Đã 33 ngày kể từ cái đêm say rượu ấy.
Cô mất ngủ trọn vẹn cả 33 ngày.
Dương Lam liếc mắt về phía sau, thấy cô mặt ủ mày chau thì tưởng cô mệt nên bảo: "Lịch trình của cô đều được sắp xếp vào ngày mai, cô đi nghỉ trước đi, lấy lại cân bằng múi giờ."
Tần Tiêu Dật mệt mỏi đáp: "Vâng"
Cô đeo khẩu trang lên, mở cửa xe, chân vừa bước ra ngoài, ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy một gương mặt liên tục xuất hiện trong cơn ác mộng của cô mấy ngày qua.
Cô đã từng hỏi trên mạng: Khi người trưởng thành say rượu loạn tính thì phải xử lý như thế nào?
Gần 70% dân mạng trả lời: Coi như chưa từng xảy ra, phải làm như thế nào thì cứ làm thế ấy.
Cô rất đồng ý, trong tình huống lúng túng này thì tốt nhất cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, thế là cô chủ động chào hỏi: "Trùng hợp quá."
Đằng Anh ngồi trên xe lăn, rõ ràng anh nhìn lên, nhưng ánh mắt lại có cảm giác áp bức bễ nghễ thiên hạ, anh nói: "Không trùng hợp đâu, tôi tới tìm em."
Tần Tiêu Dật cạn lời.
Cô đang tìm lối thoát, sao anh ta lại không theo vậy!
Quản lý Dương Lam đang ngồi ở ghế phụ lái, nghe thấy bèn hạ kính xe xuống: "Anh Đằng."
Anh Đằng là chủ đầu tư cho bộ phim, cô ấy đã gặp mấy lần rồi.
Đằng Anh gật đầu, lại nhìn sang Tần Tiêu Dật: "Nói luôn ở đây hay tìm chỗ khác?"
Với cái thái độ này của anh thì đến để tính sổ rồi.
"Hai người xuống xe trước đi."
Chuyện này càng ít người biết càng ít phiền phức.
Không khí hơi khác lạ, Dương Lam cũng không tiện hỏi ngay trước mặt, đành phải kéo trợ lý tránh đi. Hai người họ vừa mới xuống xe thì thấy Đằng Anh đang ngồi xe lăn đứng dậy.
Dương Lam và trợ lý đờ đẫn.
Chân tốt thế còn giả vờ ngồi xe lăn làm cái quái gì vậy?!
Tần Tiêu Dật lên xe trước, chờ Đằng Anh lên rồi, cô đóng cửa xe, khóa lại.
Cô hỏi thẳng: "Anh muốn nói chuyện gì?"
Anh ngồi xuống, thả chân, nói với vẻ thoải mái: "Nói về chuyện em coi tôi là trai ngành trong cái đêm em ngủ với tôi."
Tần Tiêu Dật á khẩu
Không cần phải nói thẳng toẹt ra như vậy chứ!
Cô cố ép mình bình tĩnh lại: "Tôi đã đưa tiền rồi."
Khóe miệng anh cong lên, cười giống con cáo già xảo quyệt, anh thản nhiên nói: "Tôi đã nói là tôi rất đắt mà."
Đây chẳng phải là cậu chủ nhà quyền quý gì, người mà cô lên giường cùng là tên vô lại thì đúng hơn.
Cô nói gọn gàng dứt khoát: "Anh ra giá đi."
Đằng Anh bình tĩnh bắt chéo chân, nói từ tốn: "Đó là lần đầu tiên của tôi."
Cô tiếp tục đứng hình.
Thế này là muốn lên giá ngay tại chỗ à?
Tần Tiêu Dật hít sâu một hơi: "Bao nhiêu cũng được."
Anh cười: "Em không trả nổi."
Đúng là đồ được voi đòi tiên!
Cô lạnh mặt: "Vậy anh muốn thế nào?"
Anh rất ung dung: "Đã ngủ thì phải chịu trách nhiệm."
Cô đã từng thấy kẻ vô lại, nhưng chưa từng thấy kẻ nào vô lại một cách đường hoàng như thế này.
Cô giận quá bật cười: "Anh Đằng này, chúng ta đều là người lớn cả rồi."
