Đàm Mặc Bảo chưa từng nghĩ rằng cái thứ kịch bản máu chó này lại xảy ra trên người mình.
Đầu tiên là tai nạn xe cộ.
Ờm, không nghiêm trọng lắm, chỉ là bị xe ba bánh quệt cho một cái thôi, đến thân xe còn chẳng rung rinh gì. Dù sao, xe ba bánh cũng làm sao đọ được xe bốn bánh chứ.
Hôm nay trời rất đẹp, thầy Tạ hẹn cô đến câu cá, cô phải tới cổ vũ tinh thần mới được. Đoạn đường này không có camera giám sát, nhưng không ngờ chủ xe ba bánh cũng là một người có lương tâm.
Sau khi va vào xe cô xong, người đó cũng không bỏ chạy mà vội vàng đỗ xe ba bánh sang một bên, chạy sang hỏi: "Cô có bị thương ở đâu không?"
Đối phương tầm hơn 30 tuổi, nhìn dáng vẻ rất chính trực, có điều, quần áo anh ta mặc hơi cũ nát một chút, đậm chất con nhà nghèo.
Đàm Mặc Bảo cũng không phải người không chịu nói lý.
Tuy là lỗi của đối phương thật, nhưng cô vẫn xua tay: "Không sao."
Hôm nay cô cố tình lái chiếc xe mà cô thích nhất, sơn lại cũng mất một khoản tiền, hẳn là anh chàng xe ba bánh cũng không đền nổi, thôi thì bỏ đi.
Anh chàng xe ba bánh như không tin lắm, hỏi lại: "Thật sự không sao chứ?"
Chút tiếc nuối trên nét mặt của anh ta kia chỉ là ảo giác của cô thôi đúng không?
Đàm Mặc Bảo lại hùng hồn phóng khoáng khoát tay: "Thật sự không sao mà. Xe của tôi có bảo hiểm, xử lý thủ tục cũng không vấn đề gì lắm. Anh đi đi, lần sau lái xe cẩn thận chút nhé."
Cô làm livestream, thu nhập cũng dễ kiếm hơn chút, lại được thừa kế cả một gia tài lớn nữa, sao có thể áp bức người nghèo khổ được, đúng không?
Ấy vậy mà anh chàng xe ba bánh nào có đồng ý.
Anh ta nghiêm nghị nói: "Như vậy sao được, phải đến bệnh viện kiểm tra toàn thân chứ."
Đàm Mặc Bảo rất chân thành nói: "Tôi không sao thật mà."
Nói thật, chỉ xước chút sơn thôi, đến thân xe còn chẳng rung kia kìa.
Anh chàng xe ba bánh vô cùng cố chấp, khuôn mặt đầy chính trực lại hùng hồn thẳng thắn: "Gây chuyện bỏ trốn là tội nặng. Tôi mà đi thế này, làm sao xứng đáng được với sự bồi dưỡng của Đảng và Nhà nước, làm sao xứng đáng được với giá trị quan nòng cốt của chủ nghĩa xã hội?!"
Đàm Mặc Bảo cạn lời.
Ông anh này... ăn nói có hơi quá nhỉ.
Ngày nay, đúng là muốn làm người tốt cũng chẳng dễ dàng gì.
Đàm Mặc Bảo rất khó xử: "Tôi không sao thật đấy..."
Cô còn chưa nói dứt lời, thầy Tạ ở bên ghế phụ lái đã hô lên: "Ui da!"
Đàm Mặc Bảo hơi ngây người: "Bác Tạ, bác sao thế ạ?"
Thầy Tạ ôm lấy sau gáy, đau khổ đến mức mặt nhăn nhúm cả lại: "Cổ của bác... ôi ôi, bị vẹo rồi. Mau mau, đưa bác đi bệnh viện, đưa bác vào phòng cấp cứu!"
Đàm Mặc Bảo tiếp tục đứng hình.
Sao nhìn bác Tạ có vẻ giống bọn ăn vạ vậy?!
