Editor: Nguyetmai
Vì cõng thêm một người nên tốc độ của họ chậm hơn nhiều. Dù là đang xuống núi, nhưng đến được lưng chừng núi cũng tốn mất gần một giờ. Đối với việc này, ông cụ Từ vô cùng hài lòng. Ba Bác Mỹ này ấy mà, thể lực tốt, cơ thể khỏe, đúng là một đối tượng tuyệt vời để chọn lựa.
Trong đình nghỉ chân ở lưng chừng núi, quả nhiên có một nhóm các cụ già ngồi đó, tinh thần ai ai cũng phấn chấn. Lớn tuổi rồi, bình thường các cụ trẻ con này chỉ thích nhất là so bì xem ai hơn ai, chuyện gì cũng muốn so bì với nhau. Ông cụ Từ là người rất thích thể hiện, luôn vỗ ngực tự nói rằng xương cốt của mình cứng nhất, cơ thể khỏe nhất, có thể leo một mạch lên núi không chút e dè. Giờ thấy ông cụ Từ được cõng về, mấy ông bạn thoáng sửng sốt: "Lão Từ à!" Sau đó ai ai cũng hí hửng, "Ông làm sao thế này? Không phải chính ông nói mình có thể đi như bay sao? Sao lại bị cõng về thế hả?"
Ông cụ Từ cảm thán: "Cũng phải thừa nhận là mình già thôi, tôi trẹo chân rồi."
Ông vỗ vai Thời Cẩn ra hiệu cho anh ngồi xuống. Sau đó, thấy ông cụ nhảy xuống, Khương Cửu Sênh vội đưa gậy cho ông.
Cả nhóm các cụ già đều rất tò mò: "Hai cô cậu này là ai thế?"
Nom thân hình khí chất này, chắc chắn không phải con cái gia đình bình thường rồi.
Khương Cửu Sênh và Thời Cẩn đều tháo khẩu trang xuống theo phép lịch sự thông thường.
Ôi chao! Dung mạo đẹp thế kia cơ mà.
Ông cụ Từ nhìn sắc mặt kinh ngạc của mấy ông bạn già, trong lòng cảm thấy kiêu ngạo như sắp lao được ra khỏi Địa cầu vậy. Thế nhưng, bề ngoài ông cụ vẫn tỏ ra rất thản nhiên, bình tĩnh giới thiệu: "À, đây là cháu gái nuôi của tôi." Ông hất cằm chỉ sang Thời Cẩn, "Còn đây là cháu rể nuôi."
Các cụ già mà tụ tập với nhau, thì thích nhất là khoe con khoe cháu.
Mấy cụ bạn của ông đều không khỏi nhìn thêm vài lần, nhìn một lúc lại nói: "Sao trông quen quen thế nhỉ."
Ông cụ Từ kiêu ngạo như muốn bay ra ngoài vũ trụ: "Đó là đương nhiên rồi, cháu gái nuôi của tôi là ca sĩ cực nổi tiếng nhé, còn giỏi hơn cả thằng Thanh Cửu nhà chúng tôi ấy."
Lại bắt đầu khoe khoang rồi.
Mà khoan hãy nói, nếu không phải đã từng gặp cháu gái ruột của lão Từ rồi, thì họ còn tưởng đây là người một nhà nữa ấy chứ. Trên khuôn mặt có vài phần tương tự, vóc dáng phong thái của cô nhóc này thực sự cũng có bóng dáng của nhà họ Từ.
Một ông bạn già chọc thủng một cách vô tình: "Lão Từ à, tôi nhìn thấy cô nhóc này trên tivi rồi nhé. Nhà ông ở đâu ra thế hả? Ông đừng có thấy con gái nhà người ta tốt đẹp mà vơ vội về nhà mình thế." Nếu đúng là người nhà ông ấy, thì ông ấy đã sớm lôi ra mà khoe khoang từ lâu rồi.
Ông cụ Từ bị lật mặt như vậy bèn tức tối trừng mắt lên: "Ai bảo là tôi vơ lung tung nào!" Đúng là cô cháu gái nuôi này có hơi ép mua ép bán chút, cơ mà… "Sênh Sênh vốn rất giỏi giang nhé. Con bé còn biết chơi nhạc cụ nữa đấy."
Ông cụ đang kéo đàn nhị trong đình nghỉ chân bèn hỏi: "Cô gái à, cháu biết kéo nhị không?"
