Editor: Nguyetmai
Khương Cửu Sênh ngừng tất cả các hoạt động, tạm thời ở nhà chờ ra toà.
Sau bữa sáng, Khương Cửu Sênh giữ Cẩm Vũ lại uống trà. Cô có chuyện cần nói với cậu, cô hơi lo lắng: "Cẩm Vũ, về vụ án kia..."
Cậu nhanh chóng đáp lời: "Em sẽ ra làm chứng."
Cậu hiểu rất rõ điểm mấu chốt của vụ án này là ở đâu.
Khương Cửu Sênh không khuyên gì, chỉ nói: "Luật sư của chị có nắm chắc phần thắng, không cần nghĩ cho chị đâu." Cô lại hơi nhấn mạnh một chút, "Em cứ làm những việc em muốn là được, tùy hứng một chút cũng không sao."
Cô biết, phần lớn nguyên nhân Cẩm Vũ ra làm chứng là bởi vì cô.
Cậu gật nhẹ đầu, hơi trầm tư.
Lúc này, có điện thoại của Ôn Thư Hoa gọi tới, bà ta vừa lên tiếng giọng đã nghẹn ngào: "Cẩm Vũ, con nói chuyện với mẹ đi."
Khương Cẩm Vũ biết bà ta muốn nói gì: "Không có chuyện gì để nói cả." Cậu rủ mắt xuống, hàng lông mi khẽ run lên.
Ôn Thư Hoa khóc nức nở trong điện thoại.
"Cẩm Vũ, mẹ van con, chúng ta gặp nhau một lần có được không?"
Cậu im lặng, hai hàng lông mày càng nhíu chặt hơn.
Ôn Thư Hoa khóc thút thít, nghẹn ngào hỏi cậu: "Ngay đến cả mẹ mà con cũng không cần sao?"
Bà ta là người sinh ra và nuôi cậu lớn lên, cũng từng đối xử với cậu rất tốt.
Khương Cẩm Vũ im lặng thật lâu rồi mới lên tiếng: "Ở đâu?"
Cậu tự đi ra ngoài một mình, không để cho Khương Cửu Sênh đi cùng. Cậu đi chưa được bao lâu, Khương Cửu Sênh càng nghĩ càng lo lắng: "Thời Cẩn, em không yên lòng."
Địa điểm Ôn Thư Hoa chọn là một cửa hàng bán bánh ngọt, bởi vì Cẩm Vũ rất thích đồ ngọt. Hai mươi phút sau Cẩm Vũ đến cửa hàng, Ôn Thư Hoa đã gọi hết đồ, nhìn thấy cậu tới, đôi lông mày u ám mới giãn ra.
Có lẽ vì ngày ngày phải bôn ba chạy khắp nơi vì Ôn Thi Hảo mà dường như bà ta đột nhiên già hơn nhiều.
Khương Cẩm Vũ ngồi xuống đối diện Ôn Thư Hoa, bà ta đẩy đĩa bánh ngọt chưa động đến miếng nào tới trước mặt cậu: "Mẹ đã gọi những món bánh mà con thích ăn đấy, con nếm thử đi."
Trong mấy năm cậu bị tự kỷ, Ôn Thư Hoa chăm sóc cho cậu rất tốt. Cậu thích ăn ngọt, bà ta thậm chí còn mua luôn hai cửa hàng bánh ngọt ở Vân Thành.
Cậu cầm thìa nhưng không động vào đĩa bánh ngọt trước mặt, cậu hỏi: "Bà muốn nói gì?"
Đôi mắt Ôn Thư Hoa vẫn luôn đỏ hoe, vì bà ta vừa mới khóc nên mắt hơi sưng, bà ta ngước nhìn cậu thiếu niên trước mặt: "Con có thể đừng ra làm chứng chống lại chị con được không? Coi như mẹ cầu xin con đấy."
Khương Cẩm Vũ không nhìn vào mắt bà ta: "Chị ta phạm pháp."
Ôn Thư Hoa nghẹn ngào: "Nhưng nó là chị ruột của con, con thật sự nhẫn tâm để nó ngồi tù sao?" Bà ta đưa tay qua, thận trọng kéo nhẹ ngón tay cậu, nước mắt rơi xuống, "Khương Cửu Sênh không có quan hệ máu mủ với con. Cẩm Vũ, trên đời này con chỉ có mẹ và chị là hai người thân duy nhất của con mà thôi."