Anh chàng xe ba bánh đúng là mắt tinh tay nhạy, chưa gì đã kịp gọi xe cấp cứu rồi: "Alo, 120 phải không ạ?"
Đàm Mặc Bảo á khẩu.
Hướng đi của kịch bản này khiến cô theo không kịp rồi.
Sau khi đến bệnh viện, anh chàng xe ba bánh đưa cô và thầy Tạ đi đăng ký vào cấp cứu, hơn nữa còn làm kiểm tra toàn thân. Cả một buổi chiều cứ thế trôi qua trong bệnh viện.
Chuyện này cũng chẳng có gì, nhưng còn có chuyện sét đánh hơn nữa cơ. Mọi người đều xem hết mấy kiểu phim drama rồi đúng không. Drama thường sẽ có ba lối mòn chính, tai nạn xe cộ, mất trí nhớ, và bệnh nan y. Cô đã gặp phải tai nạn xe cộ rồi tiếp theo là....
Mặt bác sĩ đầy vẻ nghiêm trọng, muốn nói lại thôi cứ rất lâu như thế: "Cô chính là cô Đàm Mặc Bảo à?"
Mí mắt Đàm Mặc Bảo run lên: "... Vâng, là tôi đây."
Sao trong lòng lại hoảng hốt thế nhỉ.
Bác sĩ đẩy cặp kính dầy cộp lên, vẻ mặt càng nặng nề hơn: "Kiểm tra chỉ số máu của cô có điều bất thường."
Thầy Tạ đã bắt đầu day huyệt nhân trung, dáng vẻ như kiểu kinh hãi đến quá độ, bất cứ lúc nào cũng có thể ngất đi được vậy.
Sau cơn chấn kinh, Đàm Mặc Bảo khó có thể tin được, hỏi: "Có phải kết quả xét nghiệm nhầm không ạ? Tôi đâu có bị thương."
Cô có thể thề với trời đất, rõ ràng chiếc xe ba bánh ấy lấy trứng chọi đá thôi, đến tóc cô còn chẳng rụng sợi nào cơ mà."
Bác sĩ khẽ lắc đầu, tỏ rõ sự đau lòng và khó xử của anh ta: "Không phải do tai nạn xe, là do tế bào chế tạo máu trong cơ thể cô có chút vấn đề. Phán đoán sơ bộ thì có khả năng là bệnh máu trắng cấp tính. Có điều, hiện giờ vẫn chưa thể xác định được, cần phải lấy tế bào tủy đi kiểm tra mới có thể kết luận chắc chắn."
Bệnh máu trắng cấp tính...
Bệnh máu trắng cấp...
Bệnh máu trắng.
Bệnh máu...
Bệnh...
Đàm Mặc Bảo bắt đầu hoảng hốt: "Bệnh đó có cứu được không bác sĩ?"
Bác sĩ chép miệng hai tiếng rồi lại thở dài. Vẻ mặt... ừm... một lời khó nói hết được: "Trước mắt phương pháp điều trị bệnh máu trắng cấp tính hữu hiệu nhất chính là cấy ghép tế bào chế tạo máu, cũng là cấy ghép tủy mà chúng ta thường gọi đấy."
Giọng Đàm Mặc Bảo bắt đầu run lên: "Bác sĩ ơi, tôi là nhóm máu hiếm RH-, người nhà cũng không cùng nhóm máu với tôi."
Có duy nhất một người thì đã qua đời vì bệnh tim rồi.
Nhóm máu hiếm RH- phải phối hình, nếu không có người nhà thì tỷ lệ cơ bản là bằng 0.
Vẻ mặt bác sĩ đã từ nghiêm trọng biến thành đau thương: "Cô đừng quá bi quan, chờ sau khi có kết luận chính xác, chúng ta lại tính tiếp đến phương án điều trị."
Đàm Mặc Bảo vừa định hỏi cô có còn khả năng cứu chữa được không, thì người bác sĩ kia đã lại lộ ra vẻ mặt như trách trời thương dân: "Cô còn có nguyện vọng gì chưa hoàn thành, thì đi làm nốt đi."
