Hôn lễ của Cảnh Sắt và Hoắc Nhất Ninh được tổ chức vào cuối năm. Họ tổ chức hai buổi, một buổi ở nhà họ Hoắc ở Đế Đô, một buổi ở nhà họ Cảnh ở Giang Bắc. Sau hôn lễ, hiếm khi Hoắc Nhất Ninh được nghỉ cả một đợt dài một tháng. Anh và Cảnh Sắt ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật.
Nửa tháng sau khi kết hôn, Cảnh Sắt vẫn chưa bắt đầu làm việc. Cô đã sắp quên mình là một diễn viên đang nổi rồi. Sau đó, ngay lúc cô chợt nhớ ra mình là một diễn viên, thì lại xảy ra một chuyện mà cô không thể không tiếp tục ngừng công việc.
Que thử thai hiện lên hai vạch đỏ tươi rồi!!!
Cảnh Sắt trốn trong toilet, bí mật buôn chuyện với chị dâu họ Tô Khuynh nửa tiếng đồng hồ: "Nếu đội trưởng nhà em mà tức giận thì làm sao giờ chị?"
Tô Khuynh tốn công tốn sức nghĩ hết bài này đến bài khác, nói rất rõ ràng rành mạch: "Em cứ làm theo chị bảo đi, vừa đưa kim bài miễn chết ra là chắc chắn đội trưởng Hoắc nhà em sẽ đặc xá cho em thôi."
"Dạ."
Cảnh Sắt vừa vui mừng vừa kích động, chân thành khen ngợi ngài quân sư của mình: "Chị dâu họ ơi, chị siêu thật đấy!"
Quân sự Tô khiêm tốn: "Bình thường thôi, bình thường thôi."
Hoắc Nhất Ninh có nhiệm vụ nên 10 giờ tối mới về nhà. Sợ làm Cảnh Sắt tỉnh giấc, nên anh tắm xong ở phòng ngoài rồi mới vào phòng ngủ.
Cảnh Sắt vẫn chưa ngủ. Cô đang lăn lộn trên giường, tâm trạng cực kỳ tốt.
Hoắc Nhất Ninh vừa vào phòng ngủ, cô đã nhảy bật xuống giường lao vào lòng anh: "Anh Hoắc ơi..."
Còn chưa kịp đi dép nữa.
Anh bế cô lên, đặt cô về giường: "Gọi ông xã nào."
Cảnh Sắt ngoan ngoãn gọi ông xã. Cô mặc áo ngủ màu hồng phấn, dán sát vào ngực anh, hỏi: "Hôm nay anh có bắt được tên cướp đó không?"
"Có."
Trong phòng ngủ không bật điều hòa, mùa đông vừa qua, buổi tối vẫn còn hơi lạnh. Anh nhét cô vào trong chăn, dém góc chăn cẩn thận rồi cúi xuống hôn lên mặt cô.
Cảnh Sắt thò tay từ trong chăn ra, giơ ngón cái lên: "Anh là siêu nhất!"
Hoắc Nhất Ninh không kìm được bèn vén chăn lên chui vào, ôm cô gái nhỏ ấm áp vào lòng mình. Anh cầm tay cô đặt lên eo, nói: "Sắt Sắt ngoan, cởi giúp anh đi."
Anh cúi đầu xuống hôn cô, cô lại tránh ra đằng sau: "Anh chờ chút."
Cô đẩy anh ra một chút: "Em có quà muốn tặng anh."
Hoắc Nhất Ninh nằm nghiêng người, chống cằm ung dung nhìn cô: "Lại là bao cao su à?"
Tháng trước, cô gái nhỏ nhà anh tặng anh bao cao su ba lần, đều là tặng lúc ở trên giường.
Cảnh Sắt lập tức lắc đầu, giọng điệu vô cùng trịnh trọng nghiêm túc: "Lần này là một món quà vô cùng vô cùng quý trọng."
Cô bò dậy, thò tay rút một hộp quà từ trong ngăn kéo tủ đầu giường ra, mặt đầy vẻ chờ đợi nhét hộp vào lòng đội trưởng nhà mình.
Hoắc Nhất Ninh nhìn cô rồi mở hộp ra.
Bên trong hộp quà, là que thử thai.
"Hai vạch nghĩa là sao em?"
Sắc mặt nghiêm lại rồi.
