Editor: Nguyetmai
Đội phó Triệu Đằng Phi thong thả đáp một câu: "Thời Cẩn mang giấy chứng nhận chữa bệnh của cô ấy đến rồi."
Giấy chứng nhận chữa bệnh ư? Khương Cửu Sênh có thể một mình đánh cả đám người, trông làm gì có bệnh gì.
Tiểu Giang hỏi: "Bệnh gì vậy?"
"Trầm cảm." Triệu Đằng Phi giải thích, "Hơn nữa, nếu theo như báo cáo khám nghiệm tử thi nguyên nhân cái chết của Khương Dân Xương, thì về cơ bản có thể loại trừ mọi hiềm nghi của cô ấy, cho nên cấp trên mới chấp thuận."
"Dù vậy cũng không thể nhanh như thế được chứ?"
Tiểu Giang vẫn quá đơn thuần, quá ngây thơ.
Triệu Đằng Phi hỏi cậu ta: "Thời Cẩn là người bình thường à?"
A, thì ra là đi cửa sau!
Đội phòng chống m* t** và Cục chống buôn lậu còn đang muốn hợp tác với Thời Cẩn kia kìa! Đi cửa sau thì sao chứ! Thì! Đã! Làm! Sao!
Tiểu Giang đã hiểu.
Làm xong thủ tục thì đã hơn tám giờ, Thời Cẩn và Khương Cửu Sênh vừa rời khỏi đồn cảnh sát, Hoắc Nhất Ninh đã theo tới.
Anh ta đi thẳng vào vấn đề, nói ngắn gọn: "Có mấy lời không nói được trong đồn cảnh sát."
Thời Cẩn nắm tay Khương Cửu Sênh, nhìn Hoắc Nhất Ninh, chờ anh ta nói tiếp.
Hoắc Nhất Ninh nhìn Khương Cửu Sênh và nói: "Đến lúc đó cô sẽ ra tòa cùng Ôn Thi Hảo, hai người đều là bị cáo." Anh ta nói vắn tắt, "Nói cách khác, chỉ cần tòa kết án Ôn Thi Hảo về tội giết người, thì cô không còn vấn đề gì nữa."
Hai người bị tình nghi, nhưng vị trí lại trái ngược nhau. Nếu một người bị kết tội, chính là bằng chứng tốt nhất cho người còn lại.
"Bác sĩ pháp y khám nghiệm tử thi năm đó đã qua đời, có chứng cứ nhà họ Ôn gửi tiền cho vị bác sĩ này, người nhà của vị bác sĩ pháp y đó cũng sẽ tới làm chứng, sẽ không có vấn đề gì với nguyên nhân cái chết trên báo cáo khám nghiệm tử thi cả." Hoắc Nhất Ninh dừng lại một chút, nhấn mạnh. "Điểm mấu chốt của vụ án này chính là Khương Cẩm Vũ."
Khương Cẩm Vũ là nhân chứng quan trọng nhất để định tội Ôn Thi Hảo, cho dù là báo cáo khám nghiệm tử thi hay bằng chứng gửi tiền, chúng đều là chứng cứ gián tiếp, không có một chứng cứ trực tiếp nào chỉ về hướng Ôn Thi Hảo. Cẩm Vũ, chính là người duy nhất chứng kiến tận mắt quá trình xảy ra vụ án, có thể nói, có thể định tội được hay không đều phải căn cứ vào lời khai của Khương Cẩm Vũ.
Hoắc Nhất Ninh tóm tắt lại: "Một khi lời làm chứng của cậu ấy được chấp nhận, khả năng Ôn Thi Hảo bị kết án cố ý giết người hoặc ngộ sát là vô cùng cao. Đồng thời, nếu lời làm chứng của cậu ấy không được chấp nhận, hoặc nhân chứng không có mặt để làm chứng, thì chỉ với việc mua chuộc bác sĩ pháp y cùng bản báo cáo khám nghiệm tử thi, sẽ rất khó để định tội Ôn Thi Hảo, vì những chứng cứ này đều không trực tiếp móc nối với cô ta." Anh ta nhìn về phía Thời Cẩn, giọng điệu khá trịnh trọng. "Hai người hiểu ý của tôi chứ, nhớ chú ý một chút, chắc chắn nhà họ Ôn sẽ ra tay với Khương Cẩm Vũ."
Thời Cẩn gật đầu, nói lời cảm ơn: "Cảm ơn đã nhắc nhở."
Hoắc Nhất Ninh nói xong liền rời đi, phần còn lại phải trông chờ vào Thời Cẩn rồi.
