Máu trên con dao phẫu thuật nhỏ xuống từng giọt từng giọt, tụ lại thành một vũng máu lẫn với nước trên mặt đất.
Phản ứng đầu tiên theo bản năng của anh là giấu con dao phẫu thuật ra sau lưng, né tránh ánh mắt của cô: "Sênh Sênh, em ra ngoài đi."
Giọng nói Thời Cẩn khàn đặc, cực kỳ đè nén.
Khương Cửu Sênh bước vào phòng tắm, chỉ là khoảng cách mấy bước, nhưng vẻ hoảng loạn trong đáy mắt cô đã dần bình tĩnh lại.
Cô hỏi lại anh một lần nữa: "Anh đang làm gì thế?"
Thời Cẩn cúi đầu, hai tay đặt phía sau lưng, không ngừng đi lau máu trên đó. Hàng mi hơi run lên vì hoảng sợ, dáng vẻ anh bất an tựa như tù nhân sau khi phạm lỗi bị buộc vào giá chữ thập vậy.
Thời Cẩn nói: "Giải phẫu thi thể."
Khương Cửu Sênh nhìn về phía anh, máu chảy khắp nơi, thấm ướt đôi giày màu trắng của cô, trên đất đầy những tứ chi đã bị cắt cụt. Từ trong cái xác máu thịt lẫn lộn đó, cô có thể lờ mờ nhận ra đó là con chó hoang đã cào Thời Cẩn bị thương.
Anh gϊếŧ chết con chó đó rồi giải phẫu nó.
Thời Cẩn không dám ngẩng đầu lên, cũng không giải thích gì nhiều: "Suýt chút nữa thì con chó đó đã làm em bị thương, anh muốn nhịn, nhưng thật sự không nhịn được."
Thời Cẩn là bệnh nhân, tâm lý của anh rất không ổn định. Anh thù hận tất cả những thứ làm tổn thương đến cô hoặc có ý định làm tổn thương đến cô. Trong xương cốt của anh như có một dòng máu tàn bạo đang sôi sục, anh dường như không thể áp chế được khát vọng hủy diệt đang muốn thoát ra ngoài này.
Bao nhiêu năm phải ngụy trang như vậy, cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi con quỷ dữ ngự trị trong cơ thể mình.
"Thời Cẩn."
Khương Cửu Sênh bước về phía anh, anh bỗng lùi về sau, hoảng sợ không biết phải làm gì.
Thời Cẩn ngước mắt lên rồi lại lập tức né tránh: "Đừng bước qua đây, Sênh Sênh, trên người anh toàn là máu."
Đừng bước qua đây.
Cô thích thiếu niên ôn hòa, anh sợ sẽ dọa cô sợ.
Khương Cửu Sênh đi đến tắt vòi nước, trong phút chốc phòng tắm bỗng yên tĩnh hẳn. Mùi máu tanh dường như càng nồng nặc hơn, phả vào mũi khiến cô cảm thấy dạ dày hơi khó chịu, Khương Cửu Sênh khẽ v**t v* bụng của mình.
Con yêu, con phải ngoan nhé.
Cô đè nén cảm giác buồn nôn xuống, bước lại gần Thời Cẩn. Cô đến gần một bước, Thời Cẩn lại lùi một bước, vì thế, cô bèn đưa tay kéo lấy tay áo của anh. Thời Cẩn không nhúc nhích nữa, nhưng anh cũng không chịu nhìn cô.
Cô đưa tay lên, dùng ngón tay khẽ lau đi vết máu dính trên gương mặt của anh, cô nói: "Không sao cả, bây giờ thì em cũng dính máu rồi."
Sao cô lại sợ cơ chứ?
Từ lúc cô bắt đầu đem lòng yêu người đàn ông này, thì cô cũng đã chuẩn bị sẵn việc phải hy sinh tất cả mọi thứ của mình rồi. Cô dám có được anh thì chẳng sợ gì địa ngục âm tỳ nữa, dù có thế nào, cô cũng phải cùng anh đi tiếp.
Cả cuộc đời này cô cũng không được coi là từ bi bác ái gì, nhưng cũng được gọi là sống ngay thẳng chính trực. Chỉ có anh mới có thể khiến cô bất chấp đúng sai, không phân biệt phải trái, không quan tâm thiện ác, chỉ một mực thiên vị anh.
