Translator: Nguyetmai
Cô lướt điện thoại đến trang chủ của weibo rồi đưa cho Khương Cửu Sênh xem: "Yên Nhiên Nhất Tiếu này là em họ cô à?"
Khương Cửu Sênh gật đầu, cầm lấy điện thoại rồi lật giở hai trang. Thảo nào đám nhà báo ở bệnh viện cứ gặng hỏi cô về chuyện tình cảm, thì ra có người đã lo chuyện bao đồng "công khai" giúp cô rồi!
Mạc Băng chỉ vào dòng tin tức đầu trang weibo của Ngô Yên Yên: "Bức ảnh này là thế nào?"
Khương Cửu Sênh đáp vắn tắt: "Chụp trộm."
Mạc Băng hỏi người đàn ông trong ảnh: "Vậy còn gã này thì sao?"
Cô có gặp qua gã đôi lần nhưng không thật sự quen biết. Anh ta vốn là một nghệ sĩ tuyến mười tám, ngoài phát hành được hai bài hát ra cũng chỉ diễn dăm vai phụ chẳng mấy tên tuổi. Nói nôm na chính là dạng quẳng vào vũng lầy showbiz cũng mất tăm mất tích.
Mạc Băng thật sự không biết, gã nghệ sĩ hạng bét kia từng qua lại với nghệ sĩ nhà cô cơ đấy!
Khương Cửu Sênh tỏ vẻ không liên quan đến mình chỉ giải thích một câu: "Học chung khoa với nhau, có thể anh ta từng theo đuổi em, không nhớ rõ, nhìn chẳng quen cho lắm."
"Nhìn chẳng quen cho lắm"... Anh ta muốn tạo tin đồn yêu đương?
"Vậy sao anh ta không bác bỏ tin đồn? " Mạc Băng nổi khùng, "Tính ké fame hử?"
Khương Cửu Sênh im lặng, cô vốn không hiểu một chút gì về Tưởng Phi. Thời đại học chẳng qua hai người có duyên vài lần gặp gỡ, nên ấn tượng trong cô không mấy sâu sắc.
Nói như vậy, chẳng phải đã bị chụp mũ sao? Mạc Băng càng tức thêm: "Cô em họ này của cô mất não à? Không biết rằng không được ăn nói lung tung sao? Đầu chập mạch chắc? Còn đăng mấy tấm hình thế này lên nữa chứ!"
Ngô Yên Yên là beauty blogger, bình thường hay lên mạng review sản phẩm nên thu về cho mình không ít fan. Mười giờ tối qua, cô ta đăng trạng thái lên weibo, nội dung vỏn vẹn bảy chữ cái: Chị họ và anh rể của tôi.
Hình đính kèm là tấm ảnh chụp trộm kia, trong ảnh người đàn ông ấy đang nắm tay Khương Cửu Sênh đứng giữa hành lang trong bệnh viện.
Sáng sớm nay, một số beauty blogger nổi tiếng trên weibo đã chia sẻ bài viết này của Ngô Yên Yên, chưa đến nửa ngày đã trở thành tin sốt dẻo. Khương Cửu Sênh dấn thân vào showbiz ba năm trời, chưa từng dính líu đến scandal tình ái, đột nhiên lòi đâu ra một người bạn trai chẳng ai hay biết, mạng xã hội không bùng nổ mới là chuyện lạ. Hơn nữa Ngô Yên Yên còn để lộ ảnh Khương Cửu Sênh trước khi bước chân vào giới giải trí, chứng minh thân phận em họ của mình, thậm chí đến vị trí cũng không ẩn đi, cứ thế lộ thẳng địa chỉ của bệnh viện.
Cứ như thế, điều này trong mắt cánh nhà báo đã chắc như đinh đóng cột, vì vậy họ mới mò đến bệnh viện để tìm hiểu rõ ngọn ngành sự việc.
Đúng là đồng đội ngu như heo!
Mạc Băng không thể ngồi đợi thêm nữa: "Gọi điện cho cô em não tàn của cô đi, bảo cô ta xóa weibo ngay lập tức."
"Chuyện này không vội." Khương Cửu Sênh bình thản nói với Mạc Băng, "Chị nghĩ cách hỏi bên bệnh viện xem, đứa trẻ hôm nay không kịp chạy chữa do đám phóng viên chắn đường giờ sao rồi?"
Chuyện này không lớn cũng không nhỏ, Mạc Băng không dám làm qua loa. Cô lập tức liên hệ với phía bệnh viện, rất nhanh đã nhận được phản hồi chính xác về bệnh tình của đứa nhỏ. Đứa bé chỉ lên cơn sốt, ngoài ra không có gì đáng ngại. Mạc Băng nhờ người đặt cho họ một phòng bệnh tốt, đồng thời thanh toán hết viện phí, tất nhiên những chuyện này cô làm một cách công khai, không hề che giấu thân phận của mình. Ngộ nhỡ gã phóng viên bị đẩy kia có giở trò thì chuyện này cũng có thể làm tư liệu cho phòng truyền thông.