Khương Cửu Sênh gật đầu, thoải mái đáp: "Cháu biết một chút ạ."
"Đây là ông cụ hai nhà họ Cảnh, ông nội của Sắt Sắt đấy." Ông cụ Từ giới thiệu.
"Cháu kéo một bài được không?"
"Được ạ."
Khương Cửu Sênh nhận lấy chiếc đàn nhị của ông cụ Cảnh, kéo một ca khúc. Đây là một đoạn ngắn chỉ tầm hơn một phút thôi nhưng đã lâu rồi cô không luyện tập nên tay hơi gượng gạo chút.
"Cháu chơi không hay lắm, ngại quá ạ." Sau đó, cô lễ phép trả lại chiếc đàn nhị kia, khóe môi mỉm cười rất vừa phải, không kiêu ngạo, cũng không khoa trương.
Tâm tính của cô bé này rất ổn định.
Ông cụ Cảnh khen không ngớt miệng: "Thế này mà còn chưa hay sao?" Cũng chỉ có người trong nghề như ông mới nghe ra được ban đầu cô nhóc này kéo hơi ngượng tay thôi. Nhưng kéo được vài cái, phần sau đã lộ rõ khí thế rồi. Ngay cả một người chơi đàn nhị lâu năm như ông đây, chơi mấy chục năm rồi cũng không thể bắt nhịp vào nhanh như vậy. Ông cụ Cảnh hơi ghen tị nói, "Lão Từ à, ông kiếm được bảo bối ở đâu ra thế hả?"
Nghe vậy, sự kiêu ngạo của ông cụ Từ lại vươn ra đến tận dải ngân hà: "Sênh Sênh là học trò của lão Tạ đấy."
"Ôi chẳng trách, từ nhà lão Tạ ra đều rất giỏi chơi nhạc cụ mà."
"Đương nhiên rồi."
Còn đang mải khoe khoang, đột nhiên lại có người gọi ông: "Ông nội."
Ông cụ Từ quay đầu lại, nụ cười trên khuôn mặt không còn tự nhiên như vừa rồi nữa: "Trăn Trăn đến đấy à."
Ồ, cháu gái ruột đến rồi.
Các ông bạn già của ông cụ Từ cũng đã từng gặp cô cháu gái ruột này rồi. Nói thế nào nhỉ, thị trưởng Từ không nên quá bận rộn việc công mà lơ là sơ suất chuyện dạy dỗ con gái được. Cả mấy ông cụ ở đây, thời trẻ đều là nhân vật lớn cả, có hạng người nào mà họ chưa từng gặp đâu. Tất cả các cụ đều nhìn ra được trong mắt cô gái này chẳng có bao nhiêu phần chân thành.
Haizzz, chuyện nhà người ta, cũng không tiện nói quá nhiều.
Từ Trăn Trăn mặc một chiếc váy cao cấp, chân đi giày cao gót: "Ông Tương gọi điện thoại cho con nói là bị lạc mất ông. Vừa khéo con đang ở gần đây nên con qua luôn." Ánh mắt cô ta liếc một vòng, đánh giá hết một lượt như có như không, sau đó bước đến bên ông cụ Từ: " Ông không sao chứ ạ?"
Ông cụ Từ nghiêm mặt nói: "Không sao, không sao." Không phải ông muốn nghiêm túc đâu, mà cứ đối mặt với đứa cháu gái ruột này là ông lại thấy không tự nhiên thoải mái được.
Từ Trăn Trăn đỡ ông cụ, lúc này mới nhìn về phía Khương Cửu Sênh: "Sao cô cũng ở đây?"
Sắc mặt cô rất bình thản: "Trùng hợp."
Từ Trăn Trăn như có vẻ không tin, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.
"May mà có Sênh Sênh, nếu không giờ này ông vẫn còn trên đỉnh núi rồi." Ông cụ Từ cũng nhìn về phía Khương Cửu Sênh, khuôn mặt nhăn nheo lập tức cười tươi như đóa hoa cúc, "Sênh Sênh à, sau này cháu năng đến nhà họ Từ chơi nhé." Nói rồi ông cụ lại bồi thêm một câu mang tính tượng trưng, "Ba Bác Mỹ cũng đến cùng nhé."
Ba Bác Mỹ thực sự không muốn nói gì nữa. Có thể đừng gọi anh là ba Bác Mỹ được không?
Khương Cửu Sênh vâng một tiếng.
