Editor: Nguyetmai
Đúng lúc này, có người gọi cô: "Sênh Sênh."
Giọng nói dịu dàng, như gió thổi qua bên tai.
Khương Cửu Sênh quay đầu lại, trông thấy dưới ánh trăng có một bóng người lẻ loi. Cô mỉm cười, nói với nhóm học trò trẻ tuổi này: "Chị phải về rồi, các em chơi tiếp đi."
Có người không nhịn được cất tiếng hỏi: "Là anh dâu ạ?"
Cô nở nụ cười, nói: "Đúng vậy." Sau đó cô vẫy tay, đi vào trong ánh trăng. Bóng người ở phía xa cũng bước tới gần, cầm áo choàng khoác lên vai cô, sau đó dắt tay cô bước đi.
Lửa trại gần cháy hết, chỉ còn lại ánh sáng mờ nhạt. Từ đằng xa, họ có thể nhìn thấy bóng người đang dựa sát vào nhau.
Ngay cả cái bóng mà cũng cân đối đẹp đôi như vậy đấy.
Cô gái trẻ mặt tròn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: "Ôi! Thật sự không hề có bệnh ngôi sao chút nào hết."
Có một bạn fan của Sênh Sênh lập tức kiêu ngạo nói: "Đó là đương nhiên rồi. Thoạt nhìn Sênh gia của chúng tôi có vẻ lạnh lùng tự cao vậy thôi, nhưng chị ấy đối xử với người khác cực kì lễ phép, là người vô cùng tốt."
"Tôi quyết định muốn làm fan của chị ấy."
"Hoan nghênh tham gia vào hàng ngũ fanclub Sênh Sênh của chúng tôi."
Các cô bé tạo thành một nhóm tốp năm tốp ba, cùng tán gẫu thảo luận về thần tượng.
"Trương Hạo."
"Trương Hạo."
Trương Hạo lấy lại tinh thần: "Hả?"
Bạn cùng phòng trêu ghẹo cậu: "Cậu được lắm, vừa ra tay đã tìm đến ngôi sao lớn."
Cậu chỉ cười cười, rồi cầm lon bia trên mặt đất lên.
Haiz, tuổi trẻ là một vụ thảm họa.
Nói chung là Khương Cửu Sênh đi quá lâu, nên Thời Cẩn không vui, vừa vào trong lều vải anh liền đè cô xuống đất rồi cắn, cắn tới cắn lui, lại hơi mất khống chế.
Cô rất ngoan ngoãn chiều ý anh, cũng không trốn tránh. Cô ôm cổ Thời Cẩn, hỏi anh: "Thời đại học của anh như thế nào?" Đột nhiên cô muốn đi vào những năm tháng tuổi trẻ ấy của anh để nhìn thử, xem có phải là anh cũng từng bồng bột phấn chấn như vậy hay không?
Nhưng đáp án của Thời Cẩn lại nằm ngoài dự đoán của cô: "Tần Hành mời giáo viên tới nhà dạy học, ngoại trừ lúc thi học kỳ, thì hầu như anh không hề tới trường học."
"Không có bạn học à? Cũng không có bạn bè ư?"
Anh gật đầu.
Trong năm tháng tuổi trẻ của anh, ngoại trừ cô ra, thì chỉ có sự buồn tẻ nhạt nhẽo, chỉ có súng ống đạn dược, chỉ có lòng người đổi thay, và những âm mưu quỷ kế nhiều vô số kể.
"Vậy lúc ở Đại học Yale thì sao?"
Thời Cẩn nằm xuống, để cho cô gối lên tay của mình. Anh nghiêng đầu về phía cô, dựa lên vai cô: "Mỗi ngày đều ở lại trong phòng thí nghiệm và bàn giải phẫu mô phỏng."
Khương Cửu Sênh hơi kinh ngạc: "Anh không đi chơi cùng với bạn học sao?" Bác sĩ Từ Thanh Bách chính là kiểu người rất giỏi chơi bời. Cô nhớ là bác sĩ Thời nhà cô và bác sĩ Từ còn là bạn chung giường tầng cơ mà.
