Translator: Nguyetmai
"Không lâu lắm đâu, chỉ cần mười đến mười lăm phút là được rồi ạ."
Bởi vì gần đây Khương Cửu Sênh luôn rất kín tiếng, không tham gia tiết mục giải trí nào cả, nên phỏng vấn lại càng không hẹn được.
Khương Cửu Sênh không suy nghĩ nhiều đã đồng ý ngay: "Được."
Quả nhiên, các đàn anh đàn chị đã nói đúng, tuy nhìn bề ngoài Khương Cửu Sênh có vẻ lạnh lùng, nhưng tính tình lại rất tốt, đối xử với người khác không có một chút kiêu ngạo phách lối nào. Trong lòng Tiền Mỹ Mỹ thầm thấy vui mừng, cô ấy cười đến tít cả mắt lại: "Cảm ơn Sênh Sênh."
Khương Cửu Sênh nói không cần khách sáo.
Đúng lúc này, chuông điện thoại di động của cô vang lên: "Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một lát." Cô cầm điện thoại, quay lưng lại rồi nhận cuộc gọi, giọng nói rất nhỏ nhẹ, "Thời Cẩn."
Anh dâu trong truyền thuyết!
Hai mắt Tiền Mỹ Mỹ lập tức sáng rực lên.
Thời Cẩn đang lái xe, có tiếng gió ùa vào trong cửa sổ xe: "Em đã bắt đầu chưa?"
"Vâng, sắp bắt đầu rồi anh." Liên hoan phim bắt đầu lúc bảy giờ, bây giờ đã gần sáu giờ rưỡi. Thời Cẩn cũng sẽ tới, Khương Cửu Sênh không hỏi anh dùng thân phận gì, chắc là nhà tài trợ hoặc là doanh nhân gì đó.
"Khoảng mười phút nữa anh sẽ tới nơi." Anh cẩn thận dặn dò, "Bên ngoài gió lớn, đừng ra ngoài chờ anh, anh sẽ vào trong tìm em."
Bên ban tổ chức đã sắp xếp cho Khương Cửu Sênh đi thảm đỏ cùng với đoàn phim, cô đáp lại: "Vâng ạ." Sau đó lại không nhịn được nói thêm một câu, "Anh lái xe chậm một chút."
Thời Cẩn cười nói: "Anh biết rồi." Sau đó đợi cô cúp điện thoại trước.
Rõ ràng là không nói gì, tại sao nghe xong lại thấy mềm mại ngọt ngào như vậy. Trong lòng Tiền Mỹ Mỹ ngứa ngáy, cô ấy chớp mắt: "Sênh Sênh ơi, là anh dâu… À không… bác sĩ Thời sắp tới phải không ạ?"
Mọi người đều biết bạn trai của Khương Cửu Sênh là bác sĩ khoa Ngoại thế nhưng hai người đều quá kín tiếng. Họ không khoe tình cảm thắm thiết như thế nào, cũng rất ít khi để lọt ảnh chụp ra ngoài. Trước kia trên mạng cũng có vài bức ảnh, nhưng không biết tại sao lại đột nhiên biến mất. Dù sao thì anh dâu quốc dân này cũng càng ngày càng thần bí.
Khương Cửu Sênh gật đầu, khóe môi khẽ mỉm cười, trong con ngươi lạnh lùng chợt tràn ngập sự dịu dàng.
Tiền Mỹ Mỹ không nhịn được, lại hỏi: "Vậy có thể mời bác sĩ Thời cùng nhận phỏng vấn không ạ?"
Khương Cửu Sênh hơi do dự.
Cơ hội tốt như vậy, đương nhiên phải tranh thủ phúc lợi cho fan rồi. Tiền Mỹ Mỹ tha thiết nhìn chằm chằm Khương Cửu sênh: "Nếu như bác sĩ Thời không muốn lộ mặt, thì có thể không xuất hiện trước ống kính. Chỉ cần trả lời vài câu hỏi thôi được không ạ?"
Hai người này đều không thích phô trương tình cảm cá nhân, bình thường tương tác giữa hai người cũng ít đến đáng thương. Ngoài ra, đến tận bây giờ nick của anh dâu vẫn chưa bị đào ra, nhóm fan couple còn cảm thấy như mình fan nhầm couple giả vậy, trên mạng còn có tin đồn là họ đã chia tay.
