Translator: Nguyetmai
"Điều tra giúp tôi một chuyện, tám năm trước, rốt cuộc tôi đã gặp phải chuyện gì."
Vũ Văn Xung Phong lập tức nghiêm túc: "Có chuyện gì xảy ra rồi à?"
Khương Cửu Sênh chỉ đáp: "Không có gì."
Cô lúc nào cũng thế, luôn tỏ vẻ thờ ơ, mọi chuyện buồn bực đều nghiền thành bột nuốt vào bụng, lúc nào cũng như công chúa đeo vương miện, mãi mãi không chịu cúi đầu.
Vũ Văn Xung Phong ghét nhất là tính cách này của cô, thô lỗ đáp: "Không có gì là sao chứ? Tưởng tôi ngu à? Đừng có cố chịu uất ức mãi nữa, có chuyện gì thì cứ nói, thắt lưng của anh đây tốt lắm, có thể chống đỡ giúp em."
Cô bị lời lẽ của anh ta làm phì cười, buồn bực trong lòng cũng vơi đi không ít: "Cảm ơn boss nhé."
Ai thèm nói đùa với cô chứ!
Vũ Văn Xung Phong rống lên: "Em nhanh về đây cho tôi!" Nói xong thì cúp máy.
Bệnh viện thành phố.
Hoàng hôn dần buông, xuyên qua từng tán lá xanh rì, tạo thành những vết loang lổ in đầy trên mặt đất. Dưới bóng cây có một người đàn ông đang ngồi trên băng ghế dài, lặng yên lắng nghe tiếng lá xào xạc bên tai.
Bà Khương nắm chặt di động, run rẩy bước đến, cúi đầu cung kính gọi: "Cậu Sáu."
Người đàn ông ngồi trên ghế ngẩng đầu lên, dáng vẻ vô cùng tuấn tú.
Cậu Sáu nhà họ Tần, không ai khác, chính là Thời Cẩn.
Bà Khương theo bản năng hơi run rẩy, khi mở miệng căng thẳng đến mức lắp bắp: "Tôi đã làm theo lệnh của cậu rồi."
Thời Cẩn im lặng không đáp, tay đặt lên tay vịn, đầu ngón tay khẽ gõ từng nhịp một.
Anh đột nhiên dừng động tác, bà Khương lập tức căng thẳng.
"Tôi để Sênh Sênh cho các người chăm sóc, là để cô ấy phải chịu ấm ức như thế sao?" Anh chậm rãi nói, vành mắt hơi rũ chợt nhấc lên, để lộ con ngươi đen thăm thẳm.
Người bên ngoài đều đồn đại rằng, nhà họ Tần có mười một người con trai con gái, chỉ riêng người con thứ sáu là không tranh không đoạt, vô cùng quý phái nhã nhặn, khác biệt hoàn toàn so với những người còn lại. Tuy nhiên, đó đều là do bọn họ chưa nhìn thấy dáng vẻ cậu Sáu nhà họ Tần cầm dao mà thôi.
Bà Khương sợ đến phát run: "Xin, xin lỗi cậu Sáu, đều là lỗi của tôi, sau này tôi không dám nữa."
"Đừng làm lộ bí mật lần nào nữa." Giọng Thời Cẩn bỗng nhiên trở dịu dàng, "Sênh Sênh nhà tôi rất thông minh."
Bà Khương cúi đầu: "Tôi đã nhớ rồi."
"Nếu còn lần sau…"
Anh bỏ lửng ở đó rồi bước ra khỏi bóng cây.
Nếu còn lần sau…
Bà Khương không kìm được run rẩy, dõi theo bóng lưng xa dần mà cả người bà ta mềm nhũn, sau lưng chảy đầy mồ hôi lạnh. Nếu không phải vì bà ta còn có tác dụng, e rằng không chết cũng bị lột một lớp da.
Mặt trời ngả dần về phía Tây, chân trời còn sót lại chút ráng chiều ửng hồng, khiến quanh người đàn ông như được một vầng hào quang vây lấy. Người đó hơi cúi đầu, ngón tay mảnh khảnh nắm lấy điện thoại.
"Có một ả tên là Ngô Yên Yên." Giọng anh trầm thấp, mang theo sự rét lạnh của mùa đông, "Cho cô ả chịu chút đau khổ đi."