Cậu nhìn bàn tay đang phủ lên mu bàn tay của mình, không biết từ lúc nào mà bàn tay ấy đã nhiều nếp nhăn như vậy. Cậu rút tay ra, nhưng rút được một nửa thì ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Ôn Thư Hoa đang khóc nước mắt đầy mặt, một lúc lâu sau cậu mới nói: "Bà không đành lòng cho Ôn Thi Hảo ngồi tù, nhưng lại nhẫn tâm để cho tôi bị bệnh tám năm trời."
Khi đó cậu mới được bao nhiêu tuổi chứ.
Ôn Thư Hoa che miệng, nhịn không được khóc thành tiếng: "Là mẹ có lỗi với con, đều là do mẹ không tốt. Cẩm Vũ, con có thể trách mẹ, oán mẹ, nhưng chị con vô tội, nó cũng là người bị hại. Con hãy nể tình mẹ đã yêu thương con nhiều năm như vậy mà…"
Cậu ngắt lời bà ta: "Đấy không phải là yêu thương, mà là đền bù."
Nếu bà ta thật sự yêu thương cậu thì sẽ không đành lòng để cậu bị tự kỷ tám năm.
Ôn Thư Hoa không thể đưa ra được lời giải thích, chỉ khóc lóc năn nỉ: "Cẩm Vũ, mẹ van con, chỉ lần này thôi, hãy tha cho chị con."
Cậu rút tay về: "Tám năm trước tôi mới tám tuổi, sao bà không tha cho tôi một lần." Đôi mắt luôn trống rỗng và yên tĩnh của cậu đỏ lên, "Lúc tôi khỏi hẳn, bà có từng vui mừng một chút xíu nào không? Lúc bà vội vàng đưa tôi đến đảo hoang, vội vàng để bác sĩ tâm lý thôi miên làm tôi tự kỷ lần thứ hai, bà có từng do dự không hả?"
Hai mắt Ôn Thư Hoa đẫm lệ, kinh ngạc nhìn cậu thiếu niên đối diện.
Tám năm, đây là lần đầu tiên bà ta trông thấy trong đôi mắt tang thương kia còn có cảm xúc khác.
Hốc mắt Khương Cẩm Vũ đỏ bừng, nhưng không chảy ra một giọt nước mắt nào. Cậu vừa mạnh mẽ vừa không cam lòng nhìn mẹ mình: "Bà không nỡ với Ôn Thi Hảo bởi vì chị ta là cốt nhục của bà, thế tôi không phải à? Với tôi thì có thể đối xử thế nào cũng được à? Dù có bị tự kỷ cả đời cũng không có quan hệ gì sao?" Cậu gục đầu xuống, giọng hạ thấp, "Tôi cũng là con của bà, bà quên rồi sao?"
Ôn Thư Hoa á khẩu không trả lời được, đến một câu biện giải cũng không nói nên lời, bà ta chỉ thút thít nói xin lỗi: "Mẹ xin lỗi, thật sự xin lỗi con…"
Cậu không muốn nhìn bà ta khóc nữa.
Cậu đứng dậy: "Trước khi tòa ra phán quyết, tôi sẽ không gặp bà nữa."
Cậu không hề động đến đĩa bánh ngọt kia.
Lúc Khương Cẩm Vũ quay người, Ôn Thư Hoa bắt lấy cánh tay cậu, vừa khóc vừa kêu lên: "Cẩm Vũ, Cẩm Vũ."
Cậu thiếu niên cúi đầu, xoay người sang chỗ khác, cậu gọi một tiếng: "Mẹ,"
Bà ta nghe xong mà khóc càng to hơn.
Con của bà ta đã cao như vậy rồi, thế mà bà ta không biết…
Cậu thiếu niên cúi đầu, có thể nhìn thấy những sợi bạc lấm tấm trên mái tóc của Ôn Thư Hoa, cậu lại gọi một tiếng nữa: "Mẹ," Một lúc lâu sau cậu mới hỏi, "Bà thật sự là mẹ của tôi sao?"
Rồi cậu rút tay về, quay người đi thẳng.
Ôn Thư Hoa đứng bật dậy, vừa đuổi theo vừa gọi: "Cẩm Vũ, Cẩm Vũ!"