Gần một giờ chiều bọn họ mới về tới khách sạn Khương Cửu Sênh ở, vừa tới khách sạn mấy người đã gặp được cô em họ não tàn mà Mạc Băng nhắc đến.
Mạc Băng mặt lạnh tanh dẫn cô ta về phòng, sau đó không nhịn được bèn lên tiếng trước: "Xóa weibo đi."
Giọng điệu ra lệnh, hoàn toàn không muốn nhiều lời, cũng chẳng tính dây dưa thêm nữa.
Ngô Yên Yên hơi sợ Mạc Băng, phóng tầm mắt về phía Khương Cửu Sênh rồi hỏi đầy mềm mỏng: "Có thể không xóa được không chị?"
Mạc Băng lạnh lùng đáp: "Không được."
Đúng là không phải não tàn dạng vừa!
Ngô Yên Yên không cam tâm tình nguyện, bĩu môi nói: "Vậy em có thể xóa trễ xíu được không? Từ tối qua đến giờ, lượt theo dõi weibo của em tăng lên ba trăm nghìn lượt rồi." Cô ta nhìn Khương Cửu Sênh với gương mặt tràn ngập sự mong chờ, nịnh nọt hỏi, "Chị à, có thể để fan của chị quan tâm em một chút được hông? Nếu thế, sau này chắc chắn sẽ có càng nhiều hãng mỹ phẩm lớn tìm đến em."
Mạc Băng cạn lời, khuôn mặt càng thêm lạnh lẽo.
Khương Cửu Sênh tùy ý hỏi một câu: "Không xóa?"
Ngô Yên Yên chẳng hé răng nửa lời, cực kì không cam lòng.
"Nếu cô cứ cố chấp như thế, vậy giữ lại đi." Khương Cửu Sênh ung dung tiếp lời, "Chẳng qua, truyền bá thông tin thất thiệt trên mạng, bôi nhọ danh dự người khác trên danh nghĩa có thể cấu thành tội phạm. Tôi hoàn toàn có khả năng cưỡng chế khóa tài khoản weibo của cô, thậm chí kiện cô ra tòa."
Đây mới chính là Khương Cửu Sênh, xử lý mọi chuyện gọn ghẽ không dây dưa lằng nhằng.
Mạc Băng rất hài lòng.
Ngô Yên Yên bị lột mặt nạ ra, lập tức trở mặt ngay tại trận: "Chẳng qua là để fan của chị quảng cáo cho tôi một chút, chứ có tổn hại cái gì đâu. Chị là chị họ của tôi, giúp tôi chút chuyện cỏn con đó thì có làm sao? Hơn nữa, tôi còn giúp chị ngồi chễm chệ trên hot search kia kìa."
Lại còn nói như lẽ dĩ nhiên nữa chứ!
Mạc Băng cảm thấy, não cô ta bị chập rồi, thậm chí còn chập toàn mạch nữa!
Khương Cửu Sênh cũng hết kiên nhẫn: "Nếu như cô không phải em họ tôi thì bây giờ người đến tìm cô sẽ là luật sư của tôi."
Vừa dứt lời, mẹ của Khương Cửu Sênh – Bà Khương đẩy cửa bước vào.
Ngô Yên Yên đột ngột lên giọng: "Chị còn muốn kiện em?" Sau đó cô ta quay đi, ấm ức tố cáo với bà Khương, "Dì Ba, dì xem chị Sênh Sênh kìa! Chị ấy muốn tìm luật sư kiện cháu!"
Bà Khương mù mịt, hỏi Khương Cửu Sênh: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Bà Khương trước giờ không quan tâm đến các tin tức giải trí nên không biết nguyên do sự tình.
Ngô Yên Yên chưa đợi Khương Cửu Sênh trả lời đã cướp lời cô, sụt sịt đáp như thể chịu oan ức lớn lắm: "Cháu chẳng qua chỉ đăng mấy tấm hình của chị ấy lên mạng thôi, thế mà chị ấy đã đòi kiện cháu rồi!"
Mạc Băng nghe xong chỉ muốn b*p ch*t cô ta.
Bà Khương nửa hiểu nửa không, quay sang hỏi Khương Cửu Sênh: "Sênh Sênh..."
Không cần nghe cô cũng biết bà ấy đang tính cầu xin.
Khương Cửu Sênh ngắt lời, vẻ mặt lạnh nhạt: "Mẹ à, chuyện này mẹ đừng bận tâm."
Ngô Yên Yên đảo mắt một vòng, suýt khóc òa: "Dì Ba, dì xem chị ấy kìa, lẽ nào chị ấy thật sự muốn tống cháu vào tù sao!"