Ông cụ Từ cười to ba tiếng: "Ha ha ha, đó là cháu nội và cháu rể của tôi đấy."
Mọi người đều nhìn ra.
Từ Bác Mỹ béo tròn béo trục làm nũng bên chân Khương Cửu Sênh, nó ra sức dụi đầu, kêu: "Gâu gâu..."
Cô ngồi xuống, xoa đầu nó, nói: "Bác Mỹ ngoan, con đi đưa nhẫn trước đi."
Cô chỉ vào hộp nhẫn trên cổ nó, Từ Bác Mỹ hiểu ngay, lại vẫy đuôi quay ngược về.
"Oẳng!"
"Oẳng!"
Chó đây vui vẻ đến sắp bay lên rồi.
Chú rể Từ Thanh Cửu gỡ nhẫn xuống, đeo lên tay cho cô dâu Tô Khuynh. Từ Bác Mỹ đứng giữa hai người, hưởng thụ ánh đèn rực rỡ của sân khấu.
Chú rể tức điên. Cắt một bữa thức ăn chó bây giờ chứ!!!
Ông cụ Từ là vui vẻ nhất, vừa vỗ tay cho đôi vợ chồng trẻ vừa đón Khương Cửu Sênh: "Sênh Sênh à, lại đây ngồi với ông."
Cô ngồi xuống, gọi: "Ông nội."
Thời Cẩn đi theo cô, cũng nhẹ nhàng chào một câu.
Đã lâu lắm rồi ông cụ Từ không gặp cháu nội của mình nên lúc này ông thấy rất vui vẻ.
Ông cụ kiêu ngạo giới thiệu cô với ông bạn già đã nhiều năm không gặp của mình: "Ông Chung này, để tôi giới thiệu với ông chút nhé. Đây là Sênh Sênh, cháu nội tôi đấy, con bé là một diễn viên cực kỳ xuất sắc."
Đến lượt Thời Cẩn, thì ông chẳng có vẻ kiêu ngạo gì lắm: "Còn đây là Thời Cẩn, cháu rể tôi."
Thấy dáng vẻ, khí chất của Thời Cẩn không tầm thường, ông Chung bèn hỏi: "Tiểu Thời làm gì nhỉ?"
Ông cụ Từ lại trả lời thay anh: "À, nó mở một công ty ấy mà."
Giọng điệu của ông cụ có chút chút gì đó chê bai, ghét bỏ. Thời Cẩn mở một công ty chỉ biết nín lặng.
Ông Chung thầm nghĩ, chắc đứa cháu rể này của ông cụ Từ chỉ có vài cái cửa hàng, chẳng vẻ vang gì cho lắm, nên ông cụ cũng không tiếp tục chọc vào nỗi đau của người khác nữa, mà quay sang hỏi Khương Cửu Sênh: "Sênh Sênh đã đóng phim gì rồi? Tôi nhìn mặt thấy quen lắm."
Cô gái trẻ ngồi bên cạnh ông Chung lập tức cướp lời, nói: "Ông nội ơi, Sênh Sênh chính là Định Tây tướng quân đấy ạ."
Ông Chung giật mình kinh ngạc: "Ôi chao, là Oanh Trầm tướng quân à!"
Ông cụ vội vàng lôi kính lão ra đeo, rất kích động nói: "Sênh Sênh này, cháu có thể ký tên cho ông không? Ông già này cực kỳ thích Oanh Trầm tướng quân của cháu day!"
Các cụ già thời nay đều rất cấp tiến, theo dõi phim ảnh rồi hâm mộ thần tượng chẳng kém gì giới trẻ. Gần đây vai diễn mà ông cụ Chung mê nhất chính là Oanh Trầm tướng quân.
Khương Cửu Sênh cười đáp: "Dạ được ạ."
Cháu gái của ông Chung vội lấy giấy bút từ trong túi ra, đưa cho Khương Cửu Sênh.
"Ông cứ bảo làm sao mà lại không nhận ra, hóa ra là đang mang thai tiểu Tướng quân à."
Ông cụ Chung vui vẻ cười nói: "Tiểu Tướng quân được mấy tháng rồi cháu?"
Khương Cửu Sênh lịch sự trả lời ông cụ: "Dạ hơn 6 tháng rồi ạ."
Cô đặt tay lên bụng, khẽ v**t v* theo thói quen.
Thời Cẩn lẳng lặng ngồi im bên cạnh cô, gắp thịt cá đã gỡ hết xương vào bát cho cô.
"Ông Từ này, ông có phúc thật đấy, loáng một cái nhà thêm hai người rồi." Ông cụ Chung hâm mộ chết đi được.