Đàm Mặc Bảo sắp khóc đến nơi rồi!
Bác sĩ bây giờ đều thẳng thắn như vậy với bệnh nhân mắc chứng nan y sao?!
Cô thất thần đi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ.
Thầy Tạ nắm lấy tay cô, muốn nói lại thôi, giọng nghẹn ngào như sắp khóc: "Mặc Bảo à..."
Đàm Mặc Bảo ngây người ra.
Thầy Tạ đã bắt đầu khóc rồi: "Đứa bé đáng thương này...'
Đàm Mặc Bảo không biết phải nói gì.
Thú thực, cô có cảm giác như đang mơ vậy. Trong cả quá trình kiểm tra, cô cứ mơ mơ hồ hồ, dù gì cũng không đau, chỉ cảm thấy như... vừa ngủ một giấc vậy.
Sau đó, y tá cho cô ra ngoài, bác sĩ nói phải một ngày sau mới có kết quả. Anh chàng xe ba bánh kia lại tới thể hiện một màn vừa đau xót vừa bị thương, đã vậy còn dặn cô đừng quá đau lòng rồi ra về. Cô về nhà cùng với thầy Tạ. Thầy Tạ sợ cô nghĩ lung tung, còn cố tình giữ cô lại nhà.
Hôm nay Tạ Đãng có chương trình biểu diễn, sau khi kết thúc cũng đã đến giờ nghỉ trưa. Trong phòng nghỉ, thợ trang điểm còn đang tẩy trang cho Tạ Đăng.
Tống Tĩnh nhận một cuộc điện thoại rồi chợt hỏi: "Sao Đàm Mặc Bảo lại không qua đây?"
Tạ Đãng nhắm mắt, hơi buồn ngủ, đáp: "Làm sao mà tôi biết được."
"Không phải cô ấy bệnh rồi chứ?"
Gần một năm nay, chỉ cần Tạ Đăng có hoạt động là lần nào Đàm Mặc Bảo cũng sẽ đến.
Tự dưng vắng mặt thế này, khiến chính Tống Tĩnh cũng không quen: "Tôi nói này, rốt cuộc cậu với cô ấy là thế nào hả?"
Tạ Đăng hơi nhấc mí mắt lên: "Cái gì mà thế nào?"
"Con gái nhà người ta chạy theo cậu khắp cả địa cầu, đến kẻ ngốc cũng nhận ra cô ấy đang theo đuổi cậu. Còn cậu thì sao, có ý gì không? Nếu có thì bày tỏ sớm đi, đừng có treo người ta mãi, còn không có thì cũng nói cho rõ ràng."
Cái tính cách làm mình làm mẩy như ông kễnh của Tạ Đăng, Tống Tĩnh cũng chán chẳng buồn nói nữa rồi.
Chị ta là phụ nữ, đương nhiên sẽ đứng về phía Đàm Mặc Bảo: "Cóc ba chân khó tìm, chứ đàn ông hai cẳng thì đầy ra. Đàm Mặc Bảo cũng chẳng phải kém cỏi gì, có tiền có dung mạo, tính cách lại tốt, chém đứt cái cành cây vặn vẹo nhà cậu đi, cô ấy còn có cả một cánh rừng kia kìa."
Đây cũng chỉ là nhận xét thật lòng thôi. Đàm Mặc Bảo là một cô gái nhà giàu có tấm lòng lương thiện. Tóm lại là Tống Tĩnh rất thích cô ấy, vì tâm cô ấy rất đơn thuần.
Tạ Đăng hừ một tiếng, kiêu ngạo nói: "Chị bớt quản đi."
Cái tính tình công chúa này, đúng là bị chiều hư mất rồi.
Tống Tĩnh lườm cậu ta một cái: "Cậu cứ ra sức mà làm mình làm mẩy đi nhá."
Trợ lý Tiểu Kim mua cơm trưa về. Tạ Đăng rất điêu mồm, anh ta phải chạy đi nửa thành phố mới mua được.