Nhưng bà ta vẫn không đuổi theo ra ngoài.
Khương Cẩm Vũ đứng yên ở trước cửa tiệm bánh ngọt một lúc lâu, mặt trời vẫn ở trên cao, ánh nắng gay gắt đến mức cậu khó mà mở mắt được. Cậu ngoái lại nhìn rồi đi tới ven đường, lấy điện thoại ra gọi cho Khương Cửu Sênh.
Cậu thấp giọng gọi: "Chị."
Khương Cửu Sênh sốt ruột hỏi: "Cẩm Vũ, bà ta không làm khó em chứ?"
"Không ạ."
Dù sao trong người cậu vẫn là dòng máu của người nhà họ Ôn, Ôn Thư Hoa lại là mẹ ruột của cậu, là người đã sinh ra và nuôi nấng cậu. Đèn đỏ, cậu dừng lại ở ven đường, ngồi xuống, cặp mắt hơi đỏ lên: "Chị, em thật sự có thể không cần ra làm chứng à?"
Cậu do dự, lúc trông thấy Ôn Thư Hoa khóc, cậu đã do dự, có lẽ là vì cậu luôn bị bệnh, trong tám năm đó cậu không nhớ được nhiều chuyện lắm, nhưng những lúc Ôn Thư Hoa đối tốt với cậu, cậu đều nhớ.
Bà hay mua bánh ngọt cho cậu, bởi vì cậu phải uống rất nhiều thuốc đắng, cho nên thích ăn ngọt.
Hằng năm đến sinh nhật cậu, bà ta đều tặng cho cậu một cái máy tính, bởi vì cậu thích.
Lúc Ôn Thi Hảo mắng cậu, bà ta sẽ giúp cậu mắng lại, còn đánh chị ta nữa.
Cho dù bà ta đi đâu cũng đều nắm tay dắt cậu đi, bởi vì cậu là người bệnh, rất dễ bị lạc.
Có lẽ vì đã đối xử bất công với cậu nên dùng hết sức để đền bù, nhưng suy cho cùng thì bà ta vẫn là thương cậu.
Khương Cửu Sênh nói: "Đương nhiên có thể." Cô nói: "Cẩm Vũ, hai người đó là người thân của em."
Đúng vậy, là người thân của cậu.
Cậu ngồi xổm ở vệ đường, quay đầu nhìn lại cửa sổ bằng kính của cửa hàng bánh ngọt cách đó không xa. Mẹ cậu vẫn còn ngồi bần thần ở đó.
Ngồi một lúc lâu, chợt điện thoại của Ôn Thư Hoa đổ chuông.
"Thưa bà." Giọng của một gã đàn ông, "Người đã đến rồi ạ."
Ôn Thư Hoa gần như lập tức ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ bằng kính, cậu thiếu niên đang đứng tại cột đèn xanh đèn đỏ ở ngã tư, dáng cậu cao gầy, lưng thẳng tắp, luôn luôn cúi đầu, luôn luôn nắm tay thả ở phía trước, che chở cho mình theo bản năng, bởi vì cậu không có cảm giác an toàn.
Gã đàn ông hỏi: "Ra tay chưa ạ?"
Ôn Thư Hoa kêu lên: "Chờ một chút!"
Sau đó đợi rất lâu.
Bên ngoài cửa sổ thủy tinh, đèn giao thông chuyển xanh, cậu thiếu niên bước chân đi ở con đường không có ai.
Ôn Thư Hoa nghẹn ngào nói: "Đừng làm tổn thương nó, đừng làm tổn thương con của tôi." Bà ta cắn môi, nước mắt lã chã, "Chỉ cần… chỉ cần để nó không thể, không thể ra tòa làm chứng là được."
"Tôi biết rồi."
Điện thoại bị cúp máy. Ôn Thư Hoa nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bà ta che miệng, toàn thân run lên lẩy bẩy.
Trên đường, một chiếc ô tô lao vùn vụt về phía cậu thiếu niên.
Bà ta đứng lên, vừa khóc vừa gào lên: "Cẩm Vũ!"
"Cẩm Vũ!"
Khương Cẩm Vũ ngẩng đầu, trông thấy chiếc ô tô đang phóng cực nhanh chuẩn bị đâm tới, cậu sững người.