"Xin chờ một chút." Khương Cửu Sênh nói, "Để tôi hỏi thử anh ấy xem."
Có hy vọng rồi!
Tiền Mỹ Mỹ lập tức gật đầu, vô cùng kích động.
Khương Cửu Sênh bấm số điện thoại của Thời Cẩn, chuông vừa kêu một tiếng đã có người nghe: "Sao vậy Sênh Sênh?"
"Trước khi trao giải có một bài phỏng vấn ngắn, anh có muốn nhận phỏng vấn cùng với em không?" Cô suy nghĩ một chút, rồi bổ sung thêm, "Không cần lộ mặt đâu anh."
Giọng nói của Thời Cẩn vừa ấm áp vừa nhỏ nhẹ, rất kiên nhẫn, anh nói: "Em quyết định là được rồi, anh nghe theo em hết."
Cô suy nghĩ một lúc: "Vậy mình cùng nhận phỏng vấn nhé." Tin đồn chia tay thật không dễ nghe, đính chính lại tin đồn cũng tốt.
"Được." Thời Cẩn nói, "Đợi anh chút, anh sẽ lập tức tới ngay."
Khương Cửu Sênh cúp điện thoại, nhìn về phía Tiền Mỹ Mỹ: "Có thể nói cho tôi biết trước là lát nữa muốn hỏi chuyện gì được không? Nếu như liên quan quá nhiều tới đời tư, thì có khả năng là bạn trai tôi không thể trả lời."
Tiền Mỹ Mỹ rất sảng khoái: "Đương nhiên là được ạ." Loại phỏng vấn cặp đôi yêu nhau như thế này, cô đã làm rất nhiều rồi, mẫu câu hỏi cũng có sẵn. Chủ yếu đều là rắc đường, ngược chó FA. Tiền Mỹ Mỹ vui vẻ đưa mẫu câu hỏi cho Khương Cửu Sênh xem lướt qua.
"Cảm ơn." Khương Cửu Sênh xem hết nội dung phỏng vấn, cũng không có vấn đề gì, cô nói, "Anh ấy vẫn chưa tới, chắc là phải đợi thêm tầm mười phút."
Còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu đi thảm đỏ, hơn nữa Khương Cửu Sênh cũng không phải là người bước đi đầu tiên, thời gian như vậy là đủ rồi. Tiền Mỹ Mỹ giơ tay ra hiệu ok, rồi đi chuẩn bị trước.
Tô Khuynh đang lướt Weibo, không biết nhìn thấy cái gì, cô bỗng bật cười ha hả.
Khương Cửu Sênh hỏi: "Cậu bị làm sao vậy?"
Tô Khuynh nói không nên lời: "Có người nói tôi h**p fan." Cô đảo mắt, kéo kéo cái cà vạt màu hồng nhạt trên cổ, "Tôi có muốn h**p, thì cũng chẳng có cái chức năng đó."
Chuyện này Khương Cửu Sênh cũng biết. Trên mạng có một bé gái nhảy ra tự xưng là fan của Tô Khuynh, lại còn đăng lên một đoạn trò chuyện mập mờ với "Tô Khuynh", công khai ngấm ngầm nói Tô Khuynh đã ngủ với cô ta.
"Bộ phận truyền thông đã xử lý chưa?" Khương Cửu Sênh hỏi.
"Anh Hà đi xử lý rồi. Hình như em gái kia là fan cuồng của Từ Thanh Cửu. Cô ta hận tôi cướp mất ông xã Thanh Cửu của cô ta, liền quay ngược lại nói là tôi ngủ với cô ta. Cái lối suy nghĩ độc đáo này đúng là khiến tôi vô cùng khâm phục." Tô Khuynh thờ ơ, "Không có chuyện gì đâu, tất cả đều là chứng cứ giả, lát nữa có thể giải thích."
Muốn giải thích thì rất dễ, thế nhưng, có lẽ cái mà rất nhiều kẻ xấu cần không phải là "sự thật". Bọn họ lợi dụng tất cả mọi cơ hội, chỉ cần túm được một chuyện nào đó, cho dù là thật hay giả thì đều có thể lớn tiếng mắng chửi ba trăm hiệp. Nhất là gần đây Tô Khuynh bị tung rất nhiều scandal xấu. Từ sau khi công khai chuyện tình cảm với Từ Thanh Cửu, dân mạng vẫn không ngừng bàn tán chỉ trích cô ấy.
