Editor: Nguyetmai
Thang Chính Nghĩa nhiệt tình chào hỏi: "Cô Khương tới rồi à."
Khương Cửu Sênh gật đầu khẽ mỉm cười, rõ ràng là tâm trạng rất tốt.
Woa, ngôi sao nữ đúng là ngôi sao nữ. Chỉ cười vậy thôi, mà Thang Chính Nghĩa đã cảm thấy linh hồn nhỏ bé của mình cũng sắp bay mất rồi. Anh ta không nhịn được len lén nhìn trộm thêm hai lần. Đột nhiên, phía sau lưng bỗng lạnh toát, anh ta quay đầu lại liền nhìn thấy Thời Cẩn mới bước từ phòng tạm giam ra.
Áo trắng quần đen, ưu tú xuất chúng. Cái dáng vẻ này, không hề giống như người đã bị tạm giam mấy ngày chút nào.
Có thể thấy được, đội trưởng đã lên thuyền giặc của Thời Cẩn từ lâu rồi, lại còn âm thầm tạo điều kiện thuận lợi cho người ta nữa. Quả nhiên, mấy người đẹp đẹp toàn chơi với nhau thôi.
Thời Cẩn nhìn Khương Cửu Sênh, nhưng lại hỏi Hoắc Nhất Ninh: "Tôi có thể đi được chưa?"
"Đi được rồi."
Thời Cẩn khách sáo lịch sự nói cảm ơn. Sau đó dắt Khương Cửu Sênh rời khỏi đồn cảnh sát.
Vừa lên xe, Khương Cửu Sênh đã hỏi Thời Cẩn, "Thời Cẩn, có phải là anh đã liên thủ với Lâm An Chi rồi không?"
Cô đã biết hết toàn bộ quá trình của vụ án. Thời Cẩn tính toán thời gian cũng thật khéo, dù nhà họ Ôn làm gì thì anh cũng có thể phòng bị trước một bước. Chắc chắn là anh đã sắp xếp cơ sở ngầm ở nhà họ Ôn.
Ngoại trừ Lâm An Chi, thì Khương Cửu Sênh không thể nghĩ ra ai khác,
Thời Cẩn gật đầu: "Ừ."
Khương Cửu Sênh nghiêng đầu, lại hỏi một câu khác: "Lâm An Chi là vì muốn báo thù, vậy còn anh thì sao?"
Thời Cẩn không phải là người thích xen vào việc của người khác, không thể nào là vì muốn giúp Lâm An Chi được. Hơn nữa, có thể thấy rõ Thời Cẩn là người chủ động. Anh không phải là người bị động đánh trả, mà là người đang tấn công.
Thời Cẩn nhoài người qua, thắt dây an toàn cho cô: "Sênh Sênh, dường như người nhà họ Ôn vẫn luôn chĩa mũi dùi về phía em." Anh ngẩng đầu lên nhìn cô, giọng điệu rất đương nhiên, "Bọn họ lúc nào cũng muốn nhìn thấy em sống không tốt, nên anh thực sự không thể chấp nhận được."
Quả thật là như vậy.
Dường như ngay từ đầu, nhà họ Ôn đã nhằm vào cô ở khắp mọi nơi. Trong lòng họ mang ý đồ xấu xa một cách rất rõ ràng. Ngoại trừ Cẩm Vũ ra, thì quả thật nhà họ Ôn không có một ai là người tốt cả.
"Em cũng cảm thấy như vậy." Khương Cửu Sênh trầm ngâm. Cô cũng cảm thấy là người nhà họ Ôn không muốn thấy cô sống tốt. Chẳng qua là cô vẫn không hiểu được tại sao mình lại trở thành cái đinh trong mắt người nhà họ Ôn, bọn họ có thù sâu oán nặng gì với cô à.
Thời Cẩn thừa cơ chuyển chủ đề: "Ở trên lập trường kinh doanh, sớm muộn gì nhà họ Tần và nhà họ Ôn cũng sẽ trở mặt, rơi vào quan hệ đối địch cũng là xu hướng tất yếu. Ngoài ra, Lâm Tiêu Bình cũng có ơn với anh."
Khương Cửu Sênh kinh ngạc: "Anh quen Lâm Tiêu Bình à?"
Lâm Tiêu Bình đã bị giết hại từ mười bốn năm trước, lúc ấy Thời Cẩn chỉ mới hơn mười tuổi.