"Vâng, cậu Sáu."
Trong số mười một đứa con của nhà họ Tần, cậu Sáu Thời Cẩn luôn sống rất kín đáo. Ít ai biết rằng, người có vẻ ngoài khiêm tốn như thế lại tồn tại một mặt tàn nhẫn thô bạo tột cùng.
Đến tối, Khương Cửu Sênh lại nhận được cuộc gọi của Trình Hội.
"Trên đường về quê, Ngô Yên Yên xảy ra tai nạn giao thông."
Cô hỏi: "Có nặng không?"
"Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng kiểu gì cũng phải liệt giường một thời gian."
Đối với chuyện này, Khương Cửu Sênh không hề có cảm giác gì, chẳng hả hê cũng không thấy thương tiếc, tất cả chỉ là sự bình tĩnh đến không ngờ.
Mạc Băng bên cạnh chỉ nói một câu: "Quả báo tới nhanh thật."
Khương Cửu Sênh chẳng nói đúng hay sai, chỉ đứng dậy đi sang phòng Thời Cẩn.
Mạc Băng hỏi: "Sao lại sang đó?"
Khương Cửu Sênh dùng vẻ mặt bình tĩnh đáp: "Tâm trạng không tốt lắm, muốn nhìn thấy Thời Cẩn."
Mạc Băng cạn lời.
Sắp đến tám giờ thì Thời Cẩn mới về đến khách sạn. Khương Cửu Sênh đã ngồi đợi anh nửa tiếng rồi, ngay khi thấy tiếng mở cửa, cô lập tức chạy đến, động tác nhanh như phản xạ có điều kiện.
Cô mở miệng trước: "Anh đi đâu vậy?"
Thời Cẩn hơi ngơ ngác, khi nhìn cô, ánh mắt nóng lên.
Cô cảm thấy câu hỏi đó của mình hơi quá quấn người, nên vội giải thích: "Em muốn đi ăn cơm cùng anh."
Anh giơ túi trong tay lên: "Anh đi mua cháo cho em."
Cô cười nhận lấy túi, đi về phía bàn ăn, lại đột nhiên nhớ ra: "Bác Mỹ thì sao? Nó ở nhà ăn gì? Có người chăm sóc nó không?"
Thời Cẩn đổi giày: "Anh đưa sang chỗ bác sĩ Từ rồi."
Trong phòng khách sạn cao cấp này có cả nhà bếp, Khương Cửu Sênh vào đó cầm bát đũa ra, Thời Cẩn cũng sát theo phía sau. Cô đi đâu, anh đi đấy, cuối cùng còn nhận luôn bát đũa trong tay cô, rửa qua nước cho sạch sẽ.
Cô dựa vào tủ bát, nhìn anh bận rộn cũng muốn đến giúp một tay.
Trên tay anh dính nước, muốn kéo cô lại nhưng không thể, đành nghiêng người dặn dò cô: "Nước lạnh lắm, em đừng chạm vào."
Cô khẽ cười, tiếp tục chủ đề về Bác Mỹ: "Bác sĩ Từ không đi làm à? Bác Mỹ có người chăm không?"
"Có người giúp việc mà."
Anh rửa xong bát đũa, dắt tay cô ngồi xuống bàn ăn.
Khó có khi cô lại thích nói như thế, ríu rít mãi không ngừng: "Bác Mỹ hơi sợ người lạ, chẳng biết nó có quấy ở chỗ bác sĩ Từ không nhỉ? Lúc nó cáu kỉnh sẽ tuyệt thực đấy."
Anh nhíu mày: "Nó đói bụng sẽ tự biết ăn."
"Anh với bác sĩ Từ không biết à? Bác Mỹ kiêng ăn, chỉ ăn một loại thức ăn cho chó thôi, còn sữa nữa…"
Thời Cẩn buông bát đũa trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn cô: "Sênh Sênh."
Cô nghi ngờ hỏi: "Hừm?"
Gương mặt xinh đẹp của anh cứng đờ, môi mím chặt lại: "Em cứ nhắc Bác Mỹ mãi, anh sẽ không vui."
Lúc này cô mới để ý, kinh ngạc hỏi: "Anh ghen à?"