Vấn đề... nghiêm trọng rồi!!!
Cảnh Sắt sờ mũi đáp: "Chúc mừng anh, anh sắp làm ba rồi."
Ám độ trần thương, đánh cho anh trở tay không kịp.
Nụ cười trong mắt Hoắc Nhất Ninh biến mất sạch sẽ không còn một mống: "Là lần nào?"
Lần nào họ cũng dùng bao cao su mà vẫn có thai được, chắc chắn là cô gái nhỏ nhà anh động tay động chân rồi.
"Chắc là..."
Cô rất chột dạ, mắt đảo lung tung nhưng không dám nhìn anh, ấp a ấp úng nói: "Chắc là lần thứ ba tặng anh bao cao su."
Quả nhiên mà.
Hoắc Nhất Ninh bế cô lên, dùng chăn gói kín cô lại, ngồi mặt đối mặt: "Bao cao su đó ở đâu ra?"
Cảnh Sắt lắc đầu, lắc như trống bỏi vậy! Không thể nói được! Tuyệt đối không thể bán đứng chị dâu họ quân sư được!
"Tô Khuynh à?"
Cô giật thót mình, nhất thời nhanh mềm nhanh miệng lại buột miệng nói ra: "Sao anh biết?"
Anh cười vô cùng nguy hiểm: "Biết ngay là cô ta mà."
Thôi xong! Chưa đánh đã khai mất rồi...
"Cảnh Sắt."
Giọng của anh rất lạnh lẽo khiến người ta nổi da gà.
Cảnh Sắt dựng thẳng lưng lên theo phản xạ có điều kiện, hô to: "Có!"
Hoắc Nhất Ninh nghiêm mặt hỏi: "Lúc kết hôn, em đã hứa với anh thế nào?"
Cô rụt người lại như con chim cút nhỏ, lí nhí đáp: "Mình tận hưởng thế giới hai người trước, rồi tính chuyện có con sau."
Nói xong, cô dùng khóe mắt liếc trộm đội trưởng nhà mình một cái: "Nhưng mà, nhà chị Sênh Sênh có Thiên Bắc rồi, nhà chị dâu họ cũng có bé con rồi, chỉ có mỗi em không có. Em cũng muốn sinh một em bé ngoan ngoãn như Thiên Bắc!"
"Muộn 2 năm cũng như nhau mà."
"Không như nhau được."
Cảnh Sắt không đồng quan điểm, nghiêm túc sửa lại: "Anh đã qua 30 tuổi rồi, đã thuộc dạng trung niên mà chưa có con đấy. Thêm vài năm nữa, anh sẽ thành là già rồi mới có con, người ta sẽ cười anh cho coi."
Không cần đoán cũng biết, chắc chắn là do ông cụ nhà anh dạy cô.
Hoắc Nhất Ninh bóp khuôn mặt nhỏ xinh của cô: "Không cho viện cớ lung tung nữa."
Cô lập tức tỏ vẻ ấm ức: "Anh hung dữ với em."
Cảnh Sắt chớp mắt, vô cùng đáng thương lên án anh: "Có phải anh không thương em nữa không? Có phải anh hết yêu em rồi không?"
Hoắc Nhất Ninh dở khóc dở cười: "Làm gì có."
Cô vùng vằng quay đầu đi: "Hừ, chính là như thế ấy."
Sau đó, cô ngã người ra đằng sau, ôm lấy bụng mình, lăn nửa vòng: "Ui da..."
Hoắc Nhất Ninh dùng chăn quấn lấy cô, ôm vào lòng mình: "Em sao thế?"
Cô ôm chặt lấy bụng: "Bụng em đau."
Mặt cô nhăn cả lại, đau đớn hừ khẽ, ủ rũ nói: "Bé con của chúng ta không thoải mái."
Hoắc Nhất Ninh nhéo mũi cô một cái, bật cười: "Lại là Tô Khuynh dạy em phải không?"
Sao anh biết thế hả?!
Cảnh Sắt trợn trừng mắt ngây người. Đội trưởng nhà cô như kiểu có mắt lửa ngươi vàng ấy. Đúng là Tô Khuynh dạy cô thật, chị ấy bảo cô dùng khổ nhục kế đi. Chị Tô Khuynh nói rồi, miếng thịt trong bụng cô là kim bài miễn chết của cô đấy.
Thế nhưng sao đội trưởng lại nhìn ra được nhỉ?