Thời Cẩn vẫn cúi đầu, bàn tay đặt phía sau lưng. Anh giơ chiếc găng tay dính đầy máu tươi lên che đi đôi mắt của Khương Cửu Sênh, giọng nói khẽ run rẩy, nhẹ nhàng dễ dành cô: "Em đừng nhìn nữa."
Khương Cửu Sênh đẩy tay anh ra: "Em không sợ."
Anh vẫn kiên quyết che đi đôi mắt của cô, nói: "Đừng nhìn mà."
Cô ngẩng đầu, kéo tay anh xuống, đôi môi áp sát đến hôn lên lòng bàn tay lành lạnh của anh, khẽ gọi: "Thời Cẩn ơi."
Thời Cẩn không nhìn cô, hàng mi dài che đi tất cả mọi cảm xúc đang biến động trong đáy mắt anh.
"Thời Cẩn."
"Thời Cẩn ơi."
Khương Cửu Sênh kiên nhẫn gọi tên anh, dịu dàng mà thận trọng dè dặt.
Cuối cùng Thời Cẩn đã chịu ngước mắt lên, những tia đỏ trong mắt vẫn chưa biến mất. Trong đôi mắt anh là cả một khoảng rực rỡ và nóng bỏng, rối ren lại hoảng sợ, nhưng sáng tựa sao trời.
Một Thời Cẩn thế này, vẫn đẹp đến rung động lòng người.
Khương Cửu Sênh khẽ nhón chân, hôn lên mắt bên trái của anh, rồi lại hôn lên mắt phải của anh. Hôn xong cô mỉm cười, nói: "Anh sợ cái gì chứ? Em bị quỷ ám mất rồi, cho dù là địa ngục thì em cũng dám vào."
Cạch...
Con dao phẫu thuật rơi xuống đất, Thời Cẩn ôm lấy gương mặt của cô, mạnh mẽ hôn lên đó.
Vẫn chưa đủ, anh còn muốn nhiều hơn nữa, muốn nuốt cả cô vào bụng, muốn chiếm lấy cô làm của riêng. Tay Thời Cẩn vòng ra sau lưng Khương Cửu Sênh, xé rách chiếc váy của cô.
Quần áo màu trắng bị vứt lên mặt đất, chẳng mấy chốc đã bị máu nhuộm thành màu đỏ. Thời Cẩn ấn cô lên bức tường lạnh lẽo, hôn cô một cách tàn bạo, cắn cô. Lòng bàn tay anh khẽ run rẩy, trượt từ phần lưng nhẵn bóng rồi vuốt xuống eo
của cô, luồn vào trong quần áo cô.
Khương Cửu Sênh bất lực gọi tên anh, cô ngước mắt lên, khẽ lắc đầu, sau đó nắm lấy bàn tay càn rỡ của anh, đặt lên cái bụng nhỏ đã hơi nhô lên của mình.
Ở trong này có cốt nhục của anh.
Thời Cẩn sắp mất hết khống chế chợt bừng tỉnh, anh ôm cô vào lòng, cúi đầu vùi vào hõm vai của cô, nói: "Sênh Sênh"
Anh hổn hển cầu xin: "Giúp anh với."
Khương Cửu Sênh nghiêng đầu, khẽ hôn nhẹ lên môi anh, bàn tay đang vòng trên eo anh di chuyển đến nút cài thắt lưng bằng kim loại.
Cạch.
Cô cởϊ qυầи áo của anh ra, khẽ mỉm cười, bàn tay di chuyển xuống phía dưới.
Hơi thở của Thời Cẩn trở nên gấp gáp, giọng nói trầm thấp, khản đặc, đôi mắt đỏ cả lên, anh khẽ gọi: "Sênh Sênh ơi."
"Ừm."
"Em phải yêu anh lâu một chút nhé."
Anh nắm chặt lấy bàn tay kia của cô: "Cho đến khi anh chết có được không em?"
Người lãnh đạm vô tình, một khi đã động lòng thì sẽ đặt cả sinh mệnh của mình vào đó. Nếu như cô không còn yêu anh nữa, anh thà chết còn hơn, chắc chắn anh sẽ chết mất.
Khương Cửu Sênh khẽ hôn lên nơi yết hầu của anh: "Cho đến khi em chết đi."