Ông cụ Từ cười: "Hí hí hí hí hí hí hí hí hí hí hí hí hí..."
Ông Chung cạn lời. Lão già này, cười gì mà đắc ý thế.
Trên lễ đài, Tô Khuynh đang ném hoa cưới.
Trừ bốn cô phù dâu ra thì còn có mấy cô gái trẻ chưa chồng cũng đang chờ phía sau để bắt.
"Tôi ném nhé."
Nói xong, Tô Khuynh dùng sức ném mạnh bó khoa về phía sau.
Các cô gái trẻ đều giơ hai tay lên để đón, nhưng ở phía sau, một cánh tay dài vượt qua đỉnh đầu của họ, cầm chắc lấy bó hoa kia. Mà đó... là tay của một người đàn ông.
Các cô gái trẻ đứng hình.
Họ quay đầu lại nhìn.
Khóe môi Kiều Thanh Thiển giật run lên lườm Lệ Nhiễm Nhiễm: "Cô quản chặt ông tướng nhà cô đi chứ, đã bảo đàn ông không được giành hoa cơ mà."
"À..."
Lệ Nhiễm Nhiễm gãi đầu, mặt ra vẻ rất ngây thơ vô số tội: "Anh nhà tôi có chính kiến lắm, tôi không quản được, không quản được đâu."
Xem cô bốc phét kìa.
Cận Phương Lâm mỉm cười, nhét bó hoa vào tay cô nàng nhà mình, nói: "Về đi đăng ký nhé."
Lệ Nhiễm Nhiễm cười tít mắt ôm hoa rồi chắp tay thành quyền như kiểu võ hiệp: "Đắc tội các vị quá."
Sau đó, cố tỏ vẻ vô tội và phiền muộn, nói: "Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi rồi! Ôi chao! Tôi đúng là đồ đáng chết, sức quyến rũ không thể nào giấu đi đâu được."
Các cô gái chỉ biết câm nín.
Tin cô mới là lạ ấy! Đôi nam nữ "chóa chít" này!
Cầm được bó hoa cưới, Lệ Nhiễm Nhiễm mừng khấp khởi.
Cô vừa vui vẻ bước xuống lễ đài, vừa quay đầu nháy mắt với Tô Khuynh, che miệng nói thầm với cô ấy: "Khuynh Khuynh à, hàng full HD không che, Bách Độ Vân, mật mã liên kết là 17538 nhé!"
Tô Khuynh đưa tay ra hiệu OK.
Tất cả những ám hiệu này, toàn bộ đều bị Từ Thanh Cửu đứng ngay bên cạnh Tô Khuynh nhìn thấy rõ mồn một cả.
Anh lãnh đạm hỏi Cận Phương Lâm một câu: "Rốt cuộc bà xã nhà anh có bao nhiêu tài khoản Bách Độ Vân vậy hả?"
Cứ tịch thu cái này là lại có cái khác!
Tô Khuynh and Lệ Nhiễm Nhiễm đứng hình.
Nguy hiểm rồi! Bảo vệ kho full HD không che của tôi với!!!
Lệ Nhiễm Nhiễm quay lại, cười vô cùng chân thành với anh chàng nhà mình: "Hiểu lầm đấy, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi."
Đám thiếu nữ chúng tôi xem mấy bộ truyện H thì đã làm sao?! Đã làm sao?!!! Hả?!!!
Cận Phương Lâm cười đầy sát khí: "Em lại đây."
Lệ Nhiễm Nhiễm vẫn cười cợt nhả: "Tiểu nhân tới rồi đây!"
Cận Phương Lâm bị chọc tức đến bật cười.
Tình yêu ấy mà, có đôi lúc rất đơn giản. Bạn làm mình làm mẩy nhưng anh ấy vẫn mỉm cười bao dung.
Tình yêu, còn có rất nhiều rất nhiều màu sắc hình thái khác nhau.
Ví dụ như Cảnh Sắt và Hoắc Nhất Ninh chẳng hạn, nó đi theo hình thái "nam mạnh mẽ, nữ yếu đuối". Ba Cảnh đứng ngoài nhìn chỉ thấy giận điên người, cảm giác như sắp suy tim vì tức luôn rồi.
Cảnh Sắt lén lút nhét một chai rượu trắng cho Hoắc Nhất Ninh.
"Gì thế em?"
Cảnh Sắt nhỏ giọng nói: "Em đổi nước vào đấy."
Cô sợ bị người ta nhìn thấy nên nhìn ngó tứ tung như kẻ trộm, lại vớ được ngay ánh mắt của ông bố nhà mình đang nhìn chằm chằm về phía này.