Nhìn vẻ mặt ngốc nghếch ngây ngô không hiểu của cô, Hoắc Nhất Ninh buồn cười nói: "Sắt Sắt, kỹ thuật diễn của em kém quá đi mất."
Cảnh Sắt cạn lời.
Ờ, cái kỹ thuật diễn chết tiệt của cô, không ra làm sao cả.
Biết làm sao đây, chỉ có thể làm nũng thôi.
Cô xích đến cạnh anh, ôm eo anh nói: "Anh Hoắc ơi, anh đừng giận em mà."
Hoắc Nhất Ninh không có cách nào trị được cô hết.
Chỉ cần cô vừa làm nũng là tim anh mềm mại đến rối mù rồi, không kìm được lại hôn lên khuôn mặt bé xinh của cô: "Tức giận thì có ích gì đâu chứ. Không nỡ đánh, cũng chẳng nỡ mắng."
Anh khẽ xoa bụng cô cách một lớp chăn: "Em không thoải mái thật không?"
Dỗ xong rồi, dễ dỗ quá đi.
Cảnh Sắt cười tít mắt: "Không ạ, hoàn toàn không có chỗ nào không thoải mái. Em giả vờ đấy."
Hoắc Nhất Ninh vẫn không yên tâm lắm.
Vừa mới biết trong bụng cô có thêm một miếng thịt, tự dưng anh có cảm giác nguy cơ không thực tế lắm: "Mai anh đưa em đến bệnh viện khám nhé."
"Vâng ạ."
Cô vui lắm, hôn lên yết hầu anh, giọng nói dịu dàng mềm nhũn: "Anh Hoắc ơi, em yêu anh quá." Nói xong cô lại muốn hôn nữa.
Hoắc Nhất Ninh lùi về sau: "Không cho gạ gẫm anh."
Cảnh Sắt lại nói chuyện mặn một cách vô cùng nghiêm trang: "Không sao cả, em có thể dùng tay mà, em còn có thể dùng..."
Anh cúi xuống chặn luôn miệng cô lại, cắn một cái: "Sau này không cho em chơi cùng Tô Khuynh nữa."
Lần trước, Tô Khuynh còn gửi cho cô gái nhỏ nhà anh một bộ anime full HD không che, chừng mực thực sự quá...
Sau khi dỗ Cảnh Sắt đi ngủ rồi, anh mới gọi điện thoại cho Từ Thanh Cửu. "Muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?"
Giọng của Từ Thanh Cửu rất nhỏ, chỉ sợ làm Tô Khuynh tỉnh giấc.
Hoắc Nhất Ninh nói rất ngắn gọn, không hòa nhã gì: "Anh quản chặt bà vợ anh chút đi, đừng có suốt ngày nghĩ ra mấy cái ý kiến dở hơi cho Sắt Sắt nhà tôi."
Từ Thanh Cửu rất bao che vợ: "Ngại quá, tôi sợ vợ lắm, không quản được."
Hoắc Nhất Ninh cạn lời.
Cứ như vậy, sau khi kết hôn chưa đầy 2 tháng, Cảnh Sắt đã mang thai.
Mười tháng mang thai của Cảnh Sắt có thể coi như khá may mắn. Cô không có chút phản ứng khó chịu nào, nôn nghén còn chẳng có, khẩu vị cũng rất tốt. Mẹ Cảnh chăm sóc cô đủ các món ăn ngon, có điều, thịt chẳng thêm lên trên người cô, mà ngấm vào hết đứa bé trong bụng rồi.
Ngày dự sinh là đầu tháng Một năm tới, thế nhưng, cuối tháng Mười hai đứa bé đã chào đời. Cô sinh mổ. Cảnh Sắt muốn đẻ thường nhưng bác sĩ không đồng ý, nói là trong thai kỳ, thai phụ ăn nhiều quá, thai nhi quá to...
Em bé chào đời được hơn 4kg, là một thằng nhóc mũm mĩm tròn xoe.
Ông cụ Hoắc mừng rỡ tổ chức tiệc tắm ba ngày rất to, gặp ai cũng khoe chắt nội bảo bối nhà mình nặng hơn 4kg. Đến mức mà cả khu tập thể quân khu đều biết, nhà họ Hoắc có thêm một bảo bối nhỏ nặng hơn 4kg.