"Không có hứng thú chơi bời cùng với bọn họ, cũng không có thời gian." Giọng điệu của Thời Cẩn rất bình thường, "Đa số thời gian đều là ở cùng với xác chết, để luyện tốc độ tay, luyện khâu vết mổ và giải phẫu."
Khương Cửu Sênh nghẹn lời.
Trong não của cô hiện lên một cảnh tượng đẫm máu, nhưng mà, người cầm dao là người đẹp họ Thời của cô, nên tất cả cảnh tượng, lập tức biến đổi thành một bức tranh nghệ thuật. Người đàn ông xinh đẹp, bàn tay nhuốm máu, từ từ giải phẫu da thịt. Trong cảnh đáng sợ, lại có cảnh đẹp rung động lòng người, cực đoan mà lại quyến rũ.
"Vậy thời gian còn lại thì sao?"
Anh nói: "Ngắm ảnh của em." Anh nói, "Nhìn vật nhớ người."
Cuộc sống của anh xưa nay rất nhàm chán, tóm tắt lại cũng chỉ có hai chuyện, chuyện liên quan tới cô, và chuyện không liên quan tới cô. Trước mười tám tuổi, là vế sau, năm mười tám tuổi sau khi gặp được cô, từ đó về sau, đều là vế trước.
Dường như là vậy, không có cô bên cạnh, anh sẽ không có chuyện gì đáng để nhắc tới, chỉ là một cuộc sống cực kì thiếu thốn.
Khương Cửu Sênh hơi cảm động, giọng nói trầm thấp khàn khàn từ tốn chia sẻ với anh những chuyện cô đã trải qua: "Lúc em học đại học cực kì bận rộn, học thanh nhạc, học các loại nhạc cụ, à, và cả thi lại nữa." Cô mỉm cười nói cho anh biết, "Em phải thi lại tới ba lần đấy."
Cô luôn luôn học lệch môn, toán học thì lại cứng ngắc ngán ngẩm. Thuở mười sáu tuổi, Thời Cẩn có dạy thế nào, cô cũng không học tốt hơn được, về sau thì đã rách rồi chẳng sợ nát thêm nữa, buông tay triệt để luôn.
Thời Cẩn buồn cười: "Anh biết, cái gì em cũng giỏi, tư duy logic cũng rất tốt, thế mà, cứ đụng tới toán học là lại ù ù cạc cạc không biết gì cả."
Nghĩ tới đây, Khương Cửu Sênh cũng buồn cười: "Lần cuối cùng thi lại, bạn học phía sau đã truyền đáp án cho em, vo giấy thành một cục ném vào dưới chân em." Cô cười đến nỗi khóe mắt cong lên, "Nếu không phải vì em nhặt được "món hời" đó thì có khi em còn phải tiếp tục thi lại lần nữa."
"Sênh Sênh này." Anh như có lời muốn nói.
Khương Cửu Sênh nhìn anh: "Dạ?"
Thời Cẩn do dự một chút, rồi vẫn quyết định nói cho cô biết chân tướng sự việc: "Cái đó là do anh ném cho em đấy."
Khương Cửu Sênh nghẹn lời.
Cô ngây ra hỏi: "Sao anh lại vào phòng thi được?"
"Anh sợ em lại nợ môn tiếp, nên đã xin nghỉ rồi bay về." Dường như Thời Cẩn sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cô, nên giọng điệu vô cùng êm tai, "Vì truyền đáp án cho em, nên anh đã trà trộn vào phòng thi bằng cách đi thi hộ."
Nếu tiếp tục không truyền đáp án cho cô, thì cô phải thật thà làm bài thi, hơn nữa dù có thật thà làm bài thi thì cũng chưa chắc đã thi qua môn.
Thật ra Thời Cẩn còn chưa nói cho cô biết, lần thứ hai cô thi lại thì anh đã trà trộn vào phòng thi rồi. Nhưng mà vận may không tốt, chỗ anh ngồi cách cô quá xa, anh ném đáp án cho cô mấy lần nhưng đều không ném trúng. Sau đó, anh bị giáo viên giám thị đuổi ra ngoài…
Đoạn này có lẽ không nên nói cho cô biết.