"Ồ, vậy ạ." Từ Trăn Trăn khẽ mỉm cười, "Cô Khương này, có thể nói chuyện riêng một chút được không? Chuyện của ông nội tôi, tôi cũng muốn cảm ơn cô chân thành một chút."
Khương Cửu Sênh rất thoải mái: "Có thể." Cô chào hỏi ông cụ Từ một chút rồi đi cùng Từ Trăn Trăn. Thời Cẩn muốn đi theo, cô lại lắc đầu, "Anh đừng lo."
Thời Cẩn thấp giọng nói khẽ bên tai cô: "Có chuyện gì thì gọi anh nhé."
Có thể có chuyện gì được chứ, cùng lắm là đấu võ mồm vài câu mà thôi.
Vào trong đình nghỉ chân ở bên cạnh, sắc mặt Từ Trăn Trăn lập tức biến đổi, làm gì còn dáng vẻ ngoan hiền dịu dàng như vừa rồi nữa: "Khương Cửu Sênh, cô làm thế này là có ý gì hả?"
Vẻ thù địch vô cùng rõ ràng.
Khương Cửu Sênh rất ung dung thong thả, hỏi vặn lại một câu: "Ý gì là ý gì?"
Từ Trăn Trăn cố đè lửa giận xuống: "Cô tiếp cận ông nội tôi như thế, rốt cuộc có ý đồ gì?"
Khương Cửu Sênh lại cảm thấy rất kỳ quặc. Cô chẳng có quan hệ qua lại gì với cô con gái này của nhà thị trưởng, càng đừng nói đến chuyện đắc tội. Lửa giận quái gở này rốt cuộc từ đâu đốt tới vậy?!
Cô bèn hỏi: "Tôi cần phải có ý đồ gì sao?"
Mồm loa mép giải!!!
Từ Trăn Trăn trừng mắt tức giận: "Ở Giang Bắc, có ai mà không nể mặt ông nội tôi vài phần. Cô cố ý tiếp cận ông nội tôi, chẳng phải là có ý đồ rõ rành rành ra sao?" Dù sao, chỉ nhìn cái bản mặt này thôi là cô ta đã cảm thấy bất an rồi, cô ta chỉ mong Khương Cửu Sênh biến đi càng xa càng tốt thôi.
Khương Cửu Sênh cũng vẫn thản nhiên nói: "Vậy thì cô thử nói xem, rốt cuộc tôi ấp ủ ý đồ gì nào." Từ Trăn Trăn hừ mũi một cái, nghiến răng gằn giọng nói: "Hám quyền hám lợi, muốn bám vào nhà quyền quý mà thôi."
Khương Cửu Sênh cảm thấy rất nực cười: "Vì sao tôi phải bám vào nhà quyền quý?" Độ cong nơi khóe môi của cô dần biến mất, ánh mắt lạnh hơn vài phần. Cô nhạt nhẽo nhìn Từ Trăn Trăn không chút gợn sóng, nhưng lại có vẻ uy nghiêm đến lạ thường, "Bạn trai tôi chính là quyền quý, mà anh ấy lại là của tôi. Nói một cách khác, bản thân tôi cũng là quyền quý, còn cần phải bám vào ai sao?"
Từ Trăn Trăn bị chặn đến nghẹn họng không nói được lời nào. Cô ta tức đến hỏng người: "Miệng lưỡi của cô lanh lợi thật, tôi nói không lại cô. Có điều, tôi cảnh cáo cô, cách nhà họ Từ chúng tôi xa xa một chút."
Dáng vẻ cô ta chẳng khác nào một con chó bị đạp trúng đuôi.
Phô trương thanh thế nhưng lại chẳng khác gì giấu đầu hở đuôi.
"Cô đang sợ cái gì hả?" Khương Cửu Sênh nhìn thẳng vào mắt cô ta, "Vì sao cô lại chột dạ?"
Mắt Từ Trăn Trăn càng trợn trừng lên hơn: "Chột dạ cái gì chứ? Nói lung tung! Tôi đường đường là con gái của thị trưởng, còn cần phải sợ cô chắc?!"
Nếu đã như vậy… Khương Cửu Sênh áp sát lại gần cô ta thêm một bước: "Vậy thì…" Cô cao hơn Từ Trăn Trăn rất nhiều, hơi khom người xuống nhìn cô ta, "Bây giờ cô đang làm cái gì đó?! Ăn no rửng mỡ sao?!"
