà lịch sự: "Cô đi thẳng từ chỗ này rồi rẽ trái là tới."
Khương Cửu Sênh nhìn cô ta rồi có vẻ hơi áy náy hỏi: "Cô có thể đưa tôi qua đó không?"
"Đương nhiên có thể."
Tiếp viên hàng không đi trước dẫn đường, Khương Cửu Sênh đi theo phía sau. Lúc gần tới cửa cabin, cô kéo cả tiếp viên hàng không vào nhà vệ sinh.
"Đến...."
Tiếng hô vừa cất lên thì một cây trâm nhọn đã đặt ngay vào cổ họng cô ta: "Không được kêu." Mái tóc dài không còn trâm cài nên xoã xuống vai.
Một tay Khương Cửu Sênh giữ vai nữ tiếp viên, một tay thì cầm cây trâm ngọc, cô thổi sợi tóc chắn ngang tầm mắt mình: "Đưa điện thoại di động cho tôi."
Trong túi nữ tiếp viên này có điện thoại chuyên dùng để liên hệ với Đằng Minh, Khương Cửu Sênh vừa lên máy bay thì đã chú ý tới rồi. Nữ tiếp viên không dám lên tiếng, run run rẩy rẩy lấy điện thoại đưa cho cô.
Khương Cửu Sênh không hề do dự mà gọi thẳng cho Thời Cẩn.
"Alo."
Giọng anh trầm thấp, cách một màn hình cũng không che giấu nổi sự âm u.
Ngoài cửa đã có người gõ cửa, cô không có thời gian giải thích nhiều: "Thời Cẩn, em ở khu A."
"Sênh Sênh, em cố bảo vệ mình thật cẩn thận nhé, anh sẽ nhanh chóng..."
Cửa bị đạp mở gần như cùng lúc cô ném điện thoại vào đường ống thoát nước và đánh ngất nữ tiếp viên, sau đó mặt không biểu cảm nói: "Cô ấy ngất rồi, hình như bị tụt huyết áp"
Khoảng 5 phút sau.
Cửa cabin bị người ta đá mở từ bên ngoài, Khương Cửu Sênh ngẩng đầu lên: "Thời..." Nụ cười bên khóe môi cứng lại, cô đề phòng nhìn người khách không mời mà tự tiện xông vào kia.
Người đến là một người đàn ông khoảng 40, 50 tuổi, mặc quần áo kiểu Tôn Trung Sơn, mũi ưng, để râu, ánh mắt sắc bén quan sát Khương Cửu Sênh từ trên xuống dưới: "Cô chính là vợ chưa cưới của Đằng Minh?"
Phòng khách VIP ở sân bay.
Lần này Đằng Tiêu Vân tới đây, ngoài mặt là vì vụ án thu mua của nhà họ Lục, nhưng cũng không khó nhìn ra ông ta có ý đồ riêng. Ông ta không muốn Đằng Minh xuất ngoại vào lúc này.
Chỉ là, Đằng Minh vẫn rất cố chấp: "Tôi đã giao lại quyền hành cho Đằng Anh rồi, việc này anh ấy có toàn quyền xử lý."
Đương nhiên Đằng Tiêu Vân không hài lòng với sự sắp xếp của anh ta. Ông ta hằm hằm tức giận nói: "Anh đừng quên, anh mới là người quyết định của tập đoàn nhà họ Đằng."
Vì một người phụ nữ mà ném toàn bộ quyền hành trong tay là thế nào chứ?!
Anh ta thờ ơ hỏi ngược lại: "Người quyết định không phải là ba sao?"
Ông Đằng, ba anh là một người quen nắm mọi thứ trong tay, một người không cho phép người khác phản kháng mình. Người như vậy sao có thể giao quyền hành ra cho người khác đây.
Chỉ một câu nói đã xé toạc sự giả tạo.
Vẻ mặt Đằng Tiêu Vân rất khó nhìn, đang chuẩn bị bộc phát thì A Di đột nhiên xông tới: "Cậu chủ."