Khương Cửu Sênh cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: "Anh còn làm chuyện gì mà em không biết nữa không?" Lẽ nào lúc cô thi "Tư tưởng Marc-Lenin" cũng là anh ném đáp án sao? Càng nghĩ càng rối.
Thời Cẩn rủ rỉ nói tiếp, chuyện đã rất lâu, nhưng vẫn còn nhớ rõ ràng: "Cùng đi học với em, cùng xem chung một bộ phim với em, nghe em đánh đàn ở đầu phố, xem từng buổi biểu diễn ca nhạc của em." Tạm dừng một chút, chuyện quan trọng nhất là, "Và còn đuổi mấy kẻ ngấp nghé theo đuổi em đi nữa."
Khi đó, anh thường hay lén lút đi nhìn trộm cô, giống hệt một kẻ b**n th**, mặc quần áo bao trùm kín mít. Buổi sáng thì nhét sữa, trời mưa thì nhét ô, có người tỏ tình với cô, anh sẽ đi đánh người nọ một trận, thấy máu mới thôi, đánh tới nỗi từ đó về sau kẻ đó vừa thấy Sênh Sênh nhà anh là vội vòng đường khác mà đi.
Tám năm vội vàng trôi qua, nói ra lại chỉ là dăm câu ba điều. Không biết vì sao, Khương Cửu Sênh thấy rất xót xa cho anh, cô vươn tay ra sờ mặt của anh, từ lông mày, tới gò má: "Người đẹp họ Thời của em vất vả quá."
Sao lại vất vả chứ, anh từ từ mà tính, vui vẻ chịu đựng.
Thời Cẩn nắm tay của cô, đặt ở trên môi: "Ừ, rất vất vả, cho nên em nhớ yêu thương anh nhiều một chút."
Khương Cửu Sênh mỉm cười gật đầu, nói: "Được thôi." Có được người đẹp thì phải yêu thương hết mình chứ.
Điện thoại đặt ở đầu lều rung lên hai cái, là hai tin nhắn liên tiếp. Một cái do Vũ Văn Xung Phong gửi, một cái do Tạ Đãng gửi. Nhiều năm nay cô luôn có thói quen đi ngủ vào lúc mười giờ, bây giờ là chín giờ năm mươi chín phút.
Giang Bắc.
Chuông cửa vang lên. Vào giờ này, còn có thể là ai tới bấm chuông được nữa.
Vũ Văn Xung Phong vô cùng bực bội, không tình nguyện đi mở cửa, quả nhiên là một cái đầu tóc xoăn như lông cừu. Anh tức giận hỏi: "Muộn như vậy rồi còn tới nhà tôi làm cái gì?"
Tạ Đãng mang theo bình rượu, vô cùng thuần thục đi vào bên trong: "Tìm anh uống rượu ấy mà."
Vũ Văn Xung Phong kéo chiếc mũ trên áo len của cậu ta lại: "Uống rượu thì đi ra ngoài mà uống, đừng tới nhà của tôi."
Tạ Đãng trực tiếp cởi áo len ra, rồi ném lên người anh ta: "Giấu người đẹp trong nhà vàng à?"
Giấu cái em gái cậu!
Vũ Văn Xung Phong trực tiếp ném chiếc áo cậu ta vừa mới cởi ra lên tủ giày ở gần cửa ra vào, lộ vẻ mặt ghét bỏ: "Tôi chưa bao giờ mang phụ nữ về nhà." Ngại bẩn.
Không mang tới nhà, thì mang tới khách sạn.
Tạ Đãng chẳng thèm vặc lại anh ta, cậu đi thẳng về phía phòng khách. Vũ Văn Xung Phong ở phía sau cáu kỉnh hét lên: "Con m* nó, cậu cởi giày ra cho tôi!"
Tạ Đãng tự tìm đường chết, quay đầu lại mắng: "Phiền phức!" Sau đó cậu đá giày rồi đi vào trong, quen đường quen lối đi lấy ly uống rượu, "Sinh nhật của Sênh Sênh, anh lại tặng tài nguyên cho cô ấy à?"
Chó chê mèo lắm lông.
Vũ Văng Xung Phong cười giễu cợt một tiếng: "Cậu lại tặng tiền lì xì chứ gì?"