Trên đường trở về, Khương Cửu Sênh cứ bồn chồn không yên, cô trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Thời Cẩn không cho xe vào gara của Ngự Cảnh Ngân Loan ngay, mà dừng ở ven đường.
Thời Cẩn cởi dây an toàn của mình rồi nhoài tới gần Khương Cửu Sênh: "Em đang suy nghĩ gì vậy?"
Khương Cửu Sênh quay đầu lại, cô vẫn còn mặc bộ lễ phục màu đen khi tham gia hôn lễ lúc sáng. Trong đêm, màu đen càng đậm hơn, giống như màu sắc con ngươi trong mắt cô: "Dù gì Ôn Thi Hảo cũng là chị ruột của Cẩm Vũ, nếu thằng bé không đồng ý ra tòa làm chứng thì em cũng hoàn toàn có thể hiểu được."
Ôn Thư Hoa có ơn sinh thành nuôi nấng đối với Cẩm Vũ, dù sao cũng là người một nhà, nếu không đành lòng cũng là chuyện có thể hiểu được.
"Nó có ra tòa làm chứng hay không cứ để chính nó quyết định." Thời Cẩn đưa tay ra sau đầu của cô, thả cuộn tóc của cô xuống. "Ôn Thi Hảo có bị kết tội hay không đều do một câu nói của Khương Cẩm Vũ, nhưng về phần em, anh đã bảo luật sư chuẩn bị sẵn sàng rồi, anh muốn tuyệt đối không có sai sót nào, cho dù không thể kết tội Ôn Thi Hảo thì cũng phải khiến em thoát khỏi diện bị tình nghi. Chúng ta chỉ cần chứng minh nhát đâm của em không làm chết người là được rồi, mà cái video kia của Ôn Thi Hảo cũng có thể làm chứng cứ, lúc ấy em tận mắt chứng kiến Khương Dân Xương sát hại mẹ em, Khương Dân Xương lại có ý đồ gây thương tổn cho em, cho nên chúng ta có thể nói là phòng vệ chính đáng, mà phòng vệ chính đáng gây ra vết thương nhẹ thì không cần chịu trách nhiệm hình sự."
Sao có thể để Sênh Sênh nhà anh mạo hiểm được.
Ôn Thi Hảo là biến số không xác định, anh muốn tuyệt đối không được xảy ra bất kỳ sai sót nào, anh không bao giờ đánh cược tất cả vào một chỗ, tất nhiên phải chuẩn bị mấy phương án dự phòng.
Khương Cửu Sênh hiểu ý của anh, "Tuy nhát đâm của em không khiến ông ấy chết ngay, nhưng không thể loại trừ nguyên nhân dẫn đến cái chết của Khương Dân Xương có liên quan đến em."
Đoạn video của Ôn Thi Hảo vừa vặn kết thúc ở thời điểm Thời Cẩn muốn đưa cô đi, nếu ở hiện trường không có chứng cứ chứng minh ngoài cô và Thời Cẩn còn có sự hiện diện của người thứ ba, thì cô vẫn là kẻ bị tình nghi lớn nhất.
"Có thể chứng minh." Thời Cẩn nói, "Trần Kiệt chính là nhân chứng, chính hắn tận mắt nhìn thấy chúng ta rời khỏi nhà họ Ôn."
Đúng, lúc ấy ở bên ngoài nhà kính trồng hoa còn có Trần Kiệt.
Hiển nhiên Trần Kiệt không chứng kiến đến cuối cùng, không chứng minh được Ôn Thi Hảo có xuất hiện ở đó hay không, nhưng hắn lại có thể chứng minh Khương Cửu Sênh không tạo ra thương tích thứ hai.
Tình huống lúc đó là Ôn Thi Hảo trốn trong nhà kính quay hình lại, Khương Dân Xương sát hại Tống Bồi xong thì Khương Cửu Sênh đi vào, đâm ông ta bị thương, tiếp đó Thời Cẩn nhận dao của cô. Chính vào lúc này Trần Kiệt vào ăn trộm xong, nhìn thấy Thời Cẩn đang lau dấu vân tay trên dao và mang Khương Cửu Sênh rời đi. Trần Kiệt hoảng hốt rời khỏi đó rồi mới tới Ôn Thi Hảo đi vào nhà kính, chỉ có Cẩm Vũ là nhân chứng duy nhất chứng kiến cô ta đẩy ngã Khương Dân Xương.
Như vậy tính ra gã hình nhân thế mạng Trần Kiệt này mới là nhân chứng của Khương Cửu Sênh.