Thời Cẩn rủ rỉ giải thích: "Năm đó mẹ anh một mình nuôi dưỡng anh. Trước khi được nhận về nhà họ Tần, Lâm Tiêu Bình vẫn luôn giúp đỡ mẹ anh."
Hóa ra còn có một mối quan hệ như vậy.
Anh nhẫn nại nói tiếp với cô: "Hơn nữa, năm đó toàn bộ bốn người nhà họ Lâm cùng gặp tai họa bất ngờ, đa số đều nghĩ là ngoài ý muốn. Cũng không có một ai biết được Lâm An Chi là người may mắn còn sống sót trong vụ án thuê sát thủ giết người đó. Cho nên khi ấy đồn cảnh sát hoàn toàn không hề lập hồ sơ chuyên án để điều tra. Ôn Chí Hiếu lại là kẻ thuê sát thủ, mà trong pháp luật hiện hành vẫn chưa có tội thuê sát thủ giết người. Cho dù có lập chuyên án điều tra, thì thời hạn thi hành án cao nhất theo luật định cũng chỉ từ mười năm tù trở lên. Mấy vụ án như thế này thường có thời gian truy tố theo hạn định, kỳ hạn chỉ có mười lăm năm."
Khương Cửu Sênh nghe xong vẫn chưa hiểu rõ hết, cô không tìm hiểu nhiều về pháp luật cho lắm.
"Sênh Sênh, còn hai tháng nữa, là vụ án nhà họ Lâm sẽ hết thời gian tố tụng theo luật định. Nếu không giúp nhà họ Lâm lật lại bản án, cho dù sau này có lấy được chứng cứ gì thì cũng đều là vô dụng hết." Thời Cẩn bình tĩnh nói, "Dù là vì trả món nợ tình nghĩa cho mẹ anh, thì anh cũng không thể để cho Ôn Chí Hiếu nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được."
Đương nhiên, mục đích chủ yếu nhất của anh vẫn là cô. Con dao của nhà họ Ôn đã càng ngày càng tiến tới gần Sênh Sênh nhà anh rồi, thế nên, anh không thể ngồi yên chờ chết.
Khương Cửu Sênh nghe vậy cũng đã hiểu rõ, có điều, mặt cô vẫn rất nghiêm nghị: "Lần sau anh muốn làm cái gì, thì có thể nói trước cho em biết, tốt nhất là đừng mang bản thân mình ra làm mồi câu."
Thời Cẩn ngoan ngoãn gật đầu. Tóc anh đã hơi dài ra thêm một chút, sợi tóc mềm mại, nhìn vừa ngoan ngoãn vừa dịu dàng.
Khương Cửu Sênh đưa tay lên, v**t v* tóc anh.
Bác sĩ Thời nhà cô, thật sự là một người rất đẹp trai. Tuy là anh không hiền lành, nhưng vẫn vô cùng đáng yêu.
Cô khen ngợi: "Thời Cẩn, anh thật lợi hại!" Vô cùng, vô cùng lợi hại! Không ai sánh kịp!
Thời Cẩn ghé sát lại: "Hả?"
Giọng điệu của Khương Cửu Sênh vẫn đầy vẻ ngưỡng mộ: "Anh lại còn hiểu biết cả pháp luật nữa."
Anh cười: "Anh chỉ xem mấy quyển sách giải trí thôi mà."
Sách giải trí á?
Có ai đọc quy chế pháp luật mà lại coi như đang đọc sách giải trí không chứ? Đọc rồi có thể nhớ kĩ được không?
Giọng nói của cô đầy tự hào, vô cùng chắc chắn: "Bác sĩ Thời nhà em là siêu cao thủ luôn."
Thời Cẩn mỉm cười hôn cô, nói muốn bù lại mấy ngày hôm nay.
Lúc về tới Ngự Cảnh Ngân Loan thì cũng đã sắp tới giờ cơm trưa.
Khương Cẩm Vũ đang đợi ở trong căn hộ. Cậu ngồi ở trên ghế sofa với Khương Bác Mỹ, vừa thấy Thời Cẩn bước vào, cậu nói ngay: "Em đã gọi đồ ăn bên ngoài cho anh chị rồi."
Khương Bác Mỹ: "Gâu!"
Khương Cửu Sênh mỉm cười nói: "Cảm ơn Cẩm Vũ."
Khương Cẩm Vũ cũng mỉm cười. Cậu thiếu niên thanh tú, lúc cười rộ lên thì đôi mắt cũng cong cong: "Không cần cảm ơn."