Anh gật đầu: "Ừ." Ánh mắt anh sáng quắc, không hề có vẻ như đang đùa.
Không ngờ, bác sĩ Thời lúc nào cũng như thần tiên này lại ghen với một con chó đấy.
Cô buồn cười: "Ừ, em biết rồi."
Sau đó cô không nhắc Bác Mỹ nữa, anh mới tỏ vẻ hài lòng.
Có lẽ vì buổi trưa đã ăn một nồi lẩu, nên nửa đêm Khương Cửu Sênh bị đau bụng mà tỉnh. Cô nhẩm tính ngày, à, dì cả đến sớm rồi. Kỳ kinh của Khương Cửu Sênh vốn không đều, lại còn bị đau bụng rất nghiêm trọng. Cô chịu kiêng cữ còn đỡ, đằng này hết thuốc lá đến rượu bia thì ăn hành dài dài là chuyện đương nhiên.
Cô đau đến mồ hôi chảy dài, cả người choáng váng. Cô mò tìm điện thoại ở đầu giường, do dự một lúc rồi bấm số.
Là số của Thời Cẩn.
"Sao vậy, Sênh Sênh?" Giọng anh trong trẻo, không giống như đang ngủ.
Cô rúc mình trong chăn, giọng không có tí sức lực nào, cô nói rất chậm rãi: "Em đau bụng."
Ầm, hình như có thứ gì vừa rơi xuống đất.
Anh hỏi cô: "Em ngồi dậy được không?"
Giọng anh hơi căng thẳng và lạnh lẽo như băng.
Cô ừ khẽ chẳng khác gì tiếng muỗi kêu.
Lạch cạch.
Trong điện thoại truyền đến tiếng anh mở cửa
Phòng của hai người ở cùng một tầng, chỉ cách nhau mười mấy mét, cô dùng một tay ấn bụng, cố chui ra khỏi chăn: "Em mở cửa cho anh."
Anh không yên tâm: "Em đừng nhúc nhích." Giọng có phần vội vã, "Ngoan ngoãn nằm trên giường đi, anh bảo nhân viên lễ tân mở cửa cho anh."
Cô đành nằm về giường, mí mắt nặng trĩu, trong bụng như có thứ gì đang lật quấy, khiến cô đau không chịu nổi, đầu óc mơ hồ. Điện thoại di động vẫn đặt trên gối, mở loa ngoài, giọng anh truyền đến bên tai: "Em chờ anh một lúc."
"Được."
"Đau lắm không?"
"Đau lắm."
"Sênh Sênh ngoan, chịu đựng một chút, anh chạy đến ngay."
"Sênh Sênh…"
Lắng nghe giọng nói quen thuộc của anh, cô nửa tỉnh nửa mê, qua một lúc lâu, có người nhẹ nhàng lắc vai cô.
"Sênh Sênh."
"Sênh Sênh."
Cô cố mở mắt, đèn đầu giường sáng tỏ, chiếu lên gương mặt anh. Anh đang ngồi rất gần cô, đôi mắt ửng đỏ, lộ từng tia máu.
"Thời Cẩn." Cô gọi anh, giọng nói khô khốc.
Anh cúi người ôm cô lên, để cô nằm nghiêng về bên phải: "Nằm như vậy sẽ thoải mái hơn." Nói rồi, lại kê thêm một chiếc gối dưới hông cô, "Sênh Sênh, lấy tay ra, anh ấn bụng giúp em."
Cô rút tay ra.
Anh chà xát hai tay cho nóng lên, xoa bóp huyệt vị trên bụng giúp cô.
Hiệu quả rất nhanh, không còn đau đớn như trước. Trong lúc mơ màng cô nghĩ, có bạn trai là bác sĩ thật tốt.
Cô tỉnh táo lại một chút, lúc này mới nhớ đến: "Thời Cẩn, ga giường bẩn rồi." Cô nói rất khẽ, có chút ngượng ngùng.
Anh nhẹ giọng trấn an cô: "Không sao, bẩn thì thôi."
Cô lại nói: "Mạc Băng ngủ rồi, em không muốn đánh thức chị ấy, nhưng em không có cái kia."