Anh ta mở hộp cơm và thức ăn ra, bày đũa lên cho cậu: "Anh Đãng, anh ăn cơm trưa trước đi ạ."
Tạ Đăng rút một tờ giấy ướt lau tay rồi nhấc đũa lên.
Cậu gắp một miếng cá trước, vừa ăn vào miệng đã nhíu mày hỏi: "Sao cá này lại có xương?"
Cậu lại rút một tờ giấy ăn, nhổ ra.
Mọi người đều cạn lời.
Câu hỏi của cậu ta khiến Tống Tĩnh câm nín mất một lúc: "Cá không có xương thì chẳng lẽ thịt lợn có xương à?"
Tạ Đãng quẳng đũa đi: "Lúc trước ăn có đâu."
Tiểu Kim yếu ớt chen miệng một câu: "Anh Đãng à, lúc trước thực ra cũng có xương, nhưng chị Mặc Bảo đã gỡ hết xương giúp anh rồi."
Tạ Đãng thích ăn cá, nhưng lại ghét xương, ngại phiền.
Đàm Mặc Bảo bèn tách thịt cá ra thành từng miếng nhỏ, nhặt hết xương ra. Trừ thầy Tạ, cũng chỉ có cô từng làm như vậy mà không ngại mệt.
Tạ Đãng hơi bực bội, vò đầu bứt tai, chẳng còn tâm trí đâu mà ăn cơm. Cậu vùi mình trong ghế sofa, trong đầu tràn ngập hình bóng tên kia. Tự dưng, cậu phát hiện ra, cô đã lẳng lặng chen vào cuộc sống của mình từ bao giờ.
Trước chuyến lưu diễn, Tạ Đãng có thời điểm hơi băn khoăn.
"Anh Đãng, anh không vui à."
Cô luôn cười hì hì như vậy: "Vậy em kể chuyện cười cho anh nghe nhé."
Sau đó, cô bắt đầu kể chuyện cười mà chẳng buồn cười tẹo nào. Cậu không cười, cô cũng vẫn có thể kể hết được. Nếu thực sự không chọc được cho cậu cười, cô sẽ nhảy mấy điệu nhảy kỳ kỳ quái quái. Tóm lại, cô có đến trăm phương nghìn cách để chọc cho cậu dở khóc dở cười.
Còn nữa, buổi tối cô sẽ gọi điện thoại tới.
"Anh Đãng, tháng này tiệm bán mũ của em lãi 200 nghìn đấy."
Cô kích động vô cùng: "200 nghìn cơ nhé, em cảm thấy sau này em có thể bán mũ để nuôi anh rồi."
Cô cứ làm như cậu là trai bao không bằng.
Sau khi cô cạo sạch tóc đi cùng cậu thì bắt đầu mở vài cửa hàng bán mũ, việc buôn bán khá tốt. Khoảng thời gian tóc cậu còn chưa dài ra, cứ cách vài ba ngày cô lại tặng mũ cho cậu. Trừ màu xanh lá ra, màu gì cũng được tặng đến hết.
Còn có một lần, Tiết Tông Kỳ chửi cậu trên mạng. Cái tên khốn đó cũng kéo violin, xuất thân từ gia đình nghèo khó, biên ra một câu chuyện vô cùng xúc động trên baidu baike. Tiết Tông Kỳ rất ngứa mắt với mấy thể loại có gia thế lớn mạnh như Tạ Đãng, hắn cảm thấy cậu chỉ dựa vào ba mình mà thôi, nên ngang nhiên rồi ngấm ngầm châm chọc Tạ Đãng chỉ có hư danh ở đủ mọi dịp.
Đàm Mặc Bảo tức điên người: "Tên khốn Tiết Tông Kỳ đó, hắn lại chửi anh trên mạng này."
Cô nghiến răng nghiến lợi: "Không được, em phải đi châm thủng lốp xe của hắn mới được!"
Vì thế, ngày kế tiếp Đàm Mặc Bảo mới cầm một hộp đinh tán đi đâm lốp xe Tiết Tông Kỳ. Sau đó...
