Editor: Nguyetmai
Lúc này, mặt trời đã lặn về phía tây, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả một góc trời phía xa. Trụ La Mã đã được đem ra bày trước nhà chính của nhà họ Tần từ sớm, trên đỉnh gắn đèn lưu ly, tiệc tùng linh đình, mùi rượu thơm tràn ngập.
Khách khứa lục tục tới chúc mừng, mấy vị phu nhân và cậu ấm nhà họ Tần đều ra tiếp khách, vô cùng náo nhiệt.
Phó Đông Thanh được người làm dẫn vào vườn hoa ngoài trời. Bà Tiết mẹ cô ta thấy cô ta tới, lập tức bước lên, nhíu mày hỏi: "Đông Thanh, sao giờ con mới đến?"
Cô ta giải thích: "Ban nãy con đi nhầm đường, lạc mất một đoạn nên mới tới muộn." Cô ta ngẩng đầu, nhìn thấy quý bà sau lưng bà Tiết, bèn khẽ mỉm cười, gật đầu chào hỏi: "Chào bác Tần ạ."
Bà Chương mặc lễ phục tơ tằm cao cổ, đầu cài trang sức châu ngọc, phong cách vô cùng cao quý, mỉm cười khéo léo: "Thì ra cô Phó là người nhà họ Phó ở Trung Nam à. Tôi thường xuyên thấy cô trên ti vi, không ngờ người thật còn đẹp hơn."
Thân phận của Phó Đông Thanh chưa từng công khai trong ngành giải trí, nên hiển nhiên bà Chương cũng không biết nữ vương phim truyền hình bà ta thường thấy trên ti vi lại xuất thân từ gia đình thương nhân giàu có ở Trung Nam.
Phó Đông Thanh chỉ cười đầy tự nhiên mà hào phóng, không tự ti cũng không kiêu ngạo, có thể thấy là gia giáo của nhà cô ta rất tốt.
Hiển nhiên bà Tiết rất nở mày nở mặt, nhưng miệng lại khiêm tốn nói: "Bà Tần quá khen, con bé này đang yên lành làm nhà thiết kế không muốn, lại chạy đi làm diễn viên, để cho mọi người chê cười rồi."
Bà Chương cười nhẹ, khách sáo mà lịch sự: "Bà Phó nói gì vậy, nghề diễn viên bây giờ không giống với đào kép mấy chục năm trước nữa, mà đã trở thành một công việc chính đáng lại vẻ vang rồi." Giọng nói của bà ta nhấn nhá rất có nhịp phách. Bà ta quay đầu, nhìn người phía sau: "Em Hai thấy có đúng không?"
Chửi xiên chửi xỏ bà ta là đào kép đây mà.
Bà Vân mặc sườn xám, tóc búi lên, dáng vóc vẫn rất yểu điệu, mặt mày nhìn trẻ trung hơn bà Chương rất nhiều, mỉm cười vô cùng quyến rũ: "Chị cả nói rất phải ạ. Phụ nữ bây giờ ấy à, nếu như không có sự nghiệp của mình, ngày ngày chỉ biết cắm hoa thưởng trà, vậy không bằng mua cái bình hoa về bày còn hơn, ít nhất còn thấy đẹp mắt vui lòng."
Mặt mày bà Chương lập tức sa sầm xuống như màu đất.
Bà một câu tôi một câu, không phân cao thấp, hai bà chủ nhà họ Tần này thật đúng là…! Bà Ba kia thì chỉ đứng suốt bên cạnh Tần Hành, nói cười vui vẻ với một nhóm doanh nhân.
Phát thanh viên của đài truyền hình Trung ương đương nhiên không phải chỉ có hư danh, cô ta mặc lễ phục kiểu tây xinh đẹp, vừa giỏi giang mà lại không mất sự quyến rũ, chẳng trách có thể độc chiếm sự yêu thích của Tần Hành.
Đang lúc xã giao, Tần Hành thấp giọng hỏi người bên cạnh: "Thời Cẩn đâu?"
Tô Phục khoác tay ông ta: "Vẫn trong căn nhà nhỏ ở sân sau."
"Đã là lúc nào rồi mà sao nó còn chưa lại đây?" Những dịp như thế này mà Thời Cẩn cũng không để tâm khiến Tần Hành không khỏi tức giận, vẻ mặt u ám: "Nó là người nắm quyền ở nhà họ Tần, khách mời đến hết rồi, nó còn không chịu xuất hiện thì còn ra thể thống gì."
Tô Phục nhỏ giọng trấn an: "Đã cho người đi mời rồi."