Anh tốt tính vô cùng, dùng trán mình cọ vào trán cô: "Em ngủ đi, anh mua cho em."
"Ừ."
Cô mơ màng đáp một câu rồi nhắm mắt lại.
Thời Cẩn dém chăn giúp cô, lấy bình nước nóng được bọc khăn lông ở đầu giường đặt lên bụng cô rồi cúi người hôn lên má một cái: "Anh sẽ về ngay."
Siêu thị cách khách sạn hơi xa, nhưng cách đó 200m có một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24. Trong cửa hàng không có người khách nào, chỉ duy một cô bé thu ngân đang ngồi trên ghế dựa, chân gác lên bàn, nấu cháo điện thoại.
Đúng lúc, đề tài nấu cháo chính là Khương Cửu Sênh.
Cô gái đó chỉ chừng hai mươi tuổi, giống sinh viên ra ngoài làm thêm, tóc uống quăn, ăn mặc theo phong cách rock and roll, giọng nói sang sảng: "Đừng đùa, Tưởng Phi ấy à? Sênh gia nhà tớ mà thèm hắn ta á?"
Lúc này, Thời Cẩn đẩy cửa bước vào, một cơn gió lạnh cũng theo đó len lỏi vào bên trong cửa hàng. Cô bé thu ngân thấy có người bước vào nhưng không nhìn rõ là ai, đành bỏ chân xuống, ngồi thẳng người, rồi tiếp tục nói chuyện điện thoại.
"Nhưng tôi lại cảm thấy Sênh gia có lẽ đang yêu thật, câu chuyện của bài hát chủ đề rõ ràng là một câu chuyện tình yêu."
Đầu bên kia điện thoại vọng lại giọng nói của một cô gái trẻ, chỉ có điều không nghe rõ đang nói gì.
Cô bé thu ngân hơi kích động: "Tớ cá năm túi bánh que cay là không phải sếp Vũ Văn đâu!"
"Càng không phải Tạ Đãng."
"Có thể là người ngoài giới giải trí."
"Sênh gia nhà tớ…"
Câu nói của cô gái trẻ bị cắt ngang bởi một giọng nói trong trẻo: "Xin hỏi, miếng dán ấm bụng để ở đâu?"
Miếng... miếng dán ấm bụng á?
Cô bé thu ngân trợn tròn mắt gần năm giây, sau đó nói: "Ở hàng bên trái, ngăn dưới cùng."
"Cảm ơn."
Thời Cẩn nói cảm ơn rồi đi về giá kê bên trái.
Cô bé ở đầu bên điện thoại nói to: "Này này, sao tự dưng im re vậy?"
Cô gái bên này thẳng tay cúp điện thoại, xoa xoa mắt, bình tĩnh nhìn lại, đờ mờ! Chỉ nhìn một bên mặt thôi cũng biết là trai đẹp rồi!
Bình tĩnh, phải giữ bình tĩnh!
Cô bé thu ngân hít sâu, lấy gương trang điểm trong túi ra soi, sửa sang lại tóc mái, rồi đứng thẳng người, ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn về phía người khách đang bước đến. Không được rồi, có chút căng thẳng nên mắt hơi mơ màng.
Thời Cẩn đặt đồ cần mua trên quầy, lúc này mới ngẩng đầu lên: "Tính tiền."
Giọng nói này, dễ nghe chết đi được, lỗ tai muốn mang thai luôn rồi!
"Quẹt thẻ hay…" Cô gái trẻ cố tập trung ánh mắt, nhưng giọng lại lắp bắp, "… hay tiền mặt ạ?"
Chết tiệt, vẻ đẹp này thật quá đỉnh rồi, ở cự ly gần càng khiến người ta hoảng hốt, chưa kể đến khí chất quý tộc này nữa chứ!
"Quẹt thẻ đi." Thời Cẩn đáp.
"À." Cô bé thu ngân ngây người một lúc, tay run run quét mã, dùng hết sự gan dạ hỏi khéo, "Mua cho bạn gái ạ?"
Đối phương thoải mái đáp: "Đúng."
Quả nhiên, bạn trai nhà người ta không bao giờ khiến tôi thất vọng mà.
"Tổng cộng 134 đồng."
Thời Cẩn đưa thẻ ra: "Cảm ơn."