Khương Bác Mỹ: "Gâu!"
Tâm trạng của Khương Cửu Sênh rất tốt. Cô ngồi xổm xuống vỗ vỗ đầu Khương Cẩm Vũ, lại v**t v* lông Khương Bác Mỹ, rồi quay đầu nhìn Thời Cẩn nói, "Em đi lấy quần áo cho anh tắm nhé."
Thời Cẩn nói: "Ừ."
Sau khi cô lấy quần áo, định đi vào phòng tắm để pha nước tắm cho anh, nhưng anh lại nói đợi chút, rồi nhìn về phía cậu thiếu niên ngồi trên ghế sofa: "Cẩm Vũ, chúng ta nói chuyện đi."
Khương Cẩm Vũ đứng dậy, đi theo anh vào phòng sách.
Khương Bác Mỹ gâu một tiếng, muốn đi theo cậu vào trong, nhưng nó bị ánh mắt của ba Thời hù dọa phải quay lại. Hừ, bạo quân, đại bạo quân!
Thời Cẩn khép cửa phòng sách lại: "Cậu có biết chuyện của ông ngoại cậu không?"
"Em biết." Khương Cẩm Vũ ngồi xuống, tư thế rất nghiêm trang.
Thời Cẩn đứng dựa vào mép bàn đọc sách, thông báo rất thẳng thắn: "Chắc chắn ông ta sẽ bị kết án. Hơn nữa, anh sẽ tham gia vụ án này." Anh hơi trầm ngâm, sau đó đổi một cách nói khác thẳng thắn hơn, "Có thể nói là, anh sẽ đưa ông ta vào tù."
Anh không thích vòng vo nhiều, trực tiếp cho thấy thái độ đối địch với nhà họ Ôn. Dù sao Cẩm Vũ cũng là người nhà họ Ôn, có lập trường và cũng có quyền biết rõ tình hình.
"Em biết ạ." Khương Cẩm Vũ chỉ trả lời ngắn gọn, cảm xúc rất bình tĩnh, không hề thấy chút phập phồng nào.
Thời Cẩn nhìn chằm chằm con ngươi đen láy của cậu thiếu niên. Nó giống như mặt nước của một cái giếng sâu, không chút gợn sóng, nhìn không ra cảm xúc gì. Anh đành phải nói thẳng hết ra: "Dù sao ông ta cũng là ông ngoại của cậu, nên nếu như trong lòng cậu có oán hận gì, cứ nhằm vào anh là được. Anh sẽ nhận hết toàn bộ, nhưng không được phép đổ lên đầu chị gái của cậu."
Khương Cẩm Vũ cụp mắt xuống, lông mi rất dài. Cậu trầm mặc rất lâu, đến khi trả lời, tốc độ nói chuyện vẫn chậm rãi như cũ: "Ông ấy như vậy là trừng phạt đúng tội. Nếu như ông ấy không có tội, thì cũng sẽ không phải chịu hình phạt."
Cậu ngồi rất nghiêm trang, luôn cố gắng giữ sống lưng thẳng tắp. Ngoại trừ thích yên tĩnh và ít nói, thì cậu cũng không có gì khác biệt so với những đứa trẻ bình thường ở độ tuổi đó.
Thời Cẩn nhìn cậu thiếu niên răng trắng mày đen này, càng nhìn càng thuận mắt. Về mặt phân rõ đúng sai đen trắng, cậu rất giống chị gái của cậu, biết rõ thiện ác hiểu rõ phải trái, tính cách trong sáng hiếm thấy.
Hiệu suất làm việc của đồn cảnh sát rất nhanh. Vừa sắp xếp tất cả chứng cứ xong xuôi, họ lập tức đưa lên Viện Kiểm Sát. Sau đó bố trí tòa án thẩm vấn, không hề dây dưa dài dòng. Từ lúc lập chuyên án đến khi phán quyết mất không tới nửa tháng. Chứng cứ vô cùng chính xác, Ôn Chí Hiếu thua kiện là chuyện không thể nghi ngờ. Vụ án thuê sát thủ giết người vào mười bốn năm trước và vụ án xúi giục giết người vào tuần trước đều được phán quyết cùng lúc. Hai vụ án cùng được gộp lại xử chung, tuyên án hai mươi năm tù.
Mười bốn năm trước Triệu Trí Đức nghe theo sự sai bảo của Ôn Chí Hiếu, giết hại cả gia đình ông chủ ngân hàng Lâm Tiêu Bình và hai người con của ông. Xét thấy gã có thái độ tích cực phối hợp với công an, phán tội cố ý giết người, bị tuyên án tù chung thân.