Tên của đứa bé do ông cụ Hoắc đặt, một cái tên vô cùng khí phách, hào hùng: Hoắc... Kiến... Quốc!!!
Ba Cảnh cạn lời.
Ông bắt đầu thấy lo lắng, liệu đứa thứ hai có đặt tên là Hoắc Đại Nghiệp không đây?
Nhưng chê gì thì chê, tên do cụ nội đứa bé lấy, cũng đâu có tiện phản đối chứ. Vì thế, ba Cảnh liền lấy tên chữ là Tử Thâm.
Không chỉ nhà họ Hoắc, thế hệ chắt của nhà họ Cảnh cũng mới được có một đứa này nên người lớn trong nhà yêu thương chăm sóc như bảo bối vậy, nhất là mẹ Cảnh. Bà vô cùng chiều chuộng đứa bé, nào là đồ ăn ngon, đồ chơi đẹp, hết dỗ lại thương, muốn sao thì hái sao, muốn trăng thì hái trăng. Gia giáo nhà họ Cảnh rất tốt, cũng không sợ đứa bé bị chiều hư, nhưng mà...
Kiến Quốc ăn đến mức tròn như quả bóng vậy, có điều, thằng bé rất giống ba mình, xinh xắn nõn nà, là một quả bóng người vô cùng xinh đẹp.
Lúc Kiến Quốc được 2 tuổi rưỡi, thằng bé đã nặng 17kg rồi, nặng hơn Thời Thiên Bắc lúc gần 3 tuổi 9 tháng hẳn nửa cân. Thằng bé béo tròn béo trục, lăn trên đất thì chắc không khác gì một quả bóng. Về việc này, ông ngoại thằng bé cảm thấy rất không ổn. Béo quá! Thế nhưng, bà ngoại và mẹ thằng bé lại cảm thấy có béo đâu, chỉ hơi phúc hậu thôi mà.
Kiến Quốc phúc hậu cứ tiếp tục phúc hậu như thế, may mà kiểm tra các chỉ số của thằng bé đều rất khỏe mạnh.
Kiến Quốc biết nói từ rất sớm, khoảng một tuổi gì đó đã có thể nói rất rõ ràng rồi. Giờ hơn 2 tuổi rưỡi, thằng bé đã có thể nói được rất nhiều câu. Thằng bé thích nhất là phim hoạt hình, nhưng không thích xem cậu bé bọt biển mà thích xem phim anh hùng cơ.
Hơn nữa, Kiến Quốc rất nghịch ngợm, thực sự nghịch ngợm, là vương tử trong đám trẻ con ở nhà cậu. Đến tết âm lịch, thằng bé đi Đế Đô ở nhà cụ nội cả tháng là y như rằng sẽ trở thành đế vương trong đám trẻ con miệng còn hôi sữa trong khu tập thể quân khu.
Ông cụ Hoắc càng vui hơn, nói là bảo bối nhà mình có tướng làm quân nhân, chẳng trách lúc trảo cựu thằng bé lại đi bắt lấy khẩu súng.
Thằng bé nghịch thật, có điều, ba thằng bé lại quản rất nghiêm. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, thằng bé Kiến Quốc chỉ sợ ba mình.
Chủ nhật, Hoắc Nhất Ninh được nghỉ. Cảnh Sắt có chương trình nên anh ở nhà trông Kiến Quốc. Cái bánh bao sữa nhỏ đó, không ngừng nghỉ một giây nào.
Lúc này, Kiến Quốc đang khoác ga giường, trong tay giơ thanh kiếm đồ chơi, thân hình béo tròn linh hoạt xoay một vòng, giọng nói non nớt hô to: "Ultraman, biến thân!"
Hoắc Nhất Ninh ngồi trên ghế sofa xem tâm lý học tội phạm bèn ngước mắt lên nói: "Bỏ ga giường xuống cho ba!"
Kiến Quốc im re.
Thằng bé tức đến mức khuôn mặt nhỏ mũm mĩm phồng lên, lẳng lặng gỡ ga giường từ trên cổ xuống, làu bàu nói: "Ba là đại quái thú!"
Sau đó, Kiến Quốc chơi xếp gỗ trong phòng trẻ con một lát, rồi lại bắt đầu ồn ào.