Mỗi năm đều như thế, anh tặng tài nguyên, cậu ta tặng tiền lì xì.
Tạ Đãng không phục: "Tiền lì xì thì làm sao nào? Tiền lì xì mới thực dụng."
Sở thích của Vũ Văn Xung Phong rất khác người. Căn hộ của anh rộng hơn hai trăm mét vuông, không ngăn phòng, ở chính giữa đặt một cái giường, phía đối diện, là phòng tắm kính mờ. Bình luận của Tạ Đãng về căn hộ này là: "cứ như kẻ b**n th** vậy".
Cậu ngồi luôn lên cái giường b**n th** kia.
Khuôn mặt Vũ Văn Xung Phong lập tức xanh mét: "Ai cho phép cậu ngồi lên giường của tôi, cút xuống cho tôi."
Tạ Đãng khẽ đạp hai chân một cái, nằm thẳng cẳng.
F*ck!
"Tạ Đãng!"
Ngoại trừ chính anh và Khương Cửu Sênh, cái đồ quỷ này là người thứ ba ngồi lên giường anh. Vũ Văn Xung Phong chỉ muốn giết người diệt khẩu.
Tạ Đãng bực mình, tính tình công chúa cũng nổi lên: "Một người đàn ông cao lớn như anh, sao lại giống như mẹ chồng vậy."
Con m* nó, còn bị cắn ngược lại một cái nữa chứ.
Vũ Văn Xung Phong bị cậu ta chọc tức đến nỗi bật cười: "Tôi đã nói với cậu là không được chạm vào giường của tôi bao nhiêu lần rồi."
Tạ Đãng cười vô cùng hư hỏng, xấu tính. Cậu chỉ vào cái đầu tóc xoăn như lông cừu, vẻ mặt kiên cường: "Anh không cho phép tôi chạm vào, tôi cũng đã chạm vào rồi, anh còn có thể xử tử tôi được sao."
Tên này thật không biết xấu hổ! Vũ Văn Xung Phong bước qua, đạp mạnh cậu ta hai cái, tay Tạ Đãng mất thăng bằng, một ly rượu đỏ lập tức đổ lên giường.
Điên ruột!
Vũ Văn Xung Phong rất ít khi tức giận như vậy
"Con m* nó, cậu đứng dậy ngay!"
"Đi thay ga giường cho tôi!"
Tạ Đãng chửi "F*ck" một câu. Ô hay, cậu đến đây để uống rượu, chứ không phải đến đây làm osin.
Lúc này vừa mới qua mười giờ, trên mạng đã có hai tin tức siêu nóng bỏng nhanh chóng xông lên bảng xếp hạng tìm kiếm với khí thế như lửa cháy lan ra đồng cỏ.
Tin thứ nhất: Khương Cửu Sênh và bạn trai là bác sĩ Thời tham gia tour du lịch tới núi Yến Quy, một vạn tấn thức ăn cho chó đã ở trên đường.
Tin thứ hai: Nhà thiên tài đàn violin Tạ Đãng qua đêm ở nhà của cậu chủ Vũ Văn Xung Phong, tổng giám đốc Công ty Truyền thông Thiên Vũ. Đây là sự sa đọa của phẩm hạnh, hay là sự méo mó của nhân cách.
Ồ, hãy để tình cảm và tình gay bốc cháy thêm chút nữa đi.
Mười giờ mười lăm phút, bà Đường gọi điện thoại tới. Vũ Văn Xung Phong bảo Tạ Đãng yên lặng một chút, rồi nhận điện thoại, giọng điệu nói chuyện rất máy móc: "Chuyện gì vậy?"
Bà Đường đi thẳng vào vấn đề, không hề nói một câu dư thừa: "Về nhà một chuyến đi." Giọng điệu ra lệnh.
Vũ Văn Xung Phong day day ấn đường: "Về nhà làm gì?"
Giọng điệu của bà Đường lạnh tanh: "Con bé nhà họ Từ tới đây."
Sau đó điện thoại bị Vũ Văn Xung Phong dập máy thẳng cánh.