"Có chuyện gì?"
Sắc mặt A Di đầy hoảng sợ: "Cô Từ bị bắt đi rồi."
Sắc mặt Đằng Minh thay đổi hẳn, đôi con ngươi màu xanh nhìn chằm chằm ba ruột của anh ta, hỏi A Di: "Có phải Thời Cẩn làm không?"
"Không phải cậu ta "
Ánh mắt A Di cũng nhìn về phía Đằng Tiêu Vân, nói: "Là Lục Khải Sơn."
Nếu như là Thời Cẩn thì ít nhất Khương Cửu Sênh cũng sẽ an toàn, nhưng hết lần này đến lần khác lại là kẻ thù một sống một còn với nhà họ Đằng. Nhà họ Đằng có lô hàng mà Lục Khải Sơn đã theo dõi rất lâu rồi, ông ta bắt Khương Cửu Sênh vì cái gì thì ai cũng hiểu cả.
Anh ta nhìn ba mình, ánh mắt như có lửa: "Đưa lô hàng kia cho tôi."
Mặt Đằng Tiêu Vân lạnh đến mức đáng sợ: "Mày muốn mang hàng đi đổi người à?"
Anh ta nhắc lại: "Đưa cho tôi."
Giọng điệu cương quyết, không có nửa phần muốn thương lượng bàn bạc.
Đằng Tiêu Vân là người có du͙© vọиɠ khống chế rất mạnh, làm sao ông ta có thể nghe theo anh ta được: "Nếu tao không đưa thì sao?"
Không đưa à.
Cửa đột nhiên bị mở ra.
Hai ba con nhà họ Đằng đều nhìn về phía cửa, Thời Cẩn đưa người vào, một đôi mắt như nét mực nồng đậm trong bức tranh thuỷ mặc: "Không đưa thì cả hai ba con các người đều phải chết ở đây."
Nửa tiếng đồng hồ sau.
Đằng Minh nhận được cuộc gọi video của Lục Khải Sơn.
Đối phương cũng không chú ý tới người đeo khẩu trang đứng sau lưng Đằng Minh, khuôn mặt hiện rõ vẻ nóng lòng muốn thử: "Cậu chủ Đằng."
Đằng Minh không nói một câu thừa nào, đi thẳng vào vấn đề: "Trực tiếp nói điều kiện đi."
Lục Khải Sơn rất hài lòng với thái độ này: "Nói chuyện với người thông minh quả là đỡ vất vả hẳn, tôi cũng không vòng vo nữa. Trả lô hàng kia lại cho tôi."
Lục Khải Sơn thu lại nụ cười nơi khoé miệng, nét mặt trở nên âm trầm: "Đây vốn dĩ là đồ của nhà họ Lục chúng tôi, nếu không phải nhà họ Đằng cướp đi trước thì tôi cũng sẽ không đến mức phải dùng thủ đoạn thấp hèn này. "
Đằng Minh nhìn lướt qua hoàn cảnh trong màn hình: "Địa điểm giao dịch."
"Địa điểm thì nửa tiếng nữa tôi sẽ gửi cho cậu."
Lục Khải Sơn lên tiếng uy hϊếp, cười trơ tráo: "Đừng có dùng mánh khoé gì, tôi là người làm ăn đứng đắn nên cũng không muốn nhìn thấy máu đâu."
Giọng điệu ông ta giống như thể mọi chuyện đều trong dự tính vậy, chỉ không biết ông ta lấy đâu ra cơ sở để mà nắm chắc như vậy thôi.
Đằng Minh không nóng vội, từ tốn trả lời: "Người nhà họ Lục các ông là người làm ăn đứng đắn, nhưng nhà họ Đằng của tôi thì không, cho nên trước khi làm gì cũng nên nghĩ đến hậu quả."
Lục Khải Sơn bị nghẹn đến không nói được gì nữa.