Tần Hành hừ một tiếng, nén sự bất mãn trong lòng xuống để tiếp tục chào hỏi khách khứa tới chúc mừng.
Bên phía đài phun nước ít người hơn một chút. Ôn Thi Hảo đi ngang qua, thấy một bóng dáng quen thuộc liền ngừng chân, trong nháy mắt sắc mặt sầm hẳn xuống: "Tại sao cô lại ở đây?"
Đó chính là Trần Dịch Kiều, thật đúng là oan gia ngõ hẹp.
Hôm nay Trần Dịch Kiều mặc một bộ lễ phục cao cấp, trang sức lộng lẫy, vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ.
Trong lòng Ôn Thi Hảo đầy vẻ khinh bỉ, hay cho một ả đàn bà chỉ biết dựa dẫm vào đàn ông lắm tiền.
"Anh hai không nói với cô à?" Trong mắt Trần Dịch Kiều hiện rõ vẻ đắc ý và khiêu khích: "Tôi là thư ký của anh ấy."
Con hồ ly tinh này!
Ôn Thi Hảo hất cằm, liếc xéo cô ta vẻ khinh thường: "Hôm nay doanh nhân tụ hội, cũng là tiệc gia đình, cô chỉ là một thư kí nho nhỏ, ai cho phép cô tới nhà chính của nhà họ Tần hả?"
Giọng điệu mang vẻ chất vấn rất rõ ràng, không hề che giấu cảm giác kênh kiệu của một chủ nhà.
Trần Dịch Kiều ung dung bình tĩnh đáp: "Anh Hai dẫn tôi tới."
Ôn Thi Hảo vừa nghe liền nổi giận: "Anh ấy dẫn cô tới làm gì?" Cho dù cô ta không thích cậu Hai nhà họ Tần đến đâu đi chăng nữa, thì đó cũng là chồng c*̉a mình, sao có thể để cho người khác ngấp nghé được.
"Bụng cô đã lớn rồi, không thể uống rượu cho nên đương nhiên là cần tôi đến để đi xã giao với anh ấy thôi."
Trong lời nói của Trần Dịch Kiều đầy vẻ khoe khoang.
Ôn Thi Hảo hừ lạnh, nhìn cô ta bằng ánh mắt khinh miệt, châm chọc không chút khách sáo: "Trần Dịch Kiều, cô đúng là đồ đê tiện. Người không muốn làm, lại đi làm hồ ly tinh."
Cô ta mỉm cười chẳng hề tức giận, dương dương tự đắc: "Làm hồ ly tinh cũng cần phải có vốn liếng đấy, cảm ơn cô đã khen ngợi tôi."
"Cô.... "
Ôn Thi Hảo giận đến cứng họng, giơ tay lên định đánh vào mặt của ả đàn bà mà cô ta hận không thể xé nát ra này.
Trần Dịch Kiều lùi về phía sau né cú đánh, đỡ được tay cô ta hất ra: "Đừng giả vờ trước mặt tôi nữa, nhà họ Ôn của cô đã bại rồi, cô c*̃ng chỉ là một món hàng bị rớt giá thôi. Ngoại trừ cục thịt trong bụng cô ra, thì cô là cái thá gì chứ. Còn nữa..." Cô ta bước lên một bước cười nhạt, nhỏ giọng nói đầy châm chọc: "Là tôi ở bên anh Hai trước, cô mới là người chen chân vào, cô mới chính là kẻ thứ ba, bớt giả vờ làm người bị hại đi."
Ôn Thi Hảo nổi cơn tam bành, lại giơ tay lên lần nữa. Bàn tay còn chưa kịp hạ xuống, đã bị Trần Dịch Kiều nắm được, sau đó cô ta trở tay tát trả lại một cái.
Ôn Thi Hảo bị đánh đến đờ người, đầu nghiêng qua một bên. Cô ta sững sờ đưa tay lên sờ mặt: "Cô dám đánh tôi?"
Trần Dịch Kiều hừ một tiếng: "Đánh cô thì sao? Tôi không chỉ dám đánh cô, ngay cả đứa bé trong bụng cô tôi cũng dám đánh, cô có tin không?"
Ôn Thi Hảo sinh ra trong gia đình giàu có, trước giờ chưa từng bị nhục nhã như vậy. Cô ả giận đến đỏ cả mắt, trợn trừng lên nhìn Trần Dịch Kiều, chỉ muốn lao tới đánh cô ta.
Tần Minh Lập vừa vặn xuất hiện: "Hai người ở đây làm gì đấy?"