Cô không hề biết gì về người đàn ông này, cũng không hiểu anh ta, cô chỉ cảm thấy kỳ lạ, say rượu loạn tính là hoang đường, nhưng say rượu loạn tính xong lại
còn tiếp tục loạn nữa thì càng hoang đường hơn.
Chắc có lẽ anh đã liệu đến phản ứng của cô, nên không hề tỏ ra ngạc nhiên: "Tôi không biết nhà họ Tần em giáo dục con cháu như thế nào, nhưng nhà họ Đằng của tôi đều mang tư tưởng cũ, cho nên em phải chịu trách nhiệm với tôi."
Wtf?! Cái quái gì vậy?!
Đây là kịch cổ đại đấy à, cô là cường hào ác bá cướp đoạt sự trong sạch của con trai nhà lành, còn anh ta là trinh tiết liệt nam được dựng đền thờ trong làng.
Tần Tiêu Dật không còn lời nào để nói, nếu đã là ác bá thì cô cũng không có ý định nói lý đúng sai nữa, có nói cũng chẳng nói rõ được: "Nếu như tôi không muốn chịu trách nhiệm thì sao?"
Chắc đâu thể bảo cô cưới anh ta đi chứ.
Đằng Anh cười một cách cực kỳ ôn tồn lễ độ: "Để cho tôi ngủ lại với em là được."
Đ*t mợ!!!
Cô gặp không ít kẻ vô lại rồi, nhưng chưa bao giờ thấy kẻ nào thành thạo điêu luyện như thế này, vô lại hoán đổi một cách tự nhiên.
Đằng Anh duỗi chân ra, từ tốn dựa vào lưng ghế: "Đêm hôm đó chúng ta làm ba lần, cũng có nghĩa là"
Anh nghiêng người, ung dung nhìn cô, mặt vẫn lạnh nhạt, tiếp tục vô lại một cách duyên dáng: "Nếu mỗi tối tôi chỉ làm một lần thì em để cho tôi ngủ với em ba đêm là được."
Cô vốn luôn bình tĩnh, thế mà lúc này đã tức điên lên, lửa giận đùng đùng: "Đằng Anh!"
Trái lại, anh rất bình tĩnh: "Không cho ngủ cũng được, vậy thì hẹn hò đi."
Ngoại trừ lần say rượu kia thì đây là lần thứ hai cô gặp anh, hẹn hò ấy à? Đầu óc anh ta có vấn đề à!
Kiên nhẫn của cô bị anh mài sạch rồi: "Anh có bị bệnh không đấy."
Anh nói rất đàng hoàng: "Yên tâm, sức khỏe tôi rất tốt, nếu em hẹn hò với tôi thì sinh hoạt t*nh d*c sau này..."
Cô không thể nhịn được nữa: "Đủ rồi!"
Cô muốn xé cái miệng của tên này ra quá.
Anh đùa cô như đùa con mèo, nét mặt thoải mái, tâm trạng khá tốt: "Được rồi, tôi không nói nữa, sau này từ từ nói cũng được."
Anh đứng dậy, trong khoang xe chật hẹp, rõ ràng anh khom lưng cúi đầu mà vẫn ra vẻ hùng dũng lắm: "Em cũng đừng chạy nữa, chạy là tôi sẽ bắt em về, giam lại đấy."
Khi còn sống Tần Hành từng nói, người nhà họ Đằng đều là những kẻ ăn thịt người không nhả xương, đúng thế đấy, toàn là dã thú cả, à không, là cầm thú.
Tần Tiêu Dật cố nén cơn tức giận, cười gằn: "Giam lỏng là phạm pháp."
Đằng Anh cười: "c**ng b*c cũng là phạm pháp."
c**ng b*c cái đầu anh!
Có bản lĩnh thì đi tố cáo cô cưỡng! Bức! Đi!
Cuộc đàm phán kết thúc trong không khí không vui vẻ gì.
Ngay hôm đó Đằng Anh về nước, anh để lại cho cô một tin nhắn ngắn: Đừng chạy, em chạy không thoát được đâu.
Sao cô có thể không chạy được, ngay hôm quay xong cô mua vé đi Bắc Cực. Sau đó, ngày đầu tiên khi về nước cô đã bị Đằng Anh chộp tới nhà họ Đằng ở Miên Châu.
