Editor: Nguyetmai
Hoắc Nhất Ninh không kiên nhẫn nổi nữa: "Dẫn đi ngay."
Chu Tiêu bước tới cùng Tưởng Khải trực tiếp dẫn người đi. Ôn Thi Hảo ra sức vùng vẫy, giày cao gót rơi ra, đầu tóc rối tung rối mù, vương miện gãy nát trên thảm đỏ. Gương mặt được trang điểm kĩ càng của cô ta giờ lại giống như một người điên, miệng không ngừng gào thét, ngũ quan hung dữ.
"Các người buông tay ra!"
"Thả tôi ra!"
"Không phải tôi, là Khương Cửu Sênh!"
"Khương Cửu Sênh đã giết người, cô ta mới là tội phạm giết người!"
Mọi người đều sững sờ.
Ôn Thư Hoa hốt hoảng, đôi mắt đỏ au hét lớn: "Thi Hảo."
"Thi Hảo."
"Thi Hảo!"
Ôn Thi Hảo bị lôi ra ngoài, chiếc váy cưới hở vai trở nên xộc xệch. Cô ta quay đầu, điên cuồng vung đôi bàn tay đã bị khoá cứng trong chiếc còng, đầu tóc rối tung, gào thét một cách điên cuồng.
"Mẹ, cứu con."
"Con không muốn ngồi tù!"
"Mẹ, mẹ ơi!"
"Mau bảo bọn họ thả con ra đi!"
"Con không ngồi tù đâu, con không ngồi tù đâu!"
Ôn Thi Hảo bị dẫn đi rồi, đám nhà báo bu tới đông như kiến, chỉ sợ bỏ lỡ mất chi tiết nào, người nào người nấy vội vã theo rịt không rời.
Thang Chính Nghĩa tiến tới trước mặt Khương Cửu Sênh, cố ý nhỏ giọng lại một chút: "Cô Khương, vụ án này cần cô hợp tác điều tra nên mời cô cũng đi với chúng tôi một chuyến."
Khương Cửu Sênh còn chưa đáp lời thì Vũ Văn Xung Phong đã đứng dậy chắn ngay phía trước cô: " Mười lăm phút nữa cô ấy sẽ tự lái xe qua đó." Bên ngoài giới truyền thông đang bu đông như thế, nếu Khương Cửu Sênh mà theo cảnh sát ra ngoài thì không biết lũ nhà báo sẽ viết cái gì nữa.
Thang Chính Nghĩa nghĩ một lúc rồi cũng đồng ý: "Vậy cô qua sớm một chút nhé."
Khương Cửu Sênh gật đầu cảm ơn.
Thang Chính Nghĩa bước ra ngoài trước.
Người vừa đi khuất, gương mặt tuấn tú của Vũ Văn Xung Phong liền xụ ngay xuống: "Sao suốt ngày gây rắc rối thế." Anh ta bóp ấn đường, lên lớp cho cô một bài: "Có thể khiến tôi bớt lo lắng được không?"
Trách mắng xong thì anh ta lôi điện thoại ra, vừa gọi điện, vừa dặn dò cô: "Tôi lập tức tìm luật sư cho em, em tới đồn cảnh sát đừng có nói linh tinh gì đấy."
Trách mắng thì trách mắng, rốt cuộc Vũ Văn Xung Phong vẫn bảo vệ cô hết mực.
Cô nghiêm túc lắng nghe lời dạy dỗ của anh, chân thành tỏ lòng biết ơn: "Cảm ơn sếp." Cô sẽ ghi nhớ, anh ấy đã hết lòng hết dạ đối với cô, sau này cô cũng sẽ tận tâm tận lực đền đáp cho anh.
Vũ Văn Xung Phong khoanh tay trước ngực, giọng điệu không hề khách khí: "Thế thì viết thêm vài bài hát rồi kiếm tiền đền đáp tôi đi."
Cô gật đầu cười.