Ngoài ra, năm đó Ôn Chí Hiếu cũng không phải là chiếm đoạt ngân hàng Lâm thị một cách trái phép, mà là thu mua với giá thấp. Khoản tiền bồi thường hoàn toàn không đáng kể gì so với tài chính hiện tại của nhà họ Ôn. Nhà họ Lâm lại không có người nào có thể thừa hưởng, vì vậy, tòa án phán xử nộp lại tất cả tiền bồi thường cho nhà nước.
Nhà họ Ôn ở Vân Thành.
Người giúp việc cúp điện thoại xong thì cuống quýt chạy lên lầu.
Ôn Thư Hoa cản lại: "Vội vội vàng vàng làm gì vậy?"
Người giúp việc vội vàng lui sang một bên, rồi trả lời: "Người bên trại tạm giam gọi điện thoại tới, nói là cơ thể của ông chủ không thoải mái, muốn cô Hai lập tức tới thăm ông ạ."
Ôn Thư Hoa đăm chiêu suy nghĩ, chỉ trong chốc lát đã xoay người.
"Để tôi đi nói với cô ấy." Lâm An Chi đứng dậy từ trên ghế sofa, rồi đi lên lầu hai.
Trong phòng sách, Ôn Thư Ninh đang bàn luận bước tiếp theo của vụ án với luật sư của Ôn Chí Hiếu
Ôn Thư Ninh cho rằng nên kháng cáo.
Luật sư Phương gần như không cần suy nghĩ đã nói ngay: "Cô Hai, tôi không ủng hộ ý định kháng cáo."
"Không được." Ôn Thư Ninh không giải thích, thái độ rất kiên quyết, "Tuổi tác của ba tôi đã cao. Phải lãnh án hai mươi năm tù, vậy thì khác gì muốn lấy mạng của ông ấy chứ."
Phán hai mươi năm cũng là vì nhìn thấy tuổi tác của ông ta đã cao đấy, chứ ba mạng người kia thì dù có phán tử hình cũng không đủ đâu.
Luật sư Phương nói một cách khách quan: "Cho dù kháng cáo, xác suất giữ lại phán quyết ban đầu là rất cao."
Ánh mắt Ôn Thư Ninh lạnh băng: "Nếu ông không làm được thì tôi sẽ đổi một người khác có thể làm được."
"Xin lỗi, thứ cho tôi không có năng lực." Luật sư Phương chẳng muốn nhiều lời, trực tiếp đứng dậy rời đi.
Ôn Thư Ninh thẹn quá hóa giận, đập vỡ luôn cái cốc trên bàn trà, bực bội giơ hai tay che kín mặt. Có tiếng bước chân tới gần, một bóng người phủ xuống trên đầu cô ta. Cô ta ngẩng đầu lên, toàn thân đều hiện rõ sự mệt mỏi quá mức chịu đựng: "An Chi."
Lâm An Chi đứng trước mặt cô ta, sắc mặt không lộ cảm xúc: "Ba cô muốn gặp cô."
Ngày kế tiếp, ánh mặt trời chiếu sáng trên cao.
Ôn Chí Hiếu đeo còng tay, do quản giáo dẫn vào phòng gặp mặt. Khi nhìn thấy người đứng bên kia vách thủy tinh cách ly, vẻ mặt ông ta lập tức biến đổi hẳn: "Tại sao lại là mày? Thư Ninh đâu?"
"Cô ta mang thai không tiện đi lại, tôi đến đây thay cô ta." Cách vách thủy tinh, Lâm An Chi ngồi thẳng người, hơi ngước đầu, "Tại sao ông lại kinh ngạc như vậy?" Anh nghiêng người về phía trước, tới gần lỗ truyền âm trên vách thủy tinh, "Đã đoán ra tôi là ai rồi hả?"
Đôi môi của Ôn Chí Hiếu run lên: "Quan… Quan Ngôn."
Ông ta đã đoán ra rồi, chỉ tiếc là đã quá muộn. Thậm chí ngay cả Thư Ninh cũng không biết, trong vụ án thuê sát thủ giết người kia, vẫn còn có người sống sót.
Đứa bé năm đó, giờ đã tới báo thù rồi.
Lâm An Chi ngẩng đầu, khép mở cánh môi mỏng: "Là tôi, tôi chưa chết."