Lúc ấy, còn có một người khác cũng bị nhà họ Đằng bắt được là Khương Cửu Sênh, đúng là anh em ruột, đều là đồ vô liêm sỉ.
Cô bị nhốt một tuần, sau đó chạy trốn được. Mới về Giang Bắc được chưa đầy một tuần, Đằng Anh đã tìm tới, cô trốn ở đâu anh cũng có thể tìm đến đó, như âm hồn mãi không tan.
Họ cứ đuổi nhau như thế cả nửa năm, tính cách kiêu ngạo ngông nghênh của cô bị tên vô lại này mài sạch, giống như quản lý Dương Lam của cô nói, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Đằng Anh chính là khắc tinh của cô, chuyên môn đến để khắc cô.
Cô vừa kết thúc công việc về khách sạn, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy Đằng Anh ngồi ở trên giường của cô, dùng cái ly của cô, uống rượu vang của cô.
Cô sửng sốt mất mấy giây: "Anh vào bằng cách nào?!"
Đây là khách sạn của nhà họ Tần cô, là địa bàn của cô cơ mà!
Anh đặt ly rượu vang xuống, tháo cà vạt ra, tiện tay ném lên giường: "Một người tàn tật như tôi còn vào bằng cách nào được nữa?"
Anh đứng lên, vừa đi đến gần cô vừa cởi áo vest, vừa cười nói: "Từ cửa chính đi vào chứ sao."
Tin anh cái con khỉ ấy!
"Ai mở cửa cho anh?"
"Quản lý khách sạn."
Anh ném áo vest lên ghế sofa, đi đến trước mặt cô: "Tôi nói với anh ta, tôi là bạn trai của em."
Mặt người dạ thú.
Câu này chính là để nói về loại người như gã Đằng Anh này.
Cứ đụng đến Đằng Anh là Tần Tiêu Dật lại bị anh làm cho tức điên lên: "Thế là anh ta cho anh vào luôn?"
Mẹ nó, cô nhất định phải sa thải gã quản lý kia!
Đằng Anh rất thích nhìn dáng vẻ cô giương nanh múa vuốt nhưng không kiêu ngạo nổi, anh cười tươi như hoa: "Tất nhiên là không, anh còn đem ảnh giường chiếu của chúng ta cho anh ta xem mà."
Móa nó chứ!
Cầm thú!
Tần Tiêu Dật thẹn quá hóa giận: "Đằng Anh, m* nó chứ, anh còn chụp cả ảnh giường chiếu? Anh b**n th** à?"
Anh vẫn thong dong như cũ, cởi một cúc áo sơ mi: "Để lại chút chứng cứ mà thôi, sợ em không nhận."
Cô không buồn nói lý lẽ với tên lưu manh này nữa: "Đưa điện thoại cho tôi."
Anh dửng dưng nằm dựa trên ghế sofa: "Trong túi, tự đi mà lấy."
Cô khẽ cắn môi, ngồi xuống bên cạnh ghế sofa, lục tìm trong túi quần của anh. Cách một lớp vải mỏng, nhiệt độ cơ thể anh truyền vào tay cô làm mặt cô hơi nóng lên, tai cũng đỏ.
Không biết cô hoảng sợ cái gì mà tay chân lóng ngóng, mần mò trong túi anh mấy lần mới móc được di động ra: "Mật khẩu."
"Sinh nhật em."
Tần Tiêu Dật cạn lời.
Cô nhập sinh nhật của mình vào, mở khóa, trên màn hình chờ là ảnh của cô, ảnh chụp lén, chọn góc độ chẳng đẹp gì cả, đúng là gu thẩm mỹ của trai thẳng!
Cô mở album ảnh ra, bên trong toàn là 'ảnh dìm' của cô, nhưng không thấy cái ảnh giường chiếu nào.
"Ảnh chụp ở đâu?"
Anh cười, kéo cô đến bên mình, nói: "Lừa em đấy."
Đờ cờ mờ mờ!
Cô vung chiếc điện thoại trong tay lên, muốn nện lên mặt anh, nhưng cuối cùng không hiểu tại sao lại không xuống tay được.
Đằng Anh không những không tránh mà còn sấn lại ôm eo cô. "Làm bạn gái anh, nhé?"
Cô đáp không hề nghĩ ngợi: "Tôi không đồng ý."
Làm bạn gái anh ta chắc cô sẽ bị tức giận đến chết sớm mất.