Trần Dịch Kiều thu lại nét mặt, trên khuôn mặt khôi phục lại vẻ đáng yêu thường ngày: "Không có gì, em chỉ chuyện phiếm với chị Ôn một chút thôi mà."
Chị Ôn ư?
Ôn Thi Hảo siết chặt nắm đấm, tay cô ta đang run cả lên.
Hiển nhiên Tần Minh Lập không quan tâm đến mấy chuyện giữa đàn bà. Hắn ta nhìn Trần Dịch Kiều, nói: "Em đi ra sảnh trước giúp tôi tiếp khách một chút."
"Vâng."
Trần Dịch Kiều đưa mắt nhìn Ôn Thi Hảo đầy vẻ khiêu chiến, thướt tha rời đi với điệu bộ của người thắng cuộc.
Ôn Thi Hảo vô cùng tức giận, trừng mắt nhìn theo bóng lưng kia, hận không thể đâm một cái lỗ trên đó: "Anh có nghe thấy cô ta gọi tôi là gì không?" Cô ta ngẩng đầu, ánh mắt chất vấn:"Cô ta gọi tôi là chị Ôn?"
Tần Minh Lập lạnh nhạt hờ hững: "Nghe thấy rồi."
Ôn Thi Hảo không chịu nổi thái độ dửng dưng như không có chuyện gì của hắn ta: "Cô ta đang tự cho mình là người đàn bà của anh!"
Hắn liếc mắt nhìn cô ta một cái, giọng thản nhiên: "Có vấn đề gì không?"
"Có vấn đề gì không ư?" Ôn Thi Hảo giận quá hóa cười: "Tần Minh Lập, anh tỉnh lại đi. Bây giờ không phải là thời cổ đại một chồng nhiều vợ nữa. Tôi mới là vợ của anh, trên giấy chứng nhận kết hôn là tên tôi, không phải tên con đ* kia!"
Tần Minh Lập nhìn cô ta như xem chuyện cười: "Cô cho rằng trên giấy chứng nhận kết hôn của ba tôi, tên người vợ là tên của mẹ tôi sao?" Nhìn khuôn mặt giận dữ đầy vẻ khó tin của cô ta, Tần Minh Lập chỉ cảm thấy vô cùng phiền phức: "Cô phải hiểu rõ là cô đã gả đến gia đình như thế nào, sau này đừng mang chuyện như thế này ra làm phiền tôi."
Chính là loại người này, đã cưới con gái nhà họ Ôn như cô ta, nhưng vẫn vọng tưởng cuộc sống có cả vợ lớn vợ bé, phụ nữ trải đầy khắp nơi như ba anh ta vậy.
Thật ghê tởm.
Ôn Thi Hảo bỗng nhớ tới Thời Cẩn. Nghĩ đến con người khí phách và vô cùng cao quý ấy, cô ta lại càng cảm thấy gương mặt của người trước mắt thật khó ưa. Cô ta cười lạnh chế giễu: "Thời Cẩn cũng chỉ có Khương Cửu Sênh đó. Anh ta làm được, sao anh không làm được?"
Cũng chẳng trách lại không bằng Thời Cẩn, không ai có thể so sánh được với anh ấy…
Tần Minh Lập vừa nghe thấy tên c*̉a Thời Cẩn, đã tối sầm mắt lại, trả đũa: "Vậy cô gả cho nó đi, cô gả đi." Hắn ta giễu cợt: "Nhưng cũng phải xem người ta có muốn cô hay không đã."
"Anh... "
Hắn ta không nhịn được bèn ngắt lời: "Được rồi, tôi không rảnh đi nghe mấy chuyện này của cô, không phải là cô đã từng nói sao? Có thời gian, sao không đi đấu với Thời Cẩn đi."Ôn Thi Hảo cắn răng, cuối cùng vẫn nuốt đầy một bụng không cam tâm xuống, tên đã b*n r* không bao giờ quay lại, cũng chỉ có thể đâm lao phải theo lao thôi. Cô ta thu lại sắc mặt: "Đã sắp xếp xong chưa?"
"Chờ xem kịch hay đi."
Mặt trời đã lặn hoàn toàn, ngoại trừ bữa tiệc linh đình trong vườn hoa nhà chính thì khắp nơi đều tối tăm, chỉ có ánh trăng đêm nhàn nhạt để nhìn thấy lờ mờ.
Giữa mấy căn nhà nhỏ có hai bóng người đứng đối diện nhau, đến gần hơn sẽ thấy hai người đó đang chụm đầu kề tai nói chuyện.
"Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa?" Là giọng đàn ông, có chút tục tằn.
Người còn lại cũng là đàn ông: "Đều đã chuẩn bị xong hết rồi." Nghe giọng, hình như là người có tuổi.
"Pháo hoa vừa nổ là ra tay."
"Đã rõ."
Căn dặn xong, hai người chia nhau ra, một người đi đến căn nhà nhỏ, một người đi đến nhà chính.
Bảy giờ Thời Cẩn mới đến bữa tiệc, anh mặc âu phục đen, túi áo cài một đóa thu hải đường. Dáng vẻ cao quý, dịu dàng, giống như công tử dòng dõi quý tộc, tao nhã, lịch lãm nhưng đôi mắt lạnh lùng của anh luôn khiến người ta không lạnh mà run.
Mặc dù Tần Hành không hài lòng về việc anh thong thả đến muộn như vậy, nhưng không tiện nổi giận trước mặt mọi người nên chỉ nói một câu: "Hôm nay các gia đình nổi tiếng ở Trung Nam đều tới, mày xem kỹ một chút."
Thời Cẩn không hứng thú lắm với dạ tiệc, vẻ mặt thờ ơ: "Xem cái gì?"
"Nếu như vừa mắt ai, bất kể con gái nhà nào, đều có thể lấy được."
Anh ngước mắt lên, đồng tử đen tuyền như nhuộm mực: "Tôi đã có vợ chưa cưới rồi."
Đàn ông nhà họ Tần, thà lạm tình còn hơn chân tình. Sắc mặt Tần Hành không vui, giọng điệu mang vài phần ép buộc: "Mày có thể cưới cô ta, không có nghĩa là mày không thể có người khác."
Thời Cẩn nghe cũng chẳng muốn nghe, cứ thế đi thẳng. Sau lưng anh, vẻ mặt Tần Hành tối sầm xuống.
"Tổng giám đốc Thời."
Bỗng nhiên có người gọi tên Thời Cẩn. Anh quay lại, gật đầu một cách khách sáo, lạnh nhạt nói: "Cô Phó."
Hôm nay Phó Đông Thanh mặc một chiếc váy màu xanh sẫm, trang điểm rất chau chuốt, dưới đèn lưu ly nhàn nhạt càng lộ ra vẻ tinh tế, khuôn mặt tỉ lệ vàng, là người đẹp tiêu chuẩn. Cô ta nhìn Thời Cẩn, cười nói: "Nhất định phải khách sáo như vậy à?"
"Không phải khách sáo." Anh nói: "Chúng ta không quen."
Thái độ dịu dàng, nhưng không cho người khác tới gần. Con ngươi đen láy của anh như bức tranh thủy mặc, xa cách khiến cho người khác không sao nhìn thấu, trước là tò mò, rồi thành không thể tự thoát ra được.
Phó Đông Thanh cảm thấy mình điên rồi, ngay cả phong độ cũng không cần nữa. Cô ta đuổi theo hỏi: "Vậy như thế nào mới tính là có quen?"
Anh vẫn thờ ơ như cũ, trong mắt không một chút gợn sóng: "Xin lỗi, cô và tôi không cần phải quen."
Cô không nhịn được hỏi: "Sao anh lại từ chối người từ ngoài ngàn dặm như vậy chứ?" Hình như từ lúc bắt đầu đến giờ, anh đều giống như vậy, lịch sự nhưng khó đến gần.
"Xin hỏi," Thời Cẩn ngưng một chút rồi hỏi: "Cô có ý gì với tôi à?"
Lời như vậy, nếu từ trong miệng người khác nói ra thì hoặc là có ý trêu ghẹo, hoặc là có ý tán tỉnh mập mờ, nhưng từ miệng Thời Cẩn nói ra, lại bình thường như câu trần thuật, không một chút cảm xúc. Không đúng, là có một chút ác cảm, cho dù đã bị phong thái lịch sự của anh che giấu bớt.
Phó Đông Thanh trầm ngâm một lúc: "Nếu như em nói có thì sao?"
Người đàn ông như thế này, muốn không có ý với anh sợ rằng cũng rất khó.
Thời Cẩn vẫn ung dung như thường, nhưng sắc thái giữa hai đầu lông mày của anh đã lạnh hơn hồi nãy: "Đó là chuyện của cô, tôi sẽ không hỏi đến. Thái độ của cô là gì thì tùy cô. Có điều…" Giọng anh bỗng nhiên lạnh ngắt đi, nói: "Sau này nếu không phải chuyện công việc, xin thứ cho tôi không thể tiếp lời."