Cảnh sắt bắn một ánh mắt đầy ý cảnh cáo kiểu "Ba thử nói ra xem, con sẽ không thèm để ý đến ba nữa đâu", sau đó quay đầu tiếp tục thỏ thẻ với anh bạn trai nhà mình: "Anh Hoắc, nếu anh Hai để anh đỡ rượu hộ, thì anh uống cái này nhé."
Hoắc Nhất Ninh mỉm cười: "Anh biết rồi."
Cảnh Sắt nhét cái chai vào túi áo khoác của anh: "Em giấu giúp anh rồi, anh đừng để bị phát hiện đấy."
Nói rồi cô lại nhìn quanh một vòng, phát hiện ra ông bố nhà mình đang gắp cái càng cua trong đĩa của mình đi.
Cảnh Sắt lập tức không vui, mặt xị ra nói: "Ba à, cái càng này con đang gỡ giúp anh Hoắc mà, sao ba lại ăn chứ."
Ba Cảnh cạn lời.
Cô con gái rượu mà ông nuôi hai mươi mấy năm trời đó. Ba chỉ ăn có mỗi cái càng thôi mà, làm sao hả?! Làm? Sao? Hả?!!! Tức nghẹn tức nghẹn tức nghẹn tức nghẹn lên mất thôi...
Cảnh Sắt bĩu môi, không để ý đến ba cô nữa, tiếp tục gỡ thịt cua cho đội trưởng nhà mình ăn.
Đúng lúc này, điện thoại của Hoắc Nhất Ninh vang lên. Anh đưa tay lên che ống nghe, quay người đi nhận điện thoại, nói chuyện mười mấy giây đã ngắt ngay.
Sau đó, anh lôi chai rượu mà Cảnh Sắt giấu trong áo khoác của mình ra, gọi: "Sắt Sắt ơi."
Cô vừa nghe đã hiểu ngay, gỡ bao tay ra hỏi: "Anh có nhiệm vụ à?"
Hoắc Nhất Ninh liếc nhìn thịt cua mà cô vừa gỡ ra trên đĩa, rút giấy ăn lau tay cho cô: "Anh phải đi bắt người xấu."
Giọng cô càng lúc càng nhỏ, dù có cố kìm nén thế nào, cũng không thể kìm nén được sự hụt hẫng trong lòng: "Liệu có nguy hiểm không anh?"
"Anh sẽ bình an quay về mà."
Anh không dám bị thương, càng không dám chết, vì anh sợ cô khóc.
Cô cúi gằm đầu xuống ủ rũ, rất muốn giữ anh lại không để anh đi. Thế nhưng, lời nói dâng đến môi rồi lại biến thành một câu làu bàu dặn dò: "Anh phải cẩn thận nhé."
Sau đó, cô lại tha thiết dặn thêm: "Anh phải rất cẩn thận, rất rất cẩn thận đấy nhé."
Hoắc Nhất Ninh cúi xuống hôn lên môi cô: "Bé ngoan, đừng sợ, anh đi một lát sẽ về ngay."
"Vâng ạ."
Cô cũng không nũng nịu nữa, lẳng lặng nhìn anh rời đi.
Nhưng chờ anh vừa đi xa cô đã không nhịn được nữa, hai mắt đỏ ửng lên. Cảnh Sắt sụt sịt mũi rồi bật khóc.
Thấy con gái cưng nhà mình khóc, tim ba Cảnh lại như bị dao cứa vậy. Ông cuống cuồng dỗ dành tâm can bảo bối nhà mình: "Bảo bối của ba, sao con lại khóc thế này? Có gì ấm ức thì nói với ba nào, đừng khóc đừng khóc."
Cô không ấm ức.
Cảnh Sắt nhỏ giọng nỉ non: "Con lo cho anh ấy."
Cô chỉ sợ anh đi rồi không quay về nữa thôi.
Mẹ Cảnh cũng xót ruột cho con gái mình, cân nhắc một hồi mới nói: "Hay là bảo Nhất Ninh đổi nghề đi?"
Công việc của Hoắc Nhất Ninh có tính nguy hiểm quá cao, không chỉ điều tra phá các vụ án mạng, mà còn can thiệp cả vào phòng chống m* t**, chống buôn lậu nữa. Đừng nói Sắt Sắt, ngay cả bà cũng lo chết đi được ấy chứ.
Cảnh Sắt lắc đầu, lau sạch nước mắt đi, kiên định nói: "Mẹ ơi, anh ấy là một người cảnh sát vô cùng ưu tú. Trừ con ra, còn có rất nhiều người cần anh ấy."
Mẹ Cảnh vỗ nhẹ vào lưng cô, không nói thêm gì nữa.