Đương nhiên, fan của Tô Khuynh cũng không phải là quả hồng mềm. Tất cả đều động não đánh trả lại fan của Từ Thanh Cửu. Fan hai nhà chiến nhau, lại cộng thêm antifan, ba bên liên tục khẩu chiến không ngừng nghỉ. Tóm lại, ngoại trừ fan couple đam mỹ ra, thì những người còn lại đều đang chém giết vì yêu. Dù sao đây cũng là "Tình yêu đồng tính", chuyện không được mọi người chấp nhận cũng đã nằm trong dự liệu.
Có điều, Tô Khuynh hoàn toàn không thèm để ý. Cô ấy vẫn tiếp tục công khai trong cùng một khuôn hình với Từ Thanh Cửu ở khắp mọi nơi như bình thường. Hơn nữa Tô Khuynh còn tràn đầy khí chất trai công, cũng tràn đầy khí chất của "bạn trai nhà người ta".
Thế nhưng vào lúc này, vẻ mặt của Tô Khuynh có hơi lúng túng. Cô đưa bức ảnh trong điện thoại di động cho Khương Cửu Sênh xem, hỏi ý kiến của cô ấy: "Cô thấy bộ quần áo này thế nào?"
Khương Cửu Sênh bình luận: "Nhìn rất đẹp."
Tô Khuynh lại tự hoài nghi: "Có phải là hơi quá lòe loẹt không?" Cô có chút không chắc chắn, tự nói thầm với chính mình, "Chắc là người lớn không thích lòe loẹt như vậy đâu nhỉ."
Người lớn á?
Khương Cửu Sênh hiểu ngay: "Sắp đi gặp phụ huynh của Từ Thanh Cửu à?"
Vẻ mặt của Tô Khuynh rất buồn rầu: "Cái tên ngốc Từ Thanh Cửu đó. Ngày mai là sinh nhật của ông nội anh ấy, nên nhất định kéo tôi đi theo." Cô duỗi đôi chân dài ra, than thở, "Tôi chỉ sợ tôi đi chuyến này, ông nội của anh ấy sẽ tức giận đến ngất xỉu, nhưng nếu như không đồng ý với anh ấy…"
Anh sẽ hôn em cho đến khi em đồng ý mới thôi!
Đây là nguyên văn câu nói của Từ Thanh Cửu.
Sau khi học thói xấu, gần đây anh chàng ngây thơ kia rất biết cách đùa giỡn. Kỹ thuật hôn ngày càng tiến bộ, cánh cũng cứng cáp hơn rồi. Vừa nghĩ đến một chút, khuôn mặt dày của Tô Khuynh cũng đỏ bừng lên. Cô bước từng bước nhỏ tới bên cạnh Khương Cửu Sênh: "Sênh Sênh, tôi hỏi cô chuyện này nhé."
Khương Cửu Sênh vừa nhìn thấy vẻ mặt chột dạ của cô ấy, thì bật cười: "Chuyện gì vậy?"
Tô Khuynh cực kì xấu hổ, lỗ tai đỏ bừng, con ngươi đảo tới đảo lui, vẻ mặt như có tật giật mình, ấp úng hỏi: "Lúc cô với bác sĩ Thời nhà cô hôn môi, anh ta có… có cái kia không?"
Khương Cửu Sênh nhất thời chưa kịp hiểu ra: "Cái nào cơ?"
Tô Khuynh cố dày mặt lên, nói một câu không đầu không đuôi: "Có phản ứng ấy." Nói xong, khuôn mặt cô đỏ bừng lên.
Khương Cửu Sênh á khẩu không trả lời được.
Cô cảm thấy cái chủ đề này không phù hợp để bàn luận, nên quay đầu nhìn sang hướng khác, từ chối trả lời. Đúng lúc này, Tiền Mỹ Mỹ đi vào, còn dẫn theo một anh chàng chụp ảnh, đang điều chỉnh máy móc ở bên kia. Hai người họ đều là người mới còn trẻ tuổi, nên tay chân hơi luống cuống.