Đằng Anh rất bình tĩnh tiếp nhận lời từ chối của cô: "Nếu em không đồng ý, vậy anh không thể làm gì khác hơn là phải dùng sức mạnh."
Nói xong, anh ấn cô xuống ghế sofa, hôn mãnh liệt.
Tần Tiêu Dật đờ người.
Chắc kiếp trước cô tạo nghiệt nên kiếp này gặp phải Đằng Anh, đánh không lại, mắng không xong, đến cả hôn cũng không xong luôn, bởi vì người đầu hàng trước luôn luôn là cô.
Tháng Chín, Tạ Đăng bắt đầu tour diễn violon, điểm đến đầu tiên là ở Bách Thành. Cô đi một mình, ngay cả quản lý cùng trợ lý cũng không mang theo.
Vừa tới hậu trường của Tạ Đăng, Đằng Anh đã gọi điện thoại tới.
Anh hỏi: "Em đang ở đâu?"
Giọng lạnh như băng.
Hiếm khi cô chọc giận được anh nhỉ.
Tần Tiêu Dật có cảm giác mình đang hát bài ca nông nô vùng lên, cô cố ý khiêu khích: "Anh quản tôi ở đâu được à?"
"Có phải em đi Bách Thành không?"
Cô bật lại anh: "Đúng thì sao nào?"
Đằng Anh cười thâm trầm. "Anh như thế nào, đến lúc đó em sẽ biết."
Lần nào cũng uy h**p cô như thế, cô cúp điện thoại luôn.
"Chị ra ngoài được không?"
Tạ Đãng nhìn vào gương, đang chỉnh lại mái tóc quăn lọn nhỏ như lông dê, mặt gương phản chiếu gương mặt tuấn tú của cậu, trên mặt viết câu... tôi đẹp trai nhất thiên hạ.
Tần Tiêu Dật dựa vào bàn trang điểm, nhìn vào trong gương, cô nói với giọng đùa bỡn: "Bên ngoài toàn là phóng viên, tôi cứ đi ra như vậy thì tư tình của hai ta sẽ bị lộ đấy."
Tạ Đãng lườm cô một cái: "Tư tình cái con khỉ."
Cậu ta không để ý tới cô mà cầm đàn violon lên chỉnh âm, thỉnh thoảng dây đàn lại kêu lên vài âm tiết không có quy luật nào cả, đứt quãng.
Tần Tiêu Dật đột nhiên nói một câu: "Tạ Đãng, tôi không thích cậu nữa."
Tạ Đăng tiếp tục chỉnh dây đàn của mình, cậu ta trả lời: "Thay tôi cảm ơn cả nhà chị."
Xịt pẹ!
Buổi diễn bắt đầu lúc 8 giờ. Tần Tiêu Dật ăn vận kín mít, là người cuối cùng bước vào khán đài. Bản nhạc mở đầu là bản E thứ, là khúc nhạc giúp Tạ Đãng thành danh, cô đã nghe qua rất nhiều lần, lần đầu tiên nghe là vào năm năm trước. Đây là lần cuối cùng cô tới nghe cậu ta diễn tấu.
Cô nhìn Tạ Đãng mặc áo đuôi tôm trên sân khấu mà mắt đỏ hoe, cô cười.
Tạm biệt, người mà tôi đã từng chân thành ái mộ, không hề tiếc nuối, không phụ thanh xuân cũng không phụ cậu.
"Tần Tiêu Dật kìa!"
"Là Tần Tiêu Dật!"
Cô ngồi ở hàng sau mà còn có người nhận ra cô, bắt đầu ồn ào lên. Cô kéo khẩu trang lên, cúi đầu, đang muốn rời khỏi đây thì tầm mắt bị che khuất.
Một chiếc áo vest được trùm lên đầu cô, chiếc áo có mùi nước cạo râu thoang thoảng, mùi mà cô quen thuộc.
Oan gia của cô tới rồi.
Đằng Anh ôm lấy eo cô: "Xin nhường đường một chút."
Tầm mắt cô bị chiếc áo vest che mất, tối om om, cô cúi đầu không nhìn thấy đường đi, chỉ có thể nhìn thấy bàn tay đang nắm lấy tay cô, bàn tay vừa đẹp vừa mạnh mẽ.