Những tiếng binh binh cách cách vang lên. Hoắc Nhất Ninh đặt sách xuống, đứng ở cửa liếc nhìn một cái, thấy len vương vãi khắp phòng. Thời gian trước Cảnh Sắt đam mê đan khăn, chỗ len này là do cô mua về.
Anh hỏi quả bóng nhỏ: "Đây là cái gì?"
Trên đầu, trên tay, trên chân của quả bóng nhỏ Kiến Quốc toàn là len đỏ, quấn rối tinh rối mù cả lên.
Thằng bé bi bô nói: "Đây là tơ con phun ra ạ."
Phun tơ á?
Lại xem phim siêu anh hùng gì rồi.
"Thu dọn gọn gàng ngay vào cho ba."
Kiến Quốc vẫn cứng đầu, yếu ớt phản kháng: "Con không muốn, Spider man làm sao lại không phun tơ được ạ."
"Muốn ăn đòn phải không."
Trước giờ Hoắc Nhất Ninh đều không chiều con. Cần quản là quản, đáng đánh là đánh, cũng chính vì như vậy, tuy Kiến Quốc có nghịch ngợm bướng bỉnh thì cũng là một tiểu bá vương biết nghe lời.
Dù thằng bé chẳng hề muốn thu 'tơ' của mình lại chút nào, nhưng cậu cũng không dám trái ý ba. Cái chân nhỏ, cái tay béo nhanh nhẹn thu dọn hết.
Vừa thu dọn, thằng bé vừa làu bàu: "Ba đúng là Green Goblin, là kẻ xấu xa."
Kẻ thù lớn nhất của Spider man, Green Goblin!
Nếu không phải do ba không cho cậu phun tơ, thì cậu đã là Spider man lợi hại nhất rồi!
Hù!
Kiến Quốc lại đi chơi xếp gỗ, nhưng vẫn không ngồi yên được. Thằng bé tự chạy ra ban công, cầm cây lau nhà vào trong phòng mình chơi. Thằng bé đặt gấu bông xuống đất, sau đó dùng cây lau nhà đánh gấu!
Thằng bé kêu eo éo một câu, bắt chước động tác trong phim hoạt hình. Cơ thể béo tròn rất nhanh nhẹn, đập một gậy xuống hô to: "Yêu quái gấu, ăn một gậy của lão Tôn ta đi!"
Tiếng hô này lại kéo ba thằng bé tới.
"Hoắc Kiến Quốc, ai cho con lôi cây lau nhà vào phòng?"
Hoắc Nhất Ninh lạnh mặt, dạy dỗ thằng nhóc phá trời phá đất này: "Trả ngay về chỗ cũ cho ba!"
Kiến Quốc rụt cổ lại, ôm lấy gậy (cây) kim (lau) cô (nhà) của mình, nhỏ giọng lầm bầm: "Ba là tiểu yêu tinh!"
Ba là tiểu yêu tinh!
Còn cậu đây là Tề Thiên Đại Thánh
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng của mẹ: "Kiến Quốc ơi, mẹ về rồi."
Kiến Quốc ném luôn cây lau nhà đi, chạy vọt ra ngoài: "Mẹ về, mẹ về."
Cảnh Sắt bị cục thịt tròn đâm cho lùi về sau hai bước mới đứng vững được. Cô ngồi xổm xuống, muốn bế quả bóng đáng yêu nhà mình lên, nhưng vừa bế được một chút mới phát hiện... nặng quá.
Ừm, bảo bối nhà cô lại nặng lên nữa rồi.
Khó khăn lắm Sắt Sắt mới bế được quả bóng béo tròn kia lên, mắt tràn ngập tình yêu thương. Cô xoa cái đầu tròn xoe của thằng bé, hỏi: "Hôm nay ở nhà có ngoan không nà?"
Bóng tròn gật đầu: "Ngoan ạ."
Cậu dùng đôi tay mũm mĩm ôm vòng qua cổ mẹ: "Mẹ ơi, hôm nay con ngủ với mẹ được không?"
Lâu lắm rồi cậu không được ngủ với mẹ, ba chẳng cho gì cả!
Hù!
Bạo chúa!
Đối với bảo bối bé nhỏ nhà mình, Cảnh Sắt luôn là thái độ 'cứ cần là có': "Được chứ!"
Tối hôm ấy, thằng bé được ôm mẹ ngủ đúng như ý nguyện, có điều... ba thừa lúc cậu ngủ say, lại xách cổ cậu về bên phòng mình...