"Để tôi nhìn cô ấy một chút." Giọng Đằng Minh rất kiên quyết, không cho phép
"Để tôi nhìn cô ấy một chút." Giọng Đằng Minh rất kiên quyết, không cho phép
từ chối.
Lục Khải Sơn do dự một lát rồi xoay camera về phía Khương Cửu Sênh. Chỗ đó có lẽ tương tự như phòng khách sạn, Khương Cửu Sênh ngồi trên giường, không hề bị trói, nhìn qua thì tình trạng cũng không coi là kém.
Đằng Minh nhích lại gần màn hình để nhìn cô rõ hơn: "Sênh Sênh, em có bị thương không?"
Cô vẫn ung dung như thường, rất bình tĩnh: "Không sao."
Ánh mắt vẫn nhìn về phía sau Đằng Minh, đó là đôi mắt của Thời Cẩn.
Anh kéo khẩu trang xuống, dùng khẩu hình nói hai chữ: "Đừng sợ."
Video bị cắt ngang.
Lục Khải Sơn thu điện thoại lại, nhìn Khương Cửu Sênh cười như không cười: "Thật đáng tiếc."
Ánh mắt ông ta đã nổi lên suy nghĩ muốn gϊếŧ người.
Khương Cửu Sênh lập tức cảnh giác, cô đứng lên, đưa tay che lên bụng: "Ông có ý gì?"
Lục Khải Sơn không nói gì mà đi ra khỏi phòng, dùng động tác nổ súng với
người đứng gác ngoài cửa, gã lập tức hiểu ý, mò tới súng bên hông.
Khương Cửu Sênh mở miệng: "Ông Lục không nhận ra tôi ư?"
Lục Khải Sơn dừng bước: "Tôi vì sao phải nhận ra cô?"
Ông vẫn cảm thấy người phụ nữ này không đơn giản, mang thai bị bắt đi nhưng vẫn có thể bình tĩnh nói chuyện, không hề có chút hoảng sợ nào. Không hề giống những người phụ nữ không rành sự đời khác.
Cô ngồi xuống, sắc mặt rất bình thản ung dung, nhẹ nhàng nói: "Ông Lục, tôi tên Khương Cửu Sênh. Tôi khuyên ông trước khi đưa ra quyết định thì hãy tra thông tin trên Baidu trước đã."
Lục Khải Sơn giơ tay lên, người phía sau hiểu ý ông ta, chưa đầy mười phút sau thì toàn bộ thông tin về Khương Cửu Sênh đều được gửi sang.
"Ông chủ"
Gã trợ lý gọi Lục Khải Sơn ra bên ngoài: "Cô ta thực sự là Khương Cửu Sênh."
Lục Khải Sơn cũng cảm thấy cái tên này nghe quen tai: "Khương Cửu Sênh nào?"
Trở lý mở tư liệu trên điện thoại rồi đưa tới: "Là một ngôi sao điện ảnh"
Ông ta lơ đễnh nghe, không có chút kiên nhẫn nào: "Tôi không quan tâm cô ta là ngôi sao điện ảnh gì."
Không phải cũng chỉ là một con đàn bà thôi sao, có thể gây được sóng gió gì chứ?
Trợ lý kéo tư liện xuống trang cuối cùng: "Cô ta là vợ của cậu Sáu nhà họ Tần ở Trung Nam."
Lục Khải Sơn sững sờ một lúc: "Vợ của cậu Sáu á?"
Ông ta kinh sợ đến mức không thể bình tĩnh lại được: "Chuyện này là thế nào, cô ta không phải là vợ chưa cưới của Đằng Minh à?"
Đương nhiên Lục Khải Sơn có nghe qua về Thời Cẩn của nhà họ Tần ở Trung Nam. Chỉ có điều, nhà họ Tần ở phía nam và nhà họ Đằng ở phía bắc trước giờ vẫn luôn là nước sông không phạm nước giếng.