Bà Đường không vui khẽ nhíu mày, đang muốn gọi lại một lần nữa, thì thấy Vũ Văn Đàm Sinh đã về. Sắc mặt bà lập tức vui vẻ, bà đặt điện thoại di động xuống rồi đứng dậy: "Đàm Sinh, anh về rồi à."
Vũ Văn Đàm Sinh chỉ nhìn lướt qua chén trà trên bàn: "Ai tới vậy?"
"Thiên kim nhà họ Từ." Bà ta nhận lấy mũ quân phục của Vũ Văn Đàm Sinh, dịu dàng hỏi thăm, "Anh đã ăn cơm chưa?"
Ông ta không thèm để ý đến bà ta, đi thẳng tới phòng sách.
Bà Đường đã quá quen với chuyện này, tự nói tự tiếp lời: "Em đi chuẩn bị cơm tối cho anh…"
"Không cần." Chỉ hai chữ lạnh tanh. Nói xong, Vũ Văn Đàm Sinh bèn xoay người, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một khuôn mặt trẻ trung đang nở nụ cười.
Cô ta cười tươi như hoa, ngoan ngoãn lễ phép nói: "Chào bác trai ạ."
Vũ Văn Đàm Sinh bỗng sửng sốt một chút, vẻ mặt giật mình nhìn chằm chằm người trước mặt.
Ánh mắt của ông ta khiến Từ Trăn Trăn thấy không được tự nhiên, cô ta lui về phía sau, thử gọi: "Bác trai?"
Vũ Văn Đàm Sinh hoàn hồn, hỏi cô ta: "Cô tên là Trăn Trăn à?"
Cô ta gật đầu.
Ánh mắt của ông ta sáng ngời, dừng lại ở trên mặt cô ta: "Là chữ Trăn nào?"
Từ Trăn Trăn mỉm cười ngọt ngào, cô ta trả lời: "Đào chi yêu yêu, kỳ diệp trăn trăn."* Cô ta nói, "Chính là Trăn Trăn trong câu thơ đó ạ."
(*)Nằm trong bài thơ "Đào yêu 3". Dịch nghĩa là:
Cây đào tơ xinh tươi,
Lá đơm sum suê.
Vũ Văn Đàm Sinh cười cười, vẻ mặt ôn hòa: "Tên rất hay." Nói xong, lại đắm đuối nhìn cô ta một cái nữa, rồi mới đi vào phòng sách.
Từ Trăn Trăn quay trở về phòng khách. Vừa ngẩng đầu, cô ta nhìn thấy bà Đường đang nhìn chằm chằm vào cô ta. Ánh mắt bà ta nóng rực, như đang dấy lên một ngọn lửa nhỏ từ nơi sâu thẳm nhất.
Cô ta lại càng không hiểu nổi: "Bác gái, bác làm sao vậy ạ?"
Trên mặt bà Đường đã không còn thấy một chút xíu ung dung nào giống như mọi khi, sắc mặt tối sầm xuống: "Ông ấy đã nói gì với cô?"
Từ Trăn Trăn báo cáo đúng sự thật: "Bác trai khen tên của con hay ạ."
Bà Đường đột nhiên cười nhạt một tiếng, sau đó khóe miệng lập tức thu lại nụ cười, giọng điệu rất cương quyết: "Từ nay về sau không được phép cười ở trước mặt ông ấy."
Năm đó, dung mạo của người phụ nữ kia cũng như vậy, ngoan ngoãn đáng yêu, cười tươi như hoa.
Mãi cho đến khi Từ Trăn Trăn ngồi trên xe quay về nhà, trong tận xương tủy vẫn còn thấy lạnh. Ánh mắt vừa rồi của bà Đường, thật sự làm cho người ta không rét mà run. Đáy mắt bà ta như chứa một nỗi hận ngập trời, giống hệt như muốn ăn thịt cô ta ngay tại chỗ vậy.
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cô ta thu suy nghĩ lại, liếc mắt nhìn thông báo cuộc gọi tới. Sắc mặt cô ta lập tức chùng xuống, bực mình nhận điện thoại: "Lại làm sao?"
"Trăn Trăn à, bà và anh trai cháu đã tới Giang Bắc rồi."