Tình yêu ấy mà, có đôi lúc, là không nỡ rời xa, là quay lưng lại phía anh len lén gạt lệ, rồi đến lúc quay lại, chỉ để anh nhìn thấy nụ cười tươi.
Đương nhiên, còn có rất nhiều rất nhiều hình thái khác nữa.
Ví dụ như Lâm An Chi và Mạc Băng chẳng hạn.
"Thế này đi, tôi sẽ cho người làm lại hợp đồng một lần nữa. Ngày mai hẹn thời gian, chúng ta gặp nhau thương lượng lại."
Mạc Băng ngồi bên bàn ăn, cố gắng đè giọng nói xuống thấp nhất có thể: "Được rồi, ngày mai nói sau."
Buổi tiệc cưới mới qua được một nửa, đây đã là cuộc điện thoại thứ ba rồi. Người quản lý vàng chính là dùng mạng để gây dựng nên như vậy đấy.
Lâm An Chi gắp thức ăn vào bát cho cô: "Em ăn trước chút gì đi đã."
Cô vẫn còn nhìn điện thoại: "Em còn một cuộc điện thoại quan trọng nữa."
Trong tay cô, chỉ riêng nghệ sĩ đang ở giai đoạn thăng tiến đã có hai người rồi, nhất là khoảng thời gian này, cô bận đến quên hết cả trời đất.
Lâm An Chi day mi tâm, đặt đũa xuống, rút chiếc điện thoại trong tay cô ra: "Ăn cơm trước đã."
Mạc Băng nhìn anh.
Anh sợ chọc cô giận, lại dỗ dành: "Em đừng giận mà."
Cuối cùng anh vẫn trả lại điện thoại cho cô, giọng nói mang theo vẻ thỏa hiệp, lấy lòng: "Dạ dày của em không khỏe, em uống chút canh trước đi, được không?"
Mạc Băng không chịu nổi nhất là dáng vẻ này của anh.
Cô đặt điện thoại xuống, nói: "Em biết rồi, ông quản gia ạ."
Lâm An Chi mím môi cười, dùng đũa mới gắp thức ăn cho cô, chất vào bát cô thành cả một ngọn núi nhỏ.
Mạc Băng khẽ nhíu mày một cái.
Anh lo cuống lên, vội hỏi: "Em sao thế?"
Cô hơi nhúc nhắc cổ chân mình: "Chân em không thoải mái lắm."
Cô đi giày mới nên bị mài vào gót chân.
Lâm An Chi muốn trách mắng cô nhưng lại chẳng nỡ nói nặng lời, bèn nói như dằn dỗi: "Anh đã dặn em mài mềm rồi hẵng đi mà, cứ không nghe anh cơ."
Nói rồi anh ngồi thụp xuống.
Mạc Băng kéo anh lại: "Bao nhiêu người ở đây kìa anh."
Anh bất chấp, ngồi xóm bên cạnh chân cô, rút hai chiếc băng cá nhân từ trong túi áo ra: "May mà anh có mang theo."
Mạc Băng mỉm cười, không nhịn được khẽ đưa tay ra vuốt tóc anh.
Đây cũng là một hình thái của tình yêu, sau khi mất đi rồi có lại được, họ sẽ thận trọng móc cả trái tim của mình ra, dâng hai tay lên cho người mình yêu. Có thể hèn mọn đến tận cùng, nhưng lại từ từ nở hoa trong lớp bụi bặm đó.
Ở bàn bên cạnh là Trình Hội và Tần Tiêu Tiêu. Đó cũng lại là một dạng khác nữa.
Trong bữa tiệc, cô nhận được thông báo của trường, mừng như điên nói: "Thầy Trình, thư xin ở lại trường của em được chấp nhận rồi."
Xét một cách nghiêm túc, thì cô cũng được coi là đã ra mắt rồi, nhưng trước giờ vẫn luôn bình bình, không nổi cũng không chìm. Hai năm nay, cô càng như đã dạt hẳn ra khỏi giới giải trí, vì thế, trước khi gần tốt nghiệp, cô đã gửi một tờ đơn xin ở lại trường. Cô nghĩ, mình làm gì cũng được, làm trợ giáo hướng dẫn học viên cũng chẳng sao.
Trình Hội ừ một tiếng rồi lẳng lặng ăn, không nói gì.
Ở bên cạnh cô có một cậu bé khoảng hai, ba tuổi rất bướng bỉnh, không chịu ăn. Cậu ta kéo khăn trải bàn nghịch, nhưng cứ kéo mãi kéo mãi, bát canh rơi ra, nước canh bắn hết lên váy của cô.
"Xin lỗi cô."
Mẹ cậu bé luôn miệng nói xin lỗi: "Thành thật xin lỗi cô."