Cô không thích hứa hẹn, bởi vì có quá nhiều những điều chưa biết. Vĩnh viễn là thứ gì đó quá xa vời. Nhưng bây giờ cô muốn cho anh một lời hứa trịnh trọng nhất, cho dù đến bạc đầu, cho dù hóa thành xương trắng trong nấm mồ, cô vẫn cứ yêu anh như vậy.
Thời Cẩn tựa vào vai của cô, nhìn đống xương cốt máu thịt đầy trên đất ấy mà mỉm cười.
Cuối tháng Tư, ngay đúng vào giữa mùa hoa của năm, cây dương liễu trong khu nhà đã ra mầm non mới. Chào tạm biệt bạn bè và người thân, Khương Cửu Sênh cùng Thời Cẩn ra nước ngoài.
Đây là do Thời Cẩn đề nghị. Anh nói, ở nước ngoài có một phòng điều trị tâm lý rất giỏi, anh muốn đi thử xem sao.
Lúc đến sân bay, Khương Cửu Sênh vẫn còn đang do dự. Cô không biết phải làm thế nào, chần chừ mãi không quyết định được, bước chân càng lúc càng chậm lại: "Thật ra anh có thể không cần đi mà."
Cô không để ý bất kỳ dáng vẻ nào của anh, ngược lại, cô lo lắng điều trị sẽ bị phản tác dụng, càng lo lắng anh sẽ phải chịu khổ.
Thời Cẩn dẫn cô đến cửa lên máy bay, nói: "Phải đi em ạ."
Khương Cửu Sênh đeo khẩu trang lên, cô nhìn Thời Cẩn, hỏi: "Vì sao thế?"
"Không phải là em thích anh làm bác sĩ sao, đợi anh khỏi bệnh rồi, anh sẽ trở về bệnh viện."
Hiện tại chỉ cần nhìn thấy máu là anh sẽ mất đi khống chế, sẽ hưng phấn, cảm xúc thay đổi vô cùng thất thường, dễ cáu kỉnh, cũng dễ phẫn nộ, còn có khuynh hướng bạo lực nghiêm trọng, làm sao có thể cầm dao phẫu thuật được.
Điều quan trọng nhất là anh không muốn mình mang tội ác tày trời. Cô tốt đẹp như vậy nên anh không thể quá xấu xa được.
Khương Cửu Sênh khẽ day mi tâm, nói: "Anh không cần để ý em có thích hay không, anh làm điều anh thích là được."
Thời Cẩn khẽ hôn lên gương mặt của cô: "Anh chỉ thích em thôi."
Thôi được rồi.
Cô đành chấp nhận, thuận theo ý anh thôi.
Vừa lên máy bay, có một người da trắng bước đến trước mặt họ, vừa trông thấy Thời Cẩn, con ngươi màu nâu của người đó có vẻ rất ngạc nhiên: "Thời Cẩn?"
Thời Cẩn gật đầu.
Người đó vô cùng mừng rỡ, nói bằng tiếng Anh: "Thật sự là anh à."
Thời Cẩn gật đầu, lạnh nhạt nói: "Chào anh."
Đối phương dường như đã quen với cách thức chào hỏi của Thời Cẩn. Anh ta hàn huyện vài câu, rồi ánh mắt dừng lại trên người Khương Cửu Sênh: "Vị này là bạn gái của anh sao?"
Thời Cẩn dùng thứ tiếng Anh tiêu chuẩn và lưu loát của mình nói: "Là vợ của tôi."
Sau đó anh quay sang Khương Cửu Sênh giới thiệu: "Anh ấy là bạn học của anh ở khoa Y học trường Đại học Yale, anh Johnson."
Khương Cửu Sênh khẽ gật đầu: "Chào anh."
Johnson trông có vẻ còn trẻ, nhưng lại lớn tuổi hơn Thời Cẩn một chút. Anh ta không khỏi quan sát đánh giá cô, ánh mắt rất thân thiện, chỉ là, anh ta có rất nhiều điều tò mò: "Cô Thời, chào cô."
Khương Cửu Sênh mỉm cười.
Cô Thời, Khương Cửu Sênh vô cùng thích cách xưng hô này.
Máy bay đã cất cánh, càng bay càng xa, trời xanh mây trắng, gió nhẹ ấm áp.
A Di thu lại ánh mắt: "Cậu chủ, chúng ta trở về thôi."