Từ Trăn Trăn như một quả pháo vừa được châm vậy, trong mắt ngập tràn ánh lửa: "Cô..."
Khương Cửu Sênh lười phải nghe thêm, quay người bỏ đi. Từ Trăn Trăn tức đến mức đứng giậm chân tại chỗ, nhưng lại không dám kêu to sợ ông cụ Từ nghe thấy.
Tiểu Ma đã đưa hết đồ dựng lều trại tới rồi. Lúc cô quay lại, Thời Cẩn đang dựng lều lên, nơi anh chọn là một nơi cách đình nghỉ chân không xa. Thấy cô quay lại, anh ngừng tay nhìn cô, hỏi: "Cô ta quát nạt em à?"
Khương Cửu Sênh mỉm cười nói: "Em là người mà kẻ nào cũng có thể bắt nạt được sao?" Cô hếch cằm lên, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, "Bạn trai em là người có quyền thế cơ mà, em sợ gì ai chứ."
Thời Cẩn bị cô chọc cười, nói: "Vậy thì nhất định anh phải kiếm càng nhiều tiền hơn một chút, làm nhà quyền quý cao nhất để em không cần phải sợ bất kỳ ai cả."
Khương Cửu Sênh suy nghĩ kĩ càng một chút rồi ngồi xuống bên cạnh giúp anh một tay: "Không cần đâu, bác sĩ Thời nhà em xinh đẹp như hoa là đủ rồi." Cô không tham lam quyền quý, một Thời Cẩn này là cô thấy quá đủ đầy rồi.
Thời Cẩn vẫn còn đeo khẩu trang, cứ vậy áp tới hôn cô một cái, nói: "Em ra gốc cây ngồi đi, ở đây nắng lắm, mình anh dựng trại là được rồi."
Mặt trời vừa lặn xuống, vẫn còn le lói chút ánh tà dương.
Khương Cửu Sênh cầm một thanh sắt lên nghiên cứu: "Để em giúp anh."
Thời Cẩn lấy một lọ sữa chua đào vàng từ trong chiếc ba lô anh khoác lên núi ra, rút lại thanh sắt trong tay cô, nhét lọ sữa chua đào vàng vào, dỗ dành Khương Cửu Sênh: "Em qua một bên ngồi uống đi nhé."
Khương Cửu Sênh cạn lời, anh coi cô là trẻ con đấy à?
Vừa khéo đúng lúc này thì ông cụ Từ lại gọi cô. Mấy ông cụ già hiếm khi ra ngoài một chuyến, đang vui đến quên cả trời đất mới lấy bàn cờ ra chơi. Chơi được vài ván, ông cụ Từ thua liên tiếp hai ván rồi, mới quay ra cầu cứu: "Sênh Sênh, cháu có biết chơi cờ không?"
Khương Cửu Sênh đặt sữa chua xuống, đáp: "Cháu biết chút chút ạ." Thầy Tạ thích chơi cờ, lúc trước khi còn chưa ra mắt, cô thường chơi cùng thầy mấy ván nên khả năng chơi cờ cũng tàm tạm.
Đàn nhị cũng nói biết một chút… như vậy tức là biết rất nhiều rồi. Ông cụ Từ như nhìn thấy vị cứu tinh: "Mau mau mau tới đây, chơi giúp ông một ván nào."
Sắc mặt của Từ Trăn Trăn đang ngồi bên cạnh xem đánh cờ thực sự rất méo mó.
Khương Cửu Sênh đồng ý ngay: "Vâng ạ."
Lần này cô chơi liền ba ván, thắng liên tiếp hai trận, giờ đang la ván thứ ba. Khương Cửu Sênh cầm cờ trắng, từ đầu đến cuối sắc mặt đều rất ung dung thoải mái, ông cụ nhà họ Lý cầm cờ đen, cứ ngồi vò đầu bứt tai suốt.
Ông cụ Từ vui vẻ chỉ muốn hát vang bài hát nông nô vùng lên, phũ phàng chế nhạo: "Ha ha ha, lão Lý à, ông mà cũng có lúc phải vò đầu bứt tai sao." Có núi dựa rồi, ông cụ Từ càng đắc ý hơn, "Sênh Sênh này, cháu giúp ông đánh cho ông ta không còn một mảnh giáp đi."
Khương Cửu Sênh đặt một quân cờ xuống, ngẩng đầu cười nói: "Cảm ơn ông Lý đã nhường ạ."