Chuẩn bị máy móc xong xuôi, Tiền Mỹ Mỹ hỏi: "Chị Sênh Sênh, có thể bắt đầu chưa ạ?"
Khương Cửu Sênh nhìn thời gian một chút: "Đợi thêm một lát nữa được không?"
"Làm sao vậy?"
Cô mỉm cười, áy náy giải thích: "Bạn trai tôi vẫn chưa tới."
Đã hơn mười phút trôi qua, Thời Cẩn vẫn còn chưa tới, cũng không có tin tức gì, thật sự rất không bình thường. Khái niệm thời gian của anh rất chính xác. Xưa nay chưa từng đến trễ, lại càng không bao giờ để cô đợi mà không có lý do.
Tiền Mỹ Mỹ đã hiểu: "À, tôi biết rồi, tôi sẽ nói với đồng nghiệp của tôi một tiếng."
Sau đó, Khương Cửu Sênh bấm số điện thoại của Thời Cẩn, điện thoại vang lên một lúc lâu nhưng vẫn không kết nối được.
Tô Khuynh đi qua hỏi: "Thời Cẩn vẫn chưa tới à?"
"Ừ." Khương Cửu Sênh có chút lo lắng bất an.
"Không phải nói là đang trên đường tới đây sao? Xảy ra chuyện gì rồi à?" Cũng không phải là đang ở bệnh viện, không thể có ca phẫu thuật khẩn cấp được. Dựa theo tính cuồng vợ của Thời Cẩn, thì không có lý do nào có thể khiến anh ta để tâm can bảo bối của mình chờ mòn mỏi ở đây được.
Khương Cửu Sênh lắc đầu, cô cũng thấy khó hiểu, tâm trạng bứt rứt không yên.
Điện thoại của Thời Cẩn vẫn không gọi được. Chỉ còn hơn mười phút nữa là sẽ bắt đầu lễ trao giải. Tô Khuynh và đoàn phim sẽ bước lên thảm đỏ đầu tiên, Khương Cửu Sênh sợ làm lỡ thời gian của cô ấy, nên thúc giục: "Cậu lên thảm đỏ trước đi, không phải chờ tôi đâu."
Tô Khuynh nhìn thời gian một chút: "Tôi đợi với cô thêm một lát nữa."
Hơn mười phút nữa lại trôi qua, Tô Khuynh đã dẫn đầu bước lên thảm đỏ. Thời Cẩn vẫn chưa xuất hiện. Nhưng mà, cuối cùng anh cũng đã gọi điện thoại tới.
Khương Cửu Sênh nhận điện thoại rất nhanh.
Giọng điệu của Thời Cẩn rất gấp, anh lên tiếng trước: "Sênh Sênh, anh không đi được rồi."
Khương Cửu Sênh cau mày: "Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì rồi à?
Lúc này, trong điện thoại di động truyền đến một giọng nữ gấp gáp hốt hoảng: "Bác sĩ! Bác sĩ!"
Tiếng nói ở rất xa, giọng người gọi rất nôn nóng.
Thậm chí Khương Cửu Sênh còn có thể nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng huyên náo. Có tiếng người, có tiếng xe, còn có cả tiếng kêu la và tiếng khóc lóc, nghe vô cùng hỗn loạn.
Thời Cẩn để lại một câu: "Anh có bệnh nhân khẩn cấp, em đừng chờ anh."
Sau đó, anh liền cúp điện thoại.
Có bệnh nhân khẩn cấp, nhưng bây giờ Thời Cẩn lại không ở bệnh viện, vậy thì chỉ có thể là tình huống đột ngột xảy ra trên đường. Trong lòng Khương Cửu Sênh càng bất an hơn, cô ngồi im thư giãn một lát, đợi tỉnh táo hơn một chút liền nói lời xin lỗi với hai vị phóng viên: "Thật xin lỗi, có thể chỉ phóng vấn một mình tôi thôi được không? Bạn trai tôi không tới được rồi."
Cuộc phỏng vấn rất đơn giản, từ đầu đến cuối chỉ mất hơn mười phút.