Hắn còn tưởng rằng cậu chủ đến cướp người đi, kết quả là cậu chủ còn không lộ mặt nữa.
Đằng Minh vẫn đứng trước cửa sổ sát đất của sân bay, mắt nhìn về phía xa xăm bên ngoài cửa sổ, hỏi: "A Di, cậu nuôi bao nhiêu con mèo?"
Khuôn mặt A Di đầy vẻ khó hiểu, không biết vì sao bỗng nhiên cậu chủ lại hỏi như vậy, bèn thành thực trả lời: "Hiện giờ có 19 con."
Hắn là người yêu mèo, là nô ɭệ của mèo, cả 19 con mèo đó đều là tâm can bảo bối của cậu ta.
Đằng Minh thu hồi lại ánh mắt xa xăm ấy lại, đeo mắt kính lên, dáng vẻ trông rất nho nhã, dễ chịu, anh ta bình thản nói: "Đưa con mà cậu thích nhất cho tôi."
A Di lớn tiếng gọi: "Cậu chủ!"
Không! Không được. Đó là sinh mệnh của cậu ta!
Đằng Minh khẽ mỉm cười với A Di, trông rất dịu dàng ôn hòa: "Không đưa cũng được, tôi sẽ làm thịt nó."
A Di câm nín.
Khuôn mặt A Di trông như không thiết sống nữa, chắc chắn là do cậu chủ không hạnh phúc, cho nên không chịu được cảnh hắn và mèo của hắn ân ái yêu thương nhau. Đúng là kẻ ác ma mà! Hơn nữa chắc chắn tên ác ma này không hề đùa, chắc chắn tên ác ma này sẽ làm thịt mất tâm gan bảo bối ngọt ngào của hắn ta.
A Di không dám phản kháng! Đau lòng quá, đau lòng quá, đau lòng quá đi...
Đằng Minh quay đầu nhìn lại chiếc máy bay đã biến mất tăm một lần nữa rồi xoay người rời đi.
Ở phía đối diện, người phụ nữ đang kéo hành lý bỗng nhiên dừng bước, gọi: "Cậu chủ."
Đó là một khuôn mặt xa lạ, trông rất bình thường, không có điểm gì đặc biệt, chỉ nhìn một lần là có thể quên mất. Tóc của cô ta cắt rất ngắn, gần như dán sát vào da đầu.
Đằng Minh chỉ khẽ nhìn lướt qua: "Là em à, Miểu Miểu."
Chính là cô ta, Hàn Miểu, là cô ta sau khi đã thay hình đổi dạng.
Thời Cẩn biến cô ta thành gương mặt này, một gương mặt xa lạ đến nỗi bản thân cô ta cũng không nhận ra, hốc mắt cô ta bỗng đỏ hoe: "Anh vẫn còn nhận ra em sao?"
Lần đầu tiên cô ta soi gương còn không nhận ra bản thân mình, cảm giác dường như đã cách mấy đời vậy, vừa xa lạ vừa không chân thật.
Anh vẫn giống y như trước đây, ánh mắt dịu dàng lại có phần lạnh nhạt: "Tôi nhận ra đôi mắt của em."
Chỉ một câu nói thôi cũng đã đủ khiến nước mắt cô đầm đìa.
Lúc ấy, anh biến cô thành dáng vẻ của Khương Cửu Sênh, từng lời nói từng hành động, từng nụ cười từng cái chau mày, cô đều phải mô phỏng theo, nhưng anh vẫn không hài lòng. Anh luôn nói rằng, Miểu Miểu à, chỗ nào cũng giống, chỉ có đôi mắt là không giống chút nào.
Cũng may là đôi mắt không giống.
Cô nghĩ, có phải do cô ít nhiều gì cũng có nét không giống Khương Cửu Sênh, thế nên anh vẫn còn nhận ra đôi mắt của cô không.
Trong lòng cô ta lại không kìm được tham lam, dè dặt hỏi Đằng Minh: "Em có thể không đi không?"
Sắp xếp cho cô ta ra nước ngoài là ý của anh.
Anh ta lắc đầu rất nhanh: "Không được."
Đằng Minh bước đến gần một chút, nhẹ nhàng dỗ dành, thế nhưng trong giọng nói không có chút ấm áp nào: "Miểu Miểu, em nghe lời tôi lần cuối cùng, vĩnh viễn đừng bao giờ trở về nữa."