Lúc này, các quan khách trong lễ đường đều đang bàn luận rất sôi nổi. Biểu cảm trên gương mặt của hai bà chủ nhà họ Tần rất khó coi, chú rể Tần Minh Lập càng không cần phải nói, từ đầu đến cuối đều sa sầm mặt xuống.
Ngày cưới, cô dâu lại vào tù, chắc cũng là chuyện có một không hai rồi. Thật đúng là một màn diễn đầy kịch tính, quan khách người nào người nấy đều mắt chữ O miệng chữ A theo dõi.
Một lúc sau, mọi người trấn tĩnh lại, nhưng không vội rời khỏi lễ đường, ai cũng muốn bình luận thêm vài câu.
Một người phụ nữ quý phái mặc trên mình bộ lễ phục màu tím đậm thốt lên cảm thán: "Nhà họ Ôn đúng là có độc."
Một người phụ nữ khác bên cạnh bà ta lập tức lên tiếng phụ họa theo: "Tôi cũng thấy thế. Đầu tiên là cụ ông nhà họ Ôn, sau đến cô Hai, bây giờ thì lại đến lượt Ôn Thi Hảo. Từng người từng người xảy ra chuyện, cứ như bị trúng tà vậy."
Nhà họ Ôn quả nhiên là họa vô đơn chí, từng người từng người một gặp phải tai ương.
Còn có người nói rằng: "Trúng tà gì chứ, làm nhiều việc ác thì ắt chuốc họa vào thân thôi." Người đó còn lớn tiếng, giọng điệu hùng hồn: "Giết người, cướp của, trốn thuế, còn việc gì mà nhà họ Ôn không dám làm cơ chứ."
Cũng đúng, toàn là việc phạm pháp.
Không biết là gã đàn ông nào không nhịn được, còn bồi thêm một câu: "Thượng bất chính, hạ tắc loạn."
Nhưng việc liên tiếp có người phải ngồi tù chứng tỏ gia giáo nhà họ Ôn rất có vấn đề. Dù sao thì từ nay về sau nhà họ Ôn cũng sẽ bị giới thượng lưu cắt đứt hoàn toàn mọi mối quan hệ.
Các quan khách cũng chẳng sợ những lời ong tiếng ve của mình bị nghe thấy. Các bà chủ nhà họ Tần và nhà họ Ôn vẫn còn trong lễ đường nghe vậy thì sắc mặt hết xanh lại tới trắng, khó coi một cách cực kì đặc sắc.
Bà Chương không chịu nổi nữa, phát cáu lên với Ôn Thư Hoa: "Hôn lễ biến thành thế này, nhà họ Tần chúng tôi còn mặt mũi nào nữa đây."
Ôn Thư Hoa nghiến răng, nhận lỗi: "Xin lỗi bà thông gia, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm gì đó. Thi Hảo không làm gì cả nên tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
"Tốt nhất là như thế, nếu không thì," Bà Chương hừ một tiếng, giọng nói đầy vẻ khinh thường, không hề có ý che đậy sự căm phẫn: "Nhà họ Tần chúng tôi cưới không nổi một kẻ giết người đâu."
Ba chữ kẻ giết người hoàn toàn khiến Ôn Thư Hoa nổi sùng lên. Bà ta không quan trọng trở mặt hay gì nữa, ánh mắt sa sầm xuống: "Bà thông gia, xin bà nói chuyện có chừng mực."
Bà Chương cười khẩy giễu cợt, "Tôi nói gì sai sao? Có các quan khách chứng kiến đây, con gái bà đã bị cảnh sát bắt đi. Cô ta mà không phạm tội gì thì có thể bị cảnh sát bắt sao? Tội giết người, không phải trò trẻ con đâu!"
Nếu bà ta nhớ không nhầm thì có hai nạn nhân trong vụ án đột nhập trộm cắp trong nhà kính trồng hoa của nhà họ Ôn, một trong số đó là bố dượng của Ôn Thi Hảo.
"Cho dù Thi Hảo có vạn điều không tốt thì nó cũng đã đăng ký kết hôn với Tần Minh Lập. Nó cũng được xem như là một nửa người nhà họ Tần các người rồi. Bà không bênh vực nó cũng không sao, nhưng mong bà đừng có bôi nhọ nó nữa." Ôn Thư Hoa càng nói càng tức giận, càng không cần giữ hòa khí gì hết, "Còn con trai của bà ấy, ngày tổ chức hôn lễ còn ở cùng với cái thể loại phụ nữ lố lăng, đạo đức để hết trong bụng chó rồi hay sao."
Bà Chương bị quở trách thì sững người một lúc, sau đó thẹn quá hóa giận: "Bà bớt nói mấy lời linh tinh đi."
"Có phải linh tinh hay không, đi hỏi thằng con trai quý hoá của bà là biết ngay."
Ôn Thư Hoa nguýt một cái rồi bỏ đi, chẳng vui vẻ gì với bà Chương.
Bà hai Vân nhà họ Tần đứng bên cạnh xem kịch, tâm trạng vô cùng hả hê. Bà ta vuốt thẳng bộ sườn xám đang mặc, yểu điệu thong thả đứng dậy: "Hôn lễ hôm nay quả nhiên đặc sắc."
Chương Vân Kha tìm được một người con dâu tốt quá mà.
Bà Vân bỗng nghĩ ra điều gì đó, liền nghiêng đầu nhìn Tần Tiêu Chu, cảnh cáo hắn ta: "Sau này chọn vợ, mày nhớ mở to mắt ra. Nếu mày dám cưới loại đàn bà lố lăng không rõ lai lịch thì mày cút khỏi nhà họ Tần cho tao, đừng có mơ mà được hưởng một phần gia sản nào hết."
Biểu cảm của Tần Tiêu Chu kiểu "liên quan quái gì đến con": "Thế thì con không cưới vợ nữa là được chứ gì."
Bà Vân á khẩu. Sao bà ta có thể sinh ra cái đồ quỷ này chứ, lúc nào cũng chỉ muốn b*p ch*t nó!
Bên ngoài lễ đường đỗ đến bốn năm chiếc xe cảnh sát. Ôn Thi Hảo bị giam trên một chiếc xe. Ôn Thư Hoa vừa định đi qua đó thì nhìn thấy một cậu thiếu niên đang đứng bên cạnh chiếc xe cảnh sát.
Bà ta khó mà tin được: "Cẩm Vũ, con..."
Khương Cẩm Vũ ngẩng đầu, bước về phía Ôn Thư Hoa, ánh mắt không hề lộ vẻ xúc động, thần sắc thản nhiên: "Tôi về rồi."
Ôn Thư Hoa chăm chú nhìn cậu, đôi mắt hơi ửng đỏ: "Là con đã tố cáo chị con ư?"
Cậu trả lời với khuôn mặt không chút biểu cảm: "Đúng."
Ôn Thư Hoa giơ tay tát mạnh lên mặt cậu con trai. Bà ta tức giận đến mức run cả tay: "Mày không phải là con người nữa, nó là chị ruột của mày mà!"
Gò má bên phải của cậu lập tức ửng đỏ, bên trên còn lưu lại vệt móng tay cào rướm máu. Khương Cẩm Vũ ngẩng đầu, lau sạch máu ở khóe miệng, ánh mắt không một chút hoang mang, lạnh lùng nhìn Ôn Thư Hoa: "Tôi cũng là con trai ruột của bà."
Nhưng bà đã đối xử với tôi như thế nào chứ…
Ôn Thư Hoa đang giận dữ tột cùng, giơ tay định đánh tiếp nhưng bàn tay bà ta vừa giơ lên không trung thì bị chặn lại.
"Bà thử đánh nó một lần nữa xem."
Âm sắc lạnh đến thấu xương, chứa đựng cơn giận dữ không hề kìm nén.
Ôn Thư Hoa quay lại, bắt gặp một đôi mắt hoa đào phủ đầy sương giá.
Là Khương Cửu Sênh.
Cô hất tay Ôn Thư Hoa ra: "Bà thử đánh nó một cái nữa xem, tôi bẻ gãy tay bà."