Khương Cửu Sênh bị muộn mất mười lăm phút mới bước vào buổi lễ liên hoan phim. Đã qua tiết mục biểu diễn mở màn, người dẫn chương trình trên sân khấu nhanh chóng bày tỏ sự cảm ơn với các nhà tài trợ và ban tổ chức.
Đoàn phim mà cô hát nhạc nền đó ngồi ngay phía sau. Bộ phim kia là phim lịch sử, cũng coi như là một tác phẩm lớn. Trong đoàn phim không có kiểu nghệ sĩ thần tượng, tất cả đều là diễn viên lão làng, ai nấy đều rất khiêm tốn, thu mình. Bao gồm cả Khương Cửu Sênh được để cử cho giải bản nhạc phim được yêu thích nhất thì tổng cộng tổ phim đã được đề cử bốn giải thưởng. Tối hôm nay đều là những đối thủ khó đoán, nhưng mà, họ đều là diễn viên lão làng, nên vẫn giữ bình tĩnh rất giỏi.
Khương Cửu Sênh ngồi yên trong đó, cũng không giao lưu trò chuyện gì cả. Cô không thể tập trung, cũng không biết thời gian đã qua bao lâu.
"Sênh Sênh."
"Sênh Sênh."
Tô Khuynh ngồi ở trước mặt cô. Cô ấy thấp giọng gọi cô mấy lần, cô mới ngẩng đầu lên: "Hả?'
Tô Khuynh nghiêng người ra phía sau nhắc nhở: "Còn hai giải thưởng nữa là tới giải thưởng bản nhạc phim được yêu thích nhất rồi."
Khương Cửu Sênh ừ một tiếng, tiếp tục mất hồn mất vía.
Tô Khuynh nhìn thoáng qua chiếc điện thoại di động Khương Cửu Sênh đang nắm trong tay: "Thời Cẩn vẫn chưa liên lạc với cô à?"
Khương Cửu Sênh đè thấp giọng: "Trước buổi lễ anh ấy có gọi điện thoại tới, nói là không đến đây được, sau đó thì lại không gọi được nữa."
Giọng nói của cô rất buồn bã, nghe ra được sự bất an và lo lắng.
Một khi gặp phải chuyện liên quan tới Thời Cẩn, tâm trạng thấp thỏm của Khương Cửu Sênh liền hiện ra rất rõ ràng, toàn bộ cảm xúc đều thay đổi theo Thời Cẩn. Tô Khuynh an ủi cô: "Đừng lo lắng, chắc chắn bác sĩ Thời là bị chuyện gì đó giữ chân thôi."
Tâm trạng của cô vẫn hơi sa sút, nên đứng dậy đi ra ngoài: "Tôi đi vào toilet một chút."
Lúc này trên sân khấu có một nữ diễn viên đang hát nên đèn flash đều tập trung vào giữa sân khấu. Ở dưới khán đài, thi thoảng có người rời ghế, đi toilet hoặc là làm chuyện khác.
Phía sau chỗ ngồi dành cho khách quý, có chừa lại mấy hàng ghế, người ngồi đây đều là phóng viên và người quay phim chụp ảnh.
Người phụ nữ đứng gần cửa ra vào nhất đang cúi đầu nói chuyện điện thoại. Sau khi cúp điện thoại, cô ấy nói với người đồng nghiệp bên cạnh: "Cậu chụp nhiều hình một chút nhé, tôi phải đi trước rồi."
Người đồng nghiệp kia rất kinh ngạc: "Lễ trao giải vẫn chưa kết thúc mà. Cô đi rồi thì bản thảo phải làm thế nào bây giờ?"
Vị phóng viên nữ kia dường như rất vội. Cô ấy vừa cất điện thoại di động vừa giải thích: "Phóng viên bên lĩnh vực an sinh xã hội đều bị phái ra ngoài phỏng vấn. Trên đường Giang Nam xảy ra tai nạn xe cộ nghiêm trọng, tôi phải lập tức tới hiện trường ngay bây giờ."
Khương Cửu Sênh vừa đẩy cửa bước vào liền hơi dừng lại một chút. Cô dõi mắt nhìn theo phóng viên nữ đang vội vã rời đi kia mấy lần, rồi mới quay lại chỗ ngồi của mình. Cô cúi đầu, đăm chiêu suy nghĩ.