"Anh Đãng, anh tới đồn cảnh sát một chuyến được không? À... em phạm chút chuyện nhỏ..."
Qua điện thoại, cô uể oải thừa nhận: "Em... em đánh Tiết Tông Kỳ rồi."
May mà cô nàng Đàm Mặc Bảo này nhanh trí, cũng thêm cho mình chút 'thương tích'. Tiết Tông Kỳ không dám làm ầm lên, nên không khởi kiện cô.
Trong hộ khẩu của cô chỉ có một mình, không có ai bảo hộ, nên Tạ Đăng phải tới đồn cảnh sát để bảo lãnh cho cô ra.
Những chuyện như vậy, chỗ nào cũng có.
Cô luôn xuất hiện vào giờ cơm, sau đó hỏi cậu: "Anh Đãng ơi, hôm nay anh muốn ăn sườn kho tàu hay là cá chua ngọt?"
Mặt cô lúc nào cũng tươi cười: "Hôm nay siêu đầu bếp Đàm sẽ ra tay cho anh xem.'
Nếu như cậu chọn một loại, bữa sau cô sẽ làm món mà cậu chọn. Nếu cậu không chọn, thì cô sẽ làm cả hai. Cô nói cô đã tham gia một lớp dạy nấu ăn, tài nấu nướng cực siêu.
Đúng là đồ ăn cô làm rất ngon.
Còn nữa, lúc mà cô phát livestream ấy, trừ những bài hát như quỷ khóc sói tru kia, cô còn thường thường khen ngợi thần tượng của mình. Khen hết Khương Cửu Sênh lại khen đến cậu.
Nếu như có ai bình luận chửi bới, cô có thể tức đến nhảy dựng lên: "Quản lý, quản lý, phía trước có tên dám chửi Tạ Đãng. Đá hắn ra giúp tôi cái! Đá mạnh vào!"
Xử lý xong antifan, cô sẽ tặng quà cho mọi người.
Cô soạn một câu "Tạ Đãng giỏi nhất, Khương Cửu Sênh xinh đẹp nhất" đăng lên blog cá nhân, 100 người bình luận đầu tiên sẽ có thưởng. 68 người like sẽ tặng áo phông có chữ ký của mình, 128 người like sẽ tặng bộ son, 188 người like sẽ tặng chuyến du lịch ba ngày ở Phong Thành!"
Mỗi khi Tạ Đãng xem livestream của cô, cậu đều sẽ bị cô làm cho cạn lời, á khẩu. Trên Weibo của cậu thì mù mịt chướng khí, tất cả đều là fan nam, fan qua đường của Đàm Mặc Bảo.
Năm ngoái vào đêm Giao Thừa, thầy Tạ gọi cô ấy tới, nói là cô ấy ở một mình cô đơn hiu quạnh, gọi tới nhà đón Giao Thừa cùng cho vui. Sau đó, cô ấy ôm một con mèo nhỏ tới, cô ấy và con mèo đó đều mặc màu đỏ tươi, nhìn đầy không khí vui mừng của ngày Tết.
"Chấm Tròn, lại đây nào, chúc Tết anh Đãng đi."
Cô ấn đầu con mèo nhỏ, dập đầu chúc Tết. Lúc vừa qua Giao Thừa, cô nhét một cái phong bao lì xì to cho cậu, cười nói: "Tạ Đãng, chúc mừng năm mới."
Trong chiếc phong bao lì xì to như phong bì tài liệu, có nhét 88.888 tệ.
Tạ Đãng cạn lời.
Cậu đáp lại cô một miếng ngọc.
Vậy là, ngày ngày cô đều đeo miếng ngọc đó trên cổ, khoe khoang khắp nơi. Tháng Một, cậu phải đi đến Đế Đô để làm liveshow.
"Bánh Trôi, em đừng làm ổn anh Đăng nữa, anh ấy sắp tổ chức liveshow rồi, có rất nhiều việc phải làm."