Cô cũng không ôm hy vọng: "Em hại hắn ngồi tù tám năm." Sao hắn có thể làm chứng giúp cô được.
Thời Cẩn nắm chặt tay cô, sửa lời: "Không phải em, người hại hắn ngồi tù chính là anh, là anh đã mua chuộc cha mẹ hắn từ bỏ phúc thẩm." Đêm xuống trời bắt đầu trở lạnh, Thời Cẩn lấy chăn đắp lên chân cô, "Hơn nữa, anh đã đi gặp Trần Kiệt rồi, hắn đồng ý ra làm chứng."
Trần Kiệt ngồi tù oan tám năm, làm sao hắn có thể không để bụng được.
"Anh thuyết phục anh ta như thế nào vậy?" Khương Cửu Sênh có thể chắc chắn Trần Kiệt đã đưa ra yêu cầu nào đó với Thời Cẩn.
Thời Cẩn kiên nhẫn giải thích với cô: "Trần Kiệt không ngốc, hắn làm chứng cho em, nhiều khả năng cũng vì hắn đang làm chứng cho chính mình. Chỉ cần Ôn Thi Hảo bị kết tội giết người, hắn sẽ được tuyên vô tội và được thả ra ngoài." Anh nâng mặt cô lên, trong lòng mềm đến không tưởng tượng nổi, anh hôn cô. "Sênh Sênh, em đừng tự trách mình, chuyện hắn ngồi tù không liên quan gì đến em cả. Người phải chịu trách nhiệm trong chuyện này không phải là em, mà là anh, là cha mẹ của Trần Kiệt. Năm đó mẹ của Trần Kiệt đã vì tiền mà tự nguyện từ bỏ phúc thẩm, anh cũng không ép buộc gì bọn họ, cũng cho họ đủ số tiền để mua tám năm của Trần Kiệt. So với chúng ta, Trần Kiệt càng hận hai người làm cha mẹ mà thấy tiền sáng mắt kia của hắn hơn. Đương nhiên, trong chuyện này anh vẫn khó thoát khỏi có tội." Anh nói, "Cho nên, Trần Kiệt đã đưa ra yêu cầu cùng khoản bồi thường với anh."
"Yêu cầu gì?"
Thời Cẩn rủ rỉ vào tai, nói toàn bộ cho cô nghe: "Nếu như Ôn Thi Hảo không bị kết tội, Trần Kiệt không được toà án thả ra ngoài, thì anh nhất định phải dùng biện pháp khác đưa hắn ra. Mặt khác, "Thời Cẩn dừng một chút rồi nói tiếp, "Hắn đòi một trăm triệu."
Tám năm tù oan, yêu cầu một trăm triệu cũng quá nhiều, có điều hắn chịu đòi tiền là tốt rồi. Thời Cẩn không bao giờ thiếu tiền, có thể sử dụng tiền để giải quyết hết nợ nần thì chẳng có gì phiền phức.
Tám năm ngồi tù đã giúp gã Trần Kiệt này hiểu rõ, và biết như thế nào mới có lợi nhất đối với mình.
Lông mày Khương Cửu Sênh hơi giãn ra: "Thế cũng được."
Chí ít còn có thể đền bù.
Nói xong chuyện vụ án, vẫn còn có một chuyện quan trọng khác, Khương Cửu Sênh đưa tay sờ bên hông Thời Cẩn, trên người anh vẫn còn quấn băng, cô nhẹ nhàng sờ lên lớp băng gạc, hỏi: "Vết thương của anh do Tần Minh Lập gây ra à?"
Thời Cẩn ngoan ngoãn ngồi im để cho cô sờ: "Ừm, là hắn thả tin tức ra, dẫn một đống kẻ thù tới cho anh."
Tần Minh Lập thật sự quá đáng ăn đòn.
Khương Cửu Sênh rất muốn đánh người, cô hỏi Thời Cẩn: "Hiện tại vẫn chưa được động vào hắn à?"
Thời Cẩn đáp: "Tạm thời chưa thể giết được." Anh phản ứng trong ba giây, vì muốn tỏ ra không quá hung tàn thô bạo, anh sửa lại cách nói. "Tạm thời không thể động vào hắn, Tần Hành còn chưa tín nhiệm anh, nếu Tần Minh Lập mà chết…" Anh dừng lại, để tỏ ra anh không là kẻ nhẫn tâm, nên lại đổi giọng, "Nếu Tần Minh Lập rớt đài, Tần Hành sẽ đề phòng anh, trong tay ông ta còn có thứ chưa giao ra, trước mắt cứ giữ